Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Tám
Chương Hai Mươi Tám

❊ ❊ ❊

Trong ánh hồng của buổi sớm mai, họ tìm thấy một lán gỗ nhỏ không mấy tiện nghi song dù sao cũng là nơi để trú ngụ; một lán gỗ bỏ hoang, có lẽ từng là chỗ trú của một tu sĩ người Monsea. Cái lán nằm trên một khu đất trũng, cỏ mọc lấn vào đá sỏi, có vài cái cây và một khoảnh cỏ dại mà có lẽ trước đây từng là một khu vườn. Cửa chớp tơi tả, lò sưởi lạnh ngắt. Lớp bụi dày phủ trên sàn gỗ gồ ghề, trên bàn và giường ngủ, trên chiếc tủ ba chân cập kênh với cánh cửa lủng lẳng sắp rơi ra đến nơi.

“Anh sẽ nấp trong này,” Po nói.

“Đây là chỗ để ở mà Po,” Katsa bèn nói. “Đây không phải chỗ để nấp. Nó quá lộ liễu; không ai qua đây mà lại không đi vào trong này.”

“Nhưng anh có thể ở đây, rồi nấp ở đâu đó gần đây, nếu nghe thấy tiếng chúng lại gần.”

Vậy chàng đã cảm nhận được chỗ ẩn nấp nào gần đây rồi?

“Po...”

“Không biết gần đây có cái hồ nào không nhỉ?” chàng nói. “Đi theo tôi nào, hai quý cô. Chắc chắn anh đã nghe thấy tiếng nước chảy.”

Katsa không hề nghe thấy tiếng nước chảy, đồng nghĩa với việc Po cũng chẳng nghe được gì. Nàng thở dài. “Có,” nàng nói. “Em nghĩ em cũng nghe thấy rồi.”

Họ băng qua bãi cỏ đằng sau lán. Po dựa vào Katsa, còn Bitterblue dắt ngựa. Chẳng bao lâu sau Katsa đã nghe thấy tiếng nước chảy thật, và khi họ lên đến đỉnh một cái gò, nơi cỏ nhường chỗ cho đá cuội, nàng trông thấy cái hồ. Ba dòng nước lớn chảy xuống từ những khe đá phía trên, cùng chảy về một mối, đổ vào một cái hồ sâu. Dăm ba chỗ ở mép hồ, nước tràn bờ làm thành những dòng chảy rả rích xuống phía Đông vào trong rừng Monsea.

Tốt thôi, Katsa nghĩ với chàng. Thế chỗ nấp thì ở đâu?

“Có một thác nước y như thế này ở trên núi, gần lâu đài của anh Skye,” Po nói. “Một hôm bọn anh đi bơi, và phát hiện ra một đường hầm dưới nước dẫn đến một hang động.”

Katsa biết chuyện này sẽ dẫn đến đâu, và vẻ mặt băn khoăn của Bitterblue - vẻ ngờ vực của cô bé thì đúng hơn - cho thấy Po đã nói nhiều hơn mức cần thiết. Katsa đặt Po ngồi xuống. Nàng tháo một cái giày. “Nếu trong hồ này có chỗ ẩn nấp, thì em sẽ tìm cho anh.” Nàng tháo nốt cái giày kia. “Nhưng có chỗ nấp không có nghĩa là nó có ích cho anh. Anh không thể tự mình đi từ lán ra đây.”

“Anh có thể,” chàng nói, “để tự cứu mình.”

“Anh sẽ làm gì? Bò chắc?”

“Bò thì cũng chẳng có gì đáng xấu hổ khi ta không thể đi. Với lại bơi thì cũng không cần thăng bằng gì lắm.”

Nàng chăm chăm nhìn chàng, nhưng chàng vẫn bình thản nhìn nàng, vẻ vui thích hiện trên gương mặt. Làm sao chàng không vui được cơ chứ? Vì nàng sắp lao xuống một hồ nước lạnh cóng để tìm một đường hầm mà chàng biết có tồn tại, và phát hiện ra một cái hang mà chàng đã biết chính xác kích cỡ, hình dáng và vị trí.

“Em chuẩn bị cởi quần áo đây,” nàng nói, “nên hoàng tử làm ơn nhìn đi chỗ khác giùm ạ.” Làm thế thì chí ít nàng vẫn có thể giữ cho quần áo khỏi ướt, và nếu toàn bộ chuyện này chỉ là diễn cho Bitterblue xem, có lẽ họ cũng nên vờ như Po phải quay mặt đi khi nàng trút bỏ quần áo. Dù vậy, Katsa không nghĩ trò này có thể qua mắt Bitterblue dễ dàng như những trò khác. Cô bé đứng bên con ngựa, không ai biết cô bé đang nghĩ gì; cô bé có đôi mắt to tròn và ngây thơ, nhưng không hề thiếu nhạy cảm.

Katsa thở dài. Nàng cởi phăng áo khoác. Chỉ hướng cho em đi Po.

Nàng đi đến chân thác theo hướng chàng nhìn. Nàng quăng cái quần lên đám đá sỏi bên cạnh áo khoác và giày ống. Nàng nghiến răng trước cái lạnh và bước chân xuống hồ. Đáy hồ rất dốc, và nàng rên lên khi ngụp xuống. Nàng lặn.

Đám đá sỏi nằm sâu dưới đáy hồ ánh lên một màu xanh lục bên dưới nàng, và những con cá màu bạc bơi vụt qua. Nàng sững sờ trước độ sâu của hồ. Nàng đạp nước bơi ra chỗ thác. Thị giác của nàng coi như bỏ đi trước làn bọt nước xối xả dưới chân thác, nhưng nàng cứ lấy tay mò mẫm trên lớp đá sỏi, và tìm thấy trong bóng tối dưới thác nước kia một cái lỗ, ắt phải là đường hầm mà Po nói. Bất giác nàng mỉm cười. Nàng không bao giờ có thể tự mình tìm ra chốn bí mật này; và có lẽ không một ai từng làm điều mà nàng sắp làm. Nàng ngoi lên bờ để hít thở, rồi lại lặn trở xuống, bơi qua cái lỗ.

Trong hầm mọi thứ đều tối tăm, đen thui, và nước thì thậm chí còn lạnh hơn nước hồ. Nàng chẳng trông thấy gì hết. Nàng đạp chân bơi về trước, bơi qua đường hầm, vừa bơi vừa đều đều nhẩm đếm. Đá cào xước tay nàng, và nàng phải đưa tay về phía trước mò mẫm để tránh bất ngờ đập đầu vào đâu đó. Đường hầm này nhỏ hẹp, nhưng không tới mức nguy hiểm. Po sẽ không gặp phiền phức gì nếu chàng đủ sức khỏe để bơi.

Khi nàng sắp đếm đến ba mươi, đường hầm bỗng mở rộng, và rồi hai bên vách hầm biến mất. Nàng lao lên phía trên, hy vọng sẽ ngoi được lên mặt nước, vì nàng không biết phải tìm nguồn không khí ở đâu trong cái hang đen ngòm này nếu không ngoi lên phía trên. Giờ đây nàng đã ý thức được cảm thức về phương hướng của bản thân, điều vẫn luôn khiến Po kinh ngạc. Nếu Katsa quên lối về đường hầm trong bóng tối thế này, và nếu nàng không thể tìm ra chỗ ngoi lên mặt nước, nàng sẽ đi tong. Nhưng Katsa biết chính xác vị trí của đường hầm, đằng sau và bên dưới nàng. Nàng biết mình đã bơi được bao xa, về hướng nào; nàng biết lối lên và lối xuống, hướng Đông và hướng Tây. Bóng tối không thể khuất phục nàng.

Và hiển nhiên, Po sẽ không đời nào để nàng bơi vào trong hang nếu nàng không thể chịu nổi nơi này. Nàng cạ vai vào đá, nghe thấy một âm thanh như tiếng nước vỗ bờ. Nàng đẩy người về hướng có âm thanh ấy, sau đó ngoi đầu lên mặt nước, và nàng hít thở. Nàng mò mẫm khắp xung quanh và tìm thấy tảng đá khi nãy nàng đã đập vào cạnh dưới. Tảng đá nhô lên mặt nước, bề mặt bằng phẳng, phủ đầy rêu. Nàng nhoài người leo lên tảng đá, đánh răng lập cập.

Cái hang còn tối hơn bất cứ đêm nào nàng trải qua. Mặt nước không hề có lấy một tia sáng nào, cũng không có chỗ nào đỡ tối hơn để nhận ra hình dáng của khoảng không quanh nàng. Nàng dang hai tay, nhưng không sờ thấy gì. Nàng không thể cảm nhận được độ cao của nóc hang, hay độ sâu của vách hang. Nàng nghĩ mình đã nghe thấy tiếng nước vỗ vào đá ở phía xa, nhưng nàng không thể chắc chắn nếu không đi thám hiểm. Song nàng sẽ không đi, vì họ không có thời gian.

Vậy thì đây là hang động dành cho Po. Chàng sẽ được an toàn nếu chàng có thể ra tận đây, vì không có Thiên Năng như chàng thì không một ai có thể tìm thấy chàng trong cái hang lạnh buốt và đen thui dưới núi này.

Katsa trượt xuống nước lạnh băng và bơi lại phía đường hầm.

Nàng lên bờ cùng một đôi cá đang quẫy đạp trong tay. “Em tìm thấy cái hang của anh rồi,” nàng nói. “Cũng không khó để anh xoay xở, nếu có phương thuốc thần diệu nào đó giúp anh bơi được. Đường hầm nằm ngay dưới chỗ thác nước. Còn đây là bữa tối của hai người.” Nàng liệng hai con cá lên trên phiến đá và lau khô người bằng một miếng vải do Bitterblue mang lại. Nàng mặc quần áo. Nàng tìm con dao của Po, chàng bèn quăng sang cho nàng. Nàng cắt đầu cá rồi mổ bụng. Nàng vứt ruột cá xuống hồ.

“Hai em phải đi ngay bây giờ,” Po nói. “Không có lý do gì để chậm trễ.”

“Không có lý do gì để chậm trễ ư,” Katsa nói. “Thế anh sẽ ăn gì khi hết cá?”

“Anh sẽ xoay xở được.”

Katsa khịt mũi. “Anh sẽ xoay xở à? Anh thậm chí chả có cái cung nào, mà nếu anh có đi nữa, em cũng muốn xem anh nhắm bắn thế nào. Bọn em sẽ không đi cho đến khi anh có đủ thức ăn và củi. ”

“Katsa à, thiệt tình. Các em phải đi, các em buộc phải...”

“Con ngựa cần nghỉ ngơi một buổi sáng,” Katsa nói. Từ giờ nó sẽ phải phi cật lực. Với lại... với lại...” Nàng không chịu, dứt khoát không chịu thua nỗi hoảng loạn đang râm ran trong lòng. Với lại sắp đến mùa đông rồi, anh có thể ép em bỏ anh lại đây, nhưng anh không thể ép em bỏ anh chết đói ở đây.

Po dụi mắt. Chàng thở dài.

“Anh sẽ cần rất nhiều củi. Em sẽ đi kiếm,” Bitterblue nói, và Po liền phá lên cười.

“Hai đánh một không chột cũng què,” chàng bèn nói. “Được rồi, Katsa. Em làm sao thì làm. Nhưng trước buổi trưa là bọn em phải đi đấy.”

Buổi sáng vèo qua như một cơn gió lốc. Katsa di chuyển càng nhanh thì lại càng ít phải nghĩ, vì vậy nàng cứ thế di chuyển nhanh hết sức. Nàng bắt cho chàng hai con thỏ, như vậy chàng có thể nướng thỏ cùng cá vào buổi tối, và còn có thể để dự trữ trong vài ngày. Nàng nguyền rủa tiết trời này. Nó khiến Po khổ sở vì lạnh bởi chàng không thể mạo hiểm nhóm lửa. Nhưng oái ăm là nó lại chẳng đủ lạnh để làm đông thịt; mà họ lại chẳng có muối để ướp thịt. Nàng không thể chuẩn bị thịt đủ cho chàng ăn cả mùa đông, hoặc đủ ăn trong vài tuần. Vài tuần nữa, chuyện săn bắn sẽ trở nên khó khăn ngay cả với những thợ săn vẫn có thể đi đứng vững vàng và mang cung bên mình.

“Anh đã làm cung bao giờ chưa?” nàng hỏi chàng.

“Chưa bao giờ.”

“Em sẽ tìm gỗ cho anh,” nàng nói, “trước khi bọn em đi. Thêm nữa anh sẽ cần da thỏ để gia cố thân cung, và làm dây cung nữa. Em sẽ chỉ anh cách làm.”

Nàng nguyền rủa bản thân vì đã vứt bỏ lông của những con chim nàng đã giết. Nhưng trong lúc vội vã lao qua đống đá sỏi, nàng đã khuấy đảo một tổ chim cút, thế là nàng liền nhặt đá lên ném chết gần hết lũ chim. Chúng sẽ thành bữa tối cho Bitterblue và nàng, còn Po sẽ có lông chim để làm mũi tên.

Khi tìm thấy một cây con có cành chắc và dẻo, nàng bèn chọn một cành cong để làm cung và vài nhánh cây dài, thẳng để làm tên. Rồi bất chợt nàng nảy ra một ý. Nàng chặt thêm nhánh cây và chẻ chúng ra. Nàng bắt tay vào đan một cái giỏ vuông, bốn cạnh, phần trên và phần dưới dài bằng cánh tay nàng. Nàng đan chặt lại, chỉ để những mắt nan nhỏ thôi. Khi quay trở lại hồ, nơi Po vẫn đang ngồi và Bitterblue còn đang kiếm củi, nàng vác theo cái giỏ trên vai, tay kia xách chim cút và nhành cây. Nàng cắt hai dải dây thừng rồi buộc vào cái giỏ. Nàng nhúng giỏ xuống hồ, sâu vừa đủ để không bị ai nhìn thấy, rồi buộc dây vào một bụi rậm trên bờ. Kế đến nàng tháo giày ống, áo choàng, cởi quần, và chuẩn bị tinh thần để lặn xuống nước hồ lạnh như băng một lần nữa.

Nàng lặn. Nàng lơ lửng dưới nước, và đợi, đợi mãi. Khi một con cá bơi vọt qua, nàng lền chộp lấy nó. Nàng bơi ra chỗ cái giỏ và vành mắt nan to ra. Nàng nhét con cá đang giãy giụa vào trong giỏ rồi lại kéo nan giỏ khít vào như cũ. Nàng lặn trở xuống, bắt một con cá khác, bơi lên bờ, bỏ con cá đang quẫy cựa vào giỏ. Nàng bắt cá cho Po; nhiều đến nỗi đến lúc nàng dừng tay thì cái giỏ đã nhung nhúc những cá.

“Có thể anh sẽ phải cho chúng ăn,” nàng nói khi lên bờ và mặc quần áo vào. “Nhưng chúng có thể sống trong đó lâu lâu đấy.”

“Còn giờ thì các em phải đi,” Po nói.

“Em muốn làm xong nạng cho anh đã.”

“Không,” Po nói. “Em phải đi ngay bây giờ.”

“Em muốn...”

“Katsa, em nghĩ là anh muốn em đi sao? Nếu anh bảo em đi, thì bởi vì đó là việc em phải làm.”

Nàng nhìn chàng, rồi ngoảnh mặt đi. “Mình phải phân chia đồ đạc đã,” nàng nói.

“Bitterblue với anh đã làm rồi.”

“Em phải rửa vết thương cho anh lần cuối.”

“Cô bé cũng đã làm rồi.”

“Bình nước của anh...”

“Đầy rồi.”

Bitterblue trèo qua đỉnh gò để ra chỗ họ. “Lán đầy ních củi rồi,” cô bé nói.

“Đến lúc các em phải đi rồi,” Po nói, và chàng nhổm dậy, lấy lại thăng bằng, và đứng thẳng lên. Katsa cố nuốt những lời phản kháng vào trong và cho chàng mượn bờ vai. Bitterblue cởi dây buộc con ngựa, ba người cùng quay trở về lán.

Anh giữ thăng bằng tốt hơn rồi, Katsa nghĩ thầm với chàng. Hãy đi cùng bọn em.

“Em gái,” Po nói, “đừng để cô ấy hành con ngựa tả tơi nhé. Hãy bảo đảm là thi thoảng cô ấy có ăn và ngủ. Thể nào cô ấy cũng sẽ nhường hết thức ăn cho em đấy. ”

“Như anh đã làm,” Bitterblue nói, Po liền mỉm cười.

“Anh để dành cho em phần lớn số thức ăn,” chàng nói. “Katsa thì sẽ dành tất cả cho em.”

Họ dừng chân trước cửa lán, và Po tựa người lên khung cửa. Hãy đi cùng bọn em, Katsa nghĩ thầm khi đứng trước mặt chàng.

“Chúng sẽ bám đuôi các em,” chàng nói. “Các em không được để chúng tiến đến gần để nói chuyện với mình. Nhớ tính chuyện cải trang nhé. Bây giờ các em trông lem luốc thế này, nhưng bất kỳ tên ngốc nào cũng có thể nhận ra hai chị em. Katsa à, anh không biết em có thể làm gì với mắt em, nhưng em phải làm gì đó đi.”

Hãy đi cùng bọn em.

“Bitterblue, em phải giúp Katsa nếu chị ấy bị lung lạc bởi những điều chị ấy nghe thấy. Hai chị em phải hỗ trợ nhau. Đừng tin bất kỳ người Monsea nào, em hiểu chứ? Em không được tin vào bất kỳ ai có thể đã bị Thiên Năng của Leck điều khiển. Và đừng có một giây nào nghĩ là em có thể hạ được hắn, Katsa à. Hai em chỉ an toàn khi thoát khỏi hắn. Em có hiểu không?”

Hãy đi cùng bọn em.

“Katsa.” Giọng chàng nghiêm trang, nhưng vẫn dịu dàng. “Em có hiểu anh đang nói gì không?”

“Em hiểu,” nàng bèn nói, và rồi một giọt lệ chảy xuống má nàng, chàng liền đưa tay gạt đi.

Chàng chăm chú nhìn gương mặt nàng một lát, sau đó quay sang Bitterblue. Chàng quỳ xuống cầm tay cô bé. “Tạm biệt, cô em họ,” chàng nói.

“Tạm biệt,” cô bé nghiêm trang nói.

Chàng cẩn trọng đứng dậy, tựa người lên khung cửa. Chàng nhắm mắt lại và thở dài. Chàng mở mắt ra nhìn Katsa. Miệng chàng nhếch lên làm thành một nụ cười nhẹ. “Chẳng phải lúc nào em cũng định bỏ anh sao, Katsa.”

Nàng khóc nghẹn. “Anh còn giỡn được sao? Anh biết em không có ý nói đến chuyện này mà.”

“Ôi, Katsa. Mèo hoang à.” Chàng chạm vào khuôn mặt nàng. Chàng nhoẻn miệng cười, khiến nàng thấy đau khổ khi phải nhìn chàng, và nàng chắc chắn rằng mình không thể nào để chàng lại một mình được. Chàng kéo nàng lại gần rồi hôn nàng, thì thầm điều gì đó vào tai nàng. Nàng ôm chàng mạnh tới mức hẳn đã làm vai chàng đau, nhưng chàng không hề kêu ca.

Katsa không nhìn lại sau khi họ phóng đi. Thế nhưng nàng ôm Bitterblue thật chặt; và nàng gọi chàng, tên chàng vang mãi trong lòng nàng, làm nàng đau đớn tới mức rất lâu sau nàng vẫn chẳng biết đến điều gì khác.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.