Cơ ngơi của lão Jack Woltz trông cứ như phim. Ngôi nhà kiểu đồn điền, sân rộng mênh mông, bao quanh là những lối đi, chuồng ngựa, bãi cỏ, bờ rào, luống hoa được tỉa tót, chăm sóc kỹ lưỡng như chăm sóc từng móng tay của các ngôi sao vậy.
Woltz đón Hagen ngay tại hiên nhà, tường kính với máy điều hòa. Ông chủ hãng phim mặc đơn giản một sơ mi lụa xanh, quần màu vàng mù tạt, chân đi đôi xăng–đan nhẹ. Đóng khung trong bộ quần áo đầy màu sắc, càng làm nổi rõ vẻ mặt cô hồn, nhăn nheo của lão. Lão đưa mời Hagen một ly Martini lớn và tự lấy một ly trên khay. Lão tỏ ra thân mật hơn hôm trước. Lão choàng vai Hagen bảo:
– Còn sớm chán, trước khi ăn, để tôi khoe anh mấy con ngựa nhé.
Trên đường ra chuồng ngựa, lão nói với Hagen:
– Tom, đáng lẽ anh nên cho tôi biết sếp của anh là Ông Trùm Corleone chứ. Tôi cứ tưởng anh chỉ là tay anh chị hạng bét, Johnny nhờ đến để hù tôi. Chứ tôi đâu muốn gây thù chuốc oán làm gì. Nhưng thôi, nói chuyện vui trước, công việc hãy để đến sau khi no nê đã.
Điều ngạc nhiên là lão Woltz tỏ ra rất hiếu khách. Lão cắt nghĩa tỉ mỉ về những phương pháp cải cách mới mà lão hy vọng chuồng ngựa của lão sẽ thành công nhất nước Mỹ. Tất cả đều có hệ thống phòng hỏa hoạn, điều kiện vệ sinh cực tốt, lại được bảo vệ bởi những thám tử tư đặc biệt. Rồi lão dẫn Hagen đến một chuồng, phía ngoài, bốn mặt tường đều gắn một tấm bảng đồng lớn. Trên mỗi bảng là tên "Khartoum".
Dù chẳng biết gì về ngựa, Hagen cũng phải công nhận con ngựa đang đứng trong chuồng tuyệt đẹp. Toàn thân Khartoum đen bóng, chỉ trừ trên cái trán rộng của nó là một đốm trắng hình một viên kim cương. Đôi mắt nâu to của nó long lanh như hai quả táo bằng vàng, da căng như tấm lụa đen mịn màng. Lão Woltz nói bằng cái giọng hãnh diện như trẻ con khoe món đồ chơi yêu quý nhất:
– Ngựa nòi tốt nhất thế giới đấy. Tôi mua nó bên Anh hồi năm ngoái, sáu trăm ngàn đô. Dám cá là Nga hoàng cũng chưa hề mua một con ngựa tới giá đó. Nhưng tôi không cho nó đua đâu. Để gây giống. Tôi sẽ xây dựng một chuồng ngựa đua cả nước này chưa từng có.
Lão vuốt ve bờm con ngựa, dịu dàng âu yếm gọi: "Khartoum, Khartoum." Rồi lão nham nhở nói với Hagen:
– Này, tớ là một tay kỵ mã tuyệt lắm đấy, mà năm mươi tuổi mình mới leo lên lưng ngựa lần đầu nhé. Có lẽ bà cố, bà nội tớ bị lão Cossack nào đó hiếp, nên tớ có dòng máu kỵ mã.
Lão gãi gãi bụng con ngựa, giọng khâm phục thật sự:
– Coi "cái gậy" của nó kìa. Ước gì của tớ giống vậy nhỉ!
Cả hai trở vào ăn tối. Ba bốn tên bồi phục vụ. Khăn ăn, chén dĩa đều thêu vàng cẩn bạc, nhưng đồ ăn thường quá. Rõ ràng lão Woltz sống một mình và cũng là một tay không có "tâm hồn ăn uống". Đợi đến khi cả hai phì phèo hút xì gà, Hagen mới lên tiếng hỏi:
– Johnny có được nhận vai đó hay không?
Lão Woltz nói ngay:
– Dù có muốn tôi cũng không thể làm vậy được. Tất cả diễn viên đã được phân vai, ký hợp đồng, tuần sau bấm máy rồi. Tôi chẳng thể nào thay đổi được. Hagen hết cả nhẫn nại:
– Ở ngôi vị hàng đầu như ông, một thay đổi nhỏ như vậy đâu khó khăn gì. Hay ông không tin thân chủ tôi?
Woltz lạnh lùng nói:
– Tôi biết sẽ bị công đoàn gây khó. Goff, thằng chó đẻ đã nói với tôi rồi. Anh có biết là mỗi năm tôi phải đấm mõm nó một trăm ngàn đô không? Tôi cũng tin anh có thể "hồi sinh" cho mấy thằng diễn viên nghiện ngập của tôi. Nhưng tôi không cần, tôi có thể tự đầu tư cho cuốn phim của chính tôi. Vì tôi căm ghét thằng con hoang Fontane. Hãy nói với sếp của anh, muốn gì cũng được trừ việc này.
Hagen bảo:
– Tôi thấy ông chưa nắm hết tình hình. Ông Corleone là cha đỡ đầu của Johnny Fontane. Giữa họ là một quan hệ tín ngưỡng thiêng liêng rất gắn bó.
Lão chủ hãng phim kính cẩn cúi đầu khi nghe tới tôn giáo. Hagen tiếp tục:
– Người Ý cho rằng thế giới này khắc nghiệt quá, nên một con người phải cần có tới hai ông bố để săn sóc. Từ khi cha ruột Johnny mất, ông Corleone thấy có trách nhiệm đối với Johnny càng sâu sắc hơn. Ông Corleone là người rất nhạy cảm, nhờ ông việc nhỏ lần này không xong, sẽ không bao giờ có lần thứ hai dám nhờ vả ông đâu.
Woltz nhún vai:
– Tôi rất tiếc. Nhưng câu trả lời vẫn là… không. Nhưng tiện thể anh có mặt ở đây, anh có thể cho biết tôi phải chi bao nhiêu để dẹp yên vụ công đoàn? Bằng tiền mặt chi ngay bây giờ.
Vậy là Hagen đã hiểu. Lý do tại sao lão tốn thời giờ với hắn, trong khi lão đã quyết định từ chối vụ thằng Johnny. Vì lão cảm thấy an toàn, không ngán quyền lực của Ông Trùm. Và chắc chắn với những mối quan hệ chính trị, sự gắn bó với xếp sòng FBI, thế mạnh trong kỹ nghệ phim ảnh nên lời hăm he của Ông Trùm chẳng làm lão ngại. Chẳng riêng Hagen, bất cứ anh nào có chút đầu óc, đều thấy lão Woltz đã lượng giá tình hình. Ông Trùm không thắng nổi để ép lão trao vai cho Johnny, một khi lão sẵn lòng mất một món tiền để dẹp vụ đình công. Nhưng có điều lão hoàn toàn không tính tới. Đó là Ông Trùm đã hứa với thằng con đỡ đầu, mà một khi đã hứa là ông phải làm bằng được.
Hagen lặng lẽ nói:
– Ông hoàn toàn hiểu lầm tôi rồi. Ông làm sự việc trở nên rối rắm quá. Sếp tôi hứa thu xếp vụ đình công là chỉ vì thuần túy tình bằng hữu với nhau, đáp lại những gì ông sẽ giúp chúng tôi. Chỉ có vậy thôi, chứ ra điều kiện gì đâu. Ông hiểu lầm rồi.
Dường như chỉ đợi có thế, lão nổi giận, hét lên:
– Tôi không lầm. Trái lại, tôi hiểu quá rõ. Đó là kiểu Mafia, phải không. Nói năng ngọt ngào, trơn tru như mồm thoa dầu ô liu vậy, thật sự chỉ toàn là hăm dọa. Tôi nói thẳng cho anh biết. Không đời nào thằng Johnny được đóng vai đó, dù đó là một vài tuyệt vời thích hợp với nó, sẽ làm nó trở thành một ngôi sao lớn. Nhưng không bao giờ. Vì tôi căm cái thằng điếm đực đó. Tôi sẽ tống nó ra khỏi giới điện ảnh. Tôi cho anh biết vì sao. Vì nó phá hủy một mầm non sáng giá nhất của tôi. Suốt năm năm, tôi đã cho con bé học hát, múa, diễn xuất. Tôi đã đổ ra hàng trăm ngàn đô. Tôi dọn đường cho con bé thành một ngôi sao. Để anh thấy tôi cũng là một kẻ mềm lòng, nên tôi nói thật, không chỉ là chuyện tiền bạc. Con bé rất đẹp, ân ái tuyệt vời, tôi chưa bao giờ gặp một phụ nữ như vậy. Thế rồi thằng Johnny xuất hiện với cái miệng bôi mỡ, nó dụ dỗ con bé. Con nhỏ tung hê tuốt tuột để theo nó. Chúng làm tôi trở thành trò cười cho thiên hạ. Này Hagen, ở địa vị tôi mà lại chịu để nó giỡn mặt vậy sao? Tôi phải bắt nó trả giá chứ.
Hagen kinh ngạc, một người cứng rắn như vậy mà lại để cho ba cái chuyện vặt ấy ảnh hưởng tới công việc, mà lại là chuyện quan trọng nữa chứ?
Trong thế giới của Hagen, thế giới của nhà Corleone, cái đẹp thể xác, sức mạnh dục tình của đàn bà chỉ là những chuyện nhẹ tênh giữa bao công việc bề bộn. Đó chỉ là những chuyện riêng tư, trừ khi dính dáng đến danh dự gia đình. Hagen bảo:
– Ông rất đúng ông Woltz ạ. Hoàn toàn đúng. Nhưng tôi nghĩ ông vẫn chưa hiểu cái chuyện nhỏ xíu này quan trọng đến thế nào đối với thân chủ của tôi. Ông Corleone đã bế đứa bé là Johnny trong ngày rửa tội nó. Khi cha nó mất, ông Corleone đối với nó như một người bố thật sự, mặc dù đã rất nhiều người, vì chuyện ân nghĩa, gọi ông bằng "bố". Ông Corleone không bao giờ bỏ quên bạn bè, con cháu đâu.
Woltz đứng phắt dậy:
– Tôi nghe đủ rồi. Tụi bất lương đừng hòng ra lệnh cho tôi. Tôi chỉ nhấc cái điện thoại này lên, đêm nay anh sẽ được ngủ trong tù. Và nếu cái lão Mafia kia đụng tới tôi, lão sẽ thấy tôi không dễ bị "chơi" như thằng bầu ban nhạc tầm thường kia đâu. Phải, tôi từng nghe vụ ông ấy gỡ thằng Johnny ra khỏi hợp đồng như thế nào rồi. Nghe cho kỹ, ông Corleone của anh sẽ không chống đỡ nổi đâu. Cho dù tôi không cần phải sử dụng đến mối quen biết của tôi với Nhà Trắng.
Hagen tự nhủ:
– Thằng chó đẻ ngu thật. Thế mà cũng là "ông lớn", đứng đầu một phim trường lớn nhất thế giới, là cố vấn Tổng thống. Ngu thật, không hiểu là Ông Trùm sẽ nhào vào ngành điện ảnh, giữ lời hứa bằng bất cứ giá nào sao.
Hắn lừng khừng đứng dậy:
– Cám ơn ông về bữa ăn và về buổi tối vui vẻ. Ông có thể vui lòng cho xe đưa tôi ra phi trường? Vì tôi không ở qua đêm được. Ông Corleone đang nóng lòng mong tin.
Trong khi đứng chờ xe, Hagen thấy hai người sắp bước lên chiếc xe chờ sẵn. Đó là con bé tóc vàng xinh đẹp và người mẹ mà Hagen đã thấy khi ngồi chờ ngoài văn phòng của lão sáng nay. Nhưng lúc này, miệng con bé mím chặt, đau đớn, son nhòe nhoẹt. Mắt nó thất thần. Bước xuống mấy bậc thềm để ra xe, cặp chân dài, thon đẹp của nó lật bật, xiêu vẹo như người có tật. Mẹ nó phải dìu nó đi, xốc lên xe, rít lên những lời ra lệnh vào tai nó. Mẹ nó liếc vội về phía Hagen, nó thấy mắt mụ sáng lên đắc thắng.
Nhìn cái xe chở mẹ con mụ khuất dạng, Hagen đã hiểu lý do tại sao hắn không được bay cùng chuyến bay với lão Woltz. Vì hai mẹ con mụ đi cùng chuyến với lão. Như vậy con yêu râu xanh mới có thì giờ nghỉ ngơi và "hành sự" với đứa bé gái kia. Hay ho cái nỗi gì mà Johnny lại ham chốn này chứ. Biết làm sao được, đành phải chúc hắn may mắn vậy, mà cũng chúc cả thằng Woltz luôn.