Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Ba
Chương Hai Mươi Ba

❊ ❊ ❊

“Katsa ơi.”

Chàng gọi nàng dậy. Nàng mở mắt, biết ngay phải chừng ba tiếng nữa mặt trời mới mọc.

“Có chuyện gì vậy?”

“Anh không ngủ được.”

Nàng nhổm dậy. “Vì lo lắng quá à?”

“Ừ.”

“Anh không gọi em dậy chỉ vì muốn có người nói chuyện đó chứ.”

“Em không cần ngủ; và nếu anh không ngủ, tốt hơn hết là mình đi tiếp.”

Thế là nàng lập tức đứng dậy, cuộn chăn lại, đeo ống tên, cung và túi lên lưng. Đường xuống núi thoai thoải cắt qua những lùm cây. Cánh rừng chìm trong bóng tối. Vừa nắm tay tìm cách dắt nàng đi, chàng vừa loạng choạng đi qua đống đất đá, sờ lên những thân cây nàng không trông thấy để xác định phương hướng.

Đến khi một luồng ánh sáng lạnh ngắt chói chang trả lại hình thù cho con đường, họ bèn di chuyển nhanh hơn, gần như chạy. Tuyết bắt đầu rơi, con đường mòn giờ đã rộng lớn, bằng phẳng hơn và ánh lên sắc lam phơn phớt. Quán trọ sẽ bán ngựa cho họ vẫn còn cách vài tiếng đi bộ. Trong lúc hai người rảo bước trên đường, Katsa nhận thấy nàng đang mong sao có ngựa để đôi chân và lá phổi của nàng được nghỉ ngơi. Nàng để Po đọc được mong muốn ấy.

“Đến bây giờ em mới biết mệt,” Po nói. “Sau khi đã leo núi vài ngày, rồi chạy trong đêm tối, không ăn không ngủ.” Chàng không mỉm cười, chàng không hề giỡn. “Anh mừng đấy. Dù có chạy đến đâu thì mình cũng sẽ cần đến sức lực và sự dẻo dai của em.”

Nhắc mới nhớ. Nàng với lấy cái túi đeo sau lưng. “Ta ăn thôi,” nàng bèn nói. “Cả hai bọn mình phải ăn, nếu không sẽ thành đồ vô dụng cả.”

Đến giữa buổi sáng thì họ đã gần tới được nơi cánh rừng đột ngột nhường lối cho những cánh đồng, và tuyết vẫn rơi đều. Po bất chợt ngoái lại nhìn nàng, nỗi hoảng hốt rõ mồn một trên nét mặt. Chàng lao đầu xuyên qua lối đi giữa rừng cây, chạy xuống bìa rừng. Thế rồi Katsa nghe thấy tiếng người hò hét hòa cùng tiếng guốc ngựa mỗi lúc một gần. Nàng chạy theo Po qua hết rừng cây, chỉ sau chàng vài bước. Một phụ nữ nhỏ bé bước thấp bước cao chạy qua cánh đồng tiến về phía họ, hai tay giơ về phía trước, gương mặt ngập tràn nỗi khiếp sợ. Bà có mái tóc sẫm màu và đeo khuyên vàng. Bà bận váy đen, và những ngón tay đang với về phía Po đều đeo vàng. Theo sau bà là cả một đội quân đang phi nước đại, dẫn đầu là một người đàn ông áo choàng phấp phới đeo miếng che mắt, và rồi ông ta giương cung, một mũi tên lao vun vút cắm phập vào lưng người phụ nữ. Người phụ nữ khựng người lại, lảo đảo. Bà ngã sấp xuống tuyết.

Po chết sững người. Rồi chàng vừa chạy về phía Katsa vừa hét, “Bắn hắn đi! Bắn đi!” nhưng nàng đã chộp lấy cung và rút tên ra rồi. Nàng kéo căng dây nhắm bắn. Lũ ngựa khựng lại. Người đàn ông đeo miếng che mắt gào lên khiến Katsa chết lặng.

“Ôi, sao lại xảy ra tai nạn thế này!” ông ta kêu lên.

Giọng ông ta vừa nức nở vừa nghẹn ngào. Nỗi đau đớn tuyệt vọng trong tiếng khóc ấy khiến nàng nghẹn lại, nước mắt trào dâng.

“Tai nạn khủng khiếp, khủng khiếp quá!” ông ta gào lên. “Ôi vợ tôi! Người vợ yêu dấu của tôi!”

Katsa trân trối nhìn xác người phụ nữ mặc váy đen đổ gục xuống, hai tay bà buông thõng hai bên, máu đỏ in trên nền tuyết trắng. Tiếng nức nở của người đàn ông vang qua cánh đồng, vọng đến tai nàng. Đây là một tai nạn. Một tai nạn bi thảm, khủng khiếp. Katsa hạ cánh cung xuống.

“Không! Bắn hắn đi!”

Katsa há hốc miệng nhìn Po, kinh ngạc trước lời nói của chàng, trước vẻ hoang dại trong đôi mắt chàng. “Nhưng mà, đó là một tai nạn,” nàng nói.

“Em đã hứa sẽ làm theo lời anh.”

“Vâng, nhưng em sẽ không bắn một người đàn ông khốn khổ vừa phải chứng kiến tai nạn của vợ mình...”

Giọng chàng trở nên giận dữ, nàng chưa bao giờ thấy chàng như thế. “Đưa cung cho anh,” chàng rít lên, giọng lạ lùng gay gắt, không hề giống với con người chàng.

“Không.”

“Đưa đây cho anh.”

“Không! Anh không còn là anh nữa rồi!”

Chàng vò đầu bứt tai và tuyệt vọng nhìn ra đằng sau, nhìn vào người đàn ông đang quan sát họ, con mắt độc nhất của ông ta xoáy vào họ với ánh nhìn ráo hoảnh, dò xét. Po và người đàn ông hằn học nhìn nhau trong giây lát. Một cảm giác ngờ ngợ xáo động trong Katsa, nhưng rồi biến mất ngay. Po quay sang nàng, và chàng đã bình tĩnh trở lại. Bình tĩnh một cách tuyệt vọng, vội vã.

“Vậy thì em có thể làm một chuyện khác được không?” chàng hỏi. “Một chuyện đơn giản hơn, không phương hại đến ai?”

“Vâng, nếu nó không phương hại đến ai.”

“Em hãy bỏ chạy cùng anh ngay bây giờ, trở vào trong rừng chứ? Và nếu hắn cất tiếng nói, em bịt tai lại được chứ?”

Một yêu cầu kỳ quặc, nhưng cảm giác ngờ ngợ ấy lại đến; và nàng đồng ý dù chẳng biết vì sao. “Vâng.”

“Mau lên, Katsa.”

Họ tức tốc quay đầu tháo chạy, và khi nghe thấy tiếng nói, nàng bèn đưa tay lên bịt tai. Dẫu vậy, nàng vẫn loáng thoáng nghe được tiếng gào thét, và những gì nghe được khiến nàng không khỏi băn khoăn. Thế rồi Po lại hét lên giục nàng chạy tiếp, và nàng lờ mờ đoán ra chàng hét to cốt át những tiếng nói kia. Dù đã bịt tai lại song nàng vẫn nghe loáng thoáng tiếng ngựa lóc cóc mỗi lúc một rõ sau lưng họ. Tiếng lóc cóc chuyển thành tiếng huỳnh huỵch. Và rồi nàng trông thấy những mũi tên cắm phập vào cây cối xung quanh.

Những loạt tên bắn làm nàng nổi giận. Mình có thể giết chết tất cả bọn chúng mà, nàng nghĩ với Po. Mình phải đấu thôi.Nhưng chàng vẫn không ngừng hò hét giục nàng chạy đi, tay chàng ghì mạnh vai nàng, đẩy nàng về phía trước, và nàng có cảm giác tất cả chuyện này thật không ổn chút nào, không bình thường chút nào, và rằng trong chuyện điên rồ này, nàng nên tin vào Po.

Họ chạy như bay qua những hàng cây và leo lên những sườn dốc, cứ thế lao theo bất cứ hướng nào Po chọn. Những mũi tên thưa dần khi họ tiến sâu vào trong rừng, vì rừng núi buộc ngựa phải chạy chậm lại và làm đám người kia lúng túng. Nhưng họ vẫn tiếp tục chạy. Họ chạy vào một khoảng rừng rậm rạp đến độ những bông tuyết bị mắc lại trên cành không thể rơi xuống đất. Dấu chân, Katsa thầm nghĩ. Chàng dẫn cả hai chạy qua lối này để chúng không thể lần theo dấu chân họ. Nàng bám chặt lấy suy nghĩ đó, vì trong chuyện vô lý này, nàng hiểu được có mỗi điều ấy.

Sau rốt, Po kéo tay nàng xuống, không bắt nàng phải bịt tai lại nữa. Họ lại chạy tiếp, và rồi gặp một cái cây khổng lồ có lá kim màu nâu, những cành cây khô rụng vương vãi trên mặt đất. “Có chỗ trốn rồi đây, leo lên thôi,” Po nói. “Trên thân cây có một cái hốc. Em có thể leo lên đó được không? Nếu anh leo lên trước, em có thể leo lên sau chứ?”

“Dĩ nhiên. Đây,” nàng bèn nói và đan hai bàn tay lại. Chàng đặt một chân vào giữa lòng bàn tay nàng rồi nhảy lên, còn nàng thì ra sức đẩy chàng vào trong cái cây. Nàng giẫm chân, bám tay vào các mấu cây và lật đật leo lên theo chàng. “Đừng đụng vào cành đó,” chàng gọi với xuống. “Cả cành kia nữa: Gió thổi là rơi liền đó.” Nàng bám theo đúng bước chân chàng; chàng leo lên, và nàng cứ thế theo sau. Bỗng nhiên không thấy chàng đâu, rồi một lát sau chàng đưa tay ra từ một cái hốc to trên đầu nàng. Chàng kéo nàng vào trong hốc cây - một khoảng trống chàng đã cảm nhận được từ lúc ở dưới đất. Họ ngồi trong bóng tối, thở hào hển, chân khoanh gọn trong cái hốc trên cây.

“Tạm thời thì mình an toàn rồi,” Po nói. “Miễn là chúng không dắt chó đuổi theo.”

Nhưng tại sao họ lại phải ẩn nấp? Lúc này, khi họ đã ngồi yên một chỗ, tất cả những chuyện kỳ quặc vừa xảy ra bắt đầu găm vào óc Katsa, như đám tên mà lũ người cưỡi ngựa bắn tới tấp sau lưng họ. Tại sao họ phải ấn nấp, vì sao họ không chiến đấu? Mắc gì họ phải sợ? Cả người phụ nữ kia cũng sợ. Người phụ nữ trông giống dân Lienid. Ashen. Vợ Leck là người Lienid, tên bà là Ashen - phải rồi, thế thì cũng có lý, vì người đàn ông đau khổ kia gọi bà là vợ. Người đàn ông đeo miếng che mắt và cầm cung trên tay chính là Leck.

Nhưng chẳng phải chính mũi tên của Leck đã bắn trúng Ashen hay sao? Katsa không thể nhớ cho rõ, nàng cố gắng xem xét lại khoảnh khắc ấy một lần nữa trong trí, nhưng một làn sương tuyết đã che mờ tất cả.

Po thì có thể nhớ. Nhưng Po cũng lạ nốt, cứ bảo nàng bắn Leck trong khi ông ta đang đau khổ vì người vợ. Chàng còn bắt nàng bịt tai lại nữa. Hà cớ gì mà phải bịt tai lại?

Tâm trí nàng cứ chập chờn nghĩ về điều nàng không sao nhớ rõ ấy. Nàng cứ với ra định chộp lấy là nó lại biến mất. Thế là nàng nổi giận, vì cái đầu bã đậu của nàng, vì sự ngu ngốc của nàng. Nàng không lý giải nổi tất cả chuyện này, chỉ vì nàng quá xuẩn ngốc.

Nàng nhìn sang Po, lúc này đang tựa vào thân cây và trân trân nhìn vô định. Nhìn chàng, nàng lại càng thấy khổ sở, vì gương mặt chàng có vẻ thật hốc hác, miệng mím chặt. Chàng mệt mỏi, tơi tả, và hẳn là đói ngấu. Chàng nói gì đó về lũ chó, và nàng đã quá quen với đôi mắt của chàng nên không thể không nhận ra nỗi âu lo trong đôi mắt ấy.

Po ơi. Cho em biết có chuyện gì không ổn đi.

“Katsa.” Chàng thì thào tên nàng. Chàng đưa tay xoa trán rồi nhìn thẳng vào nàng. “Em còn nhớ mình đã nói những chuyện gì về vua Leck không? Những gì mình đã nói về hắn trước khi gặp hắn hôm nay ấy?”

Nàng trân trối nhìn chàng và nhớ ra họ từng nói gì đó, nhưng không sao nhớ ra được đó là gì.

“Chuyện đôi mắt của hắn ấy, Katsa. Thứ gì đó mà hắn che giấu ấy.”

“Hắn...” Nàng chợt nhớ lại. “Hắn được Thiên Phú.”

“Phải. Em có nhớ Thiên Năng của hắn là gì không?”

Và rồi câu chuyện bắt đầu sáng rõ dần, từng chút, từng chút một, được khơi lên từ góc tâm trí nào đó mà vừa nãy nàng không sao với tới được. Nàng nhìn nhận lại rõ ràng mọi chuyện. Ashen đang hoảng sợ, chạy trốn chồng và quân của hắn; Leck bắn vào lưng Ashen; Leck gào khóc giả bộ đau khổ, những lời nói làm tâm trí Katsa trở nên u mê, biến cảnh giết chóc mà nàng đã chứng kiến thành một vụ tai nạn bi thảm mà nàng không sao nhớ lại được. Po gào thét kêu nàng bắn Leck; ấy vậy nhưng nàng không chịu nghe theo.

Nàng không dám nhìn thẳng chàng, vì lòng nàng ngập tràn nỗi hổ thẹn.

“Đó không phải lỗi của em,” chàng nói.

“Em đã hứa sẽ làm mọi điều anh bảo. Em đã hứa mà Po.”

“Katsa à. Không ai có thể giữ lời hứa đó hết. Nếu biết về quyền lực của Leck, dù chỉ một phần nào thôi - anh đã chẳng đời nào đưa em tới chốn này.”

“Anh đâu có đưa em tới đây. Mình đi cùng nhau mà.”

“Và giờ thì cả hai chúng mình đều gặp nguy hiểm khủng khiếp.” Chàng cứng người lại. “Hượm đã,” chàng thì thào. Chàng như đang lắng nghe gì đó, nhưng Katsa thì chẳng nghe thấy gì. “Chúng đang lùng sục khắp rừng,” chàng nói. “Anh nghĩ chúng không mang theo chó đâu.”

“Nhưng sao mình phải trốn chúng?”

“Katsa à...”

“Anh nói chúng ta đang gặp nguy hiểm khủng khiếp là sao? Sao ta không đánh lại lũ đồ tể ấy, sao...” Nàng giấu mặt vào lòng bàn tay. “Em lú lẫn hết cả. Em ngu ngốc quá đi mất.”

“Em không ngu ngốc. Chính Thiên Năng của Leck đã cướp đi suy nghĩ của em, còn Thiên Năng của anh giúp anh nhìn thấu nhiều điều hơn người thường. Em lú lẫn vì Leck rắp tâm làm em bối rối bằng lời nói của hắn, và vì anh còn chưa cho em biết điều anh biết.”

“Vậy anh hãy nói đi. Nói xem anh biết gì đi.”

“À, Ashen đã chết rồi - chuyện đó thì anh không phải nói với em nữa. Cô ấy chết khi đang cùng Bitterblue cố gắng chạy trốn Leck. Chúng ta đã thấy cô ấy bị trừng phạt chỉ vì bảo vệ con gái.” Nàng nghe thấy sự chua chát trong giọng chàng, rồi nhớ ra Ashen không phải người xa lạ với chàng, vậy là hôm nay chàng vừa chứng kiến người nhà mình bị sát hại. “Anh nghĩ em đã đoán đúng về Bitterblue,” chàng nói. “Anh gần như chắc chắn điều đó, dựa vào mong muốn của Ashen khi cô ấy chạy về phía anh.”

“Cô ấy muốn gì?”

“Cô ấy muốn anh kiếm Bitterblue và bảo vệ cô bé. Anh... anh không biết Leck kỳ thực muốn gì ở cô bé. Nhưng anh nghĩ Bitterblue đang ẩn nấp trong rừng, hệt như chúng ta.”

“Ta phải tìm ra cô bé trước bọn chúng.”

“Phải, nhưng còn điều này nữa em cũng phải biết, Katsa à. Chúng ta đang trong tình trạng vô cùng nguy hiểm, cả anh và em. Leck đã nhìn thấy chúng ta, hắn nhận ra chúng ta. Leck đã trông thấy chúng ta...”

Chàng ngừng lời, nhưng chàng cũng không cần phải nói thêm. Bất chợt nàng hiểu Leck đã trông thấy gì. Hắn đã trông thấy họ tháo chạy trong khi đáng ra họ không thể ý thức được tình trạng nguy hiểm của mình. Hắn đã trông thấy nàng đưa tay lên bịt tai trong khi họ đáng lẽ không thể biết quyền lực trong lời nói của hắn.

“Hắn không... hắn không biết anh nắm rõ sự thật tới đâu,” Po bèn nói. “Nhưng hắn biết Thiên Năng của hắn không thể tác động đến anh. Anh là mối đe dọa đối với hắn, và hắn muốn anh phải chết. Còn em thì hắn muốn em sống.”

Katsa tròn mắt nhìn chàng. “Nhưng bọn chúng bắn ta mà...”

“Anh đã nghe thấy hiệu lệnh, Katsa à. Mọi mũi tên đều nhằm vào anh.”

“Lẽ ra ta phải chiến đấu,” Katsa nói. “Chúng ta lẽ ra đã có thể hạ gục đám lính đó. Giờ thì ta phải đi tìm giết hắn thôi.”

“Không được đâu Katsa. Em biết là em không được gặp hắn mà.”

“Em có thể tìm cách bịt tai lại.”

“Em không thể bưng bít mọi tiếng động, hắn sẽ chỉ cần lớn tiếng hơn thôi. Hắn sẽ gào lên và em sẽ nghe thấy tiếng hắn... thính giác của em lại quá nhạy... và lời nói của hắn không bớt nguy hiểm hơn khi bị bưng bít. Ngay cả lời nói của đám lính cũng nguy hiểm. Katsa à, rồi em cũng sẽ lại lú lẫn và ta lại phải bỏ chạy...”

“Em sẽ không để hắn làm thế với em một lần nữa đâu, Po à...”

“Nào Katsa.” Giọng chàng thấm đẫm sự mệt mỏi, mà nàng thì chẳng muốn nghe những gì chàng sắp nói. “Hắn chỉ cần phải nói vài ba từ thôi,” chàng bèn nói, “là hắn sẽ có em. Một vài từ đủ xóa sạch mọi thứ em đã trông thấy. Hắn muốn có em, Katsa à, hắn muốn Thiên Năng của em. Mà anh thì không thể bảo vệ em.”

Nàng ghét sự thật trong lời chàng, dù chàng nói đúng. Leck có thể muốn làm gì nàng tùy ý. Nếu muốn, hắn có thể biến nàng trở thành một con quái vật. “Giờ hắn đang ở đâu?”

“Anh không rõ, không phải ở gần đây. Nhưng chắc hắn đang ở trong rừng, lùng kiếm chúng ta hoặc kiếm Bitterblue.”

“Lẩn tránh hắn có khó không?”

“Anh nghĩ là không. Nếu hắn tới gần thì Thiên Năng sẽ chỉ cho anh biết, và chúng ta có thể bỏ chạy hoặc ẩn nấp.”

Hơi thở của nàng gần như tắc lại trước một suy nghĩ khủng khiếp. Nếu hắn rắp tâm điều khiển nàng chống lại Po thì sao?

Nàng rút con dao găm giắt bên thắt lưng đưa cho chàng. Chàng nhìn nàng bằng ánh mắt lặng lẽ, thấu hiểu. “Không đến mức thế đâu,” chàng nói.

“Thế thì tốt,” nàng nói. “Nhưng anh cứ cầm đi.”

Chàng định cự lại nhưng rồi thôi. Chàng cầm con dao giắt vào đai lưng. Nàng lại lôi con dao giấu trong giày ống đưa cho chàng. Nàng đưa cả cánh cung và giúp chàng đeo ống tên ra sau lưng.

“Chân tay em thì chịu rồi,” nàng nói, “nhưng ít nhất em cũng không mang vũ khí. Anh sẽ có khả năng thắng được em, Po à, nếu cả hai tay anh đều có dao còn em thì tay không.”

“Sẽ không đến mức đó đâu.”

Không, có lẽ là không. Nhưng nếu chuyện có xảy ra, chuẩn bị trước thì cũng chẳng hại gì. Nàng quan sát khuôn mặt chàng, đôi mắt sáng mơ màng của chàng. Đôi mắt mỏi mệt, đôi mắt thân thương của chàng. Chàng sẽ tự vệ được tốt hơn nếu tay nàng bị trói. Nàng tự hỏi liệu có nên trói cả hai tay không?

“Giờ thì em bắt đầu nghĩ vớ nghĩ vẩn rồi đấy,” chàng nói.

Nàng nhoẻn cười. “Dù sao thì ta cũng nên thử làm thế khi nào đấu với nhau.”

Chàng cố nhoẻn cười. “Anh có thể đồng ý khi nào tất cả chuyện này kết thúc.”

“Giờ thì đi tìm cô em họ của anh thôi,” nàng bèn nói.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.