Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Tư
Chương Hai Mươi Tư

❊ ❊ ❊

Thật chẳng dễ dàng cho nàng khi cứ đi trong rừng như một kẻ vô tích sự, để mặc Po quyết định sẽ đi về đâu, biết lúc nào phải nấp và nấp ở đâu, đột ngột dừng lại khi cảm nhận được những thứ nàng không nhìn hoặc nghe thấy. Thiên Năng của chàng là vô giá, nàng vẫn biết vậy. Nhưng Katsa chưa bao giờ có cảm giác như mình chẳng khác gì đứa trẻ như thế này.

“Khi nhìn thấy anh, cô ấy đã ngập tràn hy vọng,” Po nói gấp gáp trong lúc họ lao đi giữa rừng cây. “Ashen đã nuôi hy vọng. Vừa trông thấy anh, lòng cô ấy trào dâng hy vọng, về Bitterblue.”

Giờ đây niềm hy vọng ấy đang chỉ lối cho họ. Ashen mong Po tìm ra Bitterblue tới mức bà đã khiến chàng cảm nhận được nơi bà tin rằng Bitterblue đang ở đó, một nơi đặc biệt chỉ có bà và cô bé biết nhờ những chuyến đi ngựa của hai mẹ con. Nơi đó nằm ở phía Nam con đường băng núi, trong một vùng đất trũng có suối chảy qua.

“Anh lờ mờ ý thức được trông nó ra sao,” Po nói. “Nhưng anh không biết chính xác nó nằm ở đâu, và anh không biết cô bé liệu có ở đó không khi biết cả đội quân đang truy tìm mình.

“Ít nhất ta cũng biết nên bắt đầu từ đâu,” Katsa nói. “Cô bé không thể đi quá xa được.”

Họ chạy như bay qua cánh rừng. Tuyết đã ngừng rơi, nước chảy xuống từng giọt từ đám lá thông rồi xuôi theo những dòng suối. Họ đi qua những vũng bùn mà đám lính truy tìm đã giẫm lên.

“Nếu cô bé để lại dấu chân như thế này thì giờ ắt đã bị chúng tìm ra rồi,” Katsa nói.

“Hy vọng cô bé được thừa hưởng phần nào sự tinh ranh của cha.”

Đôi ba lần có tên lính tiến đến ngay cạnh chỗ hai người, và Po phải chuyển sang lối khác để tránh hắn. Có lần khi đang tránh một tên lính, họ suýt nữa đã chạm trán một tên khác. Họ vội trèo lên cây, và Po đã giương cung chực bắn, nhưng gã này không hề rời mắt khỏi mặt đất. “Công chúa Bitterblue ơi,” tên lính gọi. “Ra đây nào, công chúa. Cha cô lo cho cô lắm.”

Tên lính bỏ đi mất, nhưng phải mất tới vài phút Katsa mới trèo xuống được. Nàng vẫn nghe thấy lời tên lính nói, ngay cả khi đã đưa tay bịt tai. Nàng cố không nghĩ đến, nhưng những lời nói ấy vẫn choán lấy tâm trí nàng. Nàng ngồi trên cây, run rẩy, trong lúc Po đưa tay nâng cằm nàng, nhìn vào mắt nàng và thuyết phục nàng vượt qua cơn bối rối.

“Được rồi,” sau rốt nàng nói. “Đầu óc em thông suốt rồi.”

Hai người liền trèo xuống. Họ di chuyển mau lẹ, ráng hạn chế tối đa dấu vết của mình.

Gần đến khu rừng, tình hình phức tạp hơn nhiều. Quân lính nhan nhản khắp nơi, tụ tập thành từng nhóm, tỏa đi muôn ngàn hướng. Hễ Po cảm thấy an toàn thì hai người chạy một quãng ngắn, sau đó lại ẩn nấp.

Có lần Po chộp cánh tay nàng kéo lại, và hai người chạy ngược về đúng con đường vừa đi. Họ tìm thấy một tảng đá phủ đầy rêu bèn khom người nấp đằng sau, và Po đưa hai tay bịt kín tai nàng lại, mắt sáng quắc vì tập trung cao độ. Bị ép chặt giữa tảng đá và Po, nghe tiếng tim chàng đập dồn dập kề sát cơ thể mình, nàng biết lần này họ không chỉ trốn đám quân lính. Họ chờ đợi, lâu đến tưởng chừng vô tận. Thế rồi Po nắm cổ tay nàng, ra hiệu cho nàng theo sau. Họ trốn theo lối khác, nới rộng khoảng cách với vua Monsea.

Khi hai người còn cách khu rừng một khoảng cách được Po cho là an toàn, họ đi về phía Nam, vì hy vọng Bitterblue chọn phía Nam. Đến một dòng suối chắn ngang đường, Po liền dừng lại. Chàng ngồi xuống đưa tay ôm đầu. Katsa đứng bên chàng, quan sát và dỏng tai nghe, chờ đợi chàng cảm nhận điều gì đó từ khu rừng hay từ ký ức về niềm hy vọng của Ashen.

“Chẳng có gì hết,” cuối cùng chàng nói. “Anh không biết có đúng là dòng suối này không.”

Katsa ngồi bên chàng. “Nếu đám lính chưa tìm ra cô bé,” nàng nói, “thì tức là nó không để lại dấu vết rõ rệt nào, ngay cả khi có tuyết và bùn như thế này. Nó ắt còn đủ bình tĩnh khôn ngoan để đi dọc theo một con suối, Po à. Mọi con suối trong khu rừng này chảy từ trên núi xuống thung lũng. Nó ắt biết phải đi về hướng Tây, rời khỏi các thung lũng. Liệu men theo dòng suối đi về hướng Tây thì sao nhỉ? Nếu không tìm thấy con bé, chúng ta có thể đi tiếp về hướng Nam và tìm kiếm ở dòng suối tiếp theo.”

“Chuyện này có vẻ hơi vô vọng,” Po nói, nhưng chàng vẫn đứng lên, quay bước bên nàng, men theo dòng nước về hướng Tây. Khi Katsa phát hiện ra một món tóc dài sẫm màu vương lại trên một cành cây vừa cạ vào bụng nàng, nàng gọi thầm tên Po. Nàng giơ món tóc lên cho chàng cùng xem. Nàng nhét món tóc vào trong ống tay áo, thích thú nhìn vẻ mặt khấp khởi hy vọng của chàng.

Khi dòng suối ngoặt sang một vùng đất trũng nhỏ mọc đầy cỏ và dương xỉ, Po dừng lại và giơ tay lên. “Anh nhận ra nơi này. Chính là nó.”

“Cô bé có ở đây không?”

Chàng đứng im một lát. “Không. Nhưng ta cứ đi tiếp theo dòng suối. Lẹ lên. Anh e rằng lính đang đi theo chúng ta đấy.”

Vài phút sau, chàng quay sang nhìn nàng, nét nhăn nhó trên khuôn mặt mệt mỏi của chàng giãn ra. “Anh cảm thấy cô bé rồi.” Chàng từ suối bước lên và Katsa theo sau. Chàng lách qua đám cây cối cho tới khi bắt gặp một thân cây đổ chắn ngang thềm rừng. Chàng quan sát đo đạc thân cây. Chàng bước tới một đầu cây, cúi xuống nhìn vào bên trong.

“Bitterblue,” chàng nói vào trong thân cây. “Anh là Po, anh họ của em, con trai của Ror. Bọn anh đến để bảo vệ em.”

Không có câu trả lời. Po cất giọng khe khẽ, nhẹ nhàng. “Bọn anh sẽ không làm em đau đâu, em gái à. Bọn anh ở đây để giúp em. Em có đói không? Bọn anh có thức ăn này.”

Vẫn không có lời đáp từ trong thân cây đổ. Po đứng lên và quay sang Katsa. Chàng hạ giọng nói. “Cô bé sợ anh. Em thử xem sao.”

Katsa khịt mũi. “Anh nghĩ em thì nó bớt sợ hơn sao?”

“Con bé sợ anh vì anh là đàn ông. Cẩn thận nhé. Nó có mang dao, và nó sẵn sàng dùng dao đấy.”

“Tốt cho nó thôi.” Katsa quỳ xuống bên một đầu thân cây rỗng, nhìn vào bên trong. Nàng trông thấy cô bé nằm co ro, thở từng hơi ngắn, hoảng loạn. Hai tay cô bé nắm chặt một con dao.

“Công chúa Bitterblue,” nàng gọi. “Chị là tiểu thư Katsa đến từ Middluns. Chị cùng Po đến đây để giúp em. Em phải tin bọn chị, Bitterblue ạ. Bọn chị đều là những đấu sĩ được Thiên Phú. Bọn chị có thể giữ an toàn cho em.”

“Bảo nó là chúng mình biết về Thiên Năng của Leck,” Po thì thầm.

“Bọn chị biết cha em đang truy đuổi em,” Katsa nói vào trong hốc cây tối om. “Bọn chị biết ông ta được Thiên Phú. Bọn chị có thể giữ an toàn cho em, Bitterblue.”

Nàng chờ một tín hiệu nào đó từ cô bé, nhưng không thấy gì cả. Nàng ngước lên nhìn Po, nhún vai. “Anh có nghĩ mình nên chẻ đôi cái cây này ra không?” nàng hỏi. Nhưng rồi từ trong thân cây vẳng ra một tiếng nói khe khẽ, run rẩy.

“Mẹ tôi đâu?”

Katsa đưa mắt tìm mắt Po. Họ cùng nhìn nhau, băn khoăn; và rồi Po thở dài, gật đầu. Katsa trở lại với thân cây. “Mẹ em mất rồi, Bitterblue ạ.”

Nàng chờ đợi những tiếng khóc, những tiếng gào thét. Nhưng chỉ là một sự im lặng, rồi giọng nói lại cất lên. Lúc này lại càng nhỏ hơn.

“Nhà vua đã giết mẹ tôi?”

“Phải,” Katsa đáp.

Thân cây một lần nữa im lìm. Katsa chờ đợi. “Bọn lính đang đến đấy,” Po thì thào với nàng. “Dăm ba phút nữa là chúng có thể tới đây.”

Nàng không muốn đánh nhau với đám lính mang theo chất độc của Leck trên miệng; nếu thuyết phục được đứa trẻ chui ra ngoài, họ có thể không phải đánh nhau.

“Chị trông thấy con dao đấy, công chúa Bitterblue ạ,” nàng nói. “Em có biết cách sử dụng nó không? Ngay cả một cô bé cũng có thể gây rất nhiều thương tích khi mang dao. Chị có thể dạy em.”

Po cúi xuống, chạm vào vai nàng. “Cám ơn em, Katsa,” Po nói khẽ, rồi chàng lại đứng lên, bước vài bước về phía những hàng cây, ngó nghiêng, sử dụng Thiên Năng để lắng nghe. Và nàng hiểu tại sao chàng cám ơn mình, vì đứa trẻ giờ đang bò ra khỏi thân cây. Khuôn mặt cô bé ló ra từ trong bóng tối mờ mờ, rồi sau đó là đôi tay và đôi vai. Kế đến là đôi mắt màu xám, mái tóc sẫm màu y hệt tóc mẹ cô. Đôi mắt to tròn, khuôn mặt đẫm lệ, hàm răng đánh lập cập. Những ngón tay cô bé siết chặt con dao còn dài hơn cẳng tay em.

Cô bé từ trong thân cây chui ra, Katsa liền đỡ lấy em và sờ lên má, lên trán em. Cô nhóc run lẩy bẩy vì lạnh. Váy em ướt nhẹp, dính bết vào chân; đôi giày ống của em ướt từ trong ra ngoài. Em không mặc áo khoác, cũng chẳng choàng khăn, tay không găng.

“Rừng rú ơi, em cứng đờ vì lạnh rồi,” Katsa nói. Nàng cởi phăng áo khoác choàng lên người đứa trẻ. Nàng cố gắng cho tay Bitterblue vào trong ống tay áo, nhưng cô bé vẫn giữ chặt con dao. “Bỏ dao ra một lát thôi, cô bé. Chỉ một lát thôi. Mau lên, bọn lính đang tới đấy.” Nàng cạy con dao ra khỏi tay cô bé và khép cái áo choàng cho kín lại. Nàng trả lại con dao. “Em có đi được không, Bitterblue?” Cô bé không đáp lời, nhưng người em lảo đảo, mắt đờ đẫn.

“Chúng ta có thể cõng nó,” Po, lúc này đang đứng cạnh Katsa, bỗng lên tiếng. “Chúng ta phải đi thôi.”

“Hượm đã,” Katsa nói. “Cô bé lạnh quá.”

“Phải đi luôn. Ngay lúc này, Katsa.”

“Đưa em áo khoác của anh.”

Po bỏ túi cùng ống tên và cung xuống rồi cởi phăng chiếc áo khoác quẳng sang cho Katsa. Nàng choàng áo qua đầu Bitterblue, một lần nữa loay hoay với những ngón tay đang nắm chặt con dao. Nàng kéo mũ trùm đầu che tai cô bé và buộc chặt nó lại. Bitterblue nom giống như một bao tải khoai tây, một cái bao nhỏ run rẩy với đôi mắt đờ đẫn mang theo dao. Po xốc cô bé trên vai chàng và hai người thu gọn đồ đạc. “Được rồi,” Katsa nói. “Đi thôi.”

Họ chạy về phía Nam, cứ khi nào thấy lá thông và đá là lại giẫm lên đó, cốt sao để lại càng ít dấu vết càng tốt. Tuy thế mặt đất quá ẩm ướt, và bọn lính lại quá mau lẹ nhờ cưỡi ngựa. Theo đuôi họ thì dễ như trở bàn tay, và chẳng bao lâu sau Katsa đã nghe thấy tiếng cành cây gãy hòa cùng tiếng guốc ngựa uỳnh uỵch.

Po? Chúng có bao nhiêu người?

“Ít cũng phải tới mười lăm,” chàng nói.

Nàng cố hít thở để bớt hoảng loạn. Thế nếu lời nói của chúng làm em lú lẫn thì sao?

Chàng đáp lại khẽ khàng. “Anh chỉ muốn một mình đánh lại chúng, Katsa ạ, và không để em nghe thấy lời chúng. Nhưng thế có nghĩa là chúng ta phải tách ra, mà lúc này bọn lính đang bao vây tứ phía. Anh không thể mạo hiểm để em bị phát hiện khi không có anh.”

Katsa khịt mũi. Em cũng không để anh một mình đương đầu với mười lăm tên đâu.

“Ta phải giết chúng càng nhiều càng tốt,” Po nói, “trước khi chúng có thể tới gần để mở miệng. Hy vọng khi bị tấn công chúng không nói được nhiều. Ta hãy tìm một nơi cho cô bé ẩn nấp. Nếu không trông thấy cô bé, chúng sẽ ít có khả năng nhắc đến cô bé hơn.”

Họ đẩy cô bé vào sau những tảng đá và đám cỏ dại, trong một cái hốc nằm dưới gốc cây. “Đừng gây ra tiếng động nhé, công chúa,” Katsa nói. “Và đưa dao cho chị. Chị sẽ giết lính của cha em bằng con dao đó.” Nàng giằng lấy con dao từ bàn tay khó bảo của cô bé.

Po, Katsa nghĩ nhanh như chớp. Đưa dao và dao găm cho em. Trông thấy đứa nào là em giết luôn.

Po rút hai con dao găm từ trong thắt lưng và hai con dao từ hai ống giày rồi quăng sang cho nàng từng món một. Nàng gom đám vũ khí lại; chàng cài tên và giương sẵn cung. Họ khom người chờ sau một tảng đá, nhưng họ không phải chờ lâu. Bọn lính phi ngựa vút qua đám cây cối, mắt lướt trên đất tìm dấu vết. Katsa đếm được mười bảy tên. Em bên phải, nàng truyền suy nghĩ dứt khoát sang Po. Anh bên trái. Dứt lời, nàng đứng dậy, phi hết con dao này đến con dao khác; cùng lúc đó mũi tên của Po cũng phóng đi, và chàng rút ra một mũi tên khác. Dao của Katsa đã găm vào ngực năm tên lính, còn Po thì giết được hai tên trước cả khi đám lính nhận biết cuộc phục kích này.

Xác những tên đã chết ngã gục từ trên lưng ngựa xuống đất. Những tên còn sống nhảy qua mấy xác chết, rút gươm ra khỏi vỏ, miệng ú ớ gào thét, chỉ có một hai gã nhanh trí rút tên ra. Katsa lao tới đám lính; Po vẫn tiếp tục bắn tên. Tên đầu tiên giương đôi mắt ma dại, rít lên chói tai và xông đến nàng, vung kiếm vô tội vạ nên Katsa né mũi kiếm của hắn dễ như bỡn, vừa né nàng vừa đá vào đầu một tên khác đang xông đến, rút dao trên thắt lưng gã đầu tiên và xọc vào cổ cả hai tên. Nàng một tay cầm dao, một tay chộp lấy kiếm tấn công tới tấp. Nàng đánh rơi kiếm của một tên lính khác và dùng kiếm của mình đâm xuyên bụng hắn. Nàng xoay người lại phía hai tên lính tiến đến đằng sau nàng và giết chết cả hai bằng dao găm, đồng thời dùng kiếm hạ gục tên thứ ba. Nàng phi dao trúng ngực một tên lính ngồi trên lưng ngựa đang nhắm bắn Po.

Thoắt một cái, chỉ còn trơ lại duy nhất một tên lính đang thở gấp, mắt giương tròn kinh hãi. Tên lính lùi lại chực tháo chạy. Nhanh như chớp Katsa đã rút ra một con dao từ ngực một tên lính khác và chạy theo hắn; nhưng rồi nàng nghe thấy tiếng một mũi tên phóng ra rất khẽ, và thế là tên lính hét lên, ngã xuống nằm bất động.

Katsa nhìn xuống bộ quần áo bê bết máu trên người nàng. Nàng đưa tay lau mặt, máu chảy xuống ống tay áo nàng. Nằm vây xung quanh nàng là những tên lính đã bị giết, những tên lính cũng u mê như nàng, cũng bị hắn làm lú lẫn như nàng. Katsa thấy mệt, mất hết nhuệ khí và giận dữ tên vua đã buộc họ phải gây nên cuộc thảm sát đẫm máu này.

“Hãy kiểm tra chắc chắn là chúng đã chết,” nàng nói, “và đẩy chúng lên ngựa. Phải xua chúng đi, để Leck không truy ra được tông tích chúng ta.”

Chúng đã chết, toàn bộ đám lính. Katsa rút tên và dao ở ngực và lưng chúng ra, cố gắng tránh nhìn vào mặt. Nàng lau sạch mấy con dao rồi đưa cả cho Po. Nàng mang con dao của Bitterblue trả lại cho cô bé, và thấy em đang đứng đó, khoanh tay lại vì lạnh, đôi mắt giờ đã lanh lợi, tỉnh táo trở lại. Katsa liếc nhìn thân hình bê bết máu của nàng. Nàng thầm mong đứa trẻ không tận mắt chứng kiến vụ tàn sát.

“Em thấy ấm hơn rồi,” Bitterblue nói.

“Tốt. Em đã nhìn thấy những gì?”

“Em thấy chúng gần như chẳng có cơ hội nào,” cô bé đáp ngắn gọn. “Mình đi đâu bây giờ?”

“Chị chưa biết. Có điều mình phải kiếm một chỗ nấp an toàn để có thể ăn uống nghỉ ngơi. Còn phải tính xem sau này sẽ thế nào.”

“Hai anh chị phải giết chết nhà vua,” cô bé nói, “nếu muốn ông ta ngừng truy đuổi mình.”

Katsa nhìn cô bé chỉ mới đứng đến ngực nàng. Ống tay áo của Po thõng xuống gần chạm đến đầu gối cô bé; mắt và mũi em trông to hẳn dưới chiếc mũ trùm đầu, quá to so với gương mặt bé nhỏ của em. Giọng cô bé lanh lảnh. Nhưng khi em nói hãy giết chết cha mình trong giọng em toát lên sự bình tĩnh, đoan chắc.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.