Trong bóng tối nơi triền núi, không ai có thể chạy nhanh trừ khi có Thiên Năng đặc biệt trong chuyện này. Họ cứ thế đi, và dù Katsa không bị giập mắt cá chân vì chạy bừa trong đêm tối phía trước con ngựa nhưng họ cũng không di chuyển được nhanh. Katsa gần như không thở, căng tai lắng nghe tiếng động phía sau họ. Những kẻ truy đuổi họ đều đi ngựa, và bọn chúng ắt phải vô cùng đông, và còn mang cả đuốc nữa. Nếu Leck sai một toán lính đi truy lùng đúng hướng thì khó mà trốn tránh được bọn chúng.
Katsa cho rằng trong lúc Po ốm yếu thế này thì dù đi trên đường bằng, họ cũng chẳng di chuyển được nhanh hơn là bao. Chàng túm lấy bờm ngựa, nhắm nghiền mắt, tập trung hết sức để giữ cho khỏi ngã. Mỗi bước đi đều khiến chàng nhăn mặt lại. Và chàng vẫn tiếp tục chảy máu.
“Để em buộc anh vào ngựa,” Katsa bảo chàng khi nàng dừng chân bên một dòng suối để lấy nước. “Như thế anh sẽ có thể nghỉ ngơi.”
Chàng ngẫm nghĩ một lúc. Chàng gập người về phía trước và thở vào bờm ngựa. “Anh không muốn nghỉ,” chàng nói. “Thế này thì anh mới có thể cho em biết nếu hắn đang đến.”
Vậy là họ vẫn không hoàn toàn thiếu Thiên Năng của chàng; nhưng chàng thì hoàn toàn không tỉnh táo khi thốt ra một câu như vậy trong lúc Bitterblue đang ngồi ngay sau chàng, im lặng, chăm chú, không để lọt bất kỳ từ nào chàng nói. Coi chừng, nàng nghĩ với chàng. Còn Bitterblue.
“Em sẽ buộc cả hai anh em vào ngựa,” nàng nói, “rồi nghỉ hay không thì tùy hai người.”
Anh nghỉ đi, nàng nghĩ với chàng trong lúc quấn dây quanh chân chàng. Anh sẽ không giúp gì được bọn em nếu anh mất máu mà chết.
“Anh sẽ không mất máu mà chết,” chàng nói, còn Katsa phớt lờ ánh mắt của Bitterblue, quyết định không nói chuyện với Po trong đầu một lần nào nữa cho đến khi chàng tỉnh táo trở lại.
Họ tiếp tục chậm chạp đi về phía Nam. Katsa thi thoảng lại vấp chân vào đá hay những đám rễ cây ngoan cố bám vào các khe nứt trên đất. Trời càng tối thì nàng vấp càng nhiều, và nàng bỗng thấy mệt. Nàng nhớ lại những đêm vừa qua và nhẩm đếm. Đây là đêm thứ hai nàng không ngủ, còn đêm trước đấy họ chỉ ngủ có vài tiếng. Sắp tới nàng sẽ phải ngủ; nhưng bây giờ nàng không được nghĩ về chuyện đó. Nghĩ về một điều bất khả thi thì nào có ích gì.
Vài giờ trước khi trời sáng, nàng bắt đầu nghĩ về lũ cá nàng bắt lúc trước, những con cá đã được đánh vảy moi ruột, gói bọc cẩn thận và buộc vào ngựa cùng mấy cái túi. Trời chưa sáng thì họ chưa thể mạo hiểm nhóm dù chỉ một ngọn lửa nhỏ. Hôm đó ba người chỉ ăn rất ít, và chẳng còn nhiều thức ăn cho ngày tiếp theo. Nếu dừng lại ở đây, dù chỉ một vài phút, nàng có thể nướng cá. Như thế thì tới chập tối ngày mai nàng mới phải nghĩ về thức ăn.
Nhưng thế thì mạo hiểm quá, vì trời tối thế này sẽ khiến ánh lửa thu hút sự chú ý.
Po thì thầm tên nàng, nàng liền cho ngựa dừng lại và quay lại chỗ chàng.
“Có một hang động,” chàng thì thào, “cách vài bước về phía Đông Nam.” Chàng khua tay trong không khí, rồi gục đầu xuống vai nàng. “Cứ đi bên cạnh anh. Anh sẽ chỉ đường ra đó.”
Chàng chỉ lối cho nàng đi trên đống đá sỏi. Nếu không quá mệt, Katsa hẳn đã rất thán phục sự chính xác mà Thiên Năng giúp chàng cảm nhận cảnh vật xung quanh. Nhưng giờ thì họ đang ở trước cửa hang, mà tâm trí nàng lại vướng bận nhiều điều khác. Nàng phải đánh thức Bitterblue, tháo dây đỡ cô bé xuống. Nàng phải đỡ Po từ trên lưng ngựa xuống. Nàng phải tìm củi để nhóm lửa, rồi nướng cá. Nàng phải băng bó lại bả vai cho chàng, vì máu vẫn cứ tuôn ra dù nàng bó chặt đến mấy.
“Trong lúc chờ cá chín thì em đi ngủ đi,” chàng nói lúc nàng đang quấn vải sạch quanh tay và ngực chàng để cầm máu. “Katsa à. Ngủ chút đi. Lúc nào cần anh sẽ đánh thức em dậy.
“Anh mới là người cần ngủ,” nàng nói.
Chàng nắm cánh tay nàng khi nàng quỳ xuống trước mặt chàng. “Katsa à. Ngủ mười lăm phút thôi cũng được. Không có ai ở gần đây đâu. Đêm nay em sẽ không còn lúc nào khác để ngủ nữa đâu.”
Nàng quỳ bệt xuống nhìn chàng. Cởi trần, nhợt nhạt, nhăn mặt lại vì đau đớn. Những vết thâm tím làm mặt chàng tối sầm. Chàng buông tay nàng rồi thở khẽ. “Anh bị chóng mặt,” chàng nói. “Anh biết trông anh như cái xác không hồn vậy, Katsa à, nhưng anh sẽ không chết vì mất máu và cũng không chết vì chóng mặt đâu. Chợp mắt vài phút đi em.”
Bitterblue bèn tiến tới. “Anh ấy nói đúng đấy,” cô bé nói. “Chị nên ngủ đi. Em sẽ chăm sóc anh ấy.” Cô bé nhặt áo choàng của chàng lên và giúp chàng khoác áo, nhẹ nhàng, cẩn trọng với bên vai băng bó của chàng. Chắc chắn rồi, Katsa nghĩ, hai anh em có thể xoay xở được dù thiếu nàng trong mươi mười lăm phút. Chắc chắn họ sẽ ổn hơn nếu nàng chợp mắt một chút.
Thế là nàng ngả lưng trước ngọn lửa và ra lệnh cho mình ngủ trong đúng mười lăm phút. Khi nàng tỉnh dậy, Po và Bitterblue gần như vẫn ở yên chỗ cũ. Nàng cảm thấy khá hơn.
Ba người lặng lẽ cắm cúi ăn. Po ngả lưng vào vách hang, nhắm mắt lại. Chàng nói chàng không muốn ăn, nhưng Katsa không chịu. Nàng ngồi đối diện chàng, gỡ cho chàng ăn từng miếng cá đến khi cảm thấy chàng đã ăn đủ no.
Chàng cất tiếng khi Katsa đang lấy gót giày dập tắt ngọn lửa, còn Bitterblue đang buộc chỗ cá thừa lại.
“May là em không có ở đó, Katsa à,” chàng nói. “Vì hôm nay anh phải nghe Leck lảm nhảm hàng giờ liền về tình yêu dành cho cô con gái bị bắt cóc của hắn. Rồi thì chỉ khi tìm thấy cô bé hắn mới hết đau khổ.”
Katsa lại ngồi bên chàng. Bitterblue xích lại gần để có thể nghe tiếng thì thào của chàng.
“Anh dễ dàng vượt qua toán lính bên ngoài,” Po nói. “Cuối cùng, đến xế trưa thì anh cũng tới được vị trí có thể quan sát hắn. Bọn lính cận vệ cứ kè kè bên hắn nên anh không thể nào bắn hắn được. Anh cứ đợi mãi. Anh theo sát bọn chúng. Bọn chúng không nghe được tiếng động anh gây ra, nhưng không lúc nào chúng rời khỏi tên vua.”
“Hắn đã chuẩn bị đối mặt với anh,” Katsa nói. “Bọn chúng chờ anh.”
Chàng gật đầu, rồi nhăn mặt.
“Để sau hãy kể, Po à,” Katsa nói. “Giờ anh đi nghỉ đi.”
“Chuyện ngắn thôi,” chàng nói. “Cuối cùng anh quyết định cách duy nhất là phải hạ một tên lính. Vì thế anh bắn gục một tên. Nhưng dĩ nhiên, ngay khi hắn gục xuống, tên vua cuống cuồng tìm chỗ trốn. Anh lại bắn tiếp, mũi tên bắn sượt cổ Leck, nhưng chả hề hấn gì. Đó là việc dành cho em, Katsa à. Nếu là em thì đã bắn trúng rồi. Anh đã không thành công.”
“À,” Katsa nói. Em thì ngay từ đầu đã không thể tìm ra hắn. Mà nếu có tìm ra, em cũng chẳng bao giờ giết được hắn. Anh biết mà. Việc đó chẳng dành cho ai trong chúng ta cả.
“Sau đó thì dĩ nhiên đội cận vệ đuổi theo anh,” Po nói, “và rồi toán lính gác bên ngoài, cả quân lính nữa, ngay khi chúng nghe thấy báo động. Đó là một cuộc tàn sát đẫm máu. Chắc anh đã giết tới chục tên. Anh buộc phải làm như vậy để tẩu thoát, sau đó anh phi ngựa về phía Bắc để cắt đuôi chúng.” Chàng ngừng lời trong giây lát, nhắm mắt lại, rồi mở ra. Chàng nheo mắt nhìn Katsa. “Leck có một cung thủ gần giỏi bằng em, Katsa ạ. Em thấy hắn đã làm gì với con ngựa rồi đấy.”
Và hắn lẽ ra đã làm y như thế với anh, nàng nghĩ với chàng. Nếu anh không có khả năng mới giúp anh cảm nhận được đường tên lao về phía mình.
Chàng mỉm cười, rất khẽ. Rồi chàng nheo mắt nhìn sang Bitterblue. “Em đã bắt đầu tin anh rồi nhỉ,” chàng nói.
“Anh đã tìm cách giết nhà vua,” Bitterblue chỉ nói vậy.
“Được rồi,” Katsa nói, “nói chuyện thế là đủ rồi.”
Nàng quay trở lại chỗ đống lửa và dập đi. Họ lại đẩy Po lên yên, và nàng buộc đồ đạc vào mình con ngựa. Và hết lần này đến lần khác, nàng thầm cảnh báo, cầu xin Po đừng nói ra mọi điều nhỏ nhặt mà Thiên Năng của chàng hé lộ.
Dưới ánh sáng ban ngày, họ đi nhanh hơn, nhưng việc di chuyển làm Po khó chịu. Chàng không than phiền lấy nửa lời về chuyện bị xóc lên xóc xuống trên lưng ngựa. Nhưng chàng thở từng hơi ngắn và mắt chàng như đã dại hẳn đi, mà Katsa thì có thể nhận ra được sự đau đớn dễ dàng như nhận ra nỗi sợ hãi. Nàng nhìn thấy sự đau đớn trên gương mặt chàng, trên đôi cánh tay với cơ bắp căng ra của chàng, và trên cổ chàng, mỗi khi nàng thay băng chỗ vai chàng.
“Chỗ nào đau hơn?” lúc sáng sớm nàng hỏi. “Vai anh hay đầu anh?”
“Đầu anh.”
Người bị đau đầu không nên cưỡi một con vật cứ bước một bước là lại khiến đầu óc họ nhức như búa bổ; nhưng chàng không thể tự đi được. Chàng mất thăng bằng. Chàng luôn chóng mặt và buồn nôn. Chàng dụi mắt không ngừng; đôi mắt làm chàng khó chịu. Dù sao thì lúc này máu trên vai chàng chỉ rỉ chút xíu chứ không còn chảy thành dòng nữa.
“Chúng ta đi vẫn chậm quá,” hôm đó chàng nói câu này mấy lần. Katsa cũng thấy bực bội vì tốc độ của họ. Nhưng đầu chàng chưa đỡ đau thì nàng sẽ chưa cho ngựa phi trên đất đồi gồ ghề đá. Bitterblue tỏ ra được việc hơn Katsa nghĩ. Cô bé dường như đang coi Po là một trọng trách của mình. Cứ khi nào họ dừng lại, cô bé lại giúp chàng ngồi xuống một tảng đá. Cô mang thức ăn nước uống đến cho chàng. Nếu Katsa rời đi chốc lát để đuổi theo một con thỏ thì Bitterblue sẽ rửa vết thương trên vai Po và lấy băng sạch quấn lại. Katsa đã quen với hình ảnh Po ngúc ngắc đằng trước cô em họ, một tay đặt trên vai cô bé.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, Katsa mới thấy thấm cái mệt của mấy ngày vất vả và mấy đêm không ngủ. Po và Bitterblue thì có ngủ trên lưng ngựa. Có lẽ nếu bây giờ nghỉ ngơi thì sau đó Po có thể canh gác để nàng được ngả lưng vài giờ. Cả con ngựa cũng cần nghỉ. Họ không thể dừng chân suốt một đêm, vì tốc độ di chuyển quá chậm. Nhưng chỉ cần vài tiếng thôi. Vài tiếng có lẽ là được.
Khi tỉnh dậy dưới ánh trăng mờ nhạt, chàng gọi nàng lại. Chàng giúp nàng tìm một chỗ trống giữa đống đá để che ánh lửa. “Mình đi vẫn chậm,” chàng lại nói, và nàng bèn nhún vai, biết làm sao được. Nàng đánh thức Bitterblue, tháo dây buộc cô bé ra, đỡ em xuống ngựa. Po cũng cẩn trọng tự xuống ngựa.
“Katsa ơi,” chàng gọi. “Lại đây, Katsa của anh.”
Chàng đưa tay đón lấy nàng, và nàng đến bên chàng. Chàng ôm nàng. Một bên vai bị thương của chàng cứng đờ, nhưng một bên cánh tay không hề hấn vẫn chắc khỏe và ấm áp. Chàng ôm nàng thật chặt, còn nàng giữ chàng đứng vững. Nàng rúc mặt vào cổ chàng, thầm lặng thở dài. Nàng quá mệt mỏi, còn chàng thì quá yếu. Họ đi vẫn chậm. Nhưng ít nhất họ vẫn có thể đứng ôm nhau thế này, và nàng có thể cảm thấy hơi ấm của chàng trên mặt mình.
“Chúng ta phải làm một chuyện,” chàng nói, “nhưng em sẽ không thích đâu.”
“Chuyện gì thế?” nàng thì thầm dưới cổ chàng.
“Chúng ta...” Chàng hít vào một hơi rồi ngừng lời. “Hai em phải bỏ anh lại.”
“Cái gì?” Nàng đẩy chàng ra. Chàng loạng choạng, chỉ kịp bám vào con ngựa để đứng cho vững. Nàng nhìn chàng trân trối, rồi nàng lao đến chỗ Bitterblue đang nhặt củi để nhóm lửa. Cứ để chàng ta tự lo lấy thân. Cứ để chàng ta tự mình ra chỗ đống lửa khi mà chàng còn định nói một câu ngớ ngẩn như thế.
Nhưng chàng không di chuyển. Chàng chỉ đứng yên, tay bám lấy lưng ngựa, trông chờ ai đó tới giúp mình; và mắt nàng bỗng ngân ngấn lệ khi trông thấy Po khổ sở như vậy. Nàng quay về bên chàng. Xin lỗi anh, Po. Nàng cho chàng mượn bờ vai và dìu chàng qua thềm đất gồ ghề tới nơi họ sắp nhóm lửa. Nàng đặt chàng ngồi xuống và thu mình ngồi trước mặt chàng. Nàng chạm vào khuôn mặt chàng; trán chàng nóng rực. Nàng lắng nghe tiếng chàng thở và nghe thấy nỗi đau đớn trong từng nhịp thở ngắn.
“Katsa à,” chàng nói. “Nhìn anh xem. Anh thậm chí không đi được. Điều quan trọng nhất lúc này là phải đi thật nhanh, mà anh thì đang cản trở em. Anh chỉ là một gánh nặng.”
“Không đúng. Bọn em cần đến Thiên Năng của anh.”
“Anh có thể cam đoan rằng bọn chúng đang tìm em,” chàng nói, “và anh có thể khẳng định là chúng sẽ tiếp tục tìm em, chừng nào em vẫn còn ở Monsea. Anh đoan chắc là chúng có khả năng tìm ra dấu vết của em, và anh cũng chắc chắn là một khi đã tìm được rồi, tên vua sẽ ở ngay sau em. Em không cần anh ở bên em để nhắc đi nhắc lại chuyện đó đâu.”
“Em cần anh giúp em suy nghĩ tỉnh táo.”
“Anh không thể giúp em tỉnh táo. Cách duy nhất để đầu óc em được tỉnh táo là chạy trốn những kẻ sẽ làm em mất tỉnh táo. Chạy là hy vọng duy nhất cho cô bé.”
Đúng lúc đó Bitterblue ôm củi bước ra chỗ họ. “Cảm ơn công chúa,” Katsa nói với cô bé. “Đây, cầm lấy con thỏ chị vừa bắt này. Chị sẽ nhóm lửa.” Nàng sẽ chỉ nghĩ về ngọn lửa, không thèm để ý gì đến Po nữa.
“Nếu em để anh lại,” Po nói, “em có thể phi ngựa thật nhanh. Nhanh hơn cả một đội quân.”
Katsa phớt lờ chàng. Nàng gom củi lại thành đống, lấy tay che cho ngọn lửa mới nhen và chú mục vào đó.
“Hắn sẽ theo kịp chúng ta nếu mình cứ tiếp tục đi với tốc độ thế này. Và em sẽ không thể bảo vệ cả hai bọn anh trước hắn.”
Katsa bỏ thêm mấy que củi vào đống lửa và thổi nhẹ. Rồi lại cho thêm mấy cành củi lên trên.
“Em phải bỏ anh lại,” Po nói. “Nếu không em đang mạo hiểm với sự an toàn của Bitterblue đấy.”
Katsa đứng bật dậy, giận dữ nắm chặt tay lại, không thể giả vờ thản nhiên được nữa. “Em cũng sẽ mạo hiểm với sự an toàn của anh nếu bỏ anh lại. Em sẽ không bỏ lại anh trên ngọn núi này, để anh tự đi kiếm thức ăn, tự dựng trại và tự vệ khi Leck đến đâu... khi mà anh... anh thậm chí không thể đi, Po ạ. Thế anh sẽ làm gì nào, bò đi trốn bọn lính chắc? Rồi đầu anh sẽ khá hơn thôi. Anh sẽ lấy lại được thăng bằng và mình sẽ di chuyển nhanh hơn.”
Chàng bèn nheo mắt nhìn nàng và thở dài. Chàng nhìn xuống lòng bàn tay. Chàng xoay xoay những chiếc nhẫn trên các ngón tay.
“Anh nghĩ anh sẽ không thể sớm lấy lại thăng bằng,” chàng nói, và trong giọng chàng nhuốm một sắc thái lạ lùng nào đó khiến nàng sững lại.
“Ý anh là sao?”
“Không sao đâu, Katsa. Ngay cả nếu ngày mai anh khỏi hẳn, em vẫn cứ phải bỏ anh lại. Bọn mình chỉ có một con ngựa. Nếu em và Bitterblue không phi ngựa thật nhanh, bọn chúng sẽ theo kịp các em.”
“Em sẽ không bỏ anh lại đâu.”
“Katsa. Đây không phải chuyện về anh hay về em. Đây là vì Bitterblue.”
Nàng ngồi khuỵu xuống, đôi chân mất hết sức mạnh. Vì Bitterblue. Họ đã cất công lặn lội tới đây vì Bitterblue, và nàng là hy vọng duy nhất của Bitterblue. Nàng nuốt nghẹn. Nàng làm mặt ráo hoảnh, không để cho cô bé biết được nàng buồn thế nào khi phải đặt sự an toàn của cô bé lên trên sự an toàn của Po.
Và nàng bỗng nhận ra mình sắp khóc. Nàng cố thở đều lại và không nhìn chàng. “Em nghĩ em sẽ đi ngủ độ vài tiếng,” nàng nói.
“Ừ,” chàng đáp. “Ngủ một chút đi, em yêu.”
Nàng ước gì giọng chàng không nhẹ nhàng và ân cần đến vậy. Nàng quấn chăn quanh người và nằm kế bên đống lửa, xây lưng lại với chàng. Nàng ra lệnh cho mình ngủ. Một giọt nước mắt rơi xuống sống mũi nàng và nhỏ vào tai nàng, nhưng nàng tiếp tục ra lệnh.
Nàng ngủ.
Khi nàng tỉnh giấc, Bitterblue đang ngủ trên nền đất, kế bên nàng. Po ngồi trên một tảng đá, trước ngọn lửa cháy lách tách và nhìn xuống lòng bàn tay chàng. Katsa đến ngồi bên cạnh. Thịt đã chín, nàng ăn với vẻ biết ơn vì khi ăn, nàng cũng đỡ phải nói chuyện, mà nếu nói chuyện, nàng biết mình thể nào cũng khóc.
“Mình có thể kiếm thêm một con ngựa nữa,” sau rốt nàng nói. Nàng dán mắt vào ngọn lửa, tránh nhìn ánh lửa đang soi tỏ gương mặt chàng.
“Ở đây sao, dưới chân núi sao, Katsa?”
Cũng phải. Không có con ngựa nào nữa cả.
“Mà dù có kiếm ra ngựa,” chàng nói, “thì cũng còn lâu anh mới có thể phi nhanh được. Đầu anh sẽ không khỏi khi anh cứ phi ngựa huỳnh huỵch thế. Nếu em bỏ anh lại thì cũng tốt cho cả anh nữa, Katsa à. Anh sẽ bình phục nhanh hơn.”
“Thế anh sẽ tự vệ thế nào? Anh sẽ ăn uống thế nào?”
“Anh sẽ trốn. Sáng sớm mai mình sẽ tìm chỗ cho anh trốn. Lại đây nào, Katsa, em biết anh trốn giỏi hơn bất kỳ ai mà em được biết, hay được nghe kể cơ mà.” Nàng nghe giọng chàng như đang cười. “Lại đây, mèo hoang của anh. Lại đây.”
Nàng không thể kìm dòng nước mắt. Vì họ sẽ phải bỏ Po lại, để mặc chàng tự lo lấy thân, phải ẩn nấp để được sống sót, trong khi chàng thậm chí không thể đi mà thiếu sự giúp đỡ. Nàng quỳ xuống trước mặt chàng, cánh tay không bị thương của chàng ôm lấy nàng. Nàng khóc trên vai chàng như một đứa trẻ. Đáng hổ thẹn biết bao, vì đây chỉ là một cuộc chia tay, trong khi ngay cả Bitterblue cũng không khóc như thế này trước một cái chết. “Đừng hổ thẹn,” Po khẽ thì thầm. “Nỗi buồn của em rất thân thương với anh. Em đừng sợ. Anh sẽ không chết đâu, Katsa. Anh sẽ không chết, và mình sẽ còn gặp lại.”
Khi Bitteblue tỉnh giấc, Katsa đang thu dọn đồ đạc. Bitterblue quan sát Katsa một lát. Rồi lại quan sát Po đang dán mắt vào ngọn lửa.
“Vậy là bọn em sẽ chia tay anh,” cô bé nói với Po.
Chàng ngước lên nhìn cô bé và gật đầu.
“Tại đây ạ?”
“Không đâu em. Đến sáng chúng ta còn phải tìm chỗ trốn đã.”
Bitterblue đá chân xuống nền đất. Cô bé khoanh tay, nhìn Po dò xét. “Anh sẽ làm gì ở chỗ trốn của anh?”
“Anh sẽ ẩn nấp,” Po nói, “chờ đến khi bình phục.”
“Thế khi anh bình phục rồi thì sao?”
“Anh sẽ đến Lienid gặp bọn em, hoặc nơi nào có bọn em, bọn mình sẽ lên kế hoạch ám sát vua Leck.”
Cô bé nhìn Po một lúc nữa. Cô gật đầu. “Bọn em sẽ đi tìm anh.”
Katsa liếc nhìn lên, thoáng thấy nụ cười trên mặt Po khi anh nghe cô bé nói. Và rồi Bitterblue quay đi để giúp Katsa chuẩn bị thuốc.
Cô nhóc đánh răng lập cập khi quỳ xuống bên cạnh Katsa. Em không có áo khoác, mà tấm chăn em choàng trên người lúc đi đường thì đã tả tơi. Em mang đồ đạc ra chỗ con ngựa, mang nước cho Po, và run rẩy vì lạnh.
Sao Katsa không giữ lại phần da của những con thỏ nàng đã giết chứ?
Nàng phải làm gì đó. Nàng phải kiếm thứ gì đó ấm áp cho Bitterblue mặc. Vì bảo vệ cô bé là trách nhiệm của nàng, và nàng phải lo toan mọi bề. Nàng phải chăm sóc Bitterblue sao cho xứng đáng với sự hy sinh của Po.