Bản Năng Nguy Hiểm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Chín
Chương Hai Mươi Chín

❊ ❊ ❊

Họ đi men theo sườn núi Monsea và ra sức thúc con ngựa tội nghiệp lao về phía Nam. Thi thoảng, hai chị em lại phi qua những khoảng đất trống, nhưng thường thì họ phải đi chậm lại vì những vách đá, những khe núi và thác nước - những nơi không hề có lấy một chỗ cho ngựa đặt chân. Tới những chỗ ấy, Katsa buộc lòng phải xuống ngựa, quay lại và dẫn con ngựa xuống nơi thấp hơn. Những lúc ấy, nàng thấy căng thẳng tột độ, mọi tiếng động đều khiến nàng nín thở; nàng không thể thở được thoải mái cho đến khi họ lại leo lên núi. Bởi vùng đất trũng là nơi dẫn đến khu rừng, và Katsa biết khu rừng đang tràn ngập quân của Leck.

Quân đội sẽ lùng sục khắp trong rừng, trên đường Cảng, rồi cả địa phận nằm giữa rừng và đường Cảng. Chúng sẽ sục sạo con đường núi ở biên giới giữa Sunder và Estill. Chúng sẽ cắm trại ở Monport và trông chừng những con thuyền đến và đi, lùng sục mọi con tàu có khả năng đang che giấu cô con gái bị bắt cóc của nhà vua.

Không. Khi trời dần tối, Katsa biết nàng đang tự dối mình. Chúng sẽ lùng sục mọi con thuyền, dù có nghi ngờ hay không. Chúng sẽ lùng sục mọi tòa nhà trong thành phố cảng. Chúng sẽ sục sạo miền bờ biển phía Đông của Monport, cũng như cả hướng Tây đến chỗ những dãy núi, và lục soát mọi con thuyền tình cờ tiến lại gần bờ Monsea. Chúng sẽ phá tan những con thuyền của người Lienid. Và một hai ngày nữa thể nào Katsa và Bitterblue cũng sẽ đụng một bầy lính của Leck ở chân núi Monsea. Bởi chỉ có hai con đường để rời khỏi Monsea: biển, và đường núi nằm ở biên giới giữa Sunder và Estill. Nếu không thấy hai kẻ đào tẩu ở đường Cảng hay trong rừng, cũng không xuất hiện ở con đường núi, ở Monport, hay trên một con tàu, thì Leck ắt sẽ biết là hai chị em đang ở trên núi, kẹp giữa rừng và biển, sau lưng là những đỉnh núi làm thành biên giới giữa Monsea và Sunder.

Đêm đến, Katsa nhóm ngọn lửa nhỏ bên một tảng đá. “Có mệt không em?” nàng hỏi Bitterblue.

“Có ạ, nhưng không quá mệt,” cô bé đáp. “Em đang học cách ngủ trên lưng ngựa.”

“Tối nay em sẽ lại phải ngủ trên lưng ngựa đấy,” Katsa nói, “vì mình phải đi tiếp thôi. Nói chị nghe nào, công chúa. Em biết gì về dãy núi này?”

“Dãy núi chia cắt chúng ta với Sunder à? Em không biết mấy. Em không nghĩ có ai biết nhiều về những ngọn núi đó. Không mấy người đi vào đó, dĩ nhiên là trừ khi lên phía Bắc con đường núi.”

“Hừm...” Katsa thọc tìm trong túi lôi ra mấy cuộn bản đồ. Nàng trải chúng trong lòng và lật giở. Rõ ràng Raffin biết Po nói thật khi chàng bảo không chắc họ sẽ đi về đâu. Nàng giở qua những trang bản đồ của Nander và Wester, của thành phố Drowden và thành phố Birn. Rồi một bản đồ của Sunder, một bản đồ khác của thành phố Murgon. Có nhiều bản đồ của nhiều vùng khác nhau ở Monsea. Nàng rút một trang bản đồ bị cong ra, đặt nó trên nền đất bên ngọn lửa và kê đá ở các cạnh để giữ cho nó thẳng thớm lại. Rồi nàng quỳ bệt xuống, quan sát cô công chúa đang đứng canh con chim cút nướng.

Trên khắp bảy vương quốc đều có những người có đôi mắt màu tro và mái tóc sẫm màu; màu mắt và tóc của Bitterblue không mấy khác thường. Thế nhưng ngay dưới thứ ánh sáng mờ mờ của ngọn lửa, cô bé vẫn nổi bật. Sống mũi thẳng của em, khuôn miệng nghiêm nghị của em. Hay mái tóc dày hất ngược ra sau trán? Katsa không rõ đó là gì, nhưng nàng biết, ngay cả khi trên đôi tai kia không đeo khuyên, hay trên những ngón tay kia không đeo nhẫn, cô bé vẫn mang dáng dấp của một người Lienid. Một điều gì đó không chỉ nằm trọn vẹn ở mái tóc sẫm và đôi mắt sáng màu.

Trong một vương quốc đang điên cuồng lùng sục một cô bé mười tuổi có mẹ là người Lienid, sẽ rất khó để Bitterblue cải trang. Ngay cả khi họ đã làm những chuyện tất yếu là cắt tóc, thay đổi y phục và cải trang thành một bé trai.

Rồi cả người bạn đường của cô bé cũng không kém phiền phức. Ban ngày thì người ta không dễ tin Katsa là con trai như lúc về đêm. Và bằng cách nào đó, nàng sẽ phải che đi con mắt màu xanh lá của mình. Một đứa con trai trông giống con gái với một con mắt màu xanh da trời rực sáng, và một miếng che mắt, lại đi cùng một đứa bé người Lienid sẽ thu hút sự chú ý giữa ban ngày ban mặt. Và hai chị em không thể chỉ đi vào buổi tối. Giả sử như họ đến được tận Monport mà không bị dòm ngó, thì ngay khi nhìn thấy họ người ta cũng sẽ nhận ra ngay. Họ sẽ bị tóm, và nàng sẽ phải giết người. Nàng sẽ phải trưng dụng một con thuyền, hoặc cướp thuyền, mà nàng thì nào có biết gì về thuyền bè. Leck sẽ nghe được chuyện đó và biết chính xác phải tìm họ ở nơi nào.

Nàng rời mắt khỏi cô công chúa để xem tấm bản đồ nằm dưới đất, trước mặt nàng. Đó là một tấm bản đồ vẽ biên giới giữa Sunder và Monsea, với những đỉnh núi không thể nào vượt qua của xứ Monsea. Nếu Po ở đây, chàng sẽ nghi ngờ điều nàng đang nghĩ. Nàng mường tượng ra cảnh họ tranh cãi một trận nảy lửa.

Nàng cứ thế tưởng tượng cuộc tranh cãi, vì nó giúp nàng đưa ra quyết định.

Khi họ đã ăn tối xong xuôi, nàng cuộn đống bản đồ lại và buộc chặt của nải vào yên ngựa. “Lên ngựa thôi, Bitterblue. Tối nay mình không được lãng phí thì giờ. Mình phải đi tiếp thôi.”

“Po đã dặn chị không được làm ngựa mệt rã rời,” Bitterblue nói.

“Con ngựa sẽ được nghỉ ngơi ra trò đấy. Chúng ta sẽ đi vào trong núi, và một khi đã đi lên cao được một chút, mình sẽ thả tự do cho nó.”

“Vào trong núi ư,” Bitterblue nói. “Chị bảo vào trong núi nghĩa là sao?”

Katsa xóa dấu vết đống lửa. Nàng dùng dao đào một cái hố để chôn đám xương của bữa tối vừa xong. “Ở Monsea mình không được an toàn. Mình sẽ phải băng qua núi đến Sunder.”

Bitterblue đứng im bên con ngựa, trân trân nhìn nàng. “Băng qua núi? Dãy núi này á?”

“Phải. Con đường núi ở biên giới phía Bắc sẽ có lính canh. Mình phải tự tìm đường đi cho mình, tại đây.”

“Ngay cả vào mùa hè cũng chẳng có ai băng qua dãy núi này,” cô bé nói. “Sắp sang đông rồi. Mình đâu có áo ấm. Mình chẳng có dụng cụ gì hết, chỉ có con dao găm của chị và dao của em. Chuyện này khó như lên trời. Mình sẽ không sống sót nổi.”

Katsa có thể trả lời câu hỏi đó, dù nàng không biết nói cụ thể ra sao. Nàng bế cô bé lên yên ngựa và leo lên ngồi sau em. Nàng thúc ngựa đi về phía Tây.

Nàng nói, “Chị nhất định sẽ không để em chết.”

Thực ra họ không chỉ có một con dao găm và một con dao để vượt qua những đỉnh núi Monsea đến Sunder. Họ có dao găm và dao; một đoạn dây thừng, một cây kim và dây buộc; mấy tấm bản đồ; một ít thuốc, phần lớn số vàng; một ít quần áo dự phòng; tấm chăn xơ xác mà Bitterblue khoác trên người; hai túi yên; và dây cương. Họ còn mọi thứ mà Katsa có thể bắt được, giết thịt, hoặc tự tạo ra lúc hai chị em leo núi. Trước nhất, phải kể đến lông thú, để bảo vệ cô bé khỏi cái lạnh khổ sở mà họ phải đối đầu tại đây và cái lạnh chết người đang chờ đón họ - nhưng Katsa sẽ không nghiền ngẫm chuyện này lâu, vì nếu cứ nghĩ mãi là nàng lại bắt đầu ngờ vực chính mình.

Nàng sẽ làm một cánh cung, có lẽ cả giày đi tuyết nữa - giống như đôi nàng vẫn đi vài lần trong những cánh rừng mùa đông ngoài thành phố Randa. Nàng nghĩ nàng vẫn còn nhớ đôi giày đó trông ra làm sao, và dùng nó thế nào.

Khi bầu trời bắt đầu hửng sáng và chuyển sắc hồng, Katsa kéo cô bé từ trên ngựa xuống. Hai chị em ngủ chừng một tiếng, nằm rúc vào nhau trong một khe đá đầy rêu. Trời gieo nắng chan hòa quanh họ. Katsa tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng cô bé đánh răng lập cập. Nàng phải đánh thức Bitterblue dậy, và họ phải lên đường; trước khi trời tối, nàng phải có giải pháp đối phó với cái lạnh không lúc nào thôi hành hạ cô bé.

Ánh sáng khiến Bitterblue phải nheo mắt lại.

“Mình đã lên cao hơn rồi,” cô bé nói. “Mình vừa leo lên hồi đêm.”

Katsa đưa cho cô bé những gì còn sót lại của bữa tối hôm qua. “Phải.”

“Chị vẫn định băng qua núi à.”

“Đó là nơi duy nhất ở Monsea mà Leck không truy lùng chúng mình.”

“Bởi vì ông ấy biết họa có điên mình mới thử làm thế.”

Giọng cô bé nghe như giận dỗi, lần đầu tiên nhuốm vẻ phàn nàn kể từ lúc Katsa và Po tìm thấy em trong rừng. Dù sao cô bé cũng có quyền làm thế. Em đang mệt và lạnh; mẹ em thì đã chết. Katsa trải tấm bản đồ các đỉnh núi ở Monsea trên vạt áo, nín thinh.

“Trên núi có gấu đấy,” Bitterblue nói.

“Gấu còn đang bận ngủ, đến mùa xuân mới dậy,” Katsa đáp.

“Có những con thú khác nữa. Nào sói. Nào sư tử. Cả những con thú chị còn chưa thấy ở Middluns bao giờ. Cả tuyết chị cũng chưa từng thấy đâu. Chị chả biết những ngọn núi đó thế nào cả.”

Giữa hai ngọn núi trên tấm bản đồ của Katsa có một đường đi có vẻ như ít phức tạp nhất hướng về Sunder. Đường Grella,theo như những dòng chữ nguệch ngoạc chỉ dẫn, có lẽ cũng là lối đi duy nhất băng qua hai ngọn núi này từng có dấu chân người.

Katsa cuộn đống bản đồ lại và bỏ vào một túi yên. Nàng nhấc bổng cô bé lên yên ngựa. “Grella là ai vậy?” nàng hỏi.

Bitterblue khịt mũi, làm thinh. Katsa trèo lên con ngựa, ngồi sau cô bé. Hai chị em cưỡi ngựa được chừng dăm phút thì Bitterblue mới lên tiếng.

“Grella là một nhà leo núi nổi tiếng người Monsea,” cô bé nói. “Ông ta chết trên chính con đường sau này mang tên ông ta.”

“Ông ta có được Thiên Phú không?”

“Không. Ông ấy không được Thiên Phú giống chị. Nhưng ông ấy điên hệt như chị.”

Giọng điệu đanh đá trong câu nói không hề làm Katsa phật lòng. Bitterblue chẳng có cơ sở nào để tin rằng một Thiên Nhân chỉ mới trông thấy ngọn núi đầu tiên trong đời cách đây không lâu lại có thể dẫn dắt cả hai vượt qua Đường Grella. Ngay bản thân Katsa cũng không chắc chắn về điều đó. Nàng chỉ biết, khi đặt sự nguy hiểm của vua Monsea và hiểm họa từ lũ gấu, sói, bão tuyết cùng băng giá lên bàn cân, nàng dám chắc Thiên Năng của mình phù hợp để đương đầu với núi non hơn.

Vì vậy Katsa nín thinh, và nàng không thay đổi ý định. Khi gió bắt đầu nổi và Katsa cảm thấy Bitterblue đang run rẩy, nàng ôm cô bé vào lòng, lấy tay mình bao bọc tay cô bé. Con ngựa ngả nghiêng leo lên núi khiến Katsa nghĩ đến cái yên ngựa của họ. Nếu nàng tháo nó ra ngâm nước rồi đập, da của nó sẽ mềm ra. Nó có thể làm thành một cái áo choàng sơ sài cho Bitterblue, cũng có khi là quần. Không có lý do gì để bỏ phí cái yên ngựa nếu nó có thể đem lại hơi ấm; và con ngựa sắp không cần tới yên nữa rồi.

Họ cứ thế mà leo vô tội vạ, ngay cả vào ban ngày, không hề biết phía trước là gì vì những ngọn đồi và cây cối đã che khuất tầm mắt họ. Katsa đi bắt sóc, cá và chuột làm thức ăn cho hai chị em, may mắn thì bắt được cả thỏ. Đêm đêm, nàng trải những tấm da thú bên lửa trại để phơi cho khô. Nàng xoa dầu và mỡ cá lên những tấm da. Nàng khâu những tấm da lại với nhau, thử hết tấm này tới tấm khác và kiên trì làm cho cô nhóc một cái mũ trùm đầu sơ sài, phần dây mũ quấn quanh cổ cô bé như một chiếc khăn quàng. “Trông cái khăn hơi kỳ cục nhỉ,” Katsa nói khi đã hoàn thành và cô bé thử đội lên đầu. “Nhưng chị thấy em cũng không quan tâm đến chuyện xấu đẹp lắm, công chúa nhỉ.”

“Nó có mùi là lạ,” Bitterblue nói, “nhưng ấm.”

Katsa chỉ cần nghe có thế.

Địa hình mỗi lúc một gồ ghề, còn bụi cây trông càng lúc càng hoang dại và thảm hại. Đêm đến, khi lửa cháy và Bitterblue đang ngủ, Katsa nghe thấy những tiếng xào xạc xung quanh trại mà nàng không hề nghe thấy lúc trước. Những tiếng xào xạc làm con ngựa hoảng sợ; đôi khi còn có những tiếng hú cách đó không quá xa, những tiếng hú đánh thức đứa trẻ và khiến cô bé sán lại gần Katsa, run rẩy, thú nhận là em đã gặp ác mộng. Em nói đó là cơn mộng mị về những con quái vật kỳ lạ rú rít, và đôi khi là về mẹ em, nhưng không muốn kể chi tiết. Katsa cũng không tọc mạch gì thêm.

Đó là một đêm trong nhiều đêm mà tiếng hú của sói khiến cô bé sán lại gần Katsa khiến nàng bỏ dở cái que mà nàng đang chuốt làm mũi tên để quàng tay qua ôm cô bé. Nàng xoa đôi bàn tay nứt nẻ của Bitterblue cho ấm lại. Thế rồi nàng kể cho cô bé những gì nàng đang nghĩ đến trong đầu, nàng kể về người anh họ Raffin của nàng, một anh chàng say mê nghề thuốc và sẽ trở thành một vị vua tốt hơn cha mình gấp mười lần; về Helda, người đã làm bạn với Katsa dù chẳng ai muốn kết bạn cùng nàng và chỉ chăm chăm nghĩ tới chuyện gả nàng cho một viên tướng nào đó; và về Hội đồng, về cái đêm Katsa, Oll và Giddon giải cứu ông ngoại của Bitterblue, và rằng Katsa đã có cuộc đụng độ với một kẻ lạ mặt trong sân điện của Murgon và đánh kẻ này nằm bất tỉnh dưới đất - người lạ mặt này chính là Po.

Bitterblue cười thích thú khi nghe chuyện đó, và Katsa bèn kể chuyện nàng và Po đã kết bạn ra sao, chuyện Raffin đã chăm sóc ông ngoại của Bitterblue để giúp ông bình phục thế nào; và chuyện Katsa và Po đã đến Sunder để làm sáng tỏ sự thật đằng sau vụ bắt cóc, lần theo các manh mối để tìm đến Monsea, lên núi, vào rừng, và tìm ra cô bé.

“Chị không giống với những gì em nghe kể,” Bitterblue nói. “Những gì em nghe kể trước khi gặp chị ấy.”

Katsa tỏ ra cứng rắn trước dòng ký ức tưởng như chẳng bao giờ phai nhạt và luôn luôn khiến nàng hổ thẹn. “Những chuyện đó là sự thật đấy,” nàng nói. “Chị chính là người như vậy.”

“Nhưng sao có thể như vậy được? Chị không thể nào lại đi bẻ gãy tay một người vô tội hoặc cắt ngón tay của người ta được.”

“Chị làm những chuyện đó cho ông bác của chị,” Katsa nói, “hồi ông ấy còn có quyền lực đối với chị.”

Và một lần nữa Katsa lại chắc chắn rằng họ đã đúng đắn khi leo lên Đường Grella, tìm đến nơi duy nhất mà Leck không thể theo đuôi. Bởi lẽ Katsa không thể bảo vệ Bitterblue chừng nào quyền năng của nàng không thuộc về chính nàng. Nàng siết chặt cô bé. “Em nên biết rằng Thiên Năng của chị không chỉ có giao đấu, bé ạ. Thiên Năng của chị là sinh tồn. Chị sẽ đưa em vượt qua những ngọn núi kia.”

Cô nhóc không đáp lời, nhưng em dụi đầu vào lòng Katsa, vòng tay ôm chân Katsa và tựa lên người nàng. Cô nhóc cứ nằm thế mà ngủ, giữa tiếng hú của lũ sói; Katsa quyết định sẽ không vót tên nữa. Hai chị em nằm ngủ bên nhau trước lửa trại; và rồi Katsa tỉnh dậy, bế cô bé lên ngựa. Nàng nắm dây cương thúc ngựa leo lên núi, xuyên qua màn đêm bao phủ Monsea.

Rồi cũng đến lúc địa hình khiến con ngựa không thể nào đi tiếp. Katsa không muốn giết con vật, nhưng nàng dằn lòng cân nhắc chuyện đó. Giết nó thì nàng sẽ có da ngựa. Thêm nữa, nếu để con ngựa sống, nó sẽ lang thang trên đồi, mà thấy con ngựa thì lũ quân lính sẽ có manh mối để tìm ra tung tích những kẻ đào tẩu. Song nếu Katsa giết con ngựa, nàng không thể nào hủy toàn bộ xác nó được. Họ sẽ phải bỏ xác con ngựa trên dốc núi cho loài thú ăn xác thối; và nếu quân lính phát hiện ra nó, chỉ còn trơ lại mỗi xương, đó sẽ là bằng chứng còn rõ ràng hơn về tung tích và đường đi của họ, hơn cả khi con ngựa đi lang thang. Katsa quyết định phải để con ngựa sống, như thế nàng cũng thấy đỡ day dứt. Hai chị em tháo gỡ các túi đồ, yên ngựa và dây cương. Họ chúc con ngựa mạnh khỏe và xua nó lên đường.

Hai chị em phải tự lực leo núi, Katsa giúp Bitterblue leo lên những đoạn dốc nhất và nhấc bổng cô bé qua những tảng đá quá lớn mà cô bé không thể trèo qua. May phước, đúng cái hôm bám lấy đám chăn mền được buộc lại với nhau để tuột xuống tường thành lâu đài, cô bé đã đi một đôi giày tốt. Nhưng em cũng thỉnh thoảng bị vấp vì cái váy rách tả tơi. Cuối cùng, Katsa cắt phăng phần váy bên dưới và khâu thành một cái tạm gọi là quần. Từ đó trở đi cô bé leo trèo nhanh hơn và đỡ vướng víu hơn.

Da của chiếc yên ngựa cứng hơn Katsa vẫn tưởng. Đêm đến nàng vật lộn với nó trong lúc Bitterblue ngủ, và sau rốt quyết định cắt tạm cho cô bé bốn cái xà cạp. Một đôi cho hai cẳng chân dưới, còn đôi kia cho phần đùi. Trông chúng khá tức cười, nhưng giúp bảo vệ cô bé phần nào trước cái lạnh và không khí ẩm ướt. Vì trong lúc hai chị em chật vật leo núi, tuyết mỗi lúc một dày hơn.

Thức ăn bắt đầu trở nên khan hiếm. Katsa không bỏ phí một con thú nào; cứ thấy con nào nhúc nhích là nàng hạ gục ngay. Nàng ăn ít, dành phần lớn số thức ăn cho Bitterblue, và cô bé ngấu nghiến bất cứ thứ gì Katsa đưa cho.

Sáng sáng, Katsa cởi giày cô bé và kiểm tra xem chân em có bị phồng rộp lên không. Nàng xem xét hai bàn tay cô bé để chắc chắn các ngón tay không bị cước. Nàng bôi thuốc mỡ lên làn da nứt nẻ của Bitterblue. Nàng đưa bình nước cho Bitterblue mỗi khi họ nghỉ chân. Và Katsa cho hai chị em nghỉ chân thường xuyên, vì nàng nghĩ đứa trẻ sẽ xỉu đi trước khi kịp kêu mệt.

Katsa không thấy mệt. Nàng cảm nhận được sức mạnh của đôi tay, đôi chân và tốc độ điều khiển con dao của nàng. Nàng cảm thấy rõ rệt sự chậm chạp của họ. Có lúc nàng chỉ muốn nhấc bổng cô bé trên vai mình mà chạy thật lực qua sườn núi. Nhưng rồi nàng nghĩ trên ngọn núi này sẽ có lúc nàng cần đến toàn bộ sức mạnh Thiên Năng của mình; và vì thế nàng không được phép làm mình kiệt sức. Nàng cố không sốt sắng và tập trung hết sức lực vào việc chăm nom đứa trẻ.

Quả thực, con sư tử núi là món quà đến đúng vào lúc trận bão tuyết đích thực đầu tiên mới bắt đầu.

Bão quần thảo suốt chiều hôm đó. Mây ùn ùn kéo tới. Bông tuyết to hơn và sắc cạnh hơn. Katsa dựng trại ở địa điểm khả dĩ đầu tiên, một khe đá sâu trong núi được che chắn bởi một tảng đá nhô ra phía trên. Bitterblue đi thu gom mồi nhóm lửa, còn Katsa giắt dao găm ngang thắt lưng và đi kiếm bữa tối.

Nàng trèo lên trên phiến đá làm nóc cho chỗ trú của họ. Nàng chui vào một trong những lùm cây mọc vươn thẳng lên trời, với những rễ cây bám vào đá nhiều hơn vào trong đất. Nàng căng mọi giác quan nghe ngóng từng động tĩnh.

Đầu tiên khóe mắt nàng bắt gặp một thoáng rung rinh. Một cái gì đó màu nâu rung rinh trên cây, một cái gì đó cuộn tròn và vểnh lên, có gì đó khác với cái cách một nhành cây lay động; và cành cây ấy đung đưa thật lạ lùng - phải nói là rung lên mới đúng, nhưng không phải do gió thổi, mà như thể có gì nằng nặng đè nó xuống.

Cơ thể nàng chuyển động nhanh hơn cả trí óc, nàng nhận ra ngay một con thú săn mồi, và coi con thú như một con mồi. Ngay lập tức nàng rút dao găm cầm trên tay. Con sư tử khổng lồ vừa lao xuống vừa gầm rú, và nàng phóng mạnh dao vào bụng nó. Khi nàng nhảy xuống và lăn người sang bên, móng vuốt của con thú chồm lấy vai nàng. Và rồi con sư tử leo lên người nàng, bàn chân đầy móng vuốt to và nặng của nó đè nàng xuống, khiến lưng nàng ép chặt trên nền đất. Nó gầm gừ với nàng, giương vuốt ra chực cào xé nàng và nhe những chiếc răng nhọn hoắt ra định bổ vào nàng, lẹ làng tới mức nàng chỉ còn biết né sao cho ngực và cổ mình không bị nó xé toạc. Nàng vật lộn với hai chân trước rất khỏe của nó, xoay đầu sang bên kia khi nó nhe răng chực vập vào mặt nàng. Nó điên cuồng cào xé ngực nàng. Khi nó nhe răng chực cắn vào cổ họng nàng, Katsa liền chộp lấy cổ nó, nàng gào thét, đẩy hàm răng của nó ra khỏi khuôn mặt mình. Con thú bèn chồm lên trên người nàng và dùng móng vuốt cào lên hai cánh tay nàng. Nàng trông thấy một cái gì đó lóe lên trong bụng nó, sực nhớ đến cái dao. Một lần nữa con vật lại định bập hàm răng vào người nàng, Katsa liền vung tay đấm vào mũi nó. Con vật lùi lại trong giây lát, choáng váng, và trong thời khắc đó, nàng với bằng được con dao. Con thú một lần nữa chồm tới, và Katsa liền thọc mạnh con dao vào cổ họng nó.

Con sư tử cất một tiếng rít ghê người. Rồi nó gục xuống trên ngực Katsa, móng vuốt trượt khỏi người nàng. Ngọn núi trở nên im lìm, con sư tử đã chết.

Katsa đẩy con sư tử trên người ra. Nàng chống khuỷu tay phải nhổm dậy, lau vết máu còn nóng hổi của con vật dính trên mắt. Nàng kiểm tra vai trái và nhăn nhó vì đau. Nàng cố kiềm chế nỗi bực bội đang trào dâng khi thấy bây giờ mình đã bị thương và vì thế có thể làm họ bị chậm lại; nàng cởi phăng áo khoác và thở dài, phẫn nộ trước những vết thương dài và sâu trên ngực, cũng nhức nhối chẳng kém những vết thương trên vai nàng. Và rồi có cả những vết xước và rách khác nữa mà giờ nàng mới nhận ra, vì mỗi cử động lại hé lộ thêm một chỗ nhức nhối mới. Những vết rách nhỏ hơn, trên cổ nàng, dọc theo bụng và hai cánh tay; những vết rách sâu hơn nữa hai bên đùi, nơi con sư tử đè hai chân sau lên.

Gì thì gì, nàng cũng chẳng có lý do để nằm ườn ra đó mà thương thân trách phận. Lúc này tuyết đã rơi nặng hạt hơn. Cuộc ẩu đả để lại thương tích và gây phiền toái cho nàng, nhưng nó cũng đem lại thức ăn mà họ còn dùng được một thời gian khá dài nữa, rồi cả lông thú để khâu cho Bitterblue chiếc áo choàng em đang rất cần.

Katsa gượng đứng dậy. Nàng xem xét con sư tử khổng lồ nằm chết tại chỗ, máu chảy lênh láng trước mặt. Cái đuôi của nó - chính đây là thứ gì đó nàng đã thấy cuộn lại và vểnh lên trên cái cây đó. Manh mối đầu tiên đã cứu mạng nàng. Tính từ đầu xuống đuôi, con sư tử dài hơn chiều cao của nàng, và nàng đoán nó cũng nặng hơn nàng nhiều. Cổ vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn trên vai và lưng. Răng nó dài bằng ngón tay nàng, móng vuốt thậm chí còn dài hơn. Nàng chợt nghĩ mình đã thể hiện không tồi lắm trong trận chiến vừa rồi, mặc cho Bitterblue nghĩ gì khi cô bé trông thấy bộ dạng nàng lúc này. Đây không phải con thú nàng sẽ chọn trong cuộc đấu tay không. Con vật lẽ ra đã có thể giết chết nàng.

Thế rồi nàng nhớ ra mình đã bỏ lại Bitterblue một mình từ lúc nào, và cơn gió mạnh tung một đám tuyết dày lên mặt nàng. Nàng rút dao găm ra khỏi cổ họng con sư tử, lau nó trên nền đất và giắt vào thắt lưng. Nàng lật con sư tử nằm ngửa, hai tay túm lấy hai chân trước của con vật. Nàng nghiến răng vì cảm giác đau nhức trên vai và kéo lê con thú về hang.

Trông thấy Katsa tiến về trại, Bitterblue vội chạy đến. Cô nhóc mở to mắt. Em thốt ra một âm thanh khó hiểu nghe như thể bị nghẹn.

“Chị không sao đâu nhóc,” Katsa nói. “Nó chỉ làm chị bị trầy xước thôi.”

“Người chị đầy máu.”

“Chủ yếu là máu của con sư tử.”

Cô bé lắc đầu, sờ vào những vết rách trên áo khoác của Katsa. “Hải thần ơi,” cô bé kêu lên khi trông thấy những vết rách sâu và dài trên ngực Katsa. “Hải thần ơi,” một lần nữa cô thì thào khi nhìn vào một bên vai, hai cánh tay và bụng Katsa. “Mình phải khâu vài vết rách lại thôi. Phải lau người cho chị trước. Để em đi lấy thuốc. ”

Đêm đó khu trại của hai chị em chật ních, nhưng lửa trại sưởi ấm không gian nhỏ hẹp của họ, giúp họ nướng thịt và sấy khô tấm da thú màu hung hung chẳng bao lâu sẽ làm thành áo choàng cho Bitterblue. Bitterblue theo dõi xem thịt của họ đã chín tới đâu; họ sẽ mang theo chỗ thịt đã đông cứng khi leo núi.

Lúc này tuyết đã rơi nặng hạt hơn. Gió ném những bông tuyết vào đống lửa, làm chúng cháy xèo xèo rồi tan mất. Nếu bão còn kéo dài thì hai chị em vẫn có thể thoải mái ở trong hang này. Thức ăn, nước uống, chỗ che chắn, và hơi ấm; họ có mọi thứ cần thiết. Katsa xích lại gần để hơi ấm của ngọn lửa chạm đến nàng và làm khô bộ quần áo rách rưới mà nàng đành mặc lại sau khi rửa ráy vì chẳng còn thứ trang phục nào khác.

Nàng tiếp tục công việc đã dang dở mấy ngày nay là làm một cánh cung thật lớn. Nàng uốn cong thân cung và kiểm tra sức mạnh của nó. Nàng cắt một đoạn dây để làm dây cung. Nàng buộc chặt dây vào một đầu thân cung và kéo thật mạnh sang đầu bên kia. Nàng rên rỉ vì bên vai đau nhức, vì cái chân đau khi cánh cung đè lên một vết rách. “Nếu bị thương là thế này thì chị chịu không hiểu tại sao Po lại thích đánh nhau với chị đến thế. Không thể hiểu nổi nếu anh ấy cũng cảm thấy như thế này sau cuộc đấu.”

“Em thì chả hiểu gì những chuyện cả hai anh chị làm,” đứa trẻ bèn nói.

Katsa đứng dậy, thử căng dây. Nàng với lấy một mũi tên mình đã vót. Nàng cài mũi tên và bắn thử vào cái cây bên ngoài hang qua làn tuyết rơi lả tả. Mũi tên găm phập vào thân cây. “Không tệ,” Katsa liền nói. “Nó sẽ có ích.” Nói rồi nàng đi ra ngoài trời tuyết đang rơi để nhổ mũi tên ra khỏi thân cây. Nàng quay trở lại, ngồi xuống, bắt tay vào vót thêm tên. “Nói thật là chị sẵn sàng đổi cả miếng thịt sư tử nướng để lấy một củ cà rốt thôi. Hoặc khoai tây cũng được. Em có tưởng tượng được mình sẽ có một bữa thịnh soạn tới mức nào khi tới được một nhà trọ ở Sunder không hả công chúa?”

Bitterblue chỉ nhìn nàng, vừa nhìn vừa nhai thịt sư tử. Cô bé không đáp lời. Gió rền rĩ và tấm thảm tuyết bên ngoài hang mỗi lúc một dày thêm. Katsa lại bắn thử một mũi tên nữa vào cây và bước từng bước nặng nề ra ngoài bão tuyết để lấy tên về. Khi nàng quay trở lại và đập đôi ủng vào vách hang để phủi tuyết, nàng nhận ra Bitterblue vẫn nhìn nàng.

“Sao thế, cô nhóc?”

Bitterblue lắc đầu. Cô nhóc nhai một miếng thịt rồi nuốt. Em lấy một miếng thịt trên đống lửa đưa cho Katsa. “Chị không giống như đang bị thương cho lắm.”

Katsa so vai. Nàng vừa cắn thịt vừa nhăn mũi.

“Em thì ước giá có mẩu bánh mì cho vào bụng,” Bitterblue nói.

Katsa cười nghiêng ngả. Họ, đứa trẻ và kẻ giết sư tử, vui vẻ ngồi bên nhau, lắng nghe tiếng gió thổi tuyết bay ngoài hang núi.

aceling (Graceling Realm #1)Dịch giả: Minh Thi NXB Thời Đại Đánh máy, Type, Tạo eBook: thanhbt Nguồn: tve-4u.org Thể loại: Lãng mạn - Giả tưởng
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Kristin Cashore

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.