Katsa chạy qua những ngôi nhà, những công xưởng đơn sơ, những cửa hàng quán trọ. Thành phố đang thức giấc, phố xá thơm phức mùi bánh mì nướng. Nàng lướt qua người đưa sữa đang ngái ngủ trên xe, con ngựa đằng trước ông thở phì phò.
Nàng cảm thấy nhẹ tênh tênh vì đang đi xuống dốc và không còn phải cõng ông cụ. Nàng lặng lẽ nhập vào những cánh đồng phía Đông và tiếp tục chạy. Một phụ nữ đang gánh xô băng qua sân trại, quai xô móc vào hai đầu đòn gánh nằm thăng bằng trên vai bà.
Khi xuyên qua những hàng cây, Katsa đi chậm lại. Lúc này nàng phải di chuyển thận trọng, tránh làm gãy cành hoặc để lại dấu giày, làm lộ đường đến chỗ hẹn. Con đường dường như đã bắt đầu in dấu người qua lại. Oll, Giddon và những thành viên Hội đồng khác chẳng bao giờ cẩn thận được như nàng, còn lũ ngựa thì dĩ nhiên không thể không để lại dấu vết. Sắp tới họ sẽ cần chỗ hẹn mới.
Khi nàng chui vào bụi cây vốn là nơi ẩn náu của cả nhóm, trời đã sáng hẳn. Lũ ngựa đang ăn cỏ. Giddon nằm dưới đất. Oll tựa lưng trên một chồng túi vốn vắt ngang yên ngựa. Họ đang ngủ. Katsa cố nuốt nỗi bực dọc vào lòng và ra chỗ lũ ngựa. Nàng chào bọn ngựa, nhấc từng chiếc móng lên để kiểm tra xem có vết rạn hay sỏi cắm vào không. Lũ ngựa đã làm việc ra trò, và dù gì chúng cũng biết là không được gục xuống ngủ trong khu rừng này, vốn quá gần thành phố và quá xa nơi mà Randa cho rằng họ đang có mặt. Con ngựa của nàng hí lên, và Oll cựa người sau lưng nàng.
“Nếu có ai đó bắt gặp hai người đang nằm ngủ ngay bìa rừng trong khi hai người đáng lẽ đã phải đi được nửa đường đến biên giới phía Đông rồi thì mọi chuyện sẽ thế nào nhỉ?” nàng hỏi, mặt vẫn ghé sát yên còn tay gãi lên thân ngựa. “Hai người sẽ giải thích sao đây?”
“Tôi có định ngủ đâu, thưa tiểu thư,” Oll đáp lời. “Thanh minh vô ích.”
“Đâu phải ai cũng có thể lực dồi dào như cô, thưa tiểu thư, nhất là những người tóc đã điểm bạc như chúng tôi. Thôi mà, nào đã có chuyện gì đâu.” Ông lay Giddon, chàng bèn đưa tay lên che mắt. “Dậy đi, tướng quân. Chúng ta phải lên đường thôi.”
Katsa không nói gì. Nàng treo túi lên và đứng đợi bên cạnh lũ ngựa. Oll cầm đám túi còn lại buộc vào lưng ngựa. “Hoàng thân Tealiff được an toàn rồi chứ, thưa tiểu thư?”
“Ông ấy an toàn rồi.”
Giddon vừa loạng choạng bước đi vừa đưa tay gãi gãi chòm râu màu nâu. Chàng mở bọc bánh mì đưa cho nàng, nhưng nàng lắc đầu. “Tôi sẽ ăn sau,” nàng nói.
Giddon bẻ một miếng rồi đưa ổ bánh cho Oll. “Cô bực vì lúc đến không thấy bọn tôi tập thể lực phải không, Katsa? Đáng lẽ bọn tôi phải tập thể dục trên ngọn cây đúng không?”
“Hai người có thể bị bắt quả tang đấy, Giddon. Ai cũng có thể phát hiện ra, lúc đó hai người sẽ ra sao?”
“Cô có thể bịa ra câu chuyện nào đó,” Giddon nói. “Thể nào cô cũng sẽ cứu được bọn tôi, như cô vẫn luôn cứu tất cả mọi người đấy thôi.” Chàng mỉm cười, đôi mắt ấm áp làm bừng sáng gương mặt tuấn tú tự tin, nhưng lúc này gương mặt ấy không thể làm Katsa cảm thấy dễ chịu. Giddon còn trẻ hơn cả Raffin, chàng khỏe mạnh và cưỡi ngựa cũng cừ. Chàng chẳng có lý do gì để bào chữa cho việc ngủ quên cả.
“Thôi nào, tướng quân,” Oll nói. “Ta vừa đi vừa gặm bánh mì thôi. Nếu không tiểu thư sẽ bỏ chúng ta mà đi luôn mất.”
Nàng biết họ đang trêu nàng. Nàng biết họ nghĩ nàng quá khó tính. Nhưng nàng cũng biết nàng sẽ không cho phép mình ngủ nếu cảm thấy không an toàn.
Nhưng ngược lại, họ sẽ không đời nào để gã Thiên Nhân Lienid đó sống. Nếu biết chuyện, họ sẽ nổi giận, và nàng sẽ không thể viện dẫn bất cứ lời biện minh thỏa đáng nào.
Họ rẽ vào một lối đi trong rừng song song với trục đường chính dẫn về hướng Đông. Họ kéo mũ xuống và giật mạnh dây cương. Sau vài phút, chìm đắm trong tiếng vó ngựa nện xuống đường, Katsa dần nguôi giận. Nàng không thể lo lắng được lâu khi đang đi đường.
Những cánh rừng miền Nam xứ Middluns đã nhường chỗ cho các ngọn đồi, dãy đồi ban đầu còn thấp lè tè, nhưng càng về gần Estill lại càng cao hơn. Họ dừng chân đúng một lần vào giữa trưa để đổi ngựa trong một quán trọ hẻo lánh tình nguyện phục vụ Hội đồng.
Nhờ có ngựa mới, họ chạy khá nhanh, đến chập tối đã tới gần biên giới Estill. Nếu xuất phát sớm, họ có thể vào sâu trong lãnh địa Estill, cán đích tầm giữa buổi sáng, hoàn thành công việc Randa đã giao rồi quay trở về. Dù đi túc tắc, họ vẫn kịp trở về thành Randa trước tối hôm sau theo đúng như dự kiến. Đến lúc đó, Katsa sẽ biết liệu hoàng tử Raffin có tìm hiểu được gì từ ông cụ Lienid hay không.
Họ cắm trại giữa khe đá khổng lồ cắt qua chân một ngọn đồi miền Đông. Về đêm trời trở lạnh, nhưng họ quyết định không nhóm lửa. Hiểm nguy lẩn khuất trên những ngọn đồi chạy dọc biên giới Estill, và dù nguy hiểm chẳng dễ gì tấn công Katsa cùng hai người đàn ông kè kè thanh kiếm bên mình, nhưng cũng đâu cần tự chuốc họa vào thân chứ. Họ ăn khuya bằng bánh mì, pho mát và uống nước trữ trong bình, sau đó ai nấy chui vào túi ngủ.
“Đêm nay thể nào tôi cũng ngủ rất ngon,” Giddon vừa nói vừa ngáp. “May là có quán trọ đó giúp Hội đồng. Nếu không lũ ngựa sẽ quỵ mất.”
“Chính tôi cũng ngạc nhiên vì Hội đồng có được những người bạn như thế đấy,” Oll nói.
Giddon chống khuỷu tay nhổm dậy. “Cô có tiên liệu được chuyện này không, Katsa? Cô có nghĩ Hội đồng sẽ lớn mạnh đến mức này không?”
Nàng trông đợi điều gì khi gia nhập Hội đồng? Nàng đã tưởng tượng ra hình ảnh của chính mình, đơn độc, lẻn qua những ngõ phố, những góc đường, như một thế lực vô hình chống lại sự xuẩn ngốc của các vị vua. “Tôi thậm chí còn chẳng ngờ ngoài tôi ra sẽ có thêm người hỗ trợ.”
“Thế mà giờ gần như ở vương quốc nào chúng ta cũng có người ủng hộ.” Giddon nói. “Mọi người mở rộng cửa chào đón. Cô có biết là một trong những biên tướng Nander đã cưu mang cả một làng trong dinh cơ của mình khi Hội đồng hay tin về một toán cướp Wester không? Ngôi làng bị tàn phá, nhưng toàn bộ dân làng đều sống sót.” Chàng nghiêng người nằm xuống, ngáp thêm lần nữa. “Nghe mà ấm cả lòng! Hội đồng đã tỏ ra có ích.”
Katsa nằm ngửa, lắng nghe tiếng thở đều đều của hai người đàn ông. Lũ ngựa cũng đang say giấc. Nhưng Katsa thì không: Trải qua hai ngày đi ngựa vất vả cùng một đêm không ngủ, nhưng giờ nàng vẫn còn thao thức. Nàng ngắm những đám mây lững thững trôi trên bầu trời, che khuất rồi lại hé lộ những vì sao. Trời đêm nổi gió khiến bãi cỏ trên đồi lao xao.
Lần đầu tiên nàng giúp Randa hại người là ở một ngôi làng nơi biên giới không xa chỗ họ cắm trại là bao. Một phó tướng của Randa bị vạch trần thân phận làm gián điệp cho vua Thigpen xứ Estill. Hắn bị khép tội phản quốc và bị xử tử hình. Gã phó tướng liền bỏ trốn sang biên giới Estill.
Katsa khi đó mới mười tuổi. Randa đã tới xem một buổi tập của nàng, quan sát kỹ càng, và một nụ cười đáng sợ hiện lên trên gương mặt. “Con đã sẵn sàng làm điều gì đó có ích với Thiên Năng của con chưa, cô bé?” hắn hỏi nàng.
Katsa dừng khua tay đá chân, đứng im tại chỗ, chấn động trước ý nghĩ Thiên Năng của mình lại có thể hữu ích.
“Hừm,” Randa nói, nhếch môi cười trước sự im lặng của nàng. “Thanh kiếm là thứ lợi hại duy nhất của con đấy. Nghe cho kỹ nhé, cô bé. Ta sẽ cử con đi tìm tên phản bội này. Con sẽ phải giết hắn, trước bàn dân thiên hạ, bằng tay không, không vũ khí gì hết. Chỉ hắn thôi, không ai khác. Ta tin chắc là tới lúc này tất cả chúng ta đều hy vọng con đã học được cách kiểm soát cơn khát máu.”
Katsa bất chợt co người lại, nàng còn quá nhỏ nên không thể đáp lại, ngay cả khi có điều gì muốn nói. Nàng hiểu mệnh lệnh của hắn. Hắn không cho nàng sử dụng vũ khí vì hắn không muốn người đàn ông kia chết một cách nhẹ nhàng. Randa muốn một cảnh tượng bi thương, đẫm máu, và hắn muốn nàng thực hiện điều đó.
Katsa lên đường cùng Oll và một toán lính. Khi bắt được tên phó tướng, đám lính bèn lôi hắn đến bãi đất ở ngôi làng gần nhất, trước sự chứng kiến của một đám người đang hoảng hồn há hốc miệng. Katsa sai đám lính bắt người đàn ông quỳ xuống. Chỉ bằng một động tác, nàng đã bẻ gãy cổ hắn. Không hề có máu đổ; thậm chí cảm giác đau đớn cũng chỉ trong khoảnh khắc. Phần lớn đám đông thậm chí còn không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Khi chuyện đến tai Randa, hắn liền nổi giận triệu nàng vào phòng thiết triều. Từ ngai cao hắn cúi xuống nhìn nàng, đôi mắt xanh nghiêm khắc, nụ cười chỉ như một cái nhếch môi. “Hành hình trước bàn dân thiên hạ để mà làm gì,” hắn nói, “nếu người ta không biết tội nhân đã chết ra sao? Ta có thể thấy là khi nào ra mệnh lệnh, ta nên tính đến đầu óc hạn chế của con.”
Sau bận ấy, những mệnh lệnh của hắn rất cụ thể: máu đổ và đau đớn, trong một khoảng thời gian nhất định. Phải theo đúng ý hắn. Càng thực hành nhiều, Katsa càng thành thục. Và Randa đã có được điều hắn muốn, vì tiếng tăm của nàng lan nhanh như căn bệnh truyền nhiễm. Tất cả mọi người đều biết chuyện gì sẽ xảy ra với những kẻ dám làm vua Randa xứ Middluns nổi giận.
Sau một thời gian, Katsa không còn nghĩ đến chuyện trái lệnh nữa. Điều đó đã trở nên quá khó dù chỉ trong tưởng tượng.
Trong nhiều chuyến đi nhằm thực thi mệnh lệnh của Randa, Oll kể cho nàng nghe những chuyện đám mật thám của Randa đã tìm hiểu được khi họ đến các vương quốc khác. Các cô gái biến mất khỏi một ngôi làng ở Estill rồi nhiều tuần sau xuất hiện trong một nhà thổ ở Wester.
Một người đàn ông bị giam trong nhà ngục Nander để chịu tội thay cho người em trai trộm cắp, vì dù người em đã chết nhưng nhất định phải có kẻ chịu tội. Một khoản thuế do vua Wester đánh vào những ngôi làng ở Estill - khoản thuế mà đám lính Wester chẳng lấy làm phiền khi phải thu bằng cách tàn sát dân làng Estill và lột nhẵn túi họ.
Mật thám của Randa báo cáo lại đầy đủ những câu chuyện ấy cho hắn, song Randa bàng quan với tất cả. Nhưng này, một vị tướng Middluns giấu giếm phần lớn sản lượng thu hoạch của mình hòng trốn thuế hả? Tin đáng chú ý đây; rõ là một vấn đề liên quan đến Middluns. Randa sẽ sai Katsa đi lấy đầu vị tướng đó ngay.
Katsa không biết suy nghĩ ấy bắt nguồn từ đâu, nhưng từ khi nó nảy ra trong đầu nàng, nàng không sao xua tan được. Nàng sẽ làm được gì - nếu nàng làm theo ý mình thay vì chịu sự điều khiển của Randa? Suy nghĩ này đã khiến nàng bận tâm, làm nàng sao nhãng trong lúc bẻ ngón tay và vặn cánh tay những kẻ mà Randa muốn trừng phạt. Và càng nghĩ về ý tưởng đó, nàng càng muốn biến nó thành sự thực, cho đến khi nàng tưởng mình sắp bốc cháy vì nỗi thất vọng khi không làm được điều đó.
Năm mười sáu tuổi, nàng chia sẻ suy nghĩ đó với Raffin. “Có thể được đấy,” chàng bèn nói. “Dĩ nhiên anh sẽ giúp em.” Sau đó nàng tìm gặp Oll. Oll tỏ ra ngờ vực, thậm chí cảnh giác. Ông đã quen báo tin cho Randa để hắn quyết định mọi chuyện. Nhưng dần dà ông cũng tán đồng quan điểm của nàng bởi ông biết dù có ông hay không, Katsa vẫn quyết tâm thực hiện việc này, và ông cũng tự thấy nếu nhà vua không được biết nhất cử nhất động của vị thủ lĩnh do thám thì cũng chẳng hại gì.
Trong chuyến công cán đầu tiên, Katsa đã chặn đứng một toán cướp nhỏ lúc nửa đêm do vua Estill sai đi trấn lột chính thần dân của mình, và đuổi chúng bỏ chạy lên đồi. Đó là thời khắc hạnh phúc nhất, sảng khoái nhất trong đời nàng.
Sau đó Katsa và Oll giải cứu một nhóm bé trai Wester bị bắt làm nô lệ tại một mỏ sắt ở Nander. Sau một vài cuộc phiêu lưu nữa, tin tức về các chuyến công cán của họ dần dần lọt tới tai những người hữu ích. Vài mật thám của Oll cũng tham gia đại nghĩa này, cộng thêm một hai phó tướng trong triều đình của Randa, như Giddon chẳng hạn. Vợ của Oll, Bertol, và nhiều phụ nữ trong lâu đài cũng góp phần. Họ tổ chức các cuộc họp thường kỳ trong những căn phòng biệt lập. Những cuộc họp thấm đẫm bầu không khí phiêu lưu và cảm giác tự do mạo hiểm. Đôi khi Katsa thấy nó giống như một vở kịch, tuyệt vời tới độ hoang đường. Thế nhưng đó lại không phải chuyện hoang đường. Họ không chỉ nói đến chuyện nổi loạn; họ còn lên kế hoạch biến chúng thành sự thực.
Dần dà, như một lẽ tự nhiên, họ thu hút khá nhiều đồng minh ngoài cung. Những tướng lĩnh biên cương chính trực dưới trướng Randa cảm thấy không thể khoanh tay ngồi nhìn dân làng ở các khu lân cận bị cướp bóc nữa. Cả tướng ta cũng như mật thám ở các vương quốc khác cũng vậy. Dần dần, đến cả dân thường - chủ trọ, thợ rèn, nông dân. Tất cả mọi người đều đã quá chán ngán các vị vua ngu ngốc. Tất cả mọi người đều sẵn sàng mạo hiểm một chút để giảm nhẹ hậu quả từ tham vọng của những vị vua này, từ hỗn loạn và tình trạng vô pháp luật.
Tối nay, trong căn trại nơi biên giới Estill, Katsa chớp mắt nhìn trời, tỉnh như sáo, và nghĩ về cánh tay vươn rộng của Hội đồng như một cây leo trong khu rừng của Randa.
Mọi chuyện giờ đã vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng. Nhiều nhiệm vụ được thực hiện nhân danh Hội đồng ở những nơi nàng chưa bao giờ đến, không có sự giám sát của nàng, và tất cả đã trở nên nguy hiểm. Chỉ một lời nói bất cẩn mà con một chủ trọ nào đó thốt ra, một cuộc chạm trán không may giữa hai người nàng chưa từng gặp là cũng đủ làm tất cả đổ bể. Randa sẽ để mắt đến mọi chuyện, và nhiệm vụ của nàng sẽ kết thúc. Và rồi, một lần nữa, nàng sẽ chỉ còn là vũ khí của nhà vua.
Lẽ ra nàng không nên tin gã Lienid kỳ lạ đó.
Katsa khoanh hai tay trước ngực, nhìn trân trân lên các vì sao. Nàng những muốn lên ngựa phi vài vòng quanh đồi. Làm như thế nàng sẽ mệt lử và bình tâm trở lại. Nhưng ngựa của nàng cũng sẽ kiệt sức, mà nàng thì không được bỏ mặc Oll và Giddon. Hơn nữa, chẳng ai lại làm như thế cả. Không bình thường chút nào.
Nàng khịt mũi, lắng nghe xem có ai tỉnh giấc không.
Bình thường. Nàng không hề bình thường. Một đứa con gái được Thiên Phú sát năng, một ác nữ trong hoàng gia ư? Một đứa con gái không màng đến những người chồng được Randa kiếm cho mình, những thanh niên tuấn tú ân cần không chê vào đâu được, một đứa con gái hoảng sợ khi nghĩ đến hình ảnh đứa con rúc vào bầu ngực hay bám lấy chân mình.
Nàng không hề bình thường.
Nếu Hội đồng bị phát hiện, nàng sẽ bỏ trốn đến một nơi không ai có thể tìm thấy nàng. Lienid hay Monsea chẳng hạn. Nàng sẽ sống trong hang, trong rừng. Nàng sẽ giết bất kỳ ai tìm thấy và nhận ra nàng.
Nàng sẽ không từ bỏ quyền kiểm soát nhỏ nhoi mà nàng đã giành được đối với cuộc đời mình.
Nàng phải ngủ.
Ngủ đi, Katsa, nàng tự nhủ. Ngươi phải ngủ, để còn giữ sức.
Rồi bỗng nhiên nỗi mệt mỏi choán lấy nàng, và nàng chìm vào giấc ngủ.