Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Tám
Chương Tám

❊ ❊ ❊

Bãi tập bắn vắng hoe và tối om, duy chỉ có một ngọn đuốc cháy sáng bên ngoài phòng dụng cụ. Katsa thắp đuốc ở cuối bãi tập để lúc nàng quay về chỗ bắn, đám bù nhìn hình người đều chỉ còn một màu đen tương phản với luồng ánh sáng sau lưng chúng. Nàng chộp bừa một cánh cung và nhặt vài nắm tên sáng màu nhất. Đoạn, nàng bắn hết mũi tên này đến mũi tên khác vào đầu gối đám bù nhìn. Tiếp đến là đùi, khuỷu tay, rồi vai, cho tới khi trong ống hết sạch tên. Nàng có thể tước vũ khí hoặc bắn què bất cứ kẻ nào bằng cây cung này vào ban đêm, điều ấy quá rõ. Nàng thay cây cung khác. Nàng nhổ đám tên trên thân mấy con bù nhìn ra. Nàng bắt đầu lại.

Trong bữa tối nàng đã mất bình tĩnh, chẳng vì lý do gì. Randa không hề nói chuyện với nàng, thậm chí chẳng thèm nhìn nàng, mà chỉ xướng tên nàng. Hắn khoái khoe khoang về nàng, như thể năng lực siêu phàm nàng có được là nhờ hắn. Như thể nàng là mũi tên, còn hắn là cung thủ bắn nàng đến trúng đích. Mà không, không phải là một mũi tên - nói vậy cũng chưa thật chính xác. Một con thú. Với Randa, nàng là một con thú hoang mà hắn đã thuần hóa và huấn luyện được. Hắn sai nàng tấn công kẻ thù của hắn, thả nàng ra khỏi lồng trong bộ dạng tươm tất, xinh đẹp, để ngồi giữa đám bạn hắn và làm họ căng thẳng.

Katsa không hề để ý đến tốc độ và sự tập trung cao độ của mình, cả sự dữ dội nàng đã dùng khi rút tên từ ống ra, mũi tên mới được cài vào cung trước cả khi mũi tên cũ đáp trúng đích. Chỉ đến khi cảm thấy có kẻ đứng sau lưng, nàng mới bớt mê mải với trò bắn cung mà để ý tới bộ dạng của mình.

Nàng thật hoang dã. Cứ nhìn tốc độ của nàng, sự chính xác của nàng mà xem, mà lại là với cánh cung yếu ớt, không lấy gì làm cong mà đàn hồi cũng tệ này. Trách nào Randa đối xử với nàng như thế.

Nàng biết kẻ đứng sau lưng mình là gã Lienid. Nàng tảng lờ hắn. Nhưng động tác của nàng chậm lại, cho thấy rõ nàng đang nhắm vào vị trí đầu gối và đùi trước khi phóng tên đi. Nàng bắt đầu để ý đến đất bẩn dưới chân mình, và cùng lúc đó, nàng nhớ ra mình đang đi chân đất, tóc xõa xượi trên vai, còn giày thì bị quẳng đâu đó gần phòng dụng cụ. Hắn hẳn đã nhận ra. Nàng nghĩ khó có gì thoát khỏi đôi mắt ấy. Ôi dào, hắn cũng sẽ chẳng khư khư giữ lấy đôi giày ngu ngốc kia đâu, hay cũng chẳng để mặc đám ghim kẹp trên đầu nếu da đầu hắn cứ gào thét không thôi. Nhưng cũng có thể hắn sẽ làm vậy. Có vẻ như hắn chẳng lấy làm phiền khi đeo cả đống trang sức lấp lánh trên tai và các ngón tay. Họ ắt phải là một dân tộc chuộng hình thức, dân Lienid ấy.

“Cô có thể giết người bằng một mũi tên không? Hay cô chỉ làm bị thương thôi?”

Nàng nhớ đến giọng khàn khàn của hắn lúc ở khu vườn của Murgon, và giọng hắn lúc này cũng đầy vẻ chế nhạo như thế. Nàng không ngoái lại nhìn hắn. Nàng chỉ lấy hai mũi tên từ trong ống, lắp thành hình chữ V, kéo dây cung và bắn đi. Một mũi bay tới đầu của mục tiêu, một mũi bay đến ngực. Bằng một tiếng “bụp” đầy mãn nguyện, hai mũi tên cắm trúng đích, sáng lờ mờ dưới ánh đuốc lập lòe.

“Tôi sẽ không bao giờ dại dột thách cô thi bắn cung đâu.”

Có tiếng cười vang trong giọng hắn. Vẫn không ngoái lại nhìn hắn, nàng rút thêm mũi tên khác. “Lần giao đấu trước ngươi đâu có chịu thua dễ thế,” nàng nói. “À, đó là bởi tôi cũng có năng lực giao đấu như cô.

Nhưng tôi không có tài bắn cung.”

Katsa không thể cưỡng lại được. Nàng đã bị câu nói thu hút. Nàng đưa mắt về phía hắn, vào khuôn mặt chìm khuất trong bóng tối. “Thật vậy à?”

“Thiên Năng của tôi là giao đấu tay không,” hắn nói, “hoặc đấu kiếm. Còn bắn cung thì hạn chế thôi.”

Hắn tựa lưng vào phiến đá lớn, nơi đặt dụng cụ bắn cung. Hắn khoanh hai tay trước ngực. Nàng đã dần quen với vẻ mặt ấy, dáng điệu trễ nải ấy, như thể hắn có thể thiếp ngủ bất cứ lúc nào, nhưng nàng không bị đánh lừa. Có lẽ nếu nàng đâm bổ vào hắn, hắn sẽ phản ứng lại ngay tức thì.

“Thế thì ngươi phải biết sán lại gần đối thủ để giành lợi thế,” nàng nói.

Hắn gật. “Tôi có thể tránh tên nhanh hơn người không có Thiên Năng. Nhưng đến khi tấn công, tôi chỉ nhắm bắn là giỏi thôi.”

“Ừm.” Katsa tin lời hắn. Thiên Năng vốn lạ lùng như vậy; không bao giờ hai Thiên Nhân có năng lực giống nhau.

“Cô phi dao có giỏi như bắn cung không?” hắn hỏi. “Có.”

“Vậy thì cô là vô địch rồi, tiểu thư Katsa ạ.” Một lần nữa nàng lại nghe thấy tiếng cười trong giọng hắn. Nàng thoáng nhìn hắn rồi quay đi, tiến về phía đám bù nhìn. Nàng dừng lại ở một con bù nhìn, chính con đã bị nàng “giết”, rồi rút tên ra khỏi đùi, ngực và đầu nó.

Hắn đang tìm ông nội, và Katsa đang giữ người hắn tìm. Nhưng nàng không thấy an toàn khi tiếp xúc với hắn. Hắn không mang lại cảm giác đáng tin cậy.

Nàng đi từ con bù nhìn này sang con bù nhìn khác để rút các mũi tên. Hắn quan sát nàng, nàng cảm nhận được điều đó, và chính vì ý thức được đôi mắt hắn đang dõi theo lưng mình, nàng bèn đi tới cuối bãi tập, lần lượt tắt hết đuốc. Khi nàng tắt đến ngọn đuốc cuối cùng, bóng tối liền bao phủ quanh nàng, và nàng biết mình giờ đã vô hình.

Thế rồi nàng quay sang hắn, tìm cách kín đáo theo dõi hắn dưới ánh sáng từ phòng chứa dụng cụ. Nhưng hắn thõng vai xuống, khoanh tay và nhìn thẳng vào nàng. Hắn không thể trông thấy nàng, chắc chắn không thể - nhưng ánh mắt hắn cứ chĩa thẳng về phía nàng khiến nàng không thể chịu nổi, dù nàng tin chắc hắn không đời nào biết được nàng đang nhìn hắn.

Nàng rảo bước quanh bãi tập, tiến đến luồng ánh sáng, và đôi mắt hắn như cũng di chuyển theo. Hắn thoáng cười với nàng, một nụ cười rất nhẹ. Ngọn đuốc soi sáng một con mắt vàng và một con mắt bạc. Chúng chẳng khác nào đôi mắt của một con mèo, hoặc một sinh vật đêm nào đó.

“Thiên Năng có giúp ngươi nhìn trong bóng tối không?” nàng hỏi.

Hắn cười phá lên. “Gần như không. Sao cô lại hỏi thế?”

Nàng không trả lời. Hai người nhìn nhau trong thoáng chốc. Nàng thấy cổ mình bắt đầu đỏ rần lên, và cùng với đó là nỗi bực bội dâng trào. Nàng đã quá quen với việc thiên hạ tránh nhìn nàng. Làm sao hắn có thể khiến nàng xáo động chỉ đơn giản bằng việc nhìn nàng chứ. Nàng không cho phép chuyện đó xảy ra.

“Ta về phòng đây,” nàng nói.

Hắn đứng thẳng lại. “Tiểu thư, tôi có chuyện này muốn hỏi tiểu thư...”

Nàng biết rồi thể nào họ cũng phải nói đến chuyện này, và nàng muốn nó diễn ra trong bóng tối hơn, vì khi ấy đôi mắt hắn không thể làm nàng xáo động. Katsa gỡ ống tên qua đầu, đặt lên tảng đá. Nàng bỏ cung tên ngay bên cạnh. “Nói đi,” nàng đáp.

Hắn lại tựa vào phiến đá. “Bốn đêm trước, cô đã lấy trộm thứ gì của vua Murgon vậy, thưa tiểu thư?”

“Một thứ mà chính vua Murgon cũng đã lấy trộm về.”

“Lấy trộm của cô ư?”

“Phải, từ ta, hoặc từ một người bạn.”

“Thật sao?” Hắn lại khoanh tay, và dưới ánh đuốc, hắn nhướng mày. “Ta tự hỏi người bạn này có ngạc nhiên không khi biết mình được gọi như vậy?”

“Sao người đó phải ngạc nhiên? Chẳng lẽ người đó lại tự cho mình là kẻ thù?”

“À,” hắn nói. “Tôi chỉ hỏi vậy thôi. Tôi nghĩ dân Middluns chưa từng có bạn hay thù. Tôi tưởng vua Randa không bao giờ dính dáng đến những vụ như thế này chứ.”

“Ta nghĩ ngươi nhầm rồi.”

“Không. Tôi không hề nhầm.” Hắn chăm chăm nhìn nàng, và nàng lấy làm mừng vì bóng tối đã khiến cho đôi mắt kỳ lạ của hắn trông mờ mờ. “Tiểu thư có biết tại sao tôi có mặt ở đây không?”

“Ta nghe nói ngươi là con vua Lienid,” nàng nói. “Ta nghe nói ngươi đang đi tìm người ông mất tích của mình. Còn tại sao ngươi đến cung của Randa thì ta không rõ. Ta không nghĩ Randa là kẻ bắt cóc mà ngươi cần tìm.” Hắn dò xét nàng trong thoáng chốc, và một nụ cười thoáng hiện trên gương mặt. Katsa biết mình không gạt được hắn. Chẳng quan trọng. Hắn có thể biết sự thật, nhưng nàng không định xác nhận điều đó.

“Vua Murgon đoan chắc tôi có liên quan trong vụ trộm,” hắn nói. “Có vẻ ông ta tin chắc tôi biết ông ta bị mất trộm gì.”

“Cũng tự nhiên thôi mà,” Katsa nói. “Đám lính gác đã gặp một Thiên Nhân có khả năng giao đấu, mà ngươi thì đúng là thế rồi.”

“Không. Không phải vì tôi là Thiên Nhân nên Murgon tin tôi có liên quan đến vụ này. Ông ta cho rằng tôi có liên quan vì tôi là người Lienid. Cô giải thích thế nào đây?”

Dĩ nhiên nàng không trả lời câu hỏi của gã Lienid xấc xược này. Nàng nhận thấy cổ áo hắn giờ đã được đóng lại. “Ta thấy ngươi cài kín cổ áo trong các buổi quốc yến,” nàng nghe rõ tiếng nói của mình, dù nàng không hiểu tại sao mình lại thốt lên một nhận xét ngớ ngẩn đến vậy.

Hắn nhếch mép, chẳng buồn che giấu tiếng cười trong giọng nói. “Tôi không hề biết là cô lại quan tâm đến áo xống của tôi đấy, tiểu thư ạ.”

Nàng đỏ mặt, phát cáu vì cách hắn cười nhạo. Thật ngớ ngẩn, nàng sẽ không chịu đựng chuyện này thêm nữa. “Ta về phòng đây,” nàng nói và quay gót. Nhanh như chớp, hắn đã án ngữ trước mặt nàng.

“Cô đang giữ ông tôi,” hắn nói.

Katsa toan lách qua hắn. “Ta về phòng đây.” Hắn lại chắn đường nàng, và lần này giơ tay lên cảnh báo.

Ái chà, chí ít lần này nàng cũng hiểu được họ là bằng hữu hay địch thủ. Katsa ngẩng mặt, nhìn vào mắt hắn. “Ta về phòng đây,” nàng nói, “và nếu buộc phải đánh ngất ngươi thì ta cũng sẽ làm đấy.”

“Tôi không cho phép cô đi đâu hết, trừ phi cô cho tôi biết ông tôi giờ đang ở đâu.”

Nàng lại tìm cách lách qua người hắn, nhưng hắn vẫn cố tình chắn đường, và nàng không ngán nhằm thẳng bộ mặt hắn mà tấn công. Nhưng đó chỉ là đòn giả, và khi hắn né, nàng co đầu gối thúc vào bụng hắn, nhưng hắn đã xoay mình khiến cú thúc bị trượt, rồi đáp trả bằng cách thụi vào bụng nàng. Nàng chịu cú thụi này để xem hắn đánh mạnh đến đâu, nhưng rồi hối hận ngay. Đây không giống cú đánh do đám lính của nhà vua tung ra, vì cho dù cả mười tên tấn công cùng lúc thì chúng cũng hầu như chẳng bao giờ chạm được vào người nàng. Hắn biết giao đấu, vậy nên nàng sẽ đấu với hắn.

Nàng nhảy lên, đá vào ngực hắn. Hắn ngã sấp xuống đất, và nàng liền nhảy phốc lên người hắn, đánh vào mặt hắn một, hai, ba lần, rồi thúc đầu gối vào mạng sườn hắn trước khi hắn có thể hất nàng ra. Nàng lại tấn công như một con mèo hoang, nhưng đúng lúc nàng định khóa tay hắn, hắn bèn lật nàng ngã ngửa ra và dùng trọng lượng cơ thể mình ghìm chặt nàng xuống đất. Nàng bèn co chân lên, đẩy hắn ra, thế rồi cả hai cùng đứng lên, khom người, lượn quanh, tấn công bằng cả chân lẫn tay. Nàng đá vào bụng hắn, thụi vào ngực hắn, và cả hai lại ngã ra đất.

Katsa không rõ họ đã quần thảo được bao lâu trước khi nàng nhận ra hắn đang cười ngặt nghẽo. Nàng hiểu niềm vui của hắn, hoàn toàn hiểu. Nàng chưa từng được đấu như thế này, chưa từng có một địch thủ như thế này. Nàng nhanh hơn hắn - hơn rất nhiều - nhưng hắn lại khỏe hơn, và dường như hắn có thể đoán trước mọi pha xoay người và cú đánh của nàng; nàng chưa từng biết một đấu sĩ nào tự vệ nhanh như hắn. Nàng đang phải dùng đến những ngón đòn nàng chưa từng sử dụng từ hồi nhỏ, những cú đánh nàng chỉ có thể tưởng tượng ra. Họ đang chơi cùng nhau. Đây là một cuộc chơi. Khi hắn khóa chặt tay nàng sau lưng, túm tóc nàng, dìm mặt nàng xuống đám đất bẩn, nàng nhận thấy mình cũng đang cười phá lên.

“Chịu thua đi,” hắn nói.

“Không đời nào.” Nàng đá chân lên và giằng tay thoát khỏi hắn. Nàng thúc khuỷu tay vào mặt hắn, và khi hắn nhảy lên tránh, nàng liền xông vào đánh hắn ngã sóng soài xuống đất. Nàng khóa cánh tay hắn theo đúng cách hắn vừa làm, rồi gí mặt hắn xuống đất. Nàng huých đầu gối vào eo lưng hắn.

“Ngươi phải chịu thua mới đúng,” nàng nói, “vì ngươi bị hạ rồi.”

“Tôi không thua, và cô biết thừa điều đó. Muốn hạ tôi thì cô phải bẻ gãy tay chân tôi mới được.”

“Ta sẽ làm thế,” nàng nói, “nếu ngươi không nhận thua.” Nhưng trong giọng nàng nghe như có tiếng cười, và hắn liền bật cười.

“Katsa,” hắn nói, “tiểu thưa Katsa. Tôi sẽ chịu thua, với một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Làm ơn,” hắn nói. “Làm ơn cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với ông tôi.”

Từ tiếng cười ẩn trong giọng nói của hắn toát lên một sắc thái nào đó khiến Katsa thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Nàng không có ông. Nhưng có lẽ người ông này cũng quan trọng với gã hoàng tử Lienid như Oll, hay Helda, hoặc Raffin quan trọng với nàng vậy.

“Katsa,” hắn nói khi mặt vẫn úp xuống đất. “Tôi xin cô hãy tin tưởng tôi, như tôi tin tưởng cô vậy.”

Nàng giữ hắn trong giây lát, rồi thả tay hắn. Nàng ngồi xuống cạnh chỗ hắn nằm. Tay chống cằm, nàng dò xét hắn.

“Sao ngươi lại tin tưởng ta?” nàng nói, “trong khi ta đã đánh ngất ngươi trong cung vua Murgon?”

Hắn xoay người ngồi dậy, rên rỉ. Hắn bóp vai. “Vì tôi đã tỉnh lại. Cô có thể giết tôi, nhưng cô không làm thế.” Hắn sờ lên gò má, nhăn nhó. “Mặt cô chảy máu kìa.” Hắn đưa tay toan chạm vào miệng nàng, nhưng nàng đã gạt tay hắn ra rồi đứng dậy.

“Chuyện vặt thôi,” nàng nói. “Đi theo ta, hoàng tử Greening.”

Hắn đứng phắt dậy. “Tôi là Po.” “Po ư?”

“Đó là tên tôi. Tôi là Po.”

Katsa thoáng nhìn hắn trong lúc hắn vung vẩy tay kiểm tra lại khớp vai. Hắn ấn tay vào một bên mạng sườn và rên rỉ. Nàng nghĩ mắt hắn hẳn đã bị sưng và thâm tím, dù trong bóng tối thế này thì khó mà biết chắc được. Tay áo hắn bị rách, người hắn dính đầy đất cát, dơ bẩn từ đầu xuống chân. Nàng biết nàng cũng chẳng khá khẩm gì - thậm chí còn tệ hơn, với mái tóc rối bù và đôi bàn chân không giày - nhưng điều đó chỉ khiến nàng nhoẻn cười.

“Đi theo ta, Po,” nàng nói. “Ta sẽ đưa ngươi đến gặp ông nội.”

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.