Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Chín
Chương Mười Chín

❊ ❊ ❊

Từ quán trọ hoặc bất cứ địa điểm nào tại Sunder, có hai cách để đi đến thành phố Leck. Cách thứ nhất là tiến về hướng Nam đến một trong những khu cảng của Sunder rồi đi thuyền theo hướng Đông Nam đến Monport, thành phố cảng nằm ở cực Tây bán đảo Monsea, nơi có một con đường dẫn về phía Bắc, đến thành phố Leck, qua một đồng bằng nằm ở phía Đông những đỉnh núi cao nhất Monsea. Đám lái buôn chở hàng hóa và những đoàn người có phụ nữ, trẻ em và người già thường đi theo con đường này.

Con đường thứ hai ngắn hơn, song lại khó đi hơn. Con đường dẫn về phía Đông Nam, qua một khu rừng ở Sunder mỗi lúc một trở nên rậm rạp, hoang dại, rồi dẫn lên những dãy núi làm thành biên giới giữa Monsea với Estill và Sunder. Ở đó đường sá gập ghềnh sỏi đá nên ngựa khó có thể đi được. Những người muốn vượt qua núi thường phải đi bộ. Hai bên đường đều có quán trọ nhận mua hoặc trông giữ ngựa cho những người đi lên núi rồi bán hoặc trả lại chúng cho những người xuống núi. Đây là con đường mà Katsa và Po chọn lựa.

Sẽ mất chừng một ngày đường nếu muốn tới thành phố Leck qua đường rừng, và còn nhanh hơn nếu họ mua ngựa mới. Con đường dẫn đến thành phố uốn khúc qua những thung lũng tràn trề nước chảy từ trên đỉnh núi. Đó là một quang cảnh đầy thơ mộng với những dòng sông, những con suối uốn lượn, và theo lời Po - hoặc như hoàng hậu xứ Monsea từng viết trong thư - giống hệt phần đất liền ở Lienid, một quang cảnh không giống bất cứ nơi nào nàng từng trông thấy.

Trên đường đi, Katsa chẳng thể nào làm mình yên lòng bằng cách tưởng tượng những quang cảnh lạ lùng ở phía trước. Vì khi nàng tỉnh dậy vào sáng sớm trong quán trọ ở Sunder, cơn bão lòng của đêm hôm trước lại ùa về.

Thiên Năng của Po sẽ bảo vệ Po khỏi Leck. Và Po sẽ bảo vệ nàng.

Ở bên Po, Katsa sẽ được an toàn.

Chàng nói điều đó thật giản dị, như thể đó chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng với Katsa, dựa vào sự bảo vệ của ai đó không phải là chuyện nhỏ. Trong cuộc đời mình, nàng chưa từng nương tựa vào bất kỳ ai.

Hơn nữa, há chẳng phải sẽ dễ hơn cho nàng nếu nàng giết chết Leck ngay trước khi hắn kịp lên tiếng hay động thủ sao? Hoặc bịt miệng hắn, trói hắn lại, tìm cách nào đó để khắc chế hắn hoàn toàn? Luôn luôn ở thế kiểm soát và không ngừng củng cố khả năng tự vệ? Katsa không cần ai che chở. Nàng sẽ có cách tự vệ trước Leck, nếu thực sự hắn có thứ quyền lực mà họ đã nghi ngờ. Nàng chỉ cần nghĩ ra cách thôi.

Trưa hôm đó, trời bắt đầu lất phất mưa. Đến chiều, cơn mưa bụi chuyển thành mưa lớn, một cơn mưa lạnh giá, dai dẳng khiến họ chẳng còn nhìn ra con đường rừng trước mắt nữa. Cuối cùng, ướt như chuột lột, cả hai đành phải dừng lại tìm chỗ trú trước khi trời tối. Những tán cây ở hai bên đường phần nào giúp họ tránh mưa. Họ buộc ngựa dưới một cây thông khổng lồ ngan ngát mùi nhựa đang nhỏ giọt từ những nhánh cây hòa quyện trong mưa. “Chúng ta chỉ có thể tìm thấy một nơi khô ráo đến thế này là cùng,” Po nói. “Nhóm lửa thì chịu rồi, nhưng ít nhất mình cũng không phải ngủ dưới mưa.”

“Nhóm lửa thì có gì mà khó chứ,” Katsa nói. “Tôi sẽ nhóm lửa, còn anh đi tìm thứ gì đó để nấu nướng đi.”

Po liền nhìn nàng vẻ nghi hoặc, rồi mang cung tên đi vào rừng, còn Katsa bắt đầu nhóm lửa. Công việc này chẳng dễ dàng chút nào khi mọi thứ quanh nàng đều ướt sũng hết cả. Nhưng tán cây thông đã bảo vệ một ít lá náu mình sát vào thân cây, và nàng phát hiện ra một vài chiếc lá khác cùng một hai que củi không đến nỗi quá ướt. Nàng dùng dao đánh lửa, khẽ thổi mấy hơi và cố hết sức dang tay chắn gió, thế là một ngọn lửa bắt đầu liếm láp đống mồi lửa nho nhỏ ẩm ướt. Ngọn lửa sưởi ấm khuôn mặt nàng khi nàng cúi gần xuống. Nàng thấy mãn nguyện. Nàng lúc nào cũng khéo nhóm lửa. Mỗi khi đi cùng Oll và Giddon, lúc nào nàng cũng là người nhóm lửa.

Dĩ nhiên, đây lại là một bằng chứng cho thấy nàng không cần phải dựa vào bất kỳ ai để tồn tại.

Nàng rời chỗ ngọn lửa đang cháy bập bùng để đi tìm thêm mồi lửa. Khi Po trở lại chỗ cắm trại trong bộ dạng ướt sũng, lòng nàng tràn ngập cảm giác biết ơn vì con thỏ béo tốt trên tay chàng.

“Thiên Năng của tôi đúng là ngày càng mạnh,” chàng vừa nói vừa lau nước mưa trên mặt. “Từ lúc chúng ta đi vào khu rừng này, tôi đã cảm thấy mình nhạy cảm hơn rất nhiều với thú vật. Con thỏ này đang nấp dưới một hốc cây, và tôi cứ tưởng mình sẽ không thể nào biết được chỗ nó nấp...” Chàng bỏ dở câu nói khi nhìn thấy ngọn lửa nhỏ nghi ngút khói của nàng. Chàng nhìn nàng thổi lửa và cho thêm củi vào. “Katsa, cô làm cách nào vậy? Cô đúng là kỳ diệu.”

Nàng bật cười. Chàng cúi xuống bên nàng. “Cô cười là tốt rồi,” chàng bèn nói. “Hôm nay cô kiệm lời quá. Cô biết không, tôi thấy cũng khá lạnh, dù phải đến khi cảm thấy hơi nóng từ ngọn lửa này tôi mới nhận ra.”

Po vừa sưởi ấm vừa nấu bữa tối và huyên thuyên trò chuyện. Katsa bắt đầu mở túi của họ ra và phơi mền cùng đống quần áo trên những cành thông thấp nhất, khô được ít nào hay ít ấy. Khi thịt thỏ đã cháy xèo xèo trên lửa, Po chạy đến giúp nàng. Chàng trải những tấm bản đồ của họ ra, để góc bị ướt gần ngọn lửa. Chàng mở bọc thuốc của Raffin ra xem và phơi những túi thuốc được ghi tên cẩn thận trên mấy phiến đá.

Thật dễ chịu khi trú tại nơi này, nghe tiếng mưa rơi tí tách, cảm nhận ngọn lửa ấm áp và được ngửi mùi củi cháy cùng mùi thịt thỏ nướng thơm nức mũi. Những lời nói liến thoắng của Po nghe cũng thật dễ chịu. Katsa giữ cho lửa cháy và mỉm cười khi chàng nói. Đêm đó nàng thiếp ngủ trong tấm mền vẫn còn hơi ẩm, vô cùng an tâm vì biết chắc nàng có thể sống sót ở bất cứ nơi đâu, dù chỉ có một mình.

Nàng tỉnh dậy giữa đêm khuya, lòng hoảng loạn, tin chắc Po đã đi rồi và giờ nàng chỉ còn lại một mình. Nhưng đó hẳn chỉ là một giấc mơ còn rơi rớt trong ý thức của nàng, vì nàng vẫn có thể nghe thấy tiếng chàng thở lẫn trong tiếng mưa rơi đều. Khi xoay người ngồi dậy, nàng có thể trông thấy dáng chàng nằm kế bên mình. Nàng với tay chạm vào vai chàng. Chỉ để biết nàng không mơ. Chàng vẫn chưa rời bỏ nàng; chàng vẫn còn đây, họ đang du hành cùng nhau qua khu rừng Sunder, đến biên giới Monsea. Nàng bèn nằm xuống, dõi nhìn đường nét của cơ thể chàng đang say ngủ trong bóng tối.

Nàng sẽ để chàng che chở mình, nếu thực sự nàng cần đến chàng. Nàng không vênh váo tới mức từ chối sự giúp đỡ của người bạn này. Dẫu sao chàng cũng đã giúp nàng bằng hàng trăm ngàn cách khác nhau rồi.

Và nàng cũng sẽ dốc lòng bảo vệ chàng, nếu chàng cần nàng bảo vệ - nếu một cuộc đấu trở nên quá sức với chàng, hay nếu chàng cần chỗ trú, thức ăn, hay lửa ấm trong mưa. Hay bất cứ điều gì nàng có thể mang lại. Nàng sẽ bảo vệ chàng khỏi tất cả mọi thứ. Cứ quyết định như vậy. Nàng nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

Katsa không hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình khi tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau. Nàng không thể lý giải tại sao nàng lại thấy giận chàng. Chẳng có cách lý giải nào hết; và có lẽ chàng cũng biết điều này, vì chàng không hề kêu nàng giải thích. Chàng chỉ nói rằng mưa đã tạnh, quan sát nàng khi nàng cuộn chăn lại mà không thèm nhìn chàng, rồi cất đồ vào chỗ mấy con ngựa. Khi họ đi bên nhau, nàng vẫn không hề nhìn chàng. Và dù biết nàng giận dữ thế nào, chàng vẫn không nói nửa lời.

Nàng không giận dữ vì một người khác có thể giúp đỡ và bảo vệ nàng. Như vậy thật ngạo mạn, và nàng thấy sự ngạo mạn ấy thật ngu ngốc; nàng sẽ cố gắng tỏ ra khiêm tốn - thêm nữa chàng không giúp nàng theo cách này thì cũng giúp nàng theo cách khác thôi. Chàng khiến nàng nghĩ tới sự khiêm tốn. Nhưng đó vẫn không phải điểm mấu chốt. Mấu chốt ở đây là nàng không hề mong mỏi có một người để nàng đặt lòng tin, để nàng có thể làm thật nhiều điều cho người ấy và phó thác cuộc đời nàng cho người ấy. Nàng không mong mỏi sẽ có một người khiến nàng khổ sở chỉ vì thiếu vắng người ấy lúc nàng tỉnh giấc giữa đêm khuya - khổ sở không phải vì chàng sẽ không thể bảo vệ nàng, mà đơn giản là vì nàng muốn có chàng ở bên. Nàng không hề muốn có một người khiến nàng muốn ở bên.

Katsa không thể chịu nổi sự ngốc nghếch của chính mình. Nàng thu mình vào chiếc vỏ giận dỗi và xua đuổi mọi suy nghĩ trong tâm trí.

Khi họ dừng lại cho ngựa nghỉ chân bên một cái hồ ngập nước mưa, chàng tựa người vào một thân cây và gặm bánh mì. Chàng lặng lẽ và bình thản quan sát nàng. Nàng không nhìn chàng, nhưng nàng biết chàng đang nhìn mình, luôn luôn nhìn mình. Chẳng có gì khiến nàng bực bội hơn cái cách chàng tựa vào thân cây, ăn bánh mì và quan sát nàng với đôi mắt sáng ngời ấy.

“Anh nhìn gì dữ vậy?” sau rốt nàng hỏi.

“Cái hồ này nhiều cá thật,” chàng nói, “cả ếch nữa. Cá da trơn thì có cả trăm con. Cô có thấy lạ khi tôi biết rõ đến vậy không?”

Nàng những muốn đánh chàng, vì sự bình thản của chàng, vì khả năng mới của chàng trong việc đếm lũ ếch nhái và cá da trơn dù chàng không thể trông thấy chúng. Nàng siết chặt nắm tay và ngoảnh mặt bỏ đi. Rời khỏi con đường rừng, đi vào những lùm cây, lướt qua những hàng cây, và rồi nàng chạy xuyên qua cánh rừng, khiến lũ chim chóc giật mình bay đi. Nàng chạy qua những dòng suối, những tán dương xỉ, những ngọn đồi phủ đầy rêu. Nàng dừng lại ở một khoảng đất trống nơi có một thác nước chảy qua triền đá rồi đổ xuống một hồ nước nhỏ. Nàng quăng giày, cởi phăng quần áo và nhảy ùm xuống nước. Nàng hét lên vì cái lạnh đột ngột bao quanh thân thể nàng, nước chạy vào trong mũi, trong miệng nàng. Nàng ngoi lên mặt nước, ho sù sụ và khịt mũi, răng đánh lập cập. Nàng cười phá lên vì lạnh và đi lên bờ.

Và lúc này đây, với chân trần trên đất và cái lạnh làm nổi da gà, nàng thấy lòng mình bình thản.

Chính khi nàng trở về chỗ chàng, lạnh toát và tỉnh táo, chuyện đã xảy ra. Chàng ngồi tựa lưng vào thân cây, gập đầu gối và gục đầu xuống hai tay. Vai chàng thõng xuống. Mỏi mệt, buồn phiền. Hơi thở nàng dịu lại khi trông thấy chàng. Rồi chàng đưa mắt lên nhìn nàng, và nàng nhận ra điều trước đây nàng chưa từng nhận thấy. Nàng hổn hển.

Đôi mắt chàng thật đẹp. Khuôn mặt chàng đẹp toàn diện trong mắt nàng, và đôi vai, đôi tay chàng cũng vậy. Cả đôi cánh tay vắt trên đầu gối, cả khuôn ngực không hề lay động của chàng nữa, vì chàng đang nín thở nhìn nàng. Cả trái tim trong lồng ngực chàng. Người bạn này đây. Vì sao lúc trước nàng không nhận ra chuyện này? Sao lúc trước nàng không nhìn ra chàng như vậy? Nàng thật ngờ nghệch. Mắt nàng bỗng chốc ngân ngấn nước, vì nàng không hề cầu mong điều này. Nàng không hề trông mong có người thanh niên khôi ngô trước mặt nàng đây, với niềm hy vọng chan chứa trong ánh mắt chàng, điều nàng không hề mong muốn.

Chàng đứng dậy, và chân nàng run lẩy bẩy. Nàng đặt một tay lên ngựa cho khỏi ngã.

“Tôi không mong đợi chuyện này,” nàng nói.

“Katsa. Anh cũng không hề muốn vậy.”

Nàng bíu chặt lấy yên để khỏi ngồi sụp xuống dưới chân ngựa.

“Em... em luôn làm đảo lộn mọi kế hoạch của anh,” chàng nói, và nàng liền bật khóc, quỵ gối, rồi giận dữ đứng dậy trước khi chàng bước đến đỡ nàng, chạm vào nàng.

“Lên ngựa,” nàng nói, “ngay bây giờ. Ta đi thôi.” Nàng trèo lên ngựa rồi lao đi mà không cần biết chàng có theo sau hay không. Họ cưỡi ngựa bên nhau, và nàng chỉ để một suy nghĩ duy nhất xâm nhập tâm trí mình, lặp đi lặp lại. Mình không muốn lấy chồng. Mình không muốn lấy chồng. Nàng lặp đi lặp lại theo nhịp vó ngựa. Và chàng biết nàng đang nghĩ gì thì càng hay.

Khi họ dừng lại để ngủ, nàng không hề nói chuyện với chàng, nhưng nàng không thể tảng lờ sự hiện diện của chàng. Nàng cảm nhận được mọi cử chỉ của chàng dù không nhìn chàng. Nàng cảm thấy đôi mắt chàng quan sát mình từ bên kia đống lửa chàng nhóm lên. Đêm nào cũng thế, và sẽ còn tiếp diễn như vậy. Chàng vẫn sẽ ngồi đó, tỏa sáng bên ánh lửa, còn nàng không thể nhìn chàng, bởi vì chàng rực sáng, chàng thật đẹp, và nàng không sao chịu nổi điều đó.

“Xin em, Katsa,” sau rốt chàng nói. “Ít nhất hãy nói chuyện với anh.”

Nàng quay ngoắt lại nhìn chàng. “Có gì để nói chứ? Anh biết cảm giác của em, anh biết em nghĩ gì về điều đó mà.”

“Thế còn cảm giác của anh? Điều đó không quan trọng sao?”

Chàng cất giọng thật khẽ, khẽ một cách lạ lùng để đáp lại sự gay gắt của nàng, khiến nàng bỗng cảm thấy hổ thẹn. Nàng ngồi xuống đối diện chàng. “Po. Xin lỗi anh. Dĩ nhiên là có quan trọng rồi. Anh có thể nói với em về mọi cảm giác của anh.”

Bỗng nhiên chàng có vẻ bối rối và không biết nói gì. Chàng nhìn xuống vạt áo, nghịch những chiếc nhẫn; chàng hít vào một hơi rồi gãi đầu; và khi chàng ngẩng lên, nàng cảm thấy như đôi mắt chàng trong suốt, như thể nàng có thể nhìn xuyên qua đôi mắt ấy, vào sâu trong tâm hồn chàng. Nàng biết chàng định nói gì.

“Anh biết em không mong đợi điều này, Katsa à. Nhưng anh không sao kìm lòng được. Từ khi em bước vào cuộc đời anh, anh đâm lạc lối. Anh sợ nếu nói với em điều anh muốn, thì em sẽ... ôi, anh không biết nữa, sẽ quăng anh vào lửa. Hoặc khả dĩ hơn, từ chối anh. Hoặc tệ hơn cả, khinh ghét anh,” chàng nói, giọng vỡ ra và rời mắt khỏi nàng. Chàng cúi mặt nhìn xuống đôi tay mình. “Anh yêu em,” chàng nói. “Anh không biết còn ai có thể quan trọng với anh hơn em nữa. Nhưng anh lại làm em khóc rồi; thôi anh sẽ không nói nữa.”

Nàng khóc, nhưng không phải vì lời chàng nói. Chỉ vì một sự thật hiển nhiên mà nàng không chịu thừa nhận khi ngồi trước mặt chàng. Nàng đứng dậy. “Em cần phải đi.”

Chàng đứng phắt dậy. “Không, Katsa, xin em.”

“Em sẽ không đi xa đâu. Em chỉ cần suy nghĩ thôi, mà không có anh trong đầu em.”

“Anh sợ nếu đi rồi em sẽ không quay lại.”

“Po.” Ít nhất nàng có thể hứa với chàng điều này. “Em sẽ quay lại.”

Chàng thoáng nhìn nàng. “Anh biết bây giờ em nghĩ vậy. Nhưng anh sợ khi em bỏ đi để suy nghĩ rồi, em sẽ chọn cách rời bỏ anh.”

“Em sẽ không thế đâu.” “Làm sao anh biết được.”

“Không,” Katsa nói. “Anh không thể biết. Nhưng em cần suy nghĩ một mình, và không đời nào em đánh anh bất tỉnh đâu, vì vậy anh phải để em đi. Một khi em đi rồi, anh sẽ phải tin em, như bất cứ ai không có Thiên Năng như của anh sẽ tin em vậy. Và như em vẫn luôn phải tin anh.”

Chàng lại nhìn nàng bằng đôi mắt buồn rầu, trong suốt ấy. Rồi chàng hít vào một hơi và ngồi xuống. “Hãy đến chỗ nào cách đây chừng mười phút, nếu em muốn được riêng tư,” chàng nói.

Theo nàng hiểu, khoảng cách mười phút đi đường thì xa hơn nhiều so với tầm cảm nhận mà Thiên Năng của chàng cho phép, nhưng chuyện này có thể bàn cãi vào lúc khác. Nàng cảm thấy ánh mắt chàng dõi theo sau lưng khi đi qua những lùm cây. Nàng lấy tay chân và cả kiếm để dò dẫm, kiếm tìm bóng tối, kiếm tìm khoảng cách an toàn và chốn riêng tư.

Một mình trong rừng, Katsa ngồi trên một gốc cây mà khóc. Nàng khóc như thể nàng tan nát cả trái tim, và nàng tự hỏi sao khi yêu nhau người ta lại có thể có cảm giác đau đớn đến vậy chứ.

Nàng không thể đón nhận chàng, không thể. Nàng không thể làm vợ chàng. Nàng không giành giật bản thân từ Randa chỉ để cho chính mình đi một lần nữa - để thuộc về một người khác, có trách nhiệm với người ta, gắn bó cuộc đời với người ta. Dù nàng có yêu chàng đến nhường nào.

Katsa ngồi trong bóng tối giữa rừng Sunder và hiểu ra ba điều. Nàng yêu Po. Nàng muốn Po. Nhưng nàng không thể thuộc về bất cứ ai khác ngoài chính nàng.

Một lúc sau, nàng cất bước trở về chỗ lửa trại. Cảm xúc của nàng không có gì thay đổi, và nàng cũng không thấy buồn ngủ. Nhưng Po sẽ mệt nếu chàng không ngủ; và nàng biết chàng sẽ thức chờ nàng quay lại.

Po đang nằm ngắm mảnh trăng huyền, hoàn toàn tỉnh táo. Nàng tới ngồi cạnh chàng. Chàng nhìn nàng bằng đôi mắt dịu dàng, không nói một lời. Nàng đáp lại ánh nhìn của chàng, mở lòng mình với chàng, để chàng hiểu được nàng cảm thấy ra sao, muốn gì và không thể làm gì. Chàng bèn ngồi dậy. Chàng nhìn khuôn mặt nàng hồi lâu.

“Em biết anh sẽ không bao giờ đòi hỏi em thay đổi bản thân dù em có là vợ anh đi nữa,” sau rốt chàng nói.

“Em sẽ phải thay đổi để làm vợ anh,” nàng đáp. Chàng nhìn vào mắt nàng. “Phải. Anh hiểu ý em.” Một khúc gỗ được ném vào đống lửa. Họ ngồi trong im lặng. Khi cất tiếng, giọng chàng ngập ngừng.

“Anh nghĩ không lấy nhau không có nghĩa là đau khổ.”

“Ý anh là sao?”

Chàng cúi đầu xuống trong giây lát. Rồi chàng lại ngước lên nhìn nàng. “Anh sẽ trao bản thân mình cho em, dù cho em đón nhận anh thế nào,” chàng nói, giản dị tới mức Katsa không cảm thấy ngượng ngùng. Nàng nhìn chàng.

“Vậy rồi sau đó sẽ ra sao?”

“Anh không biết. Nhưng anh tin em.”

Nàng nhìn vào mắt chàng.

Chàng trao bản thân mình cho nàng. Chàng tin vào nàng. Như nàng tin vào chàng vậy.

Nàng chưa hề tính đến khả năng này khi ngồi khóc một mình trong rừng. Nàng thậm chí chưa hề nghĩ đến nó. Và lời đề nghị của chàng giờ đây lơ lửng trước mặt nàng, chỉ chờ nàng với lấy; và những điều tưởng chừng rõ ràng, đơn giản và đau buồn thì giờ đây lại phức tạp và rối loạn. Nhưng đồng thời hy vọng cũng lóe lên.

Nàng có thể là người yêu của chàng mà vẫn thuộc về bản thân nàng không?

Đó mới là câu hỏi; và nàng không biết câu trả lời. “Em cần suy nghĩ,” nàng bèn nói.

“Em cứ suy nghĩ ở đây cũng được,” chàng nói. “Anh mệt quá rồi, Katsa. Anh sẽ thiếp đi ngay thôi.”

Nàng gật đầu. “Được. Em sẽ ở lại.”

Chàng tiến lại gạt giọt nước mắt trên má nàng. Nàng cảm nhận được đầu ngón tay chàng chạm trên gò má, và cố cưỡng lại, không để cho chàng biết. Chàng nằm xuống. Nàng đứng dậy, tiến về một cái cây không có ánh lửa rọi tới. Nàng ngồi tựa vào cây, ngắm nhìn bóng Po, đợi chàng chìm vào giấc ngủ.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.