Họ đã có những cuộc trao đổi mà nàng không hề nói lời nào. Vì Po có thể nhận ra lúc nào Katsa muốn nói chuyện với mình, và nếu có điều gì nàng muốn chàng được biết, Thiên Năng của chàng sẽ nắm bắt điều đó. Katsa nhận ra rằng rèn luyện khả năng đó có vẻ hữu ích đối với hai người, và càng thoải mái mở lòng với chàng, nàng càng biết đóng tâm trí lại khéo léo hơn. Đóng tâm trí lại không hoàn toàn dễ chịu, vì khi đóng cảm xúc lại với chàng, nàng cũng phải đóng cảm xúc lại với bản thân mình. Nhưng điều đó thật lý thú.
Họ phát hiện ra chàng có thể tiếp thu suy nghĩ của nàng dễ dàng hơn là nàng định hình chúng. Ban đầu nàng truyền tải suy nghĩ bằng từng từ một, như thể nàng đang nói, nhưng không thành tiếng. Anh có muốn dừng lại nghỉ không? Em kiếm gì đó mình ăn tối nhé? Em hết sạch nước rồi. “Dĩ nhiên anh hiểu em khi em trình bày chính xác như vậy,” chàng nói. “Nhưng em không cần cố gắng quá như thế. Anh hiểu được cả hình ảnh nữa, hoặc cảm xúc, hoặc suy nghĩ, hoặc các câu chưa hoàn chỉnh.”
Ban đầu nàng cũng thấy khó khăn. Nàng sợ bị hiểu lầm nên vẽ các hình ảnh của nàng cẩn thận y như đã làm với từ ngữ. Cá nướng trên lửa. Một dòng suối. Thảo mộc, hải dược mà nàng phải ăn trong bữa tối.
“Chỉ cần em cởi mở suy nghĩ với anh, anh sẽ biết, Katsa ạ - dù em suy nghĩ theo cách nào. Nếu em muốn anh biết, anh sẽ biết.”
Thế nhưng cởi mở suy nghĩ với chàng là như thế nào? Muốn cho chàng biết ư? Nàng thử liên lạc với trí óc chàng mỗi khi muốn chàng biết điều gì đó. Po. Và cứ thế mặc chàng nắm lấy điều cốt yếu của suy nghĩ đó.
Có vẻ như làm thế có hiệu quả. Nàng luyện tập luôn luôn, cả việc truyền đạt thông tin lẫn đóng lại tâm trí với chàng. Dần dần, nàng học cách thả lỏng tâm trí mình.
Một đêm, khi hai người ngồi bên đống lửa, trú mưa trong lán trại mà Katsa đã dựng lên từ những cành cây, nàng hỏi xem những chiếc nhẫn của chàng. Chàng bèn đặt hai bàn tay của mình lên tay nàng. Nàng liền đếm. Sáu chiếc nhẫn vàng trơn kích cỡ khác nhau bên tay phải. Bên tay trái, một chiếc nhẫn vàng trơn; một chiếc mỏng gắn đá xám chạy một vòng ở chính giữa bề mặt nhẫn, một chiếc to và nặng gắn viên đá trắng sắc nhọn sáng lấp lánh - chính là chiếc đã làm nàng bị xước da cái đêm ở bãi tập bắn cung; và một chiếc nhẫn vàng trơn giống chiếc đầu tiên, nhưng xung quanh được chạm trổ hình trang trí mà nàng thấy trên hình vẽ nơi cánh tay chàng. Chính chiếc nhẫn đó đã khiến nàng thắc mắc liệu đám nhẫn của chàng có ý nghĩa gì không.
“Có,” chàng nói. “Mọi chiếc nhẫn mà dân Lienid đeo đều có ý nghĩa. Chiếc nhẫn được chạm trổ là nhẫn của người con thứ bảy của hoàng đế. Đó là chiếc nhẫn của lâu đài và tước vị hoàng tử của anh. Vật di truyền của anh.”
Vậy các anh của anh có mang một chiếc nhẫn khác, và hình vẽ trên cánh tay khác với anh không?
“Có.”
Nàng mân mê chiếc nhẫn to nặng có gắn đá màu trắng sắc nhọn. Đây là nhẫn của một vị vua.
“Đúng thế, chiếc nhẫn này dành cho cha anh. Còn chiếc này,” chàng nói, chạm vào chiếc nhẫn nhỏ có đường trang trí màu xám chạy dọc ở chính giữa mặt nhẫn, “dành cho mẹ anh. Chiếc nhẫn trơn này dành cho ông của anh.”
Ông không bao giờ làm vua à?
“Anh trai của ông là vua. Khi anh trai ông mất, ông đã có thể làm vua nếu muốn. Nhưng con trai ông, cha anh, lại trẻ trung, mạnh mẽ và đầy tham vọng. Ông anh thì đã già, không được khỏe và sẵn sàng nhường ngôi cho con trai.”
Thế còn bà nội anh, và ông bà ngoại anh thì sao? Anh không đeo nhẫn dành cho họ sao?
“Không. Họ qua đời cả rồi. Anh chưa hề biết họ.”
Nàng cầm bàn tay phải của chàng. Thế còn những chiếc này? Anh không có đủ ngón tay để đeo mỗi ngón một chiếc trên tay này.
“Những chiếc này là cho các anh anh,” chàng nói. “Mỗi người một chiếc. Chiếc dày nhất là cho anh cả và chiếc mỏng nhất là cho người anh kế.”
Vậy có nghĩa là các anh anh đều đeo một chiếc nhẫn mỏng hơn dành cho anh à?
“Đúng vậy, cả mẹ và ông anh cũng thế, cha anh cũng thế.”
Sao chiếc của anh lại nhỏ nhất, chỉ vì anh là con út?
“Luật là như vậy, Katsa ạ. Nhưng chiếc nhẫn họ đeo dành cho anh khác những chiếc khác. Nó gắn một viên đá bằng vàng nhỏ xíu và một viên bằng bạc. ”
Biểu tượng cho mắt anh.
“Phải.”
Đó là chiếc nhẫn đặc biệt dành cho Thiên Năng của anh?
“Dân Lienid nể trọng Thiên Nhân.”
Quả là một tư duy mới mẻ. Nàng chưa từng biết có kẻ lại nể trọng Thiên Nhân. Anh không phải đeo nhẫn dành cho vợ của các anh trai và con cái họ phải không?
Chàng mỉm cười. “Không, ơn trời. Nhưng anh phải đeo một chiếc cho vợ, và nếu có con, anh sẽ phải đeo mỗi chiếc dành cho mỗi đứa. Mẹ anh có bốn anh em trai, bốn chị em gái, bảy người con trai, cha mẹ, và chồng. Mẹ đeo mười chín chiếc nhẫn.”
Thật khùng quá đi. Làm sao mẹ anh sử dụng các ngón tay của bà được chứ?
Chàng nhún vai. “Anh vẫn dễ dàng sử dụng ngón tay mà.” Chàng đưa bàn tay nàng lên miệng hôn.
Anh sẽ không bao giờ thấy em đeo từng đó nhẫn đâu.
Chàng cười phá lên, lật hai tay nàng, rồi hôn lên lòng bàn tay và cổ tay. “Anh sẽ không thể thấy em làm bất kỳ điều gì mà em không muốn làm.”
Và điều này nhanh chóng trở thành một khía cạnh nàng yêu thích ở Thiên Năng của Po: Chàng biết, dù nàng không hề nói, những điều nàng thực sự muốn làm. Chàng giờ đã quỳ gối trước nàng, nhoẻn cười tinh quái. Tay chàng chạm vào eo nàng, rồi kéo nàng lại gần. Môi chàng lướt trên cổ nàng. Nàng nín thở, quên bẵng mất mình định làm gì để trả đũa chàng, và tận hưởng cảm giác lành lạnh khi những chiếc nhẫn của chàng cạ vào khuôn mặt, vào thân thể nàng, và mọi nơi chàng chạm vào.
“Anh tin rằng Leck đã rạch da đám thú vật à?” một hôm nàng nói với chàng khi họ đang cưỡi ngựa.
Chàng liếc sang phía nàng. “Anh biết đó là một lời kết tội khủng khiếp. Nhưng đúng là anh nghĩ thế. Anh cũng thắc mắc về thứ dịch bệnh mà gã kia nhắc đến.”
“Anh nghĩ ông ta giết người à?”
Po nhún vai không đáp.
Katsa nói, “Anh có nghĩ hoàng hậu Ashen tự cách ly với ông ta vì bà ấy nhận ra ông ta có Thiên Năng không?”
“Anh cũng đã nghĩ đến chuyện này.”
“Nhưng làm sao bà nhận ra được? Lẽ ra bà ấy cũng phải bị ông ta bỏ bùa chứ?”
“Anh không biết. Có lẽ ông ta đã hành động quá tàn ác và trong một khoảnh khắc cô ấy đã tỉnh táo.” Chàng nâng một cành cây chắn lối họ đi, rồi cúi đầu chui qua. “Có thể Thiên Năng của ông ta có giới hạn nào đó.”
Hoặc có thể không hề có Thiên Năng nào hết. Có thể đó chỉ là một suy luận ngốc nghếch mà họ tự nghĩ ra trong khi cố gắng lý giải những tình huống không thể lý giải.
Nhưng vị vua và hoàng hậu đã chết, vậy mà không ai bị buộc tội cả. Một vị vua đã bắt cóc một cụ già, vậy mà không bị ai nghi ngờ.
Một vị vua chột mắt.
Đó là một Thiên Năng. Còn nếu không thì đó là một điều trái tự nhiên.
Đường đi mỗi lúc một hẹp dần và um tùm cây cối, họ dắt ngựa còn nhiều hơn cưỡi. Lúc này cây cối như cùng đổi màu, những chiếc lá mang sắc cam, vàng, đỏ, tím và nâu. Chỉ còn một, hai ngày nữa là họ đến quán trọ sẽ giữ ngựa cho họ. Sau đó họ phải đeo hành lý leo qua những ngọn núi dựng đứng. Po nói sẽ có tuyết rơi trên núi và sẽ không có nhiều người đi qua đó. Họ sẽ phải di chuyển một cách cẩn trọng và dè chừng những trận bão.
“Nhưng em không lo lắng phải không, Katsa?”
“Không lo lắm.”
“Vì em chẳng bao giờ bị lạnh, và em có thể tay không hạ gấu, đốt lửa dưới bão tuyết, dùng trụ băng mà nhóm lửa.”
Nàng không lớn tiếng cười hùa theo chàng, nhưng nàng không thể nén nụ cười. Họ cắm trại để nghỉ qua đêm. Nàng bắt cá, và chàng luôn miệng trêu chọc vì nàng không bắt cá bằng dây câu như chàng vẫn làm. Nàng bắt cá bằng cách tháo giày, xắn quần, rồi lội ùm xuống nước. Nàng sẽ bắt gọn bất cứ con cá nào bơi trong tầm tay, sau đó liệng sang cho Po. Chàng thì ngồi trên bờ cười trêu nàng, cạo vảy và moi ruột chuẩn bị bữa tối của hai người, và trò chuyện cùng nàng.
“Không mấy ai tay không tóm được cá đâu,” chàng nói.
Katsa chộp lấy một luồng sáng màu hồng bạc phi qua mắt cá chân nàng, rồi quăng con cá sang chỗ Po. “Cũng chẳng mấy ai biết con ngựa bị đá cắm vào móng khi nó không hề có biểu hiện đó đâu. Có thể em biết giết con mồi dễ dàng như giết người, nhưng ít ra em cũng không đi nói chuyện tào lao với lũ ngựa.”
“Anh đâu có nói chuyện tào lao với lũ ngựa. Anh chỉ mới bắt đầu biết liệu chúng có muốn mình dừng lại không thôi. Và khi mình đã dừng chân thì không khó phát hiệu ra điều gì đó không ổn.”
“Gì thì gì, em thấy anh cũng đâu đến nỗi phải lấy làm lạ trước Thiên Năng kỳ quặc của em.”
Po chống khuỷu tay và nhe răng cười. “Anh không nghĩ Thiên Năng của em kỳ quặc. Nhưng anh nghĩ nó không như em nghĩ.”
Nàng chộp lấy một tia chớp đen dưới nước và quẳng con cá cho chàng. “Thế thì nó là gì?”
“Anh cũng không biết. Nhưng những chuyện em làm được không chỉ nhờ Sát Năng. Cái kiểu em không bao giờ biết mệt ấy. Hoặc không bao giờ khổ sở vì lạnh, hay vì đói.”
“Em có mệt mà.”
“Cả những chuyện khác nữa. Cái khiếu nhóm lửa của em ngay cả khi trời mưa dông.”
“Em chỉ kiên nhẫn hơn người khác thôi mà.”
Po khịt mũi. “Ồ phải. Bao giờ anh cũng nghĩ kiên nhẫn là một trong những phẩm chất làm nên con người em.”
Chàng né con cá đang phi thẳng vào đầu mình, rồi lại ngồi xuống và cười lớn. “Mắt em trông thật sáng khi em đứng dưới nước và trước ánh chiều tà thế này,” chàng nói. “Em thật đẹp.”
Thôi đi. “Còn anh là đồ ngốc.”
“Lên bờ đi, mèo hoang. Mình đủ cá rồi.”
Nàng lội về phía bờ. Đến mép nước thì chàng kéo nàng lên. Họ cùng gom lũ cá lại và đi về chỗ đốt lửa trại.
“Em có mệt đấy, ” Katsa nói. “Và em cũng biết lạnh và đói. ”
“Nếu em nói thế thì anh biết thế. Nhưng hãy so sánh em với người khác.”
So sánh nàng với người khác.
Nàng ngồi xuống và lau khô chân.
“Tối nay mình đấu nhé?” chàng hỏi.
Nàng lơ đãng gật đầu.
Chàng đặt xiên cá trên ngọn lửa, vừa ngâm nga hát vừa lau tay và nhìn nàng bằng đôi mắt sáng rực từ phía đối diện. Nàng ngồi đó, nghĩ ngợi về những phát hiện của mình khi so sánh bản thân với những người khác.
Đôi lúc nàng cũng lạnh. Nhưng nàng không khổ sở vì lạnh như người khác. Và thi thoảng nàng cũng thấy đói, nhưng nàng có thể cầm cự được dù chỉ ăn rất ít, và cái đói không làm nàng yếu đi. Kỳ thực, nàng chưa bao giờ thấy mình yếu ớt, vì bất cứ lý do gì đi nữa. Nàng cũng chưa bao giờ thấy mình ốm. Nàng nhớ lại và chắc chắn điều đó. Nàng chưa bao giờ bị ho.
Nàng nhìn trân trân vào ngọn lửa. Những chuyện này hơi khác thường. Nàng cảm thấy thế. Và nàng biết thế vẫn chưa phải là tất cả.
Nàng đánh nhau, cưỡi ngựa, chạy và vấp ngã, nhưng da nàng hiếm khi bầm tím hay xây xước. Nàng chưa bao giờ bị gãy xương. Và nàng cũng không đau đớn như những người khác vẫn đau. Ngay cả khi Po đánh nàng rất mạnh, nàng vẫn có thể dễ dàng chịu đựng cái đau. Quả thật nàng phải thừa nhận rằng nàng không thật sự hiểu người khác muốn nói gì khi họ kêu đau.
Nàng không buồn ngủ như những người khác. Nàng không cần ngủ nhiều. Hầu như đêm nào nàng cũng bắt mình ngủ, chỉ vì nàng biết đó là điều nên làm.
“Po?”
Chàng ngẩng lên, rời mắt khỏi ngọn lửa.
“Có thể bắt mình ngủ được không?”
“Ý em là sao?”
“Ý em là anh có thể nằm xuống và bắt mình ngủ được không? Bất cứ khi nào anh muốn, ngay lập tức?”
Chàng nheo mắt nhìn nàng. “Không. Anh chưa từng nghe chuyện đó.”
“Hừmmm.”
Chàng quan sát nàng một lúc nữa, rồi sau đó có lẽ quyết định để mặc nàng. Nàng hầu như không để ý đến chàng. Trước giờ nàng chưa bao giờ nghĩ khả năng điều khiển giấc ngủ của mình là bất thường. Và nàng không chỉ biết ra lệnh cho mình ngủ. Nàng còn biết ra lệnh cho mình ngủ trong một khoảng thời gian cụ thể. Và bất cứ khi nào nàng tỉnh dậy, nàng luôn biết chính xác đó là lúc nào. Thực chất, ở bất cứ thời khắc nào trong ngày, nàng đều biết đó là lúc nào.
Cũng như nàng luôn biết chính xác nàng đang ở đâu và nàng đang đi theo hướng nào.
“Hướng nào là hướng Bắc?” nàng hỏi Po.
Chàng lại ngẩng lên và nhìn nguồn ánh sáng. Chàng chỉ theo hướng cũng gần hướng Bắc, nhưng không chính xác. Làm sao nàng biết được điều đó chắc chắn đến vậy?
Nàng chẳng bao giờ lạc đường. Nàng không gặp chút khó khăn gì trong việc nhóm lửa hay dựng trại. Nàng săn mồi cũng dễ không. Thị lực và thính giác của nàng tốt hơn bất cứ ai nàng từng biết.
Nàng đột ngột đứng dậy. Nàng sải vài bước về phía hồ nước, mắt trân trân nhìn xuống đó, chỉ nhìn mà không thấy.
Những nhu cầu tự nhiên trói buộc người khác không hề trói buộc nàng. Những điều khiến người khác khổ sở chỉ là chuyện vặt với nàng. Nhờ bản năng, nàng biết cách sống và lớn mạnh trong thiên nhiên hoang dã.
Và nàng có thể giết chết bất kỳ kẻ nào. Khi sự sống của nàng bị đe dọa dù chỉ một chút xíu.
Katsa ngồi phịch xuống đất.
Có thể nào sinh tồn là Thiên Năng của nàng?
Ngay khi tự hỏi điều đó, nàng liền gạt phắt đi. Nàng chỉ là một sát thủ, lúc nào cũng chỉ là sát thủ. Nàng đã giết chết một người anh họ, ngay trước mắt vương triều Randa - một người không hề làm nàng bị thương. Nàng đã giết chết người đó, không suy nghĩ, không do dự - đúng như cách nàng suýt chút nữa đã giết chết bác mình.
Nhưng nàng đã không giết chết bác nàng. Nàng đã tránh được điều đó và vẫn sống.
Và nàng không hề muốn làm người anh họ ấy chết. Nàng chỉ là một đứa trẻ, Thiên Năng của nàng chưa định hình. Nàng không ra tay để giết chết người đó, mà nàng ra tay để bảo vệ chính mình, bảo vệ mình khi người đó chạm vào nàng. Có lúc nàng đã quên mất chuyện này, lúc những người trong hoàng cung bắt đầu lảng tránh nàng, còn Randa bắt đầu sử dụng kỹ năng của nàng cho lợi ích của hắn, và gọi nàng là sát thủ nhí của hắn.
Thiên Năng của nàng không phải là sát hại. Thiên Năng của nàng là sinh tồn.
Nàng bèn phá lên cười. Vì như thế chẳng khác nào nói rằng Thiên Năng của nàng là sự sống, và dĩ nhiên, điều đó thật ngớ ngẩn.
Nàng lại đứng lên và quay về lửa trại. Po nhìn nàng tiến lại. Chàng không hề hỏi nàng đã nghĩ gì, không xen vào chuyện của nàng; chàng sẽ đợi tới khi nàng muốn nói với chàng. Nàng nhìn chàng đang dò xét mình phía bên kia đống lửa. Chàng hiếu kỳ ra mặt.
“Em vừa so sánh mình với những người khác,” nàng nói.
“Anh thấy rồi,” chàng nói một cách thận trọng.
Nàng bóc da một con cá nướng và cắt một miếng thịt. Nàng vừa nhai vừa suy nghĩ.
“Po này.”
Chàng ngước lên nhìn nàng.
“Nếu anh biết Thiên Năng của em không phải là sát hại,” nàng nói, “mà là sinh tồn...”
Chàng nhướng mày.
“Thì anh có ngạc nhiên không?”
Chàng bặm môi. “Không. Anh thấy như vậy hợp lý hơn nhiều.”
“Nhưng... vậy chẳng khác nào nói rằng Thiên Năng của em là sự sống.”
“Đúng thế.”
“Thật ngớ ngẩn.”
“Vậy ư? Anh không nghĩ thế. Mà đâu chỉ có cuộc sống của em,” chàng nói. “Em đã cứu sống rất nhiều người bằng Thiên Năng của em cơ mà.”
Nàng lắc đầu. “Không bằng số người em đã làm bị thương đâu.”
“Có thể. Nhưng em có cả phần đời còn lại để bù đắp. Cuộc đời em còn rất dài mà.”
“Phần đời còn lại để bù đắp.”
Katsa gỡ thịt một con cá khác. Nàng xé miếng thịt đã nứt ra ăn, rồi mỉm cười khi nghĩ về điều đó.