Đó không phải lần đầu tiên chàng khiến nàng có cảm giác ấy. Ở Po có gì đó thật lạ lùng. Đôi khi chàng đoán được ý nàng trước cả khi nàng bày tỏ. Chàng chỉ cần nhìn nàng từ bên kia bàn là đã biết nàng đang giận dữ, cũng như tại sao nàng lại giận; hoặc biết rằng nàng thấy chàng đẹp trai.
Raffin bảo nàng thiếu tinh ý. Po thì rõ là người tinh ý. Lại hoạt ngôn nữa. Có lẽ đó là lý do khiến họ hợp nhau đến vậy. Nàng không cần giải thích với Po, còn chàng luôn giải thích mà không chờ nàng phải hỏi. Nàng chưa từng quen người nào mà nàng có thể trò chuyện thoải mái đến vậy - nàng còn quá lạ lẫm với khái niệm tình bạn.
Nàng chìm đắm trong dòng suy nghĩ ấy khi lũ ngựa đưa họ về phía Tây, cho tới khi những ngọn đồi trở nên bằng phẳng rồi nhường chỗ cho những đồng bằng mênh mông xanh cỏ, và niềm vui từ chuyến đi ngựa vất vả nhưng suôn sẻ ấy khiến nàng bị sao nhãng. Giddon tỏ ra vui vẻ, vì đây chính là quê hương chàng. Họ sẽ ghé thăm dinh cơ của chàng trên đường tới một nơi gần đó. Họ sẽ ngủ lại trong lâu đài của chàng, cả lúc đi lẫn lúc về. Giddon háo hức phi ngựa thật nhanh, và dù Katsa không thật vui khi ở bên chàng, nhưng chí ít nàng cũng không than phiền về tốc độ.
“Kể cũng hơi khó xử nhỉ,” Oll lên tiếng khi họ dừng lại nghỉ chân vào giữa trưa. “Nhà vua lại sai ngài đi trừng phạt hàng xóm thế.”
“Đúng là khó xử thật,” Giddon đáp. “Tướng Ellis là một hàng xóm tốt bụng. Tôi không hiểu ông ấy nghĩ gì mà lại gây chuyện với Randa.”
“Ông ấy chỉ bảo vệ con gái thôi,” Oll nói. “Không ai trách ông ấy được. Ellis xui xẻo nên mới gặp phiền phức với nhà vua.”
Randa đã có thỏa thuận với một vị tướng xứ Nander. Vị tướng này không thể cưới được vợ do dinh cơ của hắn nằm ở vùng Trung Nam Nander, ngay trên con đường thường xuyên bị các toán cướp xứ Estill và Wester hoành hành. Đó là khu vực nguy hiểm, nhất là với đàn bà con gái. Cả khu đất cũng hiu quạnh, thậm chí không có đủ kẻ hầu người hạ vì bọn cướp giết người và cướp bóc quá nhiều. Trong khi đó vị tướng xứ này muốn có vợ tới mức sẵn sàng miễn cho cô dâu khoản hồi môn. Vua Randa đã đề nghị tìm vợ cho hắn với điều kiện của hồi môn của cô vợ sẽ về tay Randa.
Tướng Ellis có tới hai cô con gái đến tuổi xuất giá. Hai cô con gái, nghĩa là hai khoản hồi môn rất lớn. Randa đã yêu cầu Ellis lựa ra một trong hai cô để về làm dâu xứ Nander. “Chọn cô có tính cách mạnh mẽ hơn ấy,” Randa viết, “vì cuộc hôn nhân này không thích hợp với những kẻ yếu đuối.”
Tướng Ellis đã từ chối chọn một trong hai cô con gái. “Cả hai con gái của thần đều có tinh thần mạnh mẽ,” ông viết thư cho nhà vua, “nhưng thần sẽ không gả đứa nào đến cái đất Nander khỉ ho cò gáy ấy cả. Đức vua sở hữu quyền lực tối thượng, nhưng thần không nghĩ ngài có quyền cưỡng ép một cuộc hôn nhân không phù hợp chỉ vì lợi ích riêng của ngài.”
Katsa đã hết sức kinh ngạc khi nghe Raffin kể về nội dung bức thư mà tướng Ellis viết. Ông quả là người can đảm, can đảm như bất cứ ai từng đương đầu với Randa vậy. Randa muốn Giddon đến nói chuyện với Ellis, và nếu cuộc nói chuyện không thành, hắn muốn Katsa ra tay với Ellis - ngay trước mặt hai cô con gái, để ép một trong hai cô chấp nhận cuộc hôn nhân nhằm bảo vệ người cha. Randa muốn khi nào trở về cung, họ phải đưa theo một trong hai cô con gái cùng của hồi môn của cô.
“Nhiệm vụ lần này của chúng ta thật kinh khủng!” Oll nói. “Ngay cả khi Ellis không phải là hàng xóm của ngài, chuyện này cũng thật kinh khủng!”
“Đúng vậy,” Giddon nói. “Nhưng chúng ta chẳng còn cách nào khác.”
Họ ngồi trên một tảng đá, ăn bánh mì và hoa quả. Katsa ngắm nhìn thảm cỏ rập rờn xung quanh họ. Gió chơi đùa cùng cỏ, khi chờn vờn, lúc tấn công dữ dội, rồi lại vùi dập thảm hại, cứ như thế từ đám cỏ này qua đám cỏ khác. Thảm cỏ cứ dâng lên, rạp xuống, rồi lại dâng lên. Rập rờn như dòng nước.
“Biển cũng giống như thế này phải không?” Katsa cất tiếng hỏi, và cả hai người kia đều quay sang nhìn nàng, vẻ ngạc nhiên. “Biển có chuyển động như thảm cỏ này không?”
“Giống hệt như thế, thưa tiểu thư,” Oll nói, “nhưng lại cũng hoàn toàn khác. Biển gầm gào, nước biển màu xám và lạnh. Nhưng cũng chuyển động giống thế này.”
“Tôi muốn nhìn thấy biển,” nàng nói. Giddon nhìn nàng ngờ vực.
“Cái gì? Cô mà cũng nói chuyện lạ lùng đó sao?” “Cô mà nói vậy nghe lạ lắm đấy nhé,” chàng lắc đầu. Chàng gom bánh mì và hoa quả vào một chỗ, rồi đứng lên. “Tên đấu sĩ người Lienid toàn nhồi nhét vào đầu cô những thứ hão huyền.” Chàng đi ra chỗ con ngựa của mình.
Nàng phớt lờ chàng để không phải nghĩ xem chàng quan niệm thế nào là hão huyền, không phải nghĩ tới khả năng chàng cầu hôn nàng cũng như sự ghen tuông của chàng. Nàng phi ngựa qua miền đồng bằng, tưởng tượng như mình đang vượt biển.
Tảng lờ Giddon khi họ đến lâu đài của chàng thì càng khó. Những bức tường nơi đây cao rộng, màu xám và uy nghi. Đám người hầu đổ cả ra khoảng sân ngập nắng để đón vị tướng của họ, còn chàng thì gọi họ bằng tên và hỏi han về số thóc gạo trong các nhà kho, về tòa lâu đài và cây cầu đang được sửa chữa. Ở đây chàng là vua, và nàng nhận thấy chàng hài lòng về điều đó, còn đám người hầu cũng mừng rỡ khi gặp chàng.
Người hầu của Giddon luôn tỏ ra quan tâm Katsa bất cứ khi nào nàng đến cung điện của chàng. Họ hỏi xem nàng có cần gì không; họ thắp lửa cho nàng và mang nước đến để nàng tắm rửa. Khi gặp nàng trong hành lang, họ đều chào nàng. Nàng chưa từng được đối xử chu đáo như vậy ở bất cứ nơi đâu, ngay cả ở nhà nàng. Nàng chợt nghĩ rằng Giddon hẳn đã ra lệnh cho đám người hầu phải đối xử với nàng như với một quý cô - thay vì sợ nàng, hoặc nếu họ có sợ nàng thì cũng phải vờ như không. Giddon đã làm tất cả những chuyện này vì nàng. Nàng nhận ra đám người hầu của chàng ắt phải nhìn nàng như bà chủ tương lai của họ, vì nếu cả triều đình của Randa đều biết đến tình cảm của Giddon thì chắc chắn đám người hầu của Giddon cũng đều hiểu cả.
Nàng không biết giờ đây mình phải xử trí ra sao trong cung điện của Giddon, vì nàng nhận ra tất cả bọn họ đều trông mong ở nàng một điều nàng sẽ chẳng bao giờ đáp ứng được. Nàng nghĩ họ hẳn sẽ nhẹ nhõm khi biết nàng không lấy Giddon. Họ sẽ thở phào và cười, rồi vui vẻ chờ đợi bất cứ quý cô tốt bụng, vô hại nào vốn là lựa chọn thứ hai của chàng. Nhưng cũng có thể họ chỉ cầu mong cho vị tướng của mình đạt được những điều chàng vẫn mong mỏi cho bản thân.
Nghĩ đến hy vọng của Giddon, nàng chợt thấy bối rối. Nàng không hiểu nổi vì sao chàng lại ngốc đến nỗi phải lòng nàng, và nàng vẫn không hoàn toàn tin rằng đó là sự thật.
Oll càng lúc càng rầu rĩ về chuyện tướng Ellis.
“Đức vua đã sai chúng ta thực hiện một nhiệm vụ độc ác,” ông nói lúc dùng bữa tối, trong phòng ăn riêng của Giddon, nơi cả ba người họ cùng ngồi ăn với sự phục vụ của hai người hầu. “Tôi không thể nhớ liệu nhà vua đã bao giờ sai chúng ta thực hiện một nhiệm vụ nào độc ác đến vậy chưa.”
“Rồi đấy,” Giddon nói, “và chúng ta đã hoàn thành. Nhưng trước đây ngài có bao giờ kêu ca như thế này đâu.”
“Chỉ có điều...” Oll đột ngột ngừng nói và ánh mắt vô định nhìn trân trân vào tường nhà Giddon, nơi treo đầy những tấm thảm thêu tinh tế màu đỏ và vàng. “Chỉ có điều dường như đây là một nhiệm vụ mà Hội đồng không thể bỏ qua. Hội đồng sẽ cử người bảo vệ mấy cô con gái đó. Khỏi chúng ta.”
Giddon dùng dĩa xiên khoai tây đưa lên miệng nhai. Chàng ngẫm nghĩ một hồi về câu nói của Oll. “Chúng ta không thể làm bất cứ việc gì cho Hội đồng,” chàng nói, “nếu không thi hành lệnh của Randa. Chúng ta không có ích cho ai hết nếu chúng ta ngồi tù.”
“Phải,” Oll nói. “Nhưng dù sao, chuyện này cũng có vẻ không đúng cho lắm.”
Đến cuối bữa ăn, Giddon cũng trở nên rầu rĩ hệt Oll. Katsa quan sát khuôn mặt quắc thước của Oll và đôi mắt buồn phiền của ông. Nàng nhìn Giddon ăn, con dao trong tay chàng phản chiếu ánh vàng và đỏ của bức tường khi chàng cắt thịt. Chàng cất giọng khe khẽ, rồi chàng thở dài - cả Oll lẫn Giddon đều thở dài trong lúc họ cùng ăn uống và trò chuyện.
Họ không muốn thực thi nhiệm vụ này của Randa. Katsa vừa quan sát và nghe họ nói, vừa suy nghĩ với đến một giải pháp nào đó giúp họ làm trái lệnh Randa.
Po từng nói nàng có đủ khả năng để từ chối Randa. Và có lẽ chỉ riêng nàng có khả năng đó chứ không phải Oll hay Giddon, vì Randa có thể trừng phạt họ theo những cách hắn không thể sử dụng đối với nàng. Liệu hắn có thể trừng phạt nàng không? Hắn có thể huy động toàn bộ quân đội của hắn để nhốt nàng vào ngục. Hắn có thể giết nàng. Không phải trong một cuộc đấu, nhưng hắn có thể đầu độc nàng vào một bữa tối nào đó. Nếu hắn nghĩ nàng nguy hiểm, hoặc cho rằng nàng không còn hữu dụng, chắc chắn hắn sẽ bỏ tù hoặc giết nàng.
Và nếu khi nàng về cung mà không mang theo con gái của Ellis, cơn thịnh nộ của hắn lại khiến chính nàng nổi giận thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu nàng đối diện với Randa, cảm nhận cơn thịnh nộ trào dâng trong người mà không sao kiềm chế nổi? Nàng sẽ làm gì đây?
Chuyện đó có gì quan trọng chứ. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy trên chiếc giường êm ái trong lâu đài của Giddon, Katsa biết rõ dù Randa có làm gì nàng hoặc nàng có làm gì Randa thì cũng chẳng quan trọng. Nếu hôm nay nàng buộc phải ra tay với tướng Ellis như Randa yêu cầu thì nàng sẽ phát điên lên mất. Chỉ mới nghĩ đến chuyện ấy thôi, nàng đã thấy cơn giận trào lên. Cơn thịnh nộ khi nàng đả thương tướng Ellis sẽ khủng khiếp không kém cơn thịnh nộ khi nàng trái lệnh Randa và bị hắn trả đũa. Nàng sẽ không tuân lệnh. Nàng sẽ không hành hạ một người đàn ông chỉ muốn bảo vệ các con mình.
Nàng không biết chuyện này sẽ gây hậu quả gì. Nhưng nàng biết rằng hôm nay nàng sẽ không làm ai bị thương hết. Nàng tung chăn dậy và chỉ suy nghĩ về ngày hôm nay.
Giddon và Oll chuẩn bị ngựa và đồ đạc trong tâm trạng nặng nề uể oải. “Biết đâu chúng ta có thể thuyết phục ông ấy đồng ý,” Giddon yếu ớt nói. Oll chỉ đáp lại bằng một tiếng ậm ừ.
Lâu đài của Ellis chỉ cách vài tiếng đi ngựa. Khi họ tới nơi, một người phục vụ chỉ đường cho họ vào một thư viện đồ sộ, nơi Ellis đang ngồi viết bên một chiếc bàn. Bốn bức tường kín đặc sách, một số sách nằm tít trên cao khiến người ta phải leo lên những chiếc thang bằng gỗ sậm màu rất đẹp mới lấy được. Khi họ bước vào, tướng Ellis bèn đứng dậy, mắt toát lên vẻ can đảm, đầu ngẩng cao. Ông người nhỏ thó, tóc đen dày, những ngón tay gầy gò xòe ra trên bàn.
“Tôi biết vì sao ngài có mặt ở đây, Giddon ạ,” ông nói.
Giddon khổ sở hắng giọng. “Chúng tôi muốn nói chuyện với ông, Ellis ạ, và các con gái của ông nữa.”
“Tôi sẽ không cho con tôi ra trình diện trước các vị đâu,” Ellis nói, đưa mắt nhìn sang Katsa. Ông không hề nao núng khi bắt gặp ánh mắt nàng, và điều đó càng khiến nàng kính trọng ông hơn.
Giờ chính là lúc nàng phải hành động. Nàng nhẩm đếm có ba người phục vụ đang đứng bất động cạnh tường.
“Thưa tướng Ellis,” nàng cất tiếng, “nếu ngài có chút quan tâm đến sự an toàn của những người phục vụ, xin hãy bảo họ rời khỏi căn phòng này.”
Giddon liếc nhìn nàng, ngạc nhiên ra mặt, vì họ chưa bao giờ làm việc theo cách này. “Katsa...”
“Đừng lãng phí thì giờ của tôi, tướng Ellis,” Katsa nói. “Tôi có thể tự đuổi họ đi nếu ngài không làm.”
Tướng Ellis xua tay lệnh cho đám người hầu ra cửa. “Hãy lui ra,” ông nói với họ. “Đi đi. Không được cho ai vào đây. Đi lo công chuyện của mình đi.”
Công chuyện của họ hẳn có liên quan đến việc đưa hai con cô con gái của vị tướng rời khỏi đây ngay lập tức, nếu hai cô đang có mặt ở nhà; nhìn tướng Ellis, Katsa có cảm giác ông đã chuẩn bị trước cho chuyện này. Khi cánh cửa khép lại, nàng giơ tay ra hiệu cho Giddon giữ im lặng. Chàng nhìn nàng hoang mang bực bội, nhưng nàng phớt lờ.
“Thưa tướng Ellis,” nàng nói. “Nhà vua muốn chúng tôi thuyết phục ngài gả một trong hai cô con gái của ngài sang Nander. Tôi nghĩ là chúng tôi khó có thể thành công.”
Ellis nghiêm mặt, nhưng vẫn nhìn nàng. “Đúng vậy.”
Katsa gật đầu. “Tốt lắm. Nếu thuyết phục không thành, Randa muốn tôi hành hạ ngài cho đến khi một trong hai cô con gái của ngài chấp thuận cuộc hôn nhân.”
Sắc mặt Ellis không hề biến đổi. “Tôi ngờ là vậy.” Giddon nói khẽ. “Katsa, cô đang làm gì vậy?”
“Nhà vua,” Katsa nói tiếp, và nàng bỗng cảm thấy máu dâng trên đầu, khiến nàng phải tựa vào bàn để đứng vững. “Nhà vua tỏ ra đúng đắn trong một vài chuyện. Nhưng trong chuyện này thì không. Ông ấy muốn đàn áp ngài. Nhưng nhà vua không thân chinh làm việc đó - ông ấy sai tôi đi. Nhưng tôi...” Bỗng nhiên Katsa cảm thấy tràn đầy sinh lực. Nàng rời khỏi bàn, đứng thẳng người lại. “Tôi sẽ không nghe theo lời Randa. Tôi sẽ không ép ngài hay con gái của ngài tuân lệnh nhà vua. Thưa ngài, ngài có thể làm gì tùy ý.”
Căn phòng chợt im phăng phắc. Ellis mở to mắt vì kinh ngạc, và lúc này ông tựa hẳn người lên bàn, như thể mới đây nguy hiểm trước mắt còn truyền sức mạnh cho ông, nhưng giờ khi hiểm nguy đã qua, ông bỗng yếu hẳn đi. Bên cạnh Katsa, Giddon dường như nín thở, và khi nàng liếc sang nhìn, miệng chàng hơi hé mở. Oll đứng cách nàng không xa, khuôn mặt lo âu và hiền hậu.
“Chà,” tướng Ellis lên tiếng. “Đây quả là một bất ngờ, thưa tiểu thư. Xin cám ơn tiểu thư. Tôi ngàn lần cảm ơn tiểu thư!”
Katsa không nghĩ người ta nên cảm ơn nàng vì nàng đã không gây đau đớn cho họ. Làm cho người khác vui mới đáng được cảm ơn, còn gây đau đớn thì thật đáng kinh tởm. Không gây đau đớn cho người khác cũng như không làm cho họ vui thì không đáng bị ghê tởm cũng như không đáng được cảm ơn, như vậy là không làm gì cả, và không làm gì thì sao lại được cảm ơn chứ.
“Ngài không hề nợ ơn tôi,” nàng nói. “Và tôi e rằng việc này cũng không thể giải quyết rắc rối giữa ngài với Randa.”
“Katsa,” Oll lên tiếng. “Có chắc là tiểu thư muốn làm theo cách này không?”
“Randa sẽ làm gì với cô đây?” Giddon hỏi.
“Dù nhà vua có làm gì đi nữa,” Oll nói, “bọn tôi cũng sẽ ủng hộ cô.”
“Không,” Katsa nói. “Hai người không nên đứng về phe tôi. Đây là chuyện riêng của tôi. Phải khiến Randa tin rằng ngài và Giddon đã cố ép tôi thực thi mệnh lệnh của hắn nhưng vô ích.” Nàng tự hỏi liệu mình có nên làm họ bị thương để tăng thêm tính thuyết phục hay không.
“Bọn tôi cũng đâu có ưa nhiệm vụ này hơn gì cô,” Giddon nói. “Chỉ vì chúng tôi nói thế nên cô mới chọn cách này. Bọn tôi không thể đứng ngoài để mặc cô...”
Katsa đáp lại từ tốn. “Nếu biết hai người trái lệnh, ông ta sẽ bỏ tù hoặc giết luôn cả hai. Ông ta không thể đụng đến tôi theo cách ông ta có thể đụng đến hai người. Tôi nghĩ cả đội lính gác của ông ta cũng không thể bắt được tôi. Mà cứ cho là bắt được đi thì ít nhất tôi cũng không có cả một dinh cơ để cai quản như anh, Giddon ạ. Tôi cũng không có vợ như ông, Oll ạ.”
Giddon sa sầm mặt. Chàng mở miệng toan nói, nhưng Katsa đã ngắt lời chàng. “Nếu vào tù hai người sẽ trở nên vô dụng. Raffin cần hai người. Dù ở đâu, tôi cũng sẽ cần cả hai.”
Giddon vẫn cố nói. “Tôi sẽ không...”
Nàng sẽ làm cho chàng hiểu. Nàng sẽ phá tan sự mê muội ấy mà làm cho chàng hiểu. Nàng đập tay xuống bàn khiến đám giấy lộn rơi xuống sàn. “Tôi sẽ giết nhà vua,” nàng nói. “Tôi sẽ giết chết nhà vua, trừ phi cả hai người nhất trí không ủng hộ tôi. Đây là cuộc nổi loạn của tôi, của riêng tôi thôi, còn nếu hai người không chịu, tôi xin lấy Thiên Năng của mình ra mà thề rằng tôi sẽ giết chết nhà vua.”
Nàng không biết liệu mình có làm được thế không. Nhưng nàng biết thái độ điên rồ này sẽ giúp họ tin rằng nàng sẽ hành động. Nàng quay sang Oll. “Hãy nói đồng ý đi.”
Oll hắng giọng. “Xin theo ý tiểu thư.”
Nàng nhìn thẳng vào Giddon. “Còn anh, Giddon?” “Tôi không thích chuyện này,” chàng nói. “Giddon...”
“Xin theo ý cô,” chàng nói, ánh mắt dán xuống sàn, khuôn mặt đỏ lựng và rầu rĩ.
Katsa quay sang Ellis. “Tướng Ellis, nếu Randa biết thủ lĩnh do thám Oll hoặc tướng Giddon chấp thuận chuyện này thì tôi sẽ hiểu rằng chính ngài là người tiết lộ. Tôi sẽ lấy mạng ngài. Tôi sẽ lấy mạng các con gái ngài. Ngài hiểu chứ?”
“Tôi hiểu, thưa tiểu thư,” Ellis nói. “Một lần nữa, xin cảm ơn tiểu thư.”
Lần thứ hai nghe lời cảm ơn sau khi đã đe dọa ông một cách hung bạo như thế, nàng chợt thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Khi ta là một con quái vật, nàng nghĩ thầm, thì ta được cảm ơn và khen ngợi vì không xử sự như một con quái vật. Nàng không muốn làm chuyện ác nữa, không muốn nghe người ta khen ngợi vì nàng không làm chuyện ác nữa.
“Vậy thì trong căn phòng này, khi chỉ có chúng ta với nhau,” nàng nói, “chúng ta sẽ thống nhất mọi chi tiết để kể lại cho mọi người về chuyện diễn ra hôm nay.”
Họ dùng bữa tối trong phòng ăn của Giddon, trong lâu đài của Giddon, như đêm hôm trước. Giddon cho phép nàng cứa dao vào cổ chàng, còn Oll đồng ý cho nàng để lại vết thâm tím trên gò má. Mà nếu họ không cho phép, nàng cũng sẽ làm vậy, vì nàng biết Randa sẽ muốn có bằng chứng cho thấy đã diễn ra ẩu đả. Nhưng Oll và Giddon hiểu ý nghĩa của việc làm này; hoặc họ đồng ý vì biết nàng vẫn sẽ làm thế dù họ có đồng ý hay không. Họ can đảm đứng yên. Nàng không thích thú lắm, nhưng nàng cố gắng khiến họ càng ít đau đớn càng tốt.
Họ không nói chuyện nhiều trong bữa tối. Katsa bẻ bánh mì, nhai rồi nuốt. Nàng chăm chăm nhìn xuống bộ dao dĩa trong tay. Nàng dán mắt vào chiếc cốc bạc của mình.
“Vị tướng xứ Estill ấy,” nàng nói. Hai người đàn ông cùng rời mắt khỏi đĩa thức ăn. “Cái ông đã lấy gỗ của Randa nhiều hơn số lượng cho phép ấy. Hai người nhớ ông ta không?”
Cả hai gật đầu.
“Tôi đã không đả thương ông ấy,” nàng nói. “Tôi đã đánh ngất ông ấy. Nhưng tôi không làm ông ấy bị thương.” Nàng đặt dao dĩa xuống rồi nhìn Giddon và Oll. “Tôi không làm được. Ông ấy đã chuộc tội bằng quá nhiều vàng rồi. Tôi không thể làm ông ấy bị thương.”
Họ nhìn nàng trong chốc lát. Giddon nhìn xuống đĩa thức ăn của mình. Oll hắng giọng. “Có lẽ công việc của Hội đồng đã khơi dậy bản chất tốt đẹp trong chúng ta,” ông nói.
Katsa cầm dao dĩa lên cắt thịt cừu và ngẫm nghĩ một hồi lâu. Nàng biết bản chất của mình là gì. Nàng sẽ nhận diện được nó ngay khi phải đối diện với nó. Đó ắt phải là một con quái vật một mắt xanh lá, một mắt xanh da trời, gầm gừ chẳng khác gì con sói. Một con quái thú độc ác tấn công bạn bè trong cơn giận dữ vượt tầm kiểm soát, một tên sát nhân chịu làm tay sai giúp nhà vua trút giận.
Nhưng đây là con quái vật kỳ lạ, vì sau lớp vỏ quái thú ấy, nó kinh sợ và ghê tởm chính sự hung bạo của mình. Nó tự hành hạ mình vì sự tàn bạo của nó. Và đôi khi nó không hề muốn hung bạo và dốc lòng đấu tranh chống lại sự hung bạo ấy.
Một con quái vật thi thoảng từ chối hành động như một quái vật. Khi một con quái vật không hành động như một quái vật nữa thì liệu nó có còn là quái vật không? Hay nó đã trở thành một cái gì khác?
Có lẽ chính nàng cũng không thể hiểu nổi bản chất của mình.
Có quá nhiều câu hỏi, nhưng lại quá ít câu trả lời trong bữa tối nay tại lâu đài của Giddon. Nàng ước gì mình đang đi cùng Raffin hoặc Po thay vì Oll và Giddon; thể nào họ cũng có câu trả lời cho nàng.
Nàng phải cẩn trọng không dùng đến Thiên Năng của mình mỗi khi cáu giận. Đó chính là khi con người nàng diễn ra mâu thuẫn.
Sau bữa tối, nàng tìm đến bãi tập bắn cung của Giddon, hy vọng tiếng tên lao vun vút sẽ khiến lòng nàng dịu lại. Chàng tìm thấy nàng ở đây.
Nàng những muốn được ở một mình. Nhưng khi Giddon xuất hiện, cao lớn và lặng lẽ, nàng chỉ ước gì họ đang ở trong đại sảnh cùng hàng trăm người. Thậm chí là trong một bữa tiệc, khi nàng đang mặc váy và đi đôi giày khủng khiếp. Một buổi khiêu vũ. Gì cũng được miễn là không phải chỉ có mình nàng với Giddon, ở một nơi không ai có thể chen ngang.
“Cô đang bắn tên vào bia trong bóng tối,” Giddon nói.
Nàng hạ thấp cánh cung. Đây chắc lại là một trong những lời chê trách của chàng. “Phải,” nàng nói, không thể nghĩ đến câu trả lời khác.
“Cô bắn cung trong bóng tối cũng giỏi như dưới ánh sáng chứ?”
“Đúng,” nàng nói, và chàng mỉm cười, khiến nàng chợt thấy căng thẳng. Chàng mà cứ tỏ ra dễ chịu thế này lại chỉ khiến nàng e sợ; nàng muốn chàng cứ ngạo mạn, kêu ca này nọ và khó chịu mỗi khi họ ở bên nhau.
“Chẳng có gì cô không thể làm được, Katsa ạ.” “Đừng có ngốc.”
Thế nhưng có vẻ như chàng đã quyết không tranh cãi. Chàng lại nhoẻn cười và tựa lưng lên hàng rào gỗ ngăn cách làn bắn của nàng với những làn bắn khác. “Theo cô, ngày mai trong cung Randa sẽ có chuyện gì?” chàng hỏi.
“Nói thật là tôi không biết,” Katsa nói. “Randa chắc sẽ nổi trận lôi đình.”
“Tôi không hề muốn để cô phải bảo vệ tôi trước sự tức giận của nhà vua, Katsa ạ. Tôi không muốn vậy chút nào.”
“Xin lỗi anh, Giddon, tôi xin lỗi về vết cắt trên cổ anh. Ta quay lại lâu đài nhé?” Nàng gỡ ống tên qua đầu rồi đặt xuống đất. Chàng lặng lẽ quan sát nàng, và nàng bắt đầu thấy bồn chồn.
“Cô nên để tôi bảo vệ cô,” chàng nói.
“Anh không thể bảo vệ tôi trước nhà vua. Làm vậy là anh sẽ mạo hiểm tính mạng của anh đó, lại còn uổng công nữa. Ta quay lại lâu đài thôi.”
“Hãy lấy tôi đi,” chàng nói, “và cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ bảo vệ cô.”
Chàng đã cầu hôn, đúng như Po dự đoán, lời nói của chàng dội thẳng vào nàng chẳng khác nào một cú thụi của Po trúng bụng nàng. Nàng không biết phải nhìn đi đâu; nàng không thể đứng yên. Nàng hết đưa tay lên đầu rồi lại đặt xuống rào chắn. Nàng buộc phải suy nghĩ. “Hôn nhân không bảo vệ được tôi đâu,” nàng nói.
“Randa sẽ không tha cho tôi chỉ vì tôi xuất giá đâu.” “Nhưng ông ấy sẽ nhân nhượng hơn,” Giddon nói.
“Nếu chúng ta đính hôn, ông ấy sẽ có thêm lựa chọn. Ông ấy sẽ gặp nguy hiểm nếu định trừng phạt cô, và ông ấy biết thế. Nếu chúng ta tuyên bố sẽ kết hôn, ông ấy có thể đuổi chúng ta ra khỏi cung; ông ấy có thể đuổi chúng ta về đây, để cô không động chạm gì tới ông ấy, và ông ấy cũng không động chạm gì tới cô. Hai người sẽ vờ như vẫn hữu hảo với nhau.”
Và nàng sẽ lấy chồng, lấy Giddon. Nàng sẽ trở thành vợ chàng, thành bà chủ trong ngôi nhà của chàng. Nàng sẽ chịu trách nhiệm mua vui cho đám khách khứa phiền phức của chàng. Phải thuê người hầu này, cho thôi việc người hầu kia dựa vào khả năng nhào bột của họ hoặc những thứ tủn mủn khác. Phải sinh con đẻ cái cho chàng, và ở nhà để yêu chiều chúng. Đêm đến, nàng sẽ phải lên giường chàng, và nằm bên một người đàn ông cảm thấy bị sỉ nhục bởi vết xước trên mặt nàng. Một người đàn ông tự cho mình là người bảo vệ nàng - trong khi chỉ cần dùng tăm đấu với kiếm nàng cũng có thể đánh bại chàng.
Nàng thở ra, cố xua tan cơn giận dữ. Chàng là một người bạn, và chàng trung thành với Hội đồng. Nàng sẽ không nói ra suy nghĩ của mình. Nàng sẽ nói theo những gì Raffin đã gợi ý.
“Giddon ạ,” nàng nói. “Anh hẳn đã nghe chuyện tôi không có ý định xuất giá.”
“Nhưng không lẽ cô lại từ chối một đám môn đăng hộ đối? Hơn nữa cô cũng phải thừa nhận rằng đây có vẻ là giải pháp cho vấn đề giữa cô và nhà vua.”
“Giddon.” Chàng đứng đối diện nàng, gương mặt bình thản và đôi mắt ấm áp. Thật tự tin. Chàng không hề nghĩ nàng có thể từ chối mình. Nhưng xem ra chuyện này cũng có thể tha thứ, vì chắc hẳn chẳng người phụ nữ nào lại từ chối chàng. “Giddon, anh cần một người vợ sinh con cho anh. Tôi không bao giờ muốn có con cả. Anh phải lấy một cô gái muốn có con.”
“Cô không phải là người trái với tự nhiên đâu, Katsa. Những cô gái khác không thể giao đấu như cô, nhưng cô không khác họ lắm đâu. Cô sẽ muốn có con. Tôi đảm bảo chắc chắn đấy.”
Nàng không ngờ mình lại có cơ hội tức thì như vậy để tập kiềm chế cơn giận dữ. Vì chàng xứng đáng bị đấm thật mạnh để tống khứ sự chắc chắn ra khỏi đầu chàng, để nó rơi oạch xuống sàn, nơi vốn thuộc về nó. “Tôi không thể lấy anh, Giddon ạ. Anh không có lỗi gì cả. Vấn đề nằm ở tôi. Tôi sẽ không lấy chồng, không lấy ai hết, và tôi cũng sẽ không sinh con cho ai hết.”
Chàng trân trân nhìn nàng, sắc mặt chàng thay đổi. Nàng hiểu vẻ mặt đó của Giddon, cái bĩu môi mai mỉa và đôi mắt lóe sáng của chàng. Đến lúc này chàng mới bắt đầu nghe thủng từng lời nàng nói.
“Có lẽ cô chưa cân nhắc kỹ trước khi nói, Katsa ạ. Chẳng lẽ cô còn mong đợi một lời cầu hôn lãng mạn hơn sao?”
“Anh không có lỗi gì cả. Chỉ tại tôi thôi.”
“Cô tưởng còn có người khác để ý đến một nữ sát thủ sao?”
“Giddon...”
“Cô đang hy vọng gã Lienid hỏi cưới cô.” Chàng chỉ tay vào nàng, gương mặt đầy vẻ chế nhạo. “Cô thích hắn hơn, vì hắn là hoàng tử, còn tôi chỉ là một vị tướng.”
Katsa giơ hai tay lên trời. “Giddon, thật phi lý...” “Hắn sẽ không hỏi cưới cô đâu,” Giddon nói, “mà nếu hắn hỏi thật thì họa có ngốc cô mới nhận lời. Hắn không đáng tin tưởng chẳng khác gì Murgon.”
“Giddon, tôi khẳng định với anh...”
“Hắn cũng chẳng danh giá gì cho cam,” Giddon nói. “Một kẻ đấu tay đôi với cô như hắn chẳng hơn gì một kẻ trục lợi và chẳng thua gì một gã du côn.”
Nàng chết lặng. Nàng trân trân nhìn Giddon song thậm chí chẳng trông thấy ngón tay chàng chỉ vào không trung hay khuôn mặt sưng vù lên của chàng. Thay vào đó nàng thấy Po ngồi trên sàn phòng tập, nói chính xác những từ Giddon vừa nói. Trước cả khi Giddon mở miệng.
“Giddon, anh đã bao giờ nói thế với Po chưa?” “Katsa ạ, tôi thậm chí chưa bao giờ nói chuyện với hắn khi không có mặt cô.”
“Thế anh có nói với bất kỳ ai khác không? Anh có nói thế với ai không?”
“Dĩ nhiên là không. Nếu cô nghĩ tôi lại đi phí thì giờ...”
“Anh chắc chứ?”
“Tôi chắc chắn. Nhưng có vấn đề gì không? Nếu hắn có hỏi, tôi cũng sẽ không ngần ngại nói cho hắn biết đâu.”
Katsa chăm chăm nhìn Giddon, ngờ vực, ban đầu còn mơ hồ nhưng rồi cuối cùng đã hiểu rõ điều nàng còn nghi vấn. Nàng đưa tay lên cổ họng. Nàng không thở nổi. Nàng hỏi một câu mà nàng nghĩ mình phải hỏi, và co rúm lại trước câu trả lời mà nàng biết mình sẽ nhận được. “Trước đây anh đã bao giờ có những suy nghĩ đó chưa? Anh đã bao giờ nghĩ đến điều đó khi anh gặp anh ta chưa?”
“Chuyện tôi không tin hắn ư? Rằng hắn là một kẻ trục lợi, một gã du côn ư? Tôi luôn nghĩ thế mỗi khi nhìn hắn.”
Giddon đang quát lên, nhưng Katsa không hề để ý. Nàng khuỵu gối đặt cánh cung xuống đất một cách chậm rãi, từ tốn. Nàng đứng lên và xoay lưng lại phía chàng. Nàng bước đi, từng bước, từng bước một. Nàng hít vào, thở ra rồi nhìn trân trân về phía trước.
“Cô sợ tôi sẽ xúc phạm hắn,” Giddon gào lên sau lưng nàng, “gã hoàng tử Lienid quý báu của cô. Có khi tôi sẽ cho hắn biết suy nghĩ của tôi. Có khi hắn sẽ mau chóng cuốn gói nếu bị tôi khiêu khích.”
Nàng không nghe chàng nói, không nghe thấy gì hết. Vì đầu nàng đang ong ong. Anh ta biết những suy nghĩ của Giddon. Và nàng dám chắc anh ta còn biết những suy nghĩ của nàng nữa. Khi nàng giận dữ, khi nàng đề cao anh ta. Cả những lúc khác nữa. Hẳn phải có cả những lúc khác, dù tâm trí nàng đang gào thét khiến nàng chẳng thể nghĩ ra được.
Nàng vẫn đinh ninh anh ta là một đấu sĩ, chỉ là một đấu sĩ mà thôi. Và thật ngu ngốc biết bao, nàng còn cho rằng anh ta tinh ý nữa. Thậm chí khâm phục anh ta vì sự tinh ý ấy.
Nàng đã khâm phục một kẻ biết đọc suy nghĩ của người khác.
Nàng đã đặt lòng tin vào anh ta. Nàng đã tin anh ta, trong khi lẽ ra nàng không nên như vậy. Anh ta đã bóp méo sự thật về bản thân, bóp mép sự thật về Thiên Năng của mình. Và như thế chẳng khác nào dối trá.