Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba Mươi Mốt
Chương Ba Mươi Mốt

❊ ❊ ❊

Quán trọ nằm ở nơi mà người miền Nam Sunder gọi là rừng thưa, nhưng nếu ở những nơi khác thì ắt phải coi nó là rừng rậm. Có nhiều khoảng trống giữa đám sồi và thích chừa chỗ cho quán trọ, một tàu ngựa, một kho thóc kèm một mảnh vườn; và một khoảng trời không bị che khuất, ánh nắng có thể rọi xuống và in hình cây cối xung quanh lên các cửa sổ.

Quán trọ có khách nhưng không đông cho lắm. Ở Sunder người qua kẻ lại lúc nào cũng đều đều, ngay cả vào đầu mùa đông, ở trên núi. Những con ngựa kéo nhẫn nại đi về phương Bắc chở các thùng rượu táo từ Monsea, hoặc gỗ đốn từ những khu rừng rất đẹp của Sunder, hoặc băng trên dãy núi ở miền Đông Sunder. Đám lái buôn mang theo nào cà chua, nào nho, nào mơ từ Lienid; trang sức và đồ trang trí của Lienid; giống cá chỉ có ở vùng biển xứ Lienid, từ các thành phố cảng Sunder lên phía Bắc, vào Middluns, tới Wester, Nander và Estill. Rồi từ các vương quốc ấy, họ lại mang những loài cá nước ngọt, lúa và cỏ, ngô, khoai tây, cà rốt - tất tật những thứ mà người dân sống trong rừng muốn có - thảo mộc, táo và lê, được chất trên tàu chở về phía Nam, đến Lienid và Monsea.

Một người lái buôn đang đứng trong sân quán trọ, bên cạnh một chiếc xe kéo chất đầy các thùng hàng. Ông giậm chân và hà hơi thổi vào hai bàn tay. Không thể biết những thùng hàng chứa thứ gì, và cũng không thể đoán được gốc gác người lái buôn kia, ông khoác áo choàng và đi ủng giản dị, không con nào trong số sáu con ngựa của ông mang dấu hiệu hay vật trang trí gì có thể cho người ta biết chúng đến từ vương quốc nào. Người chủ trọ lao ra ngoài sân cùng đám con trai, ra hiệu cho họ và con ngựa. Ông hét lên điều gì đó với người lái buôn, phả hơi thở trong không khí. Người lái buôn cũng hét đáp lại, nhưng không vang được đến chỗ đám cây cối dày rậm rạp bên ngoài khoảng rừng thưa, nơi Katsa và Bitterblue đang cúi người quan sát.

“Dễ ông ấy là người Monsea lắm,” Bitterblue thì thào. “Ông ấy từ cảng lên và đi qua Sunder. Xe kéo của ông ấy chất đầy hàng hóa. Nếu ông ấy là người ở vương quốc nào khác thì chẳng phải ông sẽ bán được phần nào số hàng hóa mà ông ấy mang theo hay sao? Tất nhiên trừ phi ông ấy lại là người Lienid - nhưng ông ấy trông chẳng giống dân Lienid chị nhỉ?”

Katsa vội lục tìm trong đống bản đồ. “Điều đó không quan trọng lắm. Cứ cho là mình xác định được là ông ấy đến từ Nander hoặc Wester, mình cũng đâu có biết còn ai khác ở trong quán trọ nữa, hay còn ai khác có thể đến đây. Mình không thể mạo hiểm khi chưa biết đã có câu chuyện nào của cha em lan đến Sunder chưa. Mình đã ở trên núi hàng tuần rồi, nhóc ạ. Chị em mình đâu có biết những người kia đã nghe được những gì.”

“Có thể câu chuyện không lan xa đến vậy đâu. Mình cách khu cảng và con đường trên núi khá xa rồi, mà nơi này lại hẻo lánh nữa.”

“Đúng thế,” Katsa nói, “nhưng mình cũng đâu có muốn trở thành đề tài bàn tán của họ, để rồi chuyện lại lan ra tới đường núi hoặc lan xuống mấy khu cảng. Leck càng biết ít về hành tung của mình càng tốt.”

“Nhưng nếu thế thì chẳng có nhà trọ nào an toàn cả. Mình sẽ phải đi từ đây đến Lienid mà không để ai trông thấy.”

Katsa nghiên cứu mấy tấm bản đồ, không trả lời.

“Trừ phi chị định giết hết tất cả những người mình gặp,” Bitterblue cằn nhằn. “Ôi, Katsa, trông kìa - cô bạn kia đang mang trứng ra kìa. Ôi, em thèm trứng đến chết mất thôi.”

Katsa ngước lên liếc nhìn cô bé để đầu trần, người run rẩy, hấp tấp đi từ trong kho thóc ra nhà trọ, tay mang giỏ trứng. Chủ nhà trọ ra hiệu và gọi cô lại. Cô bé đặt giỏ trứng ở dưới gốc một cây to rồi ba chân bốn cẳng chạy lại phía chủ quán. Ông ta và người lái buôn đưa cho cô bé hết túi này tới túi khác, cô treo túi trên vai, trên lưng. Cuối cùng thì Katsa chả còn nhìn thấy cô bé đâu vì đám túi lỉnh kỉnh đã che hết cả người cô rồi. Cô loạng choạng mang đồ vào trong quán. Rồi cô lại trở ra và tiếp tục đón những chiếc túi mà hai người kia đưa cho.

Katsa đếm xem từ chỗ họ ẩn nấp tới chỗ giỏ trứng có bao nhiêu cây. Nàng liếc nhìn những gì còn sót lại trong vườn rau giờ đã đóng băng. Thế rồi nàng lại lật giở đống bản đồ và cầm lấy bản danh sách các đầu mối liên lạc của Hội đồng ở Sunder. Nàng trải trang bản đồ trên vạt áo.

“Chị biết mình đang ở đâu rồi,” Katsa nói. “Có một thị trấn cách đây không xa, có lẽ chỉ mất hai ngày đi bộ. Theo Raffin thì chủ một cửa hiệu tạp hóa ở đó là bạn của Hội đồng. Chị nghĩ mình có thể đến đó an toàn.”

“Người đó là bạn của Hội đồng đâu có nghĩa là ông ta có thể hiểu được chân tướng những chuyện mà Leck lan truyền.”

“Đúng thế,” Katsa nói. “Nhưng mình cần quần áo và tin tức. Em thì còn cần được tắm nước nóng. Giá có thể đến thẳng Lienid mà không gặp phải bất kỳ ai thì mình sẽ đi luôn; nhưng chuyện đó là bất khả. Nếu buộc phải đặt lòng tin vào ai đó thì chị muốn đó là một người ủng hộ Hội đồng.”

Bitterblue cáu kỉnh. “Chị cũng cần tắm nước nóng như em thôi.”

Katsa nhoẻn cười. “Chị cũng cần tắm rửa như em. Nhưng không nhất thiết là phải nóng. Chị sẽ không để em ngâm mình dưới một cái hồ gần như đóng băng để rồi phát ốm lên mà chết sau khi em vừa được giành giật lại sinh mạng từ tay tử thần đâu. Nào nhóc,” Katsa nói khi người lái buôn và người chủ trọ vác những túi hàng trên vai tiến vào trong nhà trọ, “ở yên đấy cho tới khi chị quay trở lại nhé.”

“Ở đâu...” Bitterblue cất tiếng, nhưng Katsa đã nhảy phóc từ gốc cây này sang gốc cây kia, nấp đằng sau hết thân cây này đến thân cây khác, hé mắt nhìn những ô cửa trong quán trọ. Chỉ ít phút sau, khi Katsa và Bitterblue tiếp tục cuốc bộ qua cánh rừng Sunder, Katsa đã có bốn quả trứng trong ống tay áo và một quả bí ngô lạnh băng trên vai. Bữa tối của hai chị em đêm đó mang không khí của một bữa tiệc mừng.

Trước khi tới gõ cửa nhà người chủ hiệu tạp hóa, Katsa chẳng thể làm gì nhiều để chỉn chu lại bộ dạng của họ ngoài việc ra sức lau cho sạch bụi đất bám trên mặt hai chị em, tết sơ sơ mớ tóc rối của Bitterblue lại, rồi chờ trời tối. Trời quá lạnh nên nàng không muốn Bitterblue cởi tấm lông thú của em cũng như tấm lông sói của Katsa ra, dù chúng có đáng sợ đến đâu thì vẫn hơn chiếc áo khoác tả tơi, bê bết máu mà họ đã giấu đi.

Không khó để nhận ra người chủ cửa hiệu, nhà của ông là tòa nhà lớn nhất và đông người ra vào nhất trên phố, nếu không kể quán trọ. Đó là một người đàn ông cao trung bình, vóc người tầm thước, có một bà vợ khỏe mạnh, trực tính và một đàn con đông đúc, có lẽ có cả trẻ còn ẵm ngửa tới những người cùng độ tuổi với Katsa và lớn tuổi hơn. Katsa đã nghĩ thế khi nàng và Bitterblue giết thời gian dưới tán cây bên rìa thị trấn ngóng trời tối. Cửa hiệu khá to, và căn nhà sừng sững phía sau thì thật đồ sộ. Cũng phải thôi, Katsa nghĩ thầm, khi nhà quá nhiều trẻ con đến vậy. Khi ngày trôi qua và càng có thêm nhiều trẻ con từ trong nhà đi ra cho lũ gà ăn, giúp đám lái buôn dỡ hàng hóa, chơi đùa và đánh nhau, cãi nhau trong sân, Katsa thầm ước giá như đầu mối này không đặt thiên chức sinh đẻ lên làm trọng đến vậy. Nếu không muốn sự xuất hiện của họ trước cửa nhà gây chuyện om sòm, hai chị em sẽ phải đợi, không chỉ đến khi thị trấn yên ắng, mà còn đến khi lũ trẻ đã đi ngủ gần hết.

Khi hầu như mọi căn nhà đã chìm vào bóng tối và ánh sáng chỉ còn rọi đến từ duy nhất một trong các cửa sổ trong nhà người chủ hiệu, Katsa và Bitterblue mới chui ra khỏi đám cây cối. Hai chị em băng qua sân và lẻn ra cửa sau. Katsa thụt nắm tay vào trong ống áo và gõ thật khẽ vào tấm cửa gỗ Sunder rắn chắc, hy vọng người trong nhà vẫn nghe thấy. Một lát sau luồng ánh sáng nơi cửa sổ lay động. Sau một lát nữa thì cánh cửa lạch cạch mở ra, và người chủ hiệu hé mắt nhìn họ, tay cầm một cây nến. Ông nhìn hai chị em từ đầu xuống chân, hai bóng hình nhỏ bé đầy lông lá xuất hiện nơi ngưỡng cửa, giữ chặt nắm đấm.

“Nếu mấy người cần thức ăn hay giường ngủ,” ông cộc cằn nói, “ở đầu đường này có quán trọ đấy.”

Câu hỏi đầu tiên của Katsa hết sức mạo hiểm, và nàng chuẩn bị tinh thần để nghe câu trả lời. “Chúng tôi đang dò tìm tin tức. Ông có nghe được tin gì về Monsea không?”

“Không có tin gì hàng tháng nay rồi. Ở chốn rừng núi này chúng tôi chẳng nghe nói gì mấy về Monsea.”

Katsa thở phào. “Hãy rọi nến vào mặt tôi đi, ông chủ.”

Người đàn ông liền làu bàu. Ông đưa tay qua khe cửa và nâng cây nến lên gần mặt Katsa. Ông nheo mắt lại, rồi mở to mắt, thay đổi hẳn thái độ. Ngay lập tức ông mở cửa, mời họ vào rồi chốt cửa lại.

“Xin tiểu thư thể tất.” Ông ra hiệu mời họ đến một cái bàn rồi kéo ghế. “Xin mời, mời ngồi ạ. Marta ơi!” ông gọi với sang căn phòng bên cạnh. “Lấy đồ ăn,” ông nói với một người phụ nữ vừa bối rối bước ra, “và thắp thêm đuốc lên. Với lại đánh thức...”

“Đừng,” Katsa nói dứt khoát. “Đừng. Làm ơn đừng đánh thức ai cả. Không ai được biết là chúng tôi có mặt ở đây.”

“Dĩ nhiên rồi, thưa tiểu thư,” người đàn ông nói. “Xin tiểu thư tha lỗi cho việc... việc...”

“Ông bất ngờ khi chúng tôi tới,” Katsa nói. “Chúng tôi hiểu mà.”

“Đúng thế ạ,” người đàn ông đáp lại. “Chúng tôi có nghe chuyện xảy ra ở cung vua Randa, thưa Tiểu thư, và chúng tôi nghe nói tiểu thư đã đi qua Sunder cùng vị hoàng tử Lienid. Nhưng rồi chẳng hiểu sao không còn tin tức gì về tiểu thư nữa.”

Người phụ nữ hối hả quay trở lại căn phòng và đặt một đĩa bánh mì kèm pho mát lên trên bàn. Một cô gái tầm tuổi Katsa theo sau, mang theo mấy chiếc chén và một bình nước. Một chàng trai trẻ, cao hơn cả Raffin, đi sau cùng, thắp sáng những ngọn đuốc trên tường xung quanh bàn. Katsa nghe thấy một tiếng thở dài nhè nhẹ và liếc sang nhìn Bitterblue. Đứa trẻ mở to mắt, thèm nhỏ dãi nhìn trân trân vào chỗ bánh mì và pho mát trước mặt. Cô bé nhìn vào mắt Katsa. “Bánh mì,” em thì thào làm Katsa không thể nhịn cười.

“Ăn đi, nhóc,” Katsa nói.

“Thưa cô,” người phụ nữ nói, “cô cứ ăn bao nhiêu tùy thích ạ.”

Katsa đợi cho đến khi mọi người đã yên vị cả, và đến khi Bitterblue đã hả hê nhét đầy bánh mì vào miệng. Nàng bèn lên tiếng.

“Chúng tôi cần biết tin tức,” nàng nói. “Chúng tôi cần xin ý kiến. Chúng tôi cần nước tắm và quần áo - tốt hơn hết là quần áo nam. Quan trọng hơn cả, chúng tôi cần giữ bí mật tuyệt đối về sự hiện diện của chúng tôi trong thị trấn này.”

“Chúng tôi xin vâng lời, thưa tiểu thư,” ông chủ cửa hiệu nói.

“Trong nhà chúng tôi có đủ quần áo cho cả một quân đội,” bà vợ bèn nói. “Và tiểu thư cần gì cũng có hết ạ. Cả ngựa nữa, nếu hai vị cần ngựa thì chắc chắn sẽ có ngay. Tiểu thư hãy tin là chúng tôi sẽ giữ bí mật. Chúng tôi biết tiểu thư cùng Hội đồng đã làm gì và sẵn lòng làm mọi điều giúp tiểu thư trong khả năng của chúng tôi.”

“Xin cảm ơn các vị.”

“Tiểu thư muốn biết tin tức gì thế ạ?” ông chủ cửa hiệu hỏi. “Chúng tôi không nghe được nhiều tin tức từ các vương quốc.”

Katsa đưa mắt nhìn Bitterblue, cô bé đang ngấu nghiến bánh mì và pho mát như một con thú đói. “Chậm thôi, nhóc,” nàng lơ đãng nói. Nàng gãi gãi đầu và cân nhắc xem nên cho gia đình người Sunder này biết đến đâu. Có những chuyện họ cần phải biết, và dĩ nhiên điều duy nhất giúp chống lại ảnh hưởng của bất cứ lời dối trá nào mà Leck tung ra là sự thật.

“Chúng tôi từ Monsea đến,” Katsa nói. “Chúng tôi băng qua núi theo Đường Grella.”

Đáp lại câu nói của nàng chỉ có thinh lặng, kèm theo những đôi mắt mở to. Katsa thở dài.

“Nếu chuyện đó khó tin đối với các vị,” nàng nói, “thì các vị sẽ thấy phần còn lại của câu chuyện cũng khó tin không kém. Tôi quả thật không biết phải bắt đầu từ đâu.”

“Chị cứ bắt đầu bằng Thiên Năng của Leck,” Bitterblue nói, miệng vẫn nhồm nhoàm bánh mì.

Katsa quan sát đứa trẻ liếm láp những mẩu vụn bánh mì trên ngón tay. Nói không chừng Bitterblue hả hê tới độ ngay cả câu chuyện về sự lừa đảo của cha em cũng không làm em phiền muộn chút nào. “Tốt thôi,” Katsa nói. “Ta sẽ bắt đầu bằng Thiên Năng của Leck.”

Tối đó Katsa không chỉ tắm một lần, mà tới hai lần. Lần đầu là để gạt bỏ đất cát và kỳ cọ lớp cáu ghét, lần thứ hai là để tắm cho sạch hẳn. Bitterblue cũng làm tương tự. Vợ chồng chủ hiệu tạp hóa và hai người con lớn lặng lẽ đi qua đi lại để giúp họ, khi thì múc nước, khi thì đun nước, rút nước trong bồn tắm, đốt chỗ quần áo đã cũ và tả tơi của hai chị em. May quần áo mới, trang phục nam giới, vừa vặn với các vị khách. Gom mũ mão, áo khoác, khăn quàng cổ, găng tay từ tủ áo của mình và cửa tiệm. Cắt tóc Bitterblue cho ngắn lại như tóc con trai, tỉa tóc Katsa cho sát với da đầu nàng như trước.

Cảm giác sạch sẽ thật lạ lùng. Katsa không thể đếm nổi số lần nàng nghe thấy Bitterblue khẽ thở phào. Thở phào vì được ấm áp và sạch sẽ, vì được tắm rửa bằng xà phòng; và vì vị bánh mì trên miệng, cùng cảm giác về cái bánh mì trong bụng.

“Chị e là mình sẽ không được ngủ nhiều lắm đâu, nhóc ạ,” Katsa nói. “Mình phải rời khỏi căn nhà này trước khi những người khác trong nhà tỉnh dậy lúc trời sáng.”

“Thế chị nghĩ em sẽ khó chịu về chuyện đó sao? Tối nay vậy là quá hạnh phúc rồi. Thiếu ngủ thì có là gì.”

Vợ chồng chủ cửa hiệu đã nhường giường cho hai chị em, dù Katsa một mực khước từ. Tuy thế, sau bao ngày không được nằm giường êm nệm ấm, vừa đặt lưng xuống giường là Bitterblue đã chìm ngay vào giấc ngủ vì cô bé quá mệt. Katsa ráng không để hơi thở bình lặng của cô bé nằm bên cạnh cũng như tấm đệm và cái gối mềm mại lừa nàng tin rằng họ đã được an toàn. Nàng nghĩ đến những chi tiết mà tối đó nàng đã không cho gia đình chủ nhà biết.

Gia đình người chủ tạp hóa giờ đã hiểu được Thiên Năng của Leck kinh khủng đến thế nào. Họ hiểu chuyện Ashen bị giết cũng như những sự kiện xung quanh vụ bắt cóc ông cụ Tealiff. Dù Katsa không nói rõ ra, nhưng họ cũng đã đoán được đứa trẻ đang ăn bánh mì với pho mát như thể chưa bao giờ trông thấy những thứ đó chính là cô công chúa Monsea đang trốn chạy cha mình. Họ thậm chí còn hiểu được rằng nếu Leck rắp tâm muốn làm câu chuyện bịa đặt lan đến Sunder thì họ cũng có thể quên hết sự thật nàng đã kể với họ. Gia đình này kinh ngạc trước toàn bộ câu chuyện, nhưng họ chấp nhận và thấu hiểu.

Katsa đã giấu một sự thật, và nàng cũng đã nói dối. Sự thật nàng không tiết lộ là đích đến của họ. Leck có thể làm cho gia đình này bị lú lẫn đến mức thú nhận rằng nàng tiểu thư và cô công chúa đã gõ cửa nhà họ, ngủ lại nhà họ. Nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể bắt họ nói ra nơi hai chị em sẽ tới khi bản thân họ không biết gì.

Điều nàng nói dối là vị hoàng tử Lienid đã chết, chàng đã bị đám lính gác của Leck giết chết khi cố gắng sát hại vua Monsea. Katsa cho rằng lời nói dối này cũng chẳng cần thiết. Không mấy cơ hội cho gia đình này đả động tới chuyện đó. Nhưng nếu có thể thì nàng cứ bịa rằng Po đã chết. Càng nhiều người cho rằng chàng đã chết thì càng ít người nghĩ đến chuyện lùng bắt và làm hại chàng.

Giờ đây họ buộc phải đi ngay đến một thành phố cảng của Sunder. Cưỡi ngựa về phương Nam để rồi đi thuyền về phía Tây. Nhưng trong lúc nằm bên cạnh cô công chúa đang say ngủ, tâm trí nàng lại hướng về hướng Đông, nơi có một lán gỗ bên cạnh một thác nước; và rồi phương Bắc, nơi có một căn phòng thí nghiệm trong một tòa lâu đài, và một dáng người cúi xuống bên cuốn sách, chiếc cốc thí nghiệm, hoặc lò sưởi.

Nàng ước ao có thể mang Bitterblue về phương Bắc đến thành phố Randa và giấu cô bé ở đó như họ đã che giấu ông ngoại em. Về phương Bắc là về với sự tận tâm, lòng kiên nhẫn của Raffin, sự dịu dàng của Raffin. Nhưng ngay cả khi mối quan hệ giữa nàng với vua Randa không căng thẳng như lúc này, lên phương Bắc vẫn chẳng khác nào chui vào miệng cọp. Không thể nghĩ đến việc che giấu đứa trẻ ở một nơi lộ liễu đến vậy, mà lại gần với lãnh địa của Leck; không thể nghĩ đến việc gieo rắc đại họa này lên đầu những người Katsa yêu thương nhất. Nàng sẽ không để Raffin dây vào một gã đàn ông có khả năng xua đi mọi lý trí và bóp méo mọi dự định của người khác. Nàng sẽ không dẫn đường Leck đến làm hại những người bạn của mình. Nàng sẽ không để bạn bè nàng có can hệ đến chuyện này, dù chỉ một chút xíu.

Ngày mai nàng và đứa trẻ sẽ khởi hành. Hai chị em sẽ phi ngựa hộc tốc. Họ sẽ tìm đường đến Lienid, và nàng sẽ giấu cô bé; rồi nàng sẽ tính tiếp.

Nàng nhắm mắt lại, ra lệnh cho mình ngủ.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.