Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Sáu
Chương Mười Sáu

❊ ❊ ❊

Họ lên đường sớm trước khi trời sáng. Raffin và Bann tiễn chân họ, hai nhà bào chế thuốc đều mắt nhắm mắt mở, Bann thì ngáp lên ngáp xuống. Sáng sớm trời lạnh, Katsa hoàn toàn tỉnh táo, và lặng lẽ. Vì nàng hãy còn e ngại người bạn đường; và nàng có một cảm giác kỳ lạ về Raffin, lạ tới mức nàng ước gì chàng không có mặt ở đây. Nếu Raffin không đến tiễn nàng thì có thể nàng còn vờ như mình không hề rời xa chàng. Raffin ở đây thì chẳng thể giả vờ được nữa, và nàng chẳng biết làm sao khi những giọt lệ ủ dột lạ lùng trào lên trong mắt, còn cổ họng thì nghẹn đắng mỗi khi nhìn chàng.

Hai người này thật quá thể, không người này thì người kia làm nàng khóc. Còn phản ứng của Helda thì nàng chỉ có thể tưởng tượng ra mà thôi; và nàng cũng không muốn nói lời từ biệt với Helda hay Oll. Không, sáng hôm nay chẳng có gì vui vẻ cả, ngoại trừ việc ít nhất thì nàng cũng không phải xa Po; và chàng hẳn đang đứng cạnh con ngựa, ghi nhận mọi cảm xúc của nàng về chuyện này. Nàng lườm chàng, vậy là chàng liền nhướng mày, mỉm cười và ngáp. Ái chà! Tốt hơn hết chàng không nên cưỡi ngựa khi đang nửa tỉnh nửa mơ, nếu không nàng sẽ khiến chàng hít bụi cho xem. Nàng không có tâm trạng la cà nhởn nhơ.

Raffin đi tới đi lui giữa hai con ngựa, hết kiểm tra yên rồi lại thử bàn đạp. “Chắc là tôi không cần phải lo lắng cho sự an toàn của hai người rồi,” chàng nói. “Hai người đi với nhau cơ mà.”

“Bọn em sẽ ổn cả thôi.” Katsa giật mạnh dải dây đai buộc một chiếc túi vào yên ngựa của nàng. Nàng quăng một chiếc túi qua lưng ngựa sang cho Po.

“Em có mang danh sách đầu mối liên lạc của Hội đồng ở Sunder không?” Raffin hỏi. “Cả mấy tấm bản đồ nữa? Em có lương thực để ăn trong ngày chưa? Em có tiền không?”

Katsa mỉm cười ngước nhìn chàng, vì nàng cảm thấy chàng giống hệt một bà mẹ đang hỏi han cô con gái sắp đi xa mãi mãi. “Po là hoàng tử Lienid,” nàng nói. “Theo anh thì anh ấy cưỡi một con ngựa to như vậy làm gì nếu không phải để mang theo hàng túi vàng?”

Raffin nhìn nàng và, ánh mắt thấp thoáng nụ cười. “Cầm cái này theo nhé.” Chàng dúi một chiếc túi nhỏ vào tay nàng. “Đây là túi đựng thuốc, phòng khi hai người cần đến. Anh đã đánh dấu để hai người biết công dụng của mỗi món rồi.”

Po tiến đến chìa tay cho Bann. “Cảm ơn vì tất cả.” Chàng bắt tay Raffin. “Xin hãy giúp tôi chăm sóc ông nội khi tôi vắng mặt nhé!”

“Bọn tôi sẽ đảm bảo an toàn cho ông nội của anh.” Po nhảy lên lưng ngựa, trong khi Katsa siết chặt tay Bann. Rồi nàng đứng đối diện với Raffin, ngước lên nhìn chàng.

“Hễ tiện dịp thì nhớ thông báo tình hình nhé?” Raffin nói.

“Dĩ nhiên rồi,” Katsa đáp.

Chàng nhìn xuống chân mình và hắng giọng. Chàng xoa cổ, rồi thở dài. Nàng lại thầm nghĩ giá chàng không có mặt ở đây thì tốt biết bao. Vì nước mắt nàng sắp ứa ra rồi, mà nàng thì chẳng thể kìm nén được.

“Một ngày nào đó, anh sẽ gặp lại em, em gái yêu quý,” Raffin nói.

Vậy là nàng bèn kiễng chân quàng hai tay quanh cổ chàng, và chàng nhấc nàng lên khỏi mặt đất rồi ôm nàng thật chặt. Hơi thở của nàng ùa vào cổ áo chàng và nàng cứ để như vậy.

Rồi chân nàng chạm đất. Nàng quay người trèo lên yên ngựa. “Ta đi thôi,” nàng nói với Po. Khi đôi ngựa phi nước kiệu rời khỏi sân tàu ngựa, nàng không hề ngoái lại phía sau.

Hành trình của họ khá khổ nhọc và thay đổi liên tục, vì kế hoạch duy nhất không thay đổi của họ là đi theo bất cứ con đường nào có khả năng giúp họ tìm ra chân tướng vụ bắt cóc. Điểm đến đầu tiên của họ là một quán trọ nằm ở phía Nam thành phố Murgon, cách thành phố Randa ba ngày đi ngựa - quán trọ này nằm trên con đường mà họ cho là những tên bắt cóc đã đi qua. Đám do thám của Murgon rồi cánh lái buôn và du khách từ các thành phố cảng Sunder, đôi khi từ Monsea, cũng thường xuyên lui tới quán trọ này. Theo Po, sẽ rất hợp lý nếu bắt đầu từ địa điểm này, và họ sẽ không bị chệch hướng nếu đích cuối cùng là Monsea.

Họ không che giấu thân phận trong hành trình. Trên khắp bảy vương quốc này, bất kỳ ai biết nghe biết nhìn đều có thể nhận ra nàng nhờ đôi mắt. Po thì rõ mười mươi là dân Lienid và chàng vốn cũng là đề tài bàn tán sôi nổi của những kẻ ngồi lê đôi mách nên người ta có thể dễ dàng nhận ra chàng qua đôi mắt và qua người đồng hành Thiên Nhân của chàng. Chuyện Katsa vội vã rời khỏi vương quốc của vua Randa cùng một vị hoàng tử xứ Lienid sẽ còn lan rộng. Họa có ngốc thì họ mới tính chuyện cải trang; Katsa thậm chí còn chẳng buồn thay chiếc áo dài màu xanh và cái quần chứng tỏ nàng là một thành viên thuộc hoàng tộc Randa. Người ta cũng sẽ đoán được mục đích của họ, vì ai cũng biết Thiên Nhân xứ Lienid đang đi tìm người ông mất tích, và giờ chàng lại được nàng tiểu thư Thiên Nhân trợ giúp. Cuộc điều tra của họ, con đường họ đi, những bữa tối họ ăn chung sẽ trở thành đề tài bàn tán của mọi người.

Tuy vậy, họ vẫn an toàn nhờ mánh khóe đánh lạc hướng của mình. Vì không ai biết Katsa và Po không đi tìm ông nội mà thật ra là đang điều tra động cơ của vụ bắt cóc. Không ai biết được rằng Katsa và Po thừa biết Murgon có dính líu đến vụ này, đồng thời họ đang nghi ngờ vua Leck của xứ Monsea. Và cũng không ai đoán biết ra Po tìm hiểu được nhiều đến thế nào chỉ nhờ hỏi những câu thông thường nhất.

Chàng cưỡi ngựa rất cừ, gần nhanh như nàng muốn. Cây cối trong khu rừng phương Nam trôi vun vút. Tiếng vó ngựa giúp nàng thư thái hơn và xua tan cảm giác về khoảng cách xa xôi chia rẽ nàng với những người nàng đã bỏ lại sau lưng.

Nàng thấy vui vì có Po bên cạnh. Tài cưỡi ngựa của họ cũng ngang ngửa nhau. Nhưng khi họ dừng lại nghỉ chân và ăn uống, nàng lại thấy e dè với chàng, và không biết cư xử ra sao hay nên nói chuyện gì.

“Ngồi cạnh tôi đi, Katsa.”

Chàng ngồi trên một thân cây đổ khổng lồ, nàng ngồi gần con ngựa của mình, trân trân nhìn chàng.

“Katsa,” chàng nói. “Katsa yêu quý, tôi không định cắn cô đâu. Bây giờ tôi chẳng đọc được bất kỳ suy nghĩ nào của cô ngoại trừ cảm giác không thoải mái trước sự hiện diện của tôi. Lại nói chuyện với tôi đi.”

Và rồi nàng đến ngồi cạnh chàng, nhưng nàng không nói chuyện, cũng không nhìn chàng, chỉ sợ lại bị giam vào trong đôi mắt của chàng mất.

“Katsa,” cuối cùng chàng lên tiếng, khi cả hai đã yên vị và lặng lẽ ngồi ăn một hồi lâu, “rồi đến lúc cô sẽ quen thôi. Chúng ta sẽ có cách hiểu nhau. Tôi giúp cô được không? Tôi có nên cho cô biết khi tôi cảm nhận được điều gì đó nhờ Thiên Năng của mình không? Để cô có thể thông cảm?”

Ý tưởng này chẳng mấy quyến rũ nàng. Nàng muốn giả vờ như chàng chẳng cảm thấy gì hết. Nhưng chàng nói đúng. Giờ họ đã cùng hội cùng thuyền, nàng càng sớm đối diện với chuyện này bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu.

“Có,” nàng nói.

“Tốt lắm, tôi sẽ làm thế. Cô có muốn hỏi gì tôi không? Cô cứ hỏi thoải mái.”

“Tôi nghĩ,” nàng nói, “nếu anh luôn biết được cảm nghĩ của tôi về anh thì anh cũng phải cho tôi biết cảm nghĩ của anh về tôi ngay khi anh có suy nghĩ đó. Luôn luôn phải như vậy.”

“Ừm.” Chàng liếc sang nàng. “Tôi không thích ý tưởng này lắm.”

“Tôi cũng chẳng thích để anh biết được cảm xúc của tôi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.”

“Ừm.” Chàng gãi đầu. “Tôi nghĩ, về lý thuyết mà nói, thế là công bằng.”

“Đúng vậy.”

“Để xem nào. Tôi rất thông cảm khi cô phải chia tay Raffin. Tôi nghĩ cô thật can đảm vì đã trái lệnh Randa trong vụ ngài Ellis. Tôi không chắc mình có xoay xở nổi vụ đó không nữa. Tôi thấy cô dồi dào năng lượng hơn bất kỳ ai tôi từng gặp, dù tôi băn khoăn không biết có phải cô hơi khắc nghiệt với con ngựa của mình không. Tôi cũng tự hỏi tại sao cô không muốn cưới Giddon, và lý do có phải là vì cô định cưới Raffin không, và nếu thế, liệu có phải cô còn buồn vì phải chia tay anh ấy hơn những gì tôi có thể cảm thấy không. Tôi rất vui vì cô đã đi với tôi. Tôi rất muốn thấy cô tự vệ thực sự, chiến đấu một trận sống mái với ai đó, vì vụ đó ắt phải thú lắm. Tôi nghĩ mẹ tôi sẽ quý cô. Các anh tôi hiển nhiên sẽ tôn sùng cô. Tôi nghĩ cô là người hay sinh sự nhất mà tôi từng gặp. Và tôi thực tình lo cho con ngựa của cô.”

Dứt lời, chàng liền bẻ một miếng bánh mì, nhai rồi nuốt. Nàng trân trân nhìn chàng, tròn mắt.

“Giờ thì chỉ có thế,” chàng nói.

“Sao anh có thể nghĩ ra tất cả những chuyện này chỉ trong chốc lát chứ,” nàng nói, thế là chàng cười phá lên, khiến nàng chợt thật thấy lòng nhẹ bẫng, và nàng cố gắng chống lại ánh vàng ánh bạc ngời sáng trong mắt chàng, song nàng chịu thua. Khi chàng lên tiếng, giọng chàng thật nhỏ nhẹ.

“Và giờ tôi tự hỏi,” chàng nói, “sao cô lại không biết rằng đôi mắt của cô cũng làm tôi lung lạc y như ảnh hưởng từ đôi mắt tôi đối với cô vậy. Vì chúng ta cùng... ngốc nghếch như nhau.”

Cổ nàng rần rật, và nàng thấy ngượng ngùng hơn vì ánh mắt và lời nói của chàng. Nhưng nàng cũng thấy nhẹ lòng nữa. Vì chàng cũng ngốc nghếch, nên sự ngốc nghếch của nàng không còn khiến nàng phiền lòng lắm nữa.

“Tôi nghĩ có thể anh cố tình làm thế,” nàng nói, “tôi muốn nói đến đôi mắt của anh ấy. Tôi nghĩ một phần Thiên Năng của anh đã giúp anh giam tôi lại trong đôi mắt anh và đọc suy nghĩ của tôi.”

“Không đâu. Không phải thế.”

“Hầu hết mọi người không nhìn vào mắt tôi,” nàng nói. “Họ sợ.”

“Đúng rồi. Hầu hết mọi người cũng không nhìn vào mắt tôi quá lâu. Chúng quá khác thường.”

Nàng liền nhìn vào mắt chàng, xích lại gần và xem xét kỹ lưỡng, vì trước đây nàng không có gan làm vậy. “Mắt anh như hai ngọn đèn vậy. Trông không tự nhiên lắm.”

Chàng cười toe. “Mẹ tôi nói khi tôi mở mắt vào cái ngày chúng lên màu, mẹ suýt nữa đã đánh rơi tôi vì giật mình đấy.”

“Trước đây mắt anh màu gì?”

“Xám, như phần đông dân Lienid. Còn cô?”

“Tôi chịu. Không ai nói cho tôi biết cả, mà tôi nghĩ cũng chẳng còn ai để tôi hỏi.”

“Mắt cô rất đẹp,” chàng nói, và nàng đột nhiên cảm thấy thật ấm áp, ấm áp xiết bao dưới ánh mặt trời đang nhảy nhót trên những ngọn cây, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm. Và khi họ lên lưng ngựa, trở về con đường rừng, nàng vẫn chưa thực sự thấy thoải mái với chàng; nhưng chí ít bây giờ nàng có thể nhìn thẳng vào mắt chàng mà không sợ mình sẽ bị thất thần nữa.

Con đường dẫn họ vòng qua vùng ngoại ô thành phố Murgon, đường đi mỗi lúc một rộng và đông đúc. Đi đến đâu, Katsa và Po cũng bị thiên hạ nhìn chằm chằm. Chẳng bao lâu nhà nào cũng biết có hai đấu sĩ Thiên Nhân cùng theo đường Murgon tiến về hướng Nam.

“Anh có chắc là anh không muốn dừng lại vào cung Murgon rồi hỏi hắn luôn không? Như vậy chẳng phải nhanh hơn nhiều sao?” Katsa nói.

“Sau vụ cướp hắn đã nói rõ là tôi không còn được hoan nghênh trong cung của hắn nữa. Hắn nghi tôi đã biết thứ gì bị mất cắp.”

“Hắn sợ anh.”

“Phải, và hắn vốn thích làm những chuyện ngu ngốc. Nếu chúng ta đến cung của hắn, hắn có thể ra lệnh tấn công, và chúng ta lại phải đánh nhau. Cô cũng muốn tránh chuyện đó đúng không? Nếu nhất thiết phải có rắc rối lớn thì tốt nhất hãy để nó xảy ra ở cung của tên vua chủ mưu, thay vì ở cung của tên vua tiếp tay.”

“Ta đến quán trọ thôi.” “Ừ,” Po nói. “Ta đi thôi.”

Con đường rừng lại hẹp dần và im ắng hơn khi họ rời khỏi thành phố Murgon. Hai người dừng chân trước khi trời tối. Họ cắm trại cách xa đường, ở một khoảng đất trống dày đặc rêu nằm sâu trong rừng, dưới những tán cây rậm rạp và bên một dòng suối nhỏ có vẻ khiến lũ ngựa rất khoái chí.

“Với một gã đàn ông thì thế này là đủ rồi,” Po nói. “Tôi có thể sống ung dung ở đây. Cô nghĩ sao, Katsa?”

“Anh có muốn ăn thịt không? Tôi sẽ kiếm gì đó cho chúng ta.”

“Thế thì quá tốt,” chàng nói. “Nhưng chẳng mấy chốc trời sẽ tối hẳn. Tôi không muốn cô bị lạc đâu, nhất là khi trời tối.”

Katsa mỉm cười bước qua dòng suối. “Chỉ mất vài phút thôi. Mà tôi cũng không bao giờ bị lạc, kể cả khi trời tối.”

“Cô không mang cung tên à? Cô định tay không giết nai đấy phải không?”

“Tôi giấu dao trong giày rồi,” nàng nói, rồi tự hỏi, liệu nàng có thể tay không giết nai được chăng. Có lẽ nàng làm được. Nhưng lúc này nàng chỉ tìm kiếm một con thỏ, hoặc một con chim, và nàng sẽ dùng dao làm vũ khí. Nàng lách qua đám cây cối xù xì và bước vào không gian tĩnh lặng ẩm ướt của khu rừng. Nàng chỉ cần dỏng tai lắng nghe, không gây tiếng động và biến mình thành vô hình mà thôi.

Vài phút sau nàng quay lại với một con thỏ béo múp đã được lột da, còn Po đã nhóm lửa xong xuôi. Ngọn lửa quét ánh sáng vàng cam lên thân ngựa và lên người chàng. “Chí ít tôi cũng làm được thế này,” Po nói một cách hài hước, “và tôi thấy cô đã lột da con thỏ xong rồi. Tôi bắt đầu nghĩ mình sẽ không phải gánh vác nhiều trách nhiệm lắm trong chuyến đi rừng này.”

“Anh không thấy ngại đấy chứ? Nếu thế thì anh đi săn nhé. Có lẽ tôi sẽ ở lại bên đống lửa mạng tất cho anh, rồi la lên khi nghe thấy tiếng động lạ.”

Chàng nhoẻn cười. “Cô có đối xử như thế này với Giddon khi hai người đi cùng nhau không? Tôi đoán chắc anh ta thấy mất mặt lắm.”

“Tội nghiệp Po! Nếu muốn cảm thấy ta đây hơn người thì anh có thể tự vỗ ngực về khả năng đọc suy nghĩ của tôi đấy.”

Chàng phì cười. “Tôi biết cô trêu tôi. Và cô nên biết rằng muốn làm tôi bẽ mặt không phải dễ đâu. Nếu thích cô có thể tìm thức ăn cho tôi, đánh tôi bầm giập mỗi khi ta đấu với nhau, và bảo vệ tôi khi chúng ta bị tấn công. Tôi sẽ rất biết ơn cô.”

“Nhưng tôi chẳng bao giờ cần phải bảo vệ anh nếu chúng ta bị tấn công. Mà tôi nghĩ anh cũng chẳng cần tôi đi săn cho anh.”

“Đúng thế. Nhưng cô vẫn giỏi hơn tôi, Katsa ạ. Song chuyện đó lại chẳng làm tôi thấy bẽ mặt chút nào.” Chàng cho một thanh củi vào đống lửa. “Tôi thấy mình hơi kém cỏi. Nhưng bẽ mặt thì không.”

Nàng im lặng ngồi đó trong màn đêm dần buông, nhìn máu từ xiên thịt nhỏ xuống và nghe những tiếng xèo xèo mỗi lần máu gặp lửa. Trong đầu nàng đang mải nghĩ đến sự khác nhau giữa cảm giác kém cỏi và cảm giác bẽ mặt, và nàng hiểu Po muốn nói gì. Nàng chưa hề nghĩ đến sự khác nhau ấy. Lúc nào suy nghĩ của chàng cũng rạch ròi, còn suy nghĩ của nàng lúc nào cũng như cơn bão kéo dài liên miên mà nàng luôn thấy thật mịt mùng và chẳng bao giờ kiểm soát nổi. Nàng chợt cảm thấy Po thông minh hơn nàng, thông minh hơn rất nhiều, và so với chàng, nàng chỉ là một kẻ lỗ mãng. Một kẻ lỗ mãng thiếu suy nghĩ và vô tâm.

“Katsa!”

Nàng ngước lên. Ánh lửa nhảy múa trong đôi mắt vàng bạc của chàng, khiến đôi khuyên trên tai chàng lóe sáng. Cả khuôn mặt chàng rực sáng.

“Nói tôi nghe đi,” chàng nói. “Thành lập Hội đồng là ý tưởng của ai vậy?”

“Của tôi.”

“Thế ai quyết định những nhiệm vụ mà Hội đồng thực hiện?”

“Tôi là người quyết định cuối cùng.” “Ai lên kế hoạch cho mỗi chuyến đi?” “Tôi, Raffin, Oll và một số người khác.”

Chàng kiểm tra miếng thịt nướng trên lửa. Chàng lật, rồi lơ mơ thế nào chàng lại vẩy miếng thịt, khiến cho nước thịt bắn vào ngọn lửa. Chàng ngước mắt nhìn nàng. “Tôi không hiểu sao cô lại có thể so sánh hai ta với nhau,” chàng nói, “rồi nghĩ mình kém thông minh, hoặc thiếu suy nghĩ, vô tâm. Từ trước tới giờ tôi luôn phải tìm hiểu cảm xúc của những người khác, cũng như của tôi. Nếu như đôi khi tâm trí tôi thông suốt hơn cô thì đó cũng là vì tôi luyện tập nhiều hơn đấy thôi. Đó là khác biệt duy nhất giữa chúng ta.”

Chàng lại tiếp tục với miếng thịt. Nàng nhìn chàng, lắng nghe.

“Giá mà cô nhớ đến Hội đồng,” chàng nói. “Cô hãy nhớ lại cái hôm chúng ta gặp nhau, cô đã cứu ông nội tôi chỉ đơn thuần vì cô tin rằng ông tôi không đáng bị bắt cóc.”

Chàng cúi gần ngọn lửa và bỏ thêm một thanh củi nữa vào. Họ lặng lẽ ngồi bên nhau dưới ánh lửa, bao quanh là bóng tối.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.