Lần đầu tiên Katsa trông thấy biển, nàng ngỡ ngàng không khác nào lần đầu trông thấy núi, dù cho núi và biển chẳng có điểm nào giống nhau. Núi đứng im lìm trầm mặc còn biển ôm trong lòng những lớp sóng cồn, bởi thế, biển lúc bình lặng, khi ồn ào. Núi cao ngất, còn biển thì bằng phẳng, trải dài tít tắp tới mức nàng cũng thấy ngỡ ngàng vì không trông thấy ánh sáng từ xa khơi lấp lánh trong mắt. Chúng chẳng có gì giống nhau. Thế nhưng nàng cũng không thể rời mắt khỏi cảnh biển, không thể ngừng hít vào thứ không khí mặn mòi, nàng bị biển mê hoặc hệt như núi non đã từng mê hoặc nàng. Miếng vải che con mắt xanh màu lá của nàng làm hạn chế tầm nhìn. Katsa thiết tha muốn xé nó đi, nhưng nàng không dám làm thế khi họ đã tiến được xa thế này, ban đầu là đi qua ngoại ô để vào thành phố, và rồi đi qua những con phố trong thành. Hai chị em chỉ đi vào ban đêm, và không ai nhận ra họ. Cũng đồng nghĩa với việc nàng không cần giết ai cả. Thỉnh thoảng họ cũng vướng vào những trận ẩu đả do mấy tên lưu manh trên đường phố tối tăm nảy sinh hiếu kỳ về hai đứa con trai lần mò đi tới cảng biển phía Nam vào lúc đêm hôm khuya khoắt. Nhưng không ai nhận ra, cũng như không có rắc rối nào Katsa không thể giải quyết êm thấm mà không gây nghi ngờ.
Họ đã đến Suncliff, thành phố rộng lớn nhất trong các thành phố cảng ở Sunder, và cũng là thành phố có người qua kẻ lại buôn bán sầm uất nhất. Một thành phố mà Katsa thấy thật điêu tàn và nguy hiểm lúc đêm về, với những con phố nhỏ hẹp tồi tàn trông như thể đang dẫn đến một nhà ngục hoặc một khu ổ chuột chứ không phải tới biển cả bao la như thế này. Biển cứ trải dài bất tận, biển choán lấy nàng, xóa đi ký ức về lũ nát rượu, trộm cắp, phố xá và nhà cửa đổ nát sau lưng nàng.
“Làm sao mình tìm được một con thuyền Lienid đây?” Bitterblue hỏi.
“Không chỉ là một con thuyền Lienid đâu,” Katsa nói. “Phải là một con thuyền của Lienid mà gần đây không lui tới Monsea ấy.”
“Em sẽ xem xét quanh đây,” Bitterblue nói, “còn chị thì nấp đi.”
“Tuyệt đối không được. Em có cải trang thì nơi này cũng không an toàn đâu. Ngay cả khi trời còn sáng. Ngay cả khi em không nhỏ bé thế này.”
Bitterblue quấn tay quanh người và quay lưng tránh gió. “Em ghen với Thiên Năng của chị.”
“Đi thôi,” Katsa nói. “Mình phải tìm cho ra một con thuyền trong tối nay, nếu không mai mình sẽ phải trốn tránh hàng ngàn con người đấy.”
Katsa đưa tay ôm cô bé rồi hai chị em băng qua con đường đầy sỏi đá để đến những con phố và bậc thang dẫn xuống các bến tàu.
Bến tàu mang không khí rờn rợn lúc về đêm. Tàu thuyền ở đây đều một màu đen, đồ sộ như những lâu đài nổi trên biển, với những cột buồm trông như khung xương, những cánh buồm tung bay phần phật, tiếng những người không trông rõ mặt nói vọng xuống từ trên đỉnh cột buồm.
Mỗi con tàu là một vương quốc nhỏ riêng biệt, nơi những người gác tàu cầm kiếm trên tay đứng trước ván cầu, những thủy thủ đi qua đi lại từ boong ra bến tàu hoặc quây quần bên những đống lửa nhỏ trên bờ. Hai cậu trai len giữa những con tàu, hối hả đi trong giá lạnh, xách theo hai chiếc túi cũ chẳng mấy nổi bật trong quang cảnh này. Họ là những kẻ bỏ trốn, hoặc những người cùng khổ đang tìm kiếm công việc hoặc lối thoát thân.
Một giọng nói du dương quen thuộc cất lên giữa đám gác tàu. Bitterblue nhướng mày quay sang nàng. “Chị nghe thấy rồi,” Katsa nói. “Mình cứ đi tiếp, nhưng hãy ghi nhớ con tàu đó.”
“Sao không lại nói chuyện với họ?”
“Bọn họ có bốn người, và có quá nhiều người gần đó. Nếu có phiền phức gì thì chị sẽ không thể nào bịt miệng họ lại được.”
Katsa bỗng ước giá như có Po ở đây, có Thiên Năng của chàng, vì họ có thể biết liệu mình có bị nhận ra hay không, và nếu bị nhận ra thì có sao không. Nếu Po ở đây, chàng chỉ hỏi một câu là đủ biết liệu những người gác tàu Lienid ấy có đáng tin hay không.
Đương nhiên, nếu Po có ở đây, họ sẽ khó che giấu thân phận hơn nhiều bởi đôi mắt chàng, các loại nhẫn trên tay chàng, giọng nói của chàng, và ngay cả cách đi đứng của chàng, chàng sẽ phải chụp một cái túi lên đầu mới có thể tránh bị chú ý. Nhưng biết đâu đám thủy thủ người Lienid sẽ làm theo mọi điều mà hoàng tử của họ yêu cầu, dù cho họ đã nghe được những gì đi nữa? Nàng cảm thấy chiếc nhẫn của chàng mát lạnh trên ngực nàng, chiếc nhẫn có khắc hoa văn giống với hoa văn trên cánh tay chàng. Chiếc nhẫn là tấm vé giúp cho bất cứ con tàu Lienid nào cũng tình nguyện phục vụ họ chứ không cần phải dụng đến Thiên Năng hay túi tiền rủng rỉnh của nàng. Tuy nhiên, nếu cần, nàng sẵn lòng sử dụng Thiên Năng hoặc túi tiền.
Họ đi qua một đội tàu nhỏ, đám lính gác trên tàu có vẻ như đang tham gia vào một cuộc thi lái tàu. Một nhóm người Wester còn nhóm kia là...
“Monsea,” Bitterblue thì thào, và dù vẫn bước bình thường, nhưng Katsa tập trung mọi giác quan và luôn trong tư thế sẵn sàng cho đến khi những con tàu ấy và vài con tàu khác đã xa tít sau lưng. Hai chị em tiếp tục rảo bước, chìm khuất vào bóng tối.
Có một tên thủy thủ ngồi một mình bên mép ván gỗ, chân đung đưa trên mặt nước. Cầu tàu gã đang ngồi dẫn lên một con tàu vô cùng nhốn nháo, trên boong đông nghẹt đàn ông con trai. Họ là đàn ông trai tráng người Lienid, vì dưới ánh đèn, Katsa trông thấy ánh vàng lóe lên trên tai và các ngón tay họ. Nàng không biết gì về tàu thuyền, nhưng nàng nghĩ con tàu này không phải chỉ vừa mới đến hay sắp rời đi.
“Tàu thuyền có rời bến vào lúc nửa đêm không nhỉ?” nàng hỏi. “Em chịu,” Bitterblue đáp.
“Lẹ lên. Nếu nó sắp lên đường thì phải nhanh lên.” Nếu gã thủy thủ kia gây phiền phức cho họ, nàng sẽ ẩy gã xuống nước và hy vọng rằng đám người hối hả đi lại trên boong tàu không nhận ra sự vắng mặt của gã.
Katsa khẽ đặt chân lên lối đi, Bitterblue theo sát gót. Người đàn ông nọ để ý thấy họ ngay tắp lự. Gã liền đưa tay lên thắt lưng.
“Cứ bình tĩnh, anh thủy thủ,” Katsa khẽ nói. “Chúng tôi chỉ muốn hỏi anh đôi câu thôi.”
Gã này nín thinh, vẫn giữ tay trên thắt lưng, nhưng để mặc hai người tiến lại. Khi Katsa ngồi xuống bên cạnh, gã bèn dịch sang một bên và nghiêng người xa ra - nàng biết gã làm thế để có đà nếu gã phải dùng tới dao. Bitterblue ngồi bên cạnh Katsa, nấp sau nàng để tránh gã đàn ông. Katsa cảm tạ thần linh Middluns vì đêm tối và lớp áo choàng dày giúp nàng che khuất gương mặt và vóc dáng trước gã này.
“Tàu của anh vừa từ đâu tới vậy, anh thủy thủ?” Katsa hỏi.
“Từ thành phố Ror,” gã đáp lại bằng tông giọng trầm hơn giọng nàng một chút, và Katsa biết gã chưa trưởng thành mà vẫn chỉ là một cậu bé - to khỏe và vạm vỡ thật đấy, nhưng ít tuổi hơn nàng.
“Tối nay các vị lên đường?”
“Phải.”
“Thế các vị đi đâu?”
“Đến Sunport, qua vịnh Phương Nam, ra Westport, rồi trở về thành phố Ror.”
“Thế không đến Monport à?”
“Đợt này chúng tôi không thông thương gì với Monsea cả.”
“Các vị có tin tức gì về Monsea không?”
“Các vị không thấy đây rõ ràng là tàu của dân Lienid sao? Nếu muốn biết tin tức về Monsea thì hãy đi tìm tàu của dân Monsea ấy.”
“Thuyền trưởng tàu các anh là người thế nào,” Katsa hỏi, “và các anh chuyên chở thứ gì vậy?”
“Hỏi nhiều quá rồi đấy,” cậu con trai nói. “Cậu muốn biết về cả Monsea lẫn thuyền trưởng tàu chúng tôi. Cậu muốn biết bọn này từ đâu tới và chuyên chở những gì. Thế ra Murgon còn thuê bọn nhãi ranh làm gián điệp cho ông ta nữa hả?”
“Tôi không biết Murgon thuê ai làm gián điệp cho hắn. Chúng tôi cần đi tàu,” Katsa nói, “về hướng Tây.”
“Các người không may rồi,” gã trai nói. “Chúng tôi không cần người phụ giúp, mà các người trông chẳng có vẻ gì là có tiền.”
“Ồ vậy sao? Anh có Thiên Năng nhìn trong bóng tối hả?”
“Tôi biết thừa hai cậu là trẻ đầu đường xó chợ,” cậu con trai nói, “nhìn cái băng trên mắt cậu là tôi biết cậu vừa choảng nhau với người ta.”
“Chúng tôi có thể trả tiền.”
Gã trai lưỡng lự. “Hoặc cậu nói dối, hoặc mấy người ăn trộm. Tôi đánh cuộc là cả hai.”
“Bọn này không nói dối hay ăn cắp ăn trộm gì hết.” Katsa lục tìm chiếc túi trong túi áo khoác của nàng. Gã trai bèn rút dao, đứng phắt dậy.
“Nào cậu thủy thủ. Ta chỉ lục tìm túi tiền thôi mà,” Katsa nói. “Ngươi có thể tự mình lấy túi tiền từ trong túi ta, nếu ngươi muốn. Cứ việc,” nàng nói, khi thấy cậu chàng lưỡng lự. “Ta sẽ giơ hai tay lên còn bạn ta sẽ đứng ra xa.”
Bitterblue bèn đứng lên và ngoan ngoãn lùi lại vài bước. Katsa đứng dậy và giơ tay lên. Gã trai ngập ngừng, sau đó lần tìm dưới túi nàng. Một tay gã loay hoay kiếm túi tiền, còn tay kia kề dao ngay cổ họng Katsa. Nàng nghĩ mình nên làm ra vẻ căng thẳng. Tuy thế, một lần nữa nàng lại thấy biết ơn bóng tối vì nó che giấu cảm xúc trên gương mặt nàng.
Khi rốt cuộc đã cầm túi tiền của nàng trên tay, gã trai lùi lại chừng một, hai bước. Gã mở cái túi và dốc một vài đồng vàng ra tay. Gã săm soi những đồng vàng dưới ánh trăng, và sau đó lại săm soi dưới ánh sáng nhập nhoạng từ bờ hắt ra.
“Đây là vàng Lienid,” gã nói. “Các người không chỉ ăn trộm mà lại còn ăn trộm của dân Lienid nữa.”
“Hãy đưa bọn ta đến gặp thuyền trưởng của ngươi và để ông ta quyết định xem có nhận vàng của bọn ta hay không. Rồi ta sẽ cho ngươi một đồng vàng, bất kể ông ta quyết định thế nào đi nữa.”
Katsa cho hắn thời gian suy nghĩ. Thực ra gã có đồng ý với yêu cầu của họ hay không thì cũng chẳng quan trọng, vì họ sẽ không thể tìm được con tàu nào thích hợp với mục đích của họ hơn tàu này. Katsa sẽ tìm cách này hay cách khác để lên tàu, dù nàng có phải đánh vào đầu cậu chàng này, kéo lê cậu lên ván cầu, huơ huơ cái nhẫn của Po trước mũi đám gác tàu.
“Thôi được,” gã kia nói. Gã nhón lấy một đồng xu trên tay và nhét đồng xu vào trong áo khoác. “Ta sẽ dẫn các người đến gặp thuyền trưởng Faun để đổi lấy một đồng vàng. Nhưng ta cam đoan là các người sẽ bị quẳng xuống khoang tàu vì tội trộm cắp. Bà ấy sẽ không tin là các người ngay thẳng đâu, với lại bọn ta cũng chả có thì giờ để tố giác các người với chính quyền thành phố.”
Katsa phải chú ý tới một từ thốt ra từ miệng gã. “Bà ấy ư? Thuyền trưởng tàu này là phụ nữ sao?”
“Một phụ nữ,” gã nói, “và là một Thiên Nhân.”
Là phụ nữ và là Thiên Nhân. Katsa không biết trong hai điều thì điều gì làm nàng ngạc nhiên hơn. “Đây là tàu của nhà vua à?”
“Đây là tàu của bà ấy.”
“Làm sao mà...”
“Thiên Nhân ở Lienid được tự do. Họ không thuộc về nhà vua.”
Phải rồi, nàng nhớ ra rằng Po đã giải thích chuyện này.
“Có đi không thì bảo,” gã trai hỏi, “hay lại định đứng đây nói chuyện?”
“Thiên Năng của bà ấy là gì?”
Gã thủy thủ bước sang một bên và vung con dao ra hiệu cho họ đi tới. “Đi nào,” gã nói. Katsa cùng Bitterblue liền đi lên cầu tàu, nhưng Katsa vẫn chờ câu trả lời. Ngộ nhỡ người thuyền trưởng biết đọc suy nghĩ, hoặc thậm chí là một đấu sĩ có thực lực, thì nàng muốn biết rõ trước khi họ đến chỗ đám gác tàu để quyết định xem có nên đi tiếp không hay là xô gã kia xuống nước rồi chạy.
Trước mặt họ, đám gác tàu bô bô tán phét và cười đùa với nhau. Có một tên cầm đuốc. Ngọn lửa bị gió thổi tạt đi và trong ánh lửa có thể nhìn rõ bọn người đó: những khuôn mặt sần sùi, những bộ ngực vạm vỡ và những lưỡi kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ. Lúc này Katsa để ý thấy Bitterblue đang thở gấp, mặc dù cô bé chỉ thở khe khẽ. Bitterblue đang sợ. Katsa phải nắm chặt vai cô bé để trấn an.
“Chắc là Thiên Năng bơi lội,” nàng nói vu vơ với đứa con trai đi phía sau, “hay định vị phương hướng. Đúng không?”
“Thiên Năng của bà ấy mách cho bọn ta biết phải rời cảng lúc nửa đêm nửa hôm thế này đấy,” gã nói. “Bà ấy thấy trước bão tố sắp xảy đến. Bọn ta lên đường lúc này để tránh bão tuyết từ phía Đông ập tới.”
Một người dự báo thời tiết. Những Thiên Năng kiểu tiên tri vẫn tốt hơn là những Thiên Năng đọc suy nghĩ, ít nhất là cho đến lúc này, nhưng chúng vẫn khiến Katsa cảm thấy chợn rợn. Dẫu sao thì nghề nghiệp của bà thuyền trưởng này cũng rất hợp với Thiên Năng của bà ấy, và nó cũng chẳng gây nguy hại gì đến mục đích của họ - có thể còn có lợi nữa. Katsa sẽ gặp bà thuyền trưởng Faun này, dò xét bà ta xem nên cho bà ta biết đến đâu.
Đám lính gác trân trân nhìn khi hai chị em tiến lại. Một gã rọi đuốc vào mặt họ. Katsa rúc cằm trong cổ áo khoác và chăm chăm nhìn lại gã bằng con mắt không bị che. “Chú mày đưa ai lên tàu thế này, Jem?” gã đàn ông hỏi.
“Họ đến gặp thuyền trưởng,” gã con trai đáp.
“Tù nhân à?”
“Tù nhân hoặc hành khách. Tùy thuyền trưởng quyết định.”
Gã gác tàu ra hiệu cho một người trong đám bạn. “Theo bọn họ đi Bear,” gã nói, “đừng để bé Jem của chúng ta gặp nguy hiểm gì nhé.”
“Tôi tự bảo vệ được mình mà,” Jem bèn nói.
“Dĩ nhiên là được rồi. Nhưng Bear lại vừa có thể bảo vệ cậu, vừa bảo vệ bản thân hắn, vừa có thể canh chừng hai tên tù nhân của cậu, đồng thời mang gươm và cầm đuốc luôn. Và bảo vệ thuyền trưởng nữa.”
Jem như chỉ chực cãi lại, nhưng vừa nghe nhắc đến thuyền trưởng thì gã bèn gật đầu. Gã dẫn đường khi Katsa và Bitterblue trèo lên ván cầu. Bear nối gót họ, một tay vung vẩy kiếm, một tay cầm đèn. Gã là một trong những người đàn ông cao lớn nhất mà Katsa từng gặp. Khi họ bước chân lên boong tàu, đám thủy thủ bèn tản ra, vừa để dán mắt vào hai kẻ xa lạ nhỏ bé và dơ dáy, vừa để nhường lối cho Bear. “Gì đây, Jem?” có tiếng hỏi. “Bọn tôi đến gặp thuyền trưởng,” Jem trả lời, hết lần này đến lần khác, thế là đám người liền tản ra rồi trở về với phận sự của mình.
Boong tàu dài, chật ních những người xô đẩy nhau, cả những thứ có hình dáng là lạ chỉ thấy lờ mờ xung quanh đám người, và trong ánh sáng của chiếc đèn Bear mang trên tay, bóng của những thứ đó trông thật kỳ lạ. Một cánh buồm bất chợt rạp xuống do dây buộc bị tuột ra. Buồm bay lật phật trên đầu Katsa, ánh lên một màu xám trắng, trông hệt như một con chim khổng lồ đang ra sức bật đứt dây trói và tung cánh bay lên trời; rồi đột ngột cánh buồm lại được giương lên và buộc vào chỗ cũ. Katsa không rõ điều đó có ý nghĩa gì, nhưng nàng cảm thấy phấn khích trước sự lạ lẫm, hối hả, cũng như tiếng người í ới sai bảo nhau mà nàng không nghe được rõ, hòa trong tiếng gió giật, và con tàu tròng trành trên sóng.
Nàng phải bước hai bước để giữ thăng bằng khi con tàu nghiêng ngả lắc lư. Bitterblue thì không được thoải mái như vậy, và cô bé càng khó giữ thăng bằng hơn khi luôn e sợ trước những chuyện xảy ra xung quanh. Cuối cùng Katsa bèn nắm lấy tay cô bé kéo em sát gần mình. Bitterblue dựa vào nàng, cô bé thở phào và để cho Katsa giúp mình đứng vững.
Jem dừng bước trước một khoang dưới sàn tàu. “Đi theo ta,” gã nói. Gã kẹp con dao giữa hai hàm răng, bước vào trong cái khoang tối om rồi mất hút. Katsa theo sau, dù không nhìn thấy cái thang bên dưới như thế nào nhưng nàng vẫn đánh liều bước xuống, rồi dừng lại để giúp đứa bé leo xuống nấc thang phía trên mình. Bear là người xuống cuối cùng, ngọn đèn trên tay hắn hắt bóng họ lên bức tường của hành lang nhỏ hẹp mà sau rốt họ cũng đặt chân xuống.
Họ đi theo cái bóng tôi tối của Jem xuống một gian sảnh. Bitterblue dựa vào Katsa và dụi mặt vào ngực nàng. Không khí nơi này thật ngột ngạt và khó chịu, như thể lâu ngày không có ai ngó ngàng tới vậy. Katsa nghe nói người ta phải làm quen với tàu biển. Katsa sẽ phải giúp Bitterblue đứng vững và hít thở cho tới khi cô bé quen được.
Jem dẫn họ đi qua những ô cửa tối om ra chỗ một luồng ánh sáng màu cam hình chữ nhật mà Katsa đoán là cửa phòng vị thuyền trưởng có Thiên Năng. Vị nữ thuyền trưởng. Có tiếng nói vang ra từ ô cửa có ánh sáng, giọng mạnh mẽ, dứt khoát như ra lệnh, và đó là một giọng nữ.
Khi họ đi vào ô cửa, tiếng trao đổi ngưng lại. Đứng khuất sau gã con trai, Katsa nghe thấy tiếng người phụ nữ.
“Có chuyện gì thế Jem?”
“Xin lỗi thuyền trưởng,” Jem nói. “Hai cậu người Sunder này muốn thuê tàu đi về hướng Tây, nhưng tôi thấy nghi ngờ số vàng của họ.”
“Thế vàng của họ có vấn đề gì?” có tiếng hỏi lại.
“Đó là vàng Lienid, thưa thuyền trưởng, mà theo em thì họ có nhiều vàng hơn bình thường.”
“Đưa họ vào,” bà kia nói, “và để ta xem số vàng đó.” Họ đi theo Jem vào trong một căn phòng thắp đèn sáng trưng làm Katsa nhớ đến một trong những phòng thí nghiệm của Raffin, bao giờ cũng bừa bộn những cuốn sách để mở, những chai nước có màu kỳ quặc, những giống thảo mộc phơi khô treo trên móc, và cả những thí nghiệm kỳ lạ mà Katsa chịu không hiểu. Có điều ở đây, thay cho sách vở là những tấm địa đồ và hải đồ, thay cho chai lọ là những dụng cụ bằng đồng và vàng mà Katsa không biết là gì, thay cho thảo mộc là dây nhợ, lưỡi câu, lưới - những thứ mà Katsa biết vẫn có trong các con tàu nhưng không rõ chúng để làm gì, cũng như nàng chẳng hiểu các thí nghiệm của Raffin phục vụ mục đích gì. Một cái giường nhỏ kê ở góc phòng, dưới chân giường có một cái rương. Ngay cả thứ này cũng thật giống với những căn phòng của Raffin, vì chàng cũng có một chiếc giường kê ở đó để dành cho những đêm chàng bận bịu nghĩ về các thí nghiệm.
Người thuyền trưởng đứng trước bàn, một thủy thủ to con gần bằng Bear đứng cạnh bà, trước mặt họ trải một tấm bản đồ. Bà là một phụ nữ đã tới tuổi mãn kinh, mái tóc màu xám cột chặt sau gáy. Y phục của bà cũng giống y phục của đám thủy thủ: quần nâu, áo choàng nâu, giày ống nặng, và trên thắt lưng giắt một con dao. Con mắt bên trái của bà có màu xám nhạt, còn mắt bên phải thì có màu lam, sáng rực y như con mắt màu lam của Katsa. Gương mặt bà nghiêm nghị, bà nhìn hai kẻ lạ mặt với ánh mắt tinh nhanh sắc sảo, và Katsa cảm thấy trong căn phòng sáng đèn này, đôi mắt sáng quắc ấy đã lột trần lớp ngụy trang của hai chị em rồi.
Jem thả những đồng vàng của Katsa vào tay bà thuyền trưởng. “Còn nhiều nữa, thưa thuyền trưởng, trong cái túi này ạ.”
Bà thuyền trưởng xem xét chỗ vàng trong tay. Bà nheo mắt nhìn Katsa và Bitterblue. “Các người lấy thứ này ở đâu?”
“Chúng tôi là bạn của hoàng tử Greening xứ Lienid,” Katsa nói. “Đây là vàng của chàng.”
Gã thủy thủ to con đứng bên cạnh bà thuyền trưởng khịt mũi. “Bạn của hoàng tử Po cơ à,” gã nói. “Tất nhiên họ phải nói thế rồi.”
“Nếu các người chôm của hoàng tử...” Jem cất lời, nhưng thuyền trưởng Faun đã giơ tay lên. Bà nhìn Katsa chằm chằm khiến nàng có cảm tưởng ánh nhìn của bà đang găm vào gáy nàng. Bà hết nhìn vào cái áo choàng của Katsa lại nhìn thắt lưng của nàng, rồi quần nàng, giày nàng, làm cho Katsa cảm thấy như mình trần trụi trước đôi mắt tinh anh hai màu kia.
“Ngươi nghĩ ta sẽ tin rằng hoàng tử Po trao một túi vàng cho hai thằng bé người Sunder rách rưới sao?” sau rốt thuyền trưởng nói.
“Tôi nghĩ bà cũng biết chúng tôi không phải là hai thằng bé người Sunder,” Katsa vừa nói vừa đưa tay vào trong cổ áo. “Chàng trao cho tôi chiếc nhẫn này làm tín vật.” Nàng lấy sợi dây ra và giơ chiếc nhẫn cho bà thuyền trưởng xem. Nàng nhận thấy gương mặt ngỡ ngàng của người phụ nữ, kèm theo đó là những tiếng kêu giận dữ của Jem và Bear khiến nàng thấy phải cảnh giác trước việc căn phòng bỗng trở nên xôn xao. Hai người họ cùng nhào tới nàng. Jem rút dao, Bear tung kiếm; cả gã thủy thủ đứng bên bà thuyền trưởng cũng rút dao.
Po lẽ ra phải nói trước là thần dân của chàng sẽ trở nên điên khùng khi trông thấy chiếc nhẫn của chàng chứ; nhưng nàng phải hành động ngay lập tức và nghĩ đến chuyện bực bội sau. Nàng đẩy Bitterblue vào góc phòng để lấy thân mình che chắn cho em trước đám người còn lại. Nàng quay lại và khóa chặt cánh tay cầm dao của Jem khiến gã hét lên ầm ĩ và đánh rơi con dao xuống sàn. Nàng đá choạc chân gã, né đường kiếm của Bear, tung chân đá vào đầu Bear. Lúc Bear đổ gục xuống sàn thì Katsa đã kề sẵn con dao của Jem lên cổ họng gã. Nàng ngoắc chân đá thanh kiếm của Bear lên, tay kia chộp lấy thanh kiếm và chĩa vào gã thủy thủ còn lại đang đứng quan sát, tay lăm le con dao sẵn sàng xông tới. Chiếc nhẫn vẫn lủng lẳng ở sợi dây trên tay cầm kiếm của Katsa, và người thuyền trưởng vẫn đăm đăm nhìn cái nhẫn.
“Khôn hồn thì dừng lại,” Katsa nói với gã thủy thủ còn lại. “Tôi không muốn làm hại các người, và chúng tôi không phải kẻ trộm.”
“Hoàng tử Po sẽ không đời nào trao chiếc nhẫn đó cho một thằng nhãi người Sunder,” Jem hổn hển nói.
“Ngươi đã xúc phạm hoàng tử của ngươi,” Katsa liền nói, đầu gối thúc lên lưng gã, “nếu ngươi cho rằng một thằng nhãi người Sunder lại có thể ăn trộm đồ của chàng.”
“Thôi được rồi,” bà thuyền trưởng nói. “Thế là quá đủ rồi. Tiểu thư hãy buông dao kiếm xuống, và thả người của tôi ra.”
“Nếu gã kia mà xông vào tôi,” Katsa bèn nói, gươm chĩa vào tên thủy thủ còn lại, “hắn sẽ được nằm ngủ bên cạnh Bear luôn.”
“Lùi lại đi Patch,” bà thuyền trưởng nói với người kia, “và hạ dao xuống. Ngươi còn không mau lên,” bà cất giọng gay gắt khi thấy Patch còn lưỡng lự. Hắn hục hặc nhìn Katsa nhưng vẫn làm theo.
Katsa thả dao kiếm xuống sàn. Jem đứng lên, xoa cổ, hằm hằm nhìn nàng. Katsa nghĩ đến một vài từ mà nàng muốn nói với Po. Nàng đeo lại chiếc nhẫn lên cổ.
“Hãy nói thật xem cô đã làm gì Bear?” bà thuyền trưởng hỏi.
“Hắn sẽ sớm tỉnh lại thôi.”
“Tốt nhất là như thế.”
“Chắc chắn là như thế.”
“Vậy thì giờ cô hãy giải thích đi,” bà thuyền trưởng nói. “Tin tức cuối cùng mà chúng tôi biết về hoàng tử là người đang ở Middluns, trong cung của vua Randa. Luyện tập cùng cô, nếu tôi đoán không nhầm.”
Một tiếng ồn vẳng lại từ trong góc tường. Họ quay sang nhìn Bitterblue đang quỳ gối, co ro tựa vào tường và nôn mửa xuống sàn tàu. Katsa bước ra chỗ đứa trẻ và đỡ em đứng dậy. Bitterblue lóng ngóng bám lấy nàng. “Sàn tàu cứ tròng trành hoài.”
“Phải,” Katsa nói. “Rồi em sẽ quen thôi.”
“Bao giờ? Bao giờ em mới quen được với nó?”
“Lại đây nhóc.”
Katsa bế Bitterblue ra chỗ bà thuyền trưởng. “Thuyền trưởng Faun,” nàng nói, “đây là công chúa Bitterblue xứ Monsea. Em họ của Po. Và đúng như bà đoán, tôi là Katsa đến từ Middluns.”
“Tôi cũng đoán con mắt kia không có vấn đề gì,” bà thuyền trưởng nói.
Katsa kéo miếng vải khỏi bên mắt xanh lá. Nàng nhìn thẳng vào bà thuyền trưởng, người đang lạnh lùng nhìn lại nàng. Nàng quay sang Patch và Jem, hai gã cũng nhìn nàng, mày nhướng lên, lúc này họ đã hiểu ra. Những đường nét trên khuôn mặt họ, mái tóc sẫm màu của họ, rồi đôi khuyên vàng của họ nữa, những thứ đó thân quen biết mấy. Cả cách họ thản nhiên nhìn vào mắt nàng nữa.
Katsa quay lại nhìn bà thuyền trưởng. “Công chúa đây đang ở trong tình thế rất nguy hiểm,” nàng nói. “Tôi sẽ đưa công chúa tới Lienid để giấu công chúa khỏi... khỏi những kẻ muốn làm hại công chúa. Po nói các vị sẽ giúp chúng tôi khi tôi đưa cho các vị xem chiếc nhẫn này. Nếu các vị không giúp, tôi sẽ làm mọi điều mà Thiên Năng của tôi có thể để ép các vị phải giúp.”
Bà thuyền trưởng chăm chăm nhìn nàng, mắt bà nheo lại, khó mà hiểu được biểu hiện trên gương mặt bà. “Cho tôi xem kỹ chiếc nhẫn hẵng.”
Katsa bước lên phía trước. Nàng không tháo chiếc nhẫn ra nữa kẻo lại làm cho tất cả đám người kia nổi khùng lên. Nhưng bà thuyền trưởng không hề sợ nàng, và bà với tay cầm chiếc nhẫn vàng trên cổ nàng. Bà xoay nhẫn dưới ánh đèn. Bà thả chiếc nhẫn xuống và nheo mắt nhìn Bitterblue. Rồi bà quay sang Katsa.
“Hoàng tử của chúng tôi đang ở đâu?” bà hỏi.
Katsa suy nghĩ và quyết định ít nhất phải tiết lộ cho người phụ này biết một vài sự thật. “Ở xa nơi này, đang phục hồi chấn thương.”
“Có phải người sắp chết không?”
“Không,” Kasta rùng mình nói. “Dĩ nhiên là không.”
Bà thuyền trưởng chăm chú nhìn nàng, mày chau lại. “Vậy tại sao người lại đưa cái nhẫn này cho cô?”
“Tôi đã nói rồi đấy thôi. Chàng đưa cho tôi để chúng tôi được tàu của dân Lienid giúp đỡ.”
“Nhảm nhí. Nếu chỉ muốn có thế thì tại sao người không cho cô chiếc nhẫn của nhà vua hay của hoàng hậu.”
“Tôi không biết,” Katsa nói. “Tôi không biết những chiếc nhẫn có ý nghĩa gì, ngoài việc chúng hiện thân cho ai. Đây là chiếc nhẫn chàng quyết định đưa tôi.”
Bà thuyền trưởng hừm một tiếng. Katsa nghiến răng, toan nói gì đó thật cay độc, nhưng tiếng nói của Bitterblue ngăn nàng lại.
“Po đã đưa chiếc nhẫn cho Katsa,” cô bé khổ sở nói. Giọng em nghe khản đặc, em co người lại. “Po muốn chị ấy giữ nó. Và nếu anh ấy không giải thích chuyện này thì bà nên giải thích hộ anh ấy luôn đi.”
Bà thuyền trưởng nhìn Bitterblue dò xét. Bitterblue hếch cằm lên, vẻ ngang ngạnh và bướng bỉnh. Bà thuyền trưởng thở dài. “Rất hiếm khi người Lienid cho đi một trong những chiếc nhẫn của mình, và gần như chưa ai nghe chuyện một người Lienid nào lại mang cho chiếc nhẫn đại diện cho thân phận của mình. Cho đi chiếc nhẫn đó tức là từ bỏ thân phận của chính mình. Thưa công chúa Bitterblue, tiểu thư của người đang đeo trên cổ chiếc nhẫn của vị hoàng tử thứ bảy của Lienid. Nếu hoàng tử Po quả thực đã đưa cho cô ấy chiếc nhẫn, thì có nghĩa là hoàng tử đã từ bỏ tước vị hoàng tử của mình. Người sẽ không còn là hoàng tử Lienid nữa. Người sẽ để tiểu thư đây trở thành một công chúa, cũng như để lại cho cô ấy lâu đài và tài sản thừa kế của người.”
Katsa nhìn bà ta chằm chằm. Nàng kéo một cái ghế và ngồi phịch xuống. “Không thể nào.”
“Trong một ngàn người Lienid cũng chả có ai cho đi chiếc nhẫn đó,” bà thuyền trưởng nói. “Hầu hết đều đeo nó tới lúc chết vùi thân dưới biển. Nhưng thỉnh thoảng người Lienid cũng tặng lại chiếc nhẫn đó - nếu người đó là một phụ nữ sắp chết và muốn người em gái thay mình làm mẹ của con mình, hoặc một chủ tiệm tạp hóa sắp chết muốn để lại cửa tiệm của mình cho một người bạn, hoặc một hoàng tử sắp chết và muốn truyền lại quyền thừa kế.” Bà thuyền trưởng quay sang trừng trừng nhìn Katsa. “Người Lienid yêu mến các vị hoàng tử, đặc biệt là vị hoàng tử trẻ nhất, vị hoàng tử có Thiên Năng. Ăn cắp chiếc nhẫn của hoàng tử Po sẽ bị coi là tội tày trời.”
Nhưng Katsa đang lắc đầu quầy quậy, hoang mang khi Po lại làm một việc như vậy, sợ hãi cái từ mà vị thuyền trưởng cứ nói đi nói lại. Sắp chết. Po đâu có sắp chết. “Tôi không muốn thế,” nàng nói. “Không muốn chàng đưa tôi thứ này mà không hề giải thích...”
Bitterblue tựa người vào cái bàn, cô bé sa sầm mặt và rên rỉ. “Katsa ơi, đừng lo. Chắc chắn anh ấy có lý do mà.”
“Nhưng chàng có lý do gì cơ chứ? Chàng đâu có bị thương nặng đến mức...”
“Katsa à.” Cô bé cất giọng kiên nhẫn nhưng mệt mỏi. “Nghĩ mà xem. Anh ấy đưa cho chị chiếc nhẫn trước khi anh ấy bị thương. Anh ấy làm chuyện đó cũng không có gì lạ khi biết rằng mình có thể sẽ chết trong cuộc đấu.”
Katsa liền hiểu ra ý nghĩa của chuyện này; nàng đưa tay lên cổ. Thật đúng với tính cách của chàng. Và giờ nàng cố gắng kìm nén để không rơi nước mắt vì đây chính là một trò điên rồ mà chàng nghĩ ra - thật điên rồ và ngu ngốc, quá tử tế, và không cần thiết nữa, vì chàng sẽ không chết. “Sao ở Middluns chàng không cho chị biết chứ?”
“Nếu anh ấy nói,” Bitterblue đáp, “chị sẽ không đời nào nhận nó.”
“Đúng thế, chị sẽ không nhận nó. Em nghĩ chị có thể nhận một thứ như thế từ Po được không? Em nghĩ chị có thể nào đồng ý một chuyện như thế không chứ? Chàng cho nó đi là sáng suốt đấy, vì chàng sắp chết đến nơi rồi, lần tới gặp chàng chị sẽ giết chàng, vì chàng dám làm một chuyện như thế, làm chị sợ hết hồn mà chẳng cho chị biết chuyện này nghĩa là sao.”
“Đúng đấy, chị phải làm như thế cho anh ấy chừa,” Bitterblue cất giọng an ủi.
“Chuyện này chỉ là tạm thời thôi phải không?” Katsa quay sang người thuyền trưởng hỏi. Và nàng liền nhận ra vị thuyền trưởng đã nhìn nàng bằng ánh mắt khác. Cả Patch và Jem cũng vậy. Khuôn mặt họ trắng bệch, có gì đó ngỡ ngàng và lặng lẽ trong mắt họ. Giờ thì họ đã tin nàng, tin rằng nàng không trộm chiếc nhẫn, rằng hoàng tử của họ đã đưa nó cho nàng. Và ít nhất Katsa cũng thấy nhẹ lòng vì họ đã vượt qua một thử thách. “Tôi có thể trả lại cho chàng,” nàng hỏi vị thuyền trưởng, “phải không?”
Bà thuyền trưởng hắng giọng. Bà gật đầu. “Vâng, thưa công chúa.”
“Trời ơi,” Katsa bực bội nói. “Đừng gọi tôi như thế.”
“Công chúa có thể trả lại cho hoàng tử bất cứ lúc nào,” bà thuyền trưởng nói, “hoặc tặng nó cho người khác. Hoàng tử cũng có thể lấy lại nó. Còn lúc này thì người có mọi quyền lực của một công chúa Lienid. Phận sự của chúng tôi là vâng lệnh công chúa.”
“Tôi muốn các vị mau đưa chúng tôi đến lâu đài của Po ở bờ biển phía Tây,” Katsa nói, “và đừng gọi tôi là công chúa nữa.”
“Giờ thì đó là lâu đài của người, thưa công chúa.”
Katsa bắt đầu thấy bực bội, vì nàng không muốn người khác cư xử như vậy với nàng; nhưng nàng chưa kịp cự nự thì một người đàn ông đã tới gõ gõ vào cánh cửa. “Chúng tôi sẵn sàng rồi, thưa thuyền trưởng.”
Katsa kéo Bitterblue đứng sát vào tường khi căn phòng đột ngột rung chuyển. Vị thuyền trưởng bắt đầu chỉ huy. “Patch, quay lại vị trí của cậu và chúng ta đi khỏi đây thôi. Jem hãy trông nom Bear. Và hãy dọn cái đống bừa bộn trong góc phòng đi. Tôi phải lên boong, thưa công chúa. Xin cứ lên boong nếu người muốn. Công chúa Bitterblue sẽ đỡ say sóng khi lên đó.”
“Tôi đã bảo bà đừng có gọi tôi như thế cơ mà,” Katsa nói.
Vị thuyền trường phớt lờ lời nàng và đi ra cửa. Katsa đỡ Bitterblue kéo đi sau bà, nàng không rời mắt khỏi tấm lưng của người phụ nữ khi họ đi qua hành lang.
Và rồi trong bóng tối bao trùm dưới chân cầu thang, bà thuyền trưởng khựng lại. Bà quay lại nhìn Katsa. “Thưa công chúa,” bà nói. “Việc người làm gì ở đây, vì sao người lại cải trang, vì sao công chúa nhỏ đây lại bị nguy hiểm, là chuyện riêng của người. Tôi sẽ không yêu cầu giải thích. Nhưng nếu tôi có thể giúp được gì, người chỉ cần cho biết. Tôi xin tuyệt đối phục tùng người.”
Katsa liền đưa tay lên sờ cái nhẫn vàng trên ngực. Dẫu sao nàng cũng thấy biết ơn vì quyền lực mà nó trao cho nàng, nếu quyền lực đó giúp nàng bảo vệ Bitterblue. Cũng có thể đó là lý do Po tặng nó cho nàng; có lẽ chàng chỉ muốn nàng nắm toàn quyền để có thể bảo vệ đứa trẻ tốt hơn. Nhưng nếu chiếc nhẫn làm người khác ngưỡng vọng nàng đến vậy thì nàng không muốn tất cả mọi người trên boong tàu trông thấy nó. Nàng không muốn mọi người nói về nó, chỉ trỏ vào nó và đối xử với nàng theo cách này. Nàng bèn nới lỏng cổ áo khoác rồi nhét chiếc nhẫn vào trong.
“Hoàng tử Po đang bình phục chấn thương chứ ạ?” thuyền trưởng Faun hỏi nàng; và Katsa thấy được nỗi lo âu, một nỗi lo âu chân thành, như thể vị thuyền trưởng đang hỏi thăm người nhà mình vậy. Katsa cũng nghe thấy bà vẫn gọi Po bằng tước vị hoàng gia như khi bà gọi nàng.
“Chàng đang dần bình phục,” nàng bèn đáp.
Và nàng bỗng tự hỏi liệu người Lienid có yêu mến hoàng tử của họ đến vậy không nếu họ biết sự thật về Thiên Năng của chàng.
Mọi chuyện thật khó hiểu, mọi chuyện xảy ra từ lúc nàng bước lên chiếc tàu này, và quá nhiều điều trong đó khiến nàng thấy đau lòng.
Trên boong tàu, nàng dẫn Bitterblue ra mạn tàu. Họ cùng hít hà không khí của biển cả và ngắm mặt biển lấp loáng trong đêm tối.