Đối với Katsa, ý thức về chuyện có người yêu chẳng khác nào việc khám phá ra một bộ phận cơ thể mà nàng chưa bao giờ để ý đến. Như một cánh tay hoặc ngón chân phụ vậy. Chuyện ấy thật xa lạ, và nàng mân mê nó như mân mê một ngón chân mới toanh chẳng ngờ lại là của nàng.
Nỗi bối rối trong nàng nguôi ngoai phần nào khi nàng nghĩ rằng người ấy chính là Po. Không phải chuyện yêu đương mà chính suy nghĩ về Po đã giúp Katsa trở nên thoải mái hơn để có thể nghĩ về ý nghĩa của việc nằm trên giường chàng mà không làm vợ chàng.
Chuyện đó không chỉ suy nghĩ một đêm là xong. Họ xuyên qua khu rừng xứ Sunder, vẫn chuyện trò, nghỉ ngơi và cắm trại như trước. Nhưng những khoảng lặng giữa họ ít nhiều không còn thoải mái như trước nữa; thi thoảng Katsa lại bỏ đi để được ở một mình và suy nghĩ một mình. Họ không luyện tập, vì Katsa còn ngại ngần chuyện đụng chạm với chàng. Và chàng cũng không gây áp lực với nàng. Chàng không gây sức ép với nàng về bất cứ điều gì, thậm chí không đòi hỏi trò chuyện hay mong nàng đáp lại ánh nhìn trân trân của mình.
Họ di chuyển với tốc độ tối đa địa hình cho phép. Nhưng càng tiến xa, đường đi càng giống một con đường mòn, uốn mình qua những con mương lớn và rừng cây rậm rạp với kích cỡ vượt qua sự hiểu biết của Katsa. Chiều ngang của thân cây bằng cả chiều dài một con ngựa, còn các nhánh cây vươn dài trên đầu hai người. Đôi khi họ phải cúi người thật lẹ để tránh những màn dây leo buông xuống từ các nhánh cây. Càng về phía Đông, địa hình càng cao với những dòng suối vắt ngang qua thềm rừng.
Dù sao chặng đường cũng khiến Po bớt lo nghĩ. Chàng không thôi ngó nghiêng, mở to mắt. “Khu rừng này thật hoang sơ. Em đã thấy khu rừng nào như vậy chưa? Thật tuyệt vời!”
Đúng là tuyệt vời, và cũng thật nhiều động vật đang tích mỡ để chuẩn bị đón mùa đông. Như vậy thì vừa dễ săn bắn vừa dễ tìm chỗ trú chân. Nhưng Katsa cảm thấy rõ ràng lúc này lũ ngựa di chuyển chậm chạp y như đầu óc nàng vậy.
“Em nghĩ mình đi bộ còn nhanh hơn,” nàng bèn nói.
“Rồi em sẽ nhớ lũ ngựa khi nào mình phải bỏ chúng lại đấy.”
“Thế bao giờ mới đến lúc đó?”
“Theo bản đồ thì có lẽ phải đợi mười ngày nữa.”
“Em thích đi bộ hơn.”
“Em chẳng biết mệt là gì phải không?” Po bèn hỏi.
“Có chứ, nếu quá lâu em không được ngủ. Hoặc nếu em mang vác một thứ gì đó thật nặng. Em đã rất mệt khi cõng ông nội anh lên cầu thang.”
Chàng liếc nhìn nàng, nhướng mày. “Em đã cõng ông anh lên cầu thang?”
“Phải, trong lâu đài của Randa.”
“Sau một ngày một đêm cưỡi ngựa cật lực?”
“Phải.”
Chàng cười ầm lên, nhưng nàng chẳng thấy có gì đáng cười. “Em phải làm vậy mà Po. Nếu không, nhiệm vụ đó sẽ thất bại.”
“Ông nặng gấp rưỡi em mà.”
“À, lên tới bậc trên cùng thì em có thấy mệt. Nếu là anh thì hẳn không mệt đến vậy đâu.”
“Anh cao lớn hơn ông anh, Katsa à. Anh còn khỏe hơn nữa. Nhưng anh hẳn sẽ rất mệt sau một đêm cưỡi ngựa.”
“Em buộc phải làm vậy thôi. Em đâu thể làm khác chứ.”
“Thiên Năng của em không chỉ đơn thuần là giao đấu,” chàng bèn nói.
Nàng không đáp lại nhận xét đó, và quên phắt nó sau một giây băn khoăn. Tâm trí nàng lại quay về vấn đề trước mắt. Không thể khác được, khi Po lúc nào cũng ở trước mặt nàng.
Một người chồng và một người yêu có gì khác biệt?
Nếu lấy Po làm chồng thì tức là nàng đang hứa hẹn về một tương lai mà nàng chưa thể lường trước. Bởi một khi trở thành vợ chàng, nàng sẽ là vợ chàng suốt đời. Và dẫu Po có để nàng tự do thế nào chăng nữa, nàng luôn hiểu rằng đó chỉ là một món quà. Tự do của nàng sẽ chẳng còn thuộc về nàng nữa; đó sẽ là thứ thuộc về Po, do Po trao tặng hoặc lấy lại. Cho dù chàng không bao giờ lấy lại tự do mà chàng đã ban tặng nàng thì cũng chẳng thay đổi được gì. Nếu tự do không xuất phát từ chính nàng thì cũng chẳng thực sự thuộc về nàng.
Nếu Po là người yêu của nàng, liệu nàng có cảm thấy bị trói buộc, dồn ép trong cái ý niệm mãi mãi kia không? Hay nàng vẫn sẽ có tự do xuất phát từ chính nàng?
Một đêm khi họ đang nằm đối diện nhau bên ngọn lửa dần tàn, một nỗi lo âu mới lại nảy lên trong óc nàng. Nếu như nàng lấy đi từ Po nhiều hơn những gì nàng có thể trao cho chàng thì sao?
“Po này?”
Nàng nghe tiếng chàng trở mình. “Ừ?”
“Anh sẽ cảm thấy thế nào nếu em bỏ đi mãi mãi? Nếu một ngày em trao bản thân cho anh, nhưng hôm sau lại lấy lại - mà không hứa hẹn trao tặng lần nữa?”
“Katsa à, chỉ những gã ngốc mới cố giam hãm em.”
“Nhưng anh chưa nói anh cảm thấy thế nào, khi lúc nào cũng phải chịu đựng tính bốc đồng của em.”
“Đó đâu phải là bốc đồng. Đó là mong mỏi trong lòng em. Em quên mất rằng hoàn cảnh của anh giúp anh hiểu em thế nào ư, Katsa. Mỗi khi em rời bỏ anh, anh sẽ tự hiểu rằng lý do không phải vì em không yêu anh. Mà nếu vì em không yêu anh thì anh cũng sẽ hiểu; và anh sẽ phải hiểu rằng em có quyền ra đi.”
“Nhưng anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em. Anh sẽ cảm thấy thế nào?”
Chàng ngập ngừng. “Anh không biết. Hẳn là anh sẽ có rất nhiều cảm xúc. Nhưng sẽ chỉ có một trong số những cảm xúc đó là đau khổ mà thôi; và anh sẵn sàng mạo hiểm với nỗi đau khổ đó.”
Katsa trân trân nhìn lên những ngọn cây. “Anh có chắc không vậy?”
Chàng thở dài. “Anh chắc chắn.”
Chàng sẵn sàng chấp nhận đau khổ. Đó chính là nút thắt của vấn đề. Nàng không thể biết chuyện này sẽ đi về đâu, và tiếp tục có nghĩa là chấp nhận mọi đau khổ.
Ngọn lửa dần héo hắt rồi lụi tàn. Nàng thấy sợ. Vì khi căn trại chìm vào bóng tối cũng là lúc nàng nhận ra mình cũng sẵn sàng mạo hiểm.
Ngày hôm sau, Katsa sẵn lòng đánh đổi mọi thứ để có được quãng đường thẳng tắp, thông suốt, để được phi ngựa thật lực và để những tiếng guốc ngựa ầm ầm như sấm động nhấn chìm mọi cảm xúc. Thế nhưng con đường lại ngoằn ngoèo, hết dốc lên trên rồi lại cắt qua mương rãnh, và nàng không biết làm sao để khỏi hét lên. Đến sẩm tối, họ đi vào một thung lũng róc rách nước chảy vào một ao nông và lặng sóng. Rêu đóng trên cây và nền đất. Rêu bám vào những dây leo quấn quýt quanh thân cây, rỏ nước xuống cái ao đang hắt lên thứ ánh sáng màu ngọc lục bảo hệt như mặt sân điện của Randa.
“Có vẻ như em đang khó chịu.” Po nói. “Sao em không đi săn nhỉ? Anh sẽ nhóm lửa.”
Nàng để mặc mấy con thú đầu tiên trốn thoát. Nàng nghĩ nếu cứ thư thả đi sâu vào rừng, nỗi hoang mang trong nàng sẽ phần nào dịu xuống. Nhưng một lúc lâu sau khi nàng trở về nơi cắm trại với một con cáo trên tay, vẫn không có gì thay đổi. Chàng ngồi đó bình thản trước lửa trại, và nàng có cảm tưởng như mình sắp nổ tung. Nàng quăng đồ ăn xuống bên cạnh đống lửa. Nàng ngồi xuống một tảng đá và gục đầu xuống hai tay.
Nàng biết điều gì khiến nàng bị căng thẳng. Đó là nỗi sợ hãi, lạnh lùng và trần trụi.
Nàng quay sang chàng. “Em hiểu tại sao mình không nên đấu với nhau khi một trong hai người đang giận dữ. Nhưng đấu với nhau khi một người thấy sợ hãi thì không có hại gì chứ?”
Chàng nhìn ngọn lửa và ngẫm ngợi về câu hỏi của nàng. Rồi chàng nhìn nàng. “Anh nghĩ cũng còn tùy em muốn gì từ việc giao đấu.”
“Em nghĩ nó sẽ giúp em bình tĩnh lại. Em nghĩ nó sẽ giúp em thấy thoải mái với việc... việc anh ở bên em.” Nàng xoa trán, thở dài. “Nó sẽ giúp em trở về với chính mình.”
Chàng quan sát nàng. “Có vẻ chuyện đó giúp em trở về với chính mình thật.”
“Anh sẽ đấu với em bây giờ chứ Po?”
Chàng nhìn nàng một lúc nữa, rồi rời khỏi chỗ lửa trại và ra hiệu cho nàng theo sau. Nàng rảo bước sau chàng, đầu óc mụ mị và ong ong rối loạn như đã bị tê liệt. Khi họ mặt đối mặt, nàng nhận thấy mình đang nhìn trân trân vào chàng một cách đờ dẫn. Nàng lắc đầu cho tỉnh táo lại, song vô ích.
“Đánh em đi,” nàng nói.
Chàng ngập ngừng giây lát. Và rồi chàng tung nắm đấm nhằm vào mặt nàng, nàng liền vung tay chặn chàng lại. Hai cánh tay đập vào nhau khiến nàng tỉnh người lại. Nàng sẽ đấu với chàng, và nàng sẽ hạ gục chàng. Chàng chưa khi nào hạ gục được nàng, và tối nay chàng cũng sẽ không hạ gục được nàng. Bất chấp bóng tối, bất chấp bão tố trong đầu nàng, vì lúc này khi họ đấu với nhau, cơn bão ấy đã mất tăm. Đầu óc Katsa giờ đã tỉnh táo.
Nàng đánh nhanh và mạnh, dùng cả bàn tay, khuỷu tay, đầu gối và bàn chân. Chàng cũng đánh mạnh, nhưng có vẻ như năng lượng tích tụ trong người nàng dồn vào từng cú đánh. Mọi cái cây mà họ đụng phải, mọi rễ cây mà họ vấp vào, đều choán lấy nàng. Nàng cảm thấy thoải mái khi được đấu với Po, và cuộc đấu diễn ra quyết liệt.
Khi nàng quật chàng ngã xuống và chàng đẩy khuôn mặt của nàng ra xa, nàng bèn kêu lên. “Hượm đã. Máu. Em thấy có vị máu.”
Chàng ngừng tay. “Ở đâu? Không phải trên miệng em sao?”
“Em nghĩ là trên tay anh,” nàng nói.
Chàng bèn ngồi dậy và nàng ngồi xuống bên chàng. Nàng cầm lấy tay chàng rồi nheo mắt nhìn vào lòng bàn tay. “Nó đang chảy máu phải không? Anh có thấy không?”
“Chuyện vặt mà. Là do mép giày em đó thôi.”
“Lẽ ra mình không nên đấu khi vẫn mang giày.”
“Sao mình có thể đấu chân không trong rừng được chứ, Katsa. Thiệt tình, chuyện nhỏ thôi mà.”
“Nhưng mà...”
“Miệng em chảy máu kìa,” chàng nói bằng một giọng lạ lùng, ráo hoảnh chứng tỏ chàng chẳng mảy may quan tâm đến bàn tay bị thương của mình. Chàng đưa tay lên và gần chạm môi nàng; để rồi lại bỏ tay xuống, như thể chàng chợt nhận ra mình đang làm điều gì không phải. Chàng hắng giọng rồi quay mặt đi.
Và khi đó nàng mới thấy chàng gần gụi xiết bao. Nàng cảm nhận được bàn tay và cổ tay chàng ấm nóng dưới ngón tay mình. Chàng ở đó, ngay ở đó, hít thở trước mặt nàng; nàng đang chạm vào chàng; và nàng cảm nhận được sự đau khổ kia, nó như nước lạnh giội trên da thịt nàng. Nàng biết đây là thời điểm nàng phải lựa chọn. Nàng biết lựa chọn của mình.
Chàng ngoái lại nhìn nàng, mắt chàng nói với nàng rằng chàng đã hiểu. Nàng lao vào vòng tay chàng. Họ quấn lấy nhau, và nàng khóc, khóc vì thấy bình yên trong vòng tay chàng và cũng vì sợ hãi việc nàng đang làm. Chàng kéo nàng vào lòng và ôm nàng, thì thầm tên nàng hết lần này đến lần khác mãi tới khi những giọt lệ của nàng thôi rơi.
Nàng lau mặt vào áo chàng. Nàng quàng tay quanh cổ chàng. Nàng cảm thấy ấm áp trong vòng tay của chàng, thấy bình yên và cả mạnh mẽ. Thế rồi nàng cười khúc khích, cười vì điều này mới dễ chịu làm sao, vì cái cảm giác cơ thể chàng chạm vào cơ thể nàng mới tuyệt làm sao. Chàng cười với nàng, một nụ cười ranh mãnh và rạng ngời khiến nàng cảm thấy vô cùng ấm áp. Thế rồi môi chàng chạm vào cổ họng nàng, rúc trong cổ nàng. Nàng hổn hển. Miệng chàng tìm miệng nàng. Nàng bùng cháy.
Sau đó, khi nàng nằm bên chàng trên mặt đất phủ đầy rêu, ôm lấy người chàng, bị thôi miên bởi điều gì đó môi chàng đã làm với cổ mình, nàng chợt nhớ ra bàn tay chảy máu của chàng. “Để sau,” chàng khẽ nói, thế rồi nàng nhớ đến chỗ máu trên miệng mình, nhưng điều đó chỉ đưa miệng chàng kề sát miệng nàng thêm lần nữa, nếm tìm, và rồi bàn tay chàng dọ dẫm dưới lớp áo của nàng, và nàng cũng lần mò dưới áo chàng. Da thịt chàng ấm nóng xiết bao khi hai thân thể khám phá lẫn nhau. Họ biết rõ cơ thể nhau nào có thua gì những cặp tình nhân; nhưng sự đụng chạm này thật khác lạ, họ hòa vào nhau chứ không phải đối đầu nhau.
“Po,” nàng nói khi một ý nghĩ sáng suốt chợt lóe lên trong trí.
“Có trong đám thuốc đấy,” chàng thì thầm. “Trong đám thuốc có hải dược,” thế rồi đôi tay, khuôn miệng, cơ thể chàng lại đưa nàng trở về trạng thái đê mê. Vì chàng, vì người đàn ông này mà nàng say; và hễ lúc nào mắt chàng soi vào mắt nàng, nàng đều thấy nghẹt thở.
Nàng đã tính đến cơn đau khi nó đến. Nhưng cảm giác nhói đau khiến nàng thở hổn hển; nó chẳng giống cơn đau nào nàng từng biết. Chàng hôn nàng, từ tốn hơn, như sắp dừng hẳn lại. Nhưng nàng cười, rồi nói rằng riêng lần này nàng chấp nhận đau và chảy máu khi chàng chạm vào. Chàng mỉm cười dưới cổ nàng, rồi hôn nàng một lần nữa, và cùng chàng, nàng vượt qua cơn đau. Cơn đau trở thành hơi ấm trào dâng. Trào lên và khiến nàng nghẹt thở. Để rồi mang đi nhịp thở, mang đi đau đớn và cả tâm trí nàng khỏi thể xác, và chẳng còn gì nữa ngoài thân thể nàng, thân thể chàng, cùng ánh sáng và ngọn lửa họ đã cùng nhóm lên.
Sau đó họ nằm bên nhau, sưởi ấm cho nhau bên ngọn lửa ấm áp. Nàng chạm vào mũi và miệng chàng. Nàng nghịch khuyên trên tai chàng. Chàng ôm nàng và hôn nàng, mắt chàng tỏa sáng long lanh trong mắt nàng.
“Em ổn cả chứ?” chàng hỏi.
Nàng cười lớn, “Em vẫn làm chủ bản thân. Còn anh?”
Chàng mỉm cười. “Anh rất hạnh phúc.”
Nàng lướt tay dọc theo đường quai hàm lên trên tai chàng, rồi đưa tay xuống vai chàng. Nàng chạm vào hình vẽ quanh cánh tay chàng. “Raffin cũng biết chúng ta sẽ làm chuyện này,” nàng nói. “Rõ ràng chỉ có mình em không thấy trước gì hết.”
“Raffin sẽ là một vị vua tuyệt vời,” Po nói, và nàng lại bật cười, ngả đầu lên cánh tay chàng.
“Mai mình lại tiếp tục với tốc độ cũ nhé,” nàng vừa nói vừa nghĩ đến những tên vua tồi.
“Được. Em còn thấy đau không?”
“Không.”
“Em nghĩ tại sao lại thế? Tại sao phụ nữ lại thấy đau?”
Nàng không có câu trả lời cho câu hỏi đó. Nàng chỉ biết phụ nữ cảm thấy thế. “Để em lau tay cho anh,” nàng nói.
“Để anh lau miệng cho em trước đã.”
Nàng rùng mình vì lạnh lúc chàng rời khỏi nàng đến chỗ ngọn lửa tìm nước và khăn. Chàng nghiêng người xuống đống lửa, để ánh sáng và bóng tối chập chờn trên người mình. Chàng thật đẹp. Nàng ngắm chàng, và chàng toét miệng cười với nàng. Đẹp thế nào thì vênh váo thế đó, nàng nghĩ thầm cho chàng biết, thế là chàng phá lên cười.
Nàng chợt nghĩ, nằm đây mà nhìn chàng, rồi trêu đùa chàng lẽ ra phải đem lại cảm giác lạ lẫm lắm. Làm những gì họ đã làm, trở thành như họ đã trở thành. Nhưng hóa ra cảm giác này thật tự nhiên và dễ chịu. Như một điều tất yếu. Và chỉ đáng sợ có chút xíu mà thôi.