Sau năm tháng ẩn cư ở Sicily, Michael Corleone mới hiểu được cá tính và nghiệp dĩ của bố. Nó cũng hiểu những con người như Luca Brasi, Clemenza, cả sự chịu đựng và an phận của mẹ. Ở Sicily nó mới biết rằng nếu không chống lại số phận, thì những con người như thế sẽ ra sao. Nó hiểu ra tại sao Ông Trùm luôn bảo: "Mỗi người đều có định mệnh riêng", nó cũng hiểu vì sao có sự khinh bỉ công quyền, sự căm ghét đối với những kẻ phạm luật im lặng, Omerta.
Ngày rời con tàu trên cảng Palermo, với bộ đồ cũ nát và cái mũ cà tàng, Michael được chuyển đến một vùng rất xa thành phố, do Mafia kiểm soát. Ông capo–mafioso, thủ lĩnh địa phương này, xưa kia từng chịu ơn sâu nặng với Bố Già. Làng Corleone, cái tên mà khi di cư qua Mỹ Ông Trùm đã dùng làm họ, cũng nằm trong vùng này. Nhưng bà con họ hàng Ông Trùm đâu còn ai ở đây. Đàn bà thì đã chết giờ hết. Đàn ông thì bị giết trong những màn thanh toán thù oán lẫn nhau, nếu còn sống thì di cư sang Mỹ, Brasin, hoặc đến một vùng khác trong nước Ý. Lâu dần nó còn khám phá ra một điều, cái nơi nhỏ xíu nghèo mạt rệp này có tỉ lệ sát nhân cao nhất thế giới.
Michael được thu xếp là khách trong nhà ông chú độc thân của vị thủ lĩnh vùng. Ông lão đã bảy mươi tuổi và cũng là bác sĩ của quận. Còn thủ lĩnh, capo–mafioso, tức là Trùm Tommasino năm mươi tuổi, làm gabbellotto, cai quản cơ ngơi rộng lớn cho một gia đình quyền quý nhất Sicily. Công việc của gabbellotto là phải bảo đảm sao cho đám dân nghèo không được léo hánh vào vùng đất chưa canh tác để săn bắn trộm, hay tìm cách cắm dùi chiếm đất, Gabbellotto ăn lương của nhà giàu để bảo vệ đất đai của chúng bằng mọi giá. Đám bần cố nông dựa vào pháp luật để xin phép mua đất bỏ hoang, gabbellotto xuất hiện ngay để hăm he, hù dọa chẳng mất mạng thì cũng què giò, gãy cẳng.
Trùm Tommasino còn kiểm soát việc cung cấp nước trong vùng. Lão phản đối kịch liệt dự án xây dựng thêm đập nước của chính quyền La Mã. Nếu xây thêm đập nước là phá hoại kinh tế của lão, nguồn lợi bán nước độc quyền từ những giếng nước đã có từ hàng trăm năm trước. Tuy vậy, trùm Don Tommasino cũng thuộc phe cổ, không dính vào vụ buôn bán ma túy và mại dâm. Vì vậy lão là cái gai của đám đầu đảng Mafia mới nổi ở Palermo, cái đám chịu ảnh hưởng lũ côn đồ bị Mỹ trục xuất về lại Ý.
Trùm Tommasino rất đường bệ, một "con người có bụng", đúng nghĩa là một người đủ làm khiếp vía lũ đàn em. Vì vậy Michael rất được an toàn trong sự bảo vệ của lão. Nhưng tốt hơn, nên giữ bí mật cho kẻ đào tẩu. Và Michael chỉ loanh quanh trong bốn bức tường của bác sĩ Taza, chú của trùm Tommasino.
Bác sĩ Taza cao hơn mét tám, da dẻ hồng hào, tóc bạc như tuyết, tuy ở tuổi bảy mươi, tuần nào "cụ" cũng viếng mấy em nho nhỏ hành nghề tại Palermo. Càng trẻ "cụ" càng khoái. Cái tật nữa của cụ là mê sách. Cái gì cũng đọc. Thượng vàng hạ cám, cụ đọc tuốt. Rồi cụ bắt đám bệnh nhân nhà quê nghe cụ kể những gì đã đọc. Cái đám ngu dốt này chẳng hiểu gì cả, cho là cụ dở hơi mất rồi.
Vào những buổi chiều tối, bác sĩ Taza, ông trùm Tommasino và Michael ngồi trong khu vườn rộng mênh mông, rải rác đầy những tượng đá cẩm thạch, cứ như hòn đảo này người ta trồng tượng cho mọc lên như trồng nho vậy. Cụ Taza khoái kể lại những chiến công hiển hách của Mafia từ bao thế kỷ qua, còn Michael mê mẩn lắng nghe. Trong không khí nồng nàn chuếnh choáng hương rượu trái cây, sự êm ả, thanh tao trong vườn, đôi lúc ngay cụ Taza cũng bị ngất ngây, cuốn hút theo câu chuyện của chính mình.
Cụ bác sĩ là huyền thoại và ông Trùm Tommasino là hiện thực. Trong ngôi vườn xưa cũ này, Michael đã tìm hiểu nguồn cội nơi ông già nó lớn khôn. Nó đã hiểu nghĩa gốc của từ "Mafia" là "nơi ẩn trú". Rồi nó trở thành tên của tổ chức bí mật, vùng lên chống lại những kẻ thống trị đã bao đời áp bức, bóc lột người dân Sicily. Trong lịch sử loài người, Sicily là mảnh đất bị nghiền nát, bóc lột tàn nhẫn nhất. Khảo tra, lục soát từ nhà nghèo tới nhà có chút máu mặt. Từ thằng mục tử tới bác nông dân, đều bị đám chúa đất và lũ ông hoàng của nhà thờ đạo Thiên Chúa hành hạ. Cảnh sát là khí cụ cho quyền uy của chúng. Người dân căm hận đám cảnh sát này tới mức, khi cần hạ nhục kẻ nào, chỉ việc chửi kẻ đó là "đồ cớm", là đủ gây đau đớn cho kẻ đó rồi.
Gặp một sức mạnh tàn bạo, dã man như vậy, người dân Sicily phải tập nhẫn nhục, không bao giờ để lộ mối căm hờn của họ để tránh bị trả thù, hành hạ. Vì họ hiểu rằng xã hội đó là kẻ thù của họ, nên giữa họ có bất hòa, tranh chấp, thì họ tìm đến hội kín Mafia nhờ giải quyết. Để củng cố quyền lực, Mafia đặt ra luật im lặng, Omerta. Tại những vùng quê Sicily, khách lạ hỏi thăm đường, chẳng có ai mở miệng trả lời. Đối với bất cứ thành viên Mafia nào, tội lớn nhất là dám đi báo cảnh sát tên của kẻ nào định bắn hay chỉ làm hắn bị thương. Omerta trở thành một tôn giáo của người dân. Phụ nữ có chồng hay con trai bị giết, có con gái bị hãm hiếp cũng không bao giờ báo cảnh sát tên thủ phạm.
Họ không tin tưởng công lý của chính quyền. Họ tìm tới Mafia. Có gì khó khăn cấp bách, họ chạy ngay tới capo–mafioso. Capo-mafioso là công bộc, là lãnh đạo, là người bảo bọc họ từ cái ăn đến việc làm.
Nhưng có điều bác sĩ Taza không đả động tới, mấy tháng sau chính Michael khám phá ra là băng đảng Mafia ở Sicily đã từng là trợ thủ bất hợp pháp cho tụi nhà giàu, tay sai của cảnh sát và chính quyền. Nó đã trở thành một cơ cấu tư bản chủ nghĩa suy đồi, chống Cộng sản, phản tự do, đặt ra những loại thuế riêng, đánh vào mọi hình thức làm ăn bất kể lớn nhỏ.
Lần đầu tiên Michael Corleone hiểu vì sao những người như ông già nó, thà đi cướp của giết người chứ không chịu làm một thành viên trong xã hội hợp pháp kia.
Bất kỳ con người nào có chút đầu óc cũng không thể nào chấp nhận một đời sống nghèo khổ, hãi hùng, nhục nhã ở Sicily. Nhưng trên đất Mỹ, một số di dân Ý cũng phải chịu đựng những quyền thế tàn bạo chẳng kém gì.
Cụ bác sĩ Taza cũng đã đề nghị Michael cùng cụ đến vui chơi trong mấy ổ nhện ở Palermo hàng tuần, nhưng nó từ chối. Hàm trái nó còn nguyên kỷ niệm của lão đại úy McCluskey, vì chuồn gấp đi Sicily, cái hàm vỡ nát của nó đã kịp chữa trị gì đâu. Xương xẩu ráp và vội vàng, làm mặt nó nhìn nghiêng méo mó đến phát khiếp. Michael là thằng rất hãnh diện với ngoại hình của nó, làm sao nó chịu nổi vẻ xấu xí này. Nó không quan tâm lắm đến những cơn đau vẫn hành hạ nó, vì mỗi lần như vậy, cụ Taza lại cho nó thuốc giảm đau. Ông cụ cũng đề nghị điều trị, chỉnh lại vết thương cho nó, nó vội vàng từ chối. Thời gian sống chung đủ để Michael thấy có lẽ cụ bác sĩ này là thầy thuốc dở nhất Sicily. Chính ông ta thú nhận, tuy đọc đủ thứ trên đời, nhưng chẳng hề rờ tới sách thuốc, vì cụ có đọc cũng vô ích, chẳng hiểu gì sất. Ông cụ tốt nghiệp trường Y hẳn hoi, là nhờ một tay tổ Mafia đến tận Palermo thu xếp số điểm đậu cho anh sinh viên Taza. Nội chuyện này cũng đủ thấy Mafia làm ung nhọt xã hội đến thế nào. Tài năng, trí tuệ chẳng là cái thá gì. Nghề nghiệp cũng do Bố Già ban phát như một ân huệ.
Sống nơi đây, Michael có thời gian để nghiền ngẫm đủ mọi chuyện trên đời. Ban ngày, nó lang thang đi dạo về miền quê, luôn luôn có hai tên mục đồng, bộ hạ của Trùm Tommasino đi kèm. Những tên mục đồng trên đảo này, thường cũng là những tên giết mướn của Mafia. Chúng lãnh thêm công việc giết người để thêm thu nhập. Michael liên tưởng tới tổ chức của ông già nó. Nếu cứ tiếp tục phát triển, thì cũng sẽ giống như những gì đang xảy ra tại nơi này, sẽ trở thành ung nhọt hủy hoại toàn xã hội. Sicily thật sự đã trở thành mảnh đất của ma, vì người sống đã bỏ đi tứ xứ để kiếm miếng ăn, hay vì trốn tránh khỏi sự giết chóc cũng chỉ vì miếng cơm manh áo.
Trong những chuyến đi chơi xa như vậy, điều gây xúc động mạnh nhất đối với Michael là cảnh quê đẹp tuyệt vời. Nó lững thững qua những vườn cam, hun hút như những cái hang đầy bóng mát, qua những miền quê với những ống máng, phun toé nước từ những đầu rắn khổng lồ bằng đá, tạc từ thời trước Chúa giáng sinh. Những ngôi nhà như những biệt thự La Mã cổ, mặt tiền cao lớn bằng đá cẩm thạch, những gian phòng mênh mông, vòm mái vòng cung đang trở thành phố tích, chỉ còn là nơi trú ẩn cho mấy con cừu đi lạc. Phía chân trời, những ngọn đồi thật duyên dáng, như những tảng đá rực rỡ được xếp chồng lên nhau. Vườn tược, cánh đồng điểm tô lên sa mạc như một chuỗi ngọc bích long lanh, rực rỡ. Đôi khi Michael đi tới tận thị trấn Corleone, nơi đây bây giờ chỉ còn mười tám ngàn cư dân chui rúc trong những căn nhà chật hẹp, dựng bằng đá đen, lấy từ rặng núi gần nhất. Mới năm ngoái thôi, tại Corleone có tới sáu mươi vụ giết người, cả thị trấn còn u ám vì chết chóc. Cánh rừng Ficcuzza xa xa hoang vụ buồn thảm.
Hai thằng chăn cừu làm bảo vệ cho Michael lúc nào cũng kè kè khẩu lupara cổ lỗ dài thòng. Lupara là vũ khí ưa thích của dân Mafia. Khi Mussolini phải tay cảnh sát trưởng đến Sicily dẹp bằng hết Mafia, việc đầu tiên hắn làm, là ra lệnh đập những bức tường đá xuống dưới một thước, để đám sát nhân Mafia với khẩu súng cao nghễu nghện không còn có thể dùng tường làm nơi phục kích. Nhưng phương án này không đem lại kết quả gì, nên Bộ trưởng an ninh ra lệnh tống tên nào bị nghi ngờ là Mafia ra đảo hết.
Cho đến khi Sicily được quân đồng minh giải phóng, mấy anh quan chức quân sự Mỹ cho rằng bất cứ ai bị ngồi tù vì chế độ phát xít đều là những nhà tranh đấu cho nền dân chủ. Thế là mấy tay Mafia vừa được thoát tù, vừa được tuyển làm xã trưởng hay thông dịch viên cho quân đội nhà nước. Cơ hội quý hóa này cho phép băng đảng Mafia gây dựng lại tổ chức và trở nên khủng khiếp hơn bao giờ hết. Sau chặng đi bộ đường dài, thêm chai rượu mạnh, đồ nhắm thịt, bánh no nê, làm Michael được một giấc ngủ ngon lành đêm đó. Trong thư viện của bác sĩ Taza chất đầy sách bằng tiếng Ý, nhưng tuy Michael nói được thử ngữ Ý và cũng đã qua vài khóa tiếng Ý ở đại học, nhưng nó phải vật lộn rất mất thì giờ với mấy cuốn sách này. Giọng nó chẳng giống dân địa phương chút nào, nghe cứ như dân Ý miền Bắc hay ở biên giới Thụy Sĩ và Đức. Nhưng nhờ cái mặt bị biến dạng, trông Michael có vẻ "người cùng làng hơn", vì thiếu thuốc men điều trị, mấy bộ mặt méo mó ở Sicily là chuyện bình thường. Những vết thương nhỏ cũng không và được, đơn giản chỉ vì không có tiền. Người lớn, trẻ em chịu mang bộ mặt chẳng giống ai, mà nếu ở Mỹ chỉ một cuộc giải phẫu nhỏ cũng sửa chữa được.
Michael vẫn thường nhớ đến Kay, nhớ nụ cười, cả tấm thân nàng. Lương tâm nó cũng cắn rứt vì chuyện nó bỏ ra đi, không một lời từ biệt. Có điều lạ là nó không hề bị cắn rứt vì chuyện giết hai con người, vì Sollozzo là đứa mưu toan sát hại ông già, còn đại úy McCluskey là kẻ đã làm mặt nó bị biến dạng suốt đời.
Bác sĩ Taza cứ nhắc nhở nó đi giải phẫu để chỉnh lại cái mặt méo, nhất là mỗi khi nó xin thuốc giảm đau. Càng ngày cơn đau càng mạnh và thường xuyên hơn. Ông cụ cắt nghĩa đó là vì một dây thần kinh phía dưới mắt, nó tỏa ra các dây thần kinh khác. Đối với dân Mafia thì đây là điểm khảo tra rất lý tưởng. Chỉ châm đầu nhọn của cây dùi đâm nước đá trúng ngay huyệt đó của nạn nhân. Dây thần kinh đó của Michael bị thương, hay bị một mảnh xương vỡ đâm phải. Chỉ một phẫu thuật nhỏ ở Palermo sẽ làm hết cơn đau.
Nhưng Michael chỉ cười bảo:
– Đó là chút kỷ niệm gia đình.
Nó thật sự không quan tâm đến sự đau nhức, mà là cái tiếng vù vù nho nhỏ trong đầu như cái mô tơ lọc nước vậy.
Gần bảy tháng sống cảnh quê mùa, nhàn hạ làm Michael phát chán. Thời gian này ông Trùm Tommasino lại bận rộn, vắng nhà luôn. Ông có chuyện bực mình với đám Mafia mới nổi lên ở Palermo, đám trẻ này phất lên nhờ vào dịch vụ xây dựng thời hậu chiến. Ý đồng tiền, chúng định lấn sân phe già. Trùm Tommasino quyết bảo tồn lãnh địa của ông. Vì vậy Michael vắng ông bạn già, cứ phải nghe đi nghe lại mấy câu chuyện cũ rích của cụ bác sĩ Taza.
Một buổi sáng, Michael quyết định làm cuộc hành trình tới rặng núi qua khỏi Corleone. Tất nhiên cũng có hai gã chăn cừu đi hộ tống. Thật sự không chỉ bảo vệ vì nó là người của nhà Corleone, mà ngay dân địa phương cũng không dám lang thang một mình trong vùng này. Một nơi đầy rẫy cướp đường, những phe phái Mafia thanh toán lẫn nhau. Ấy là chưa kể bị hiểu lầm là kẻ trộm cắp mấy cái pagliaio.
Pagliaio là một cái chòi lợp rơm, nằm giữa cánh đồng để chứa nông cụ và cũng là nơi tạm trú nắng mưa của nông dân. Nhờ những chòi này, nông dân không phải vất vả khuân vác cày cuốc đi, về rất xa xôi. Nhà nông Sicily không ở ngay tại đất canh tác. Vì ở bơ vơ ngoài đồng rất nguy hiểm. Vả lại tấc đất tấc vàng, không nên phí phạm. Họ trong làng, sớm đi tối về. Bởi vậy, nếu trở ra đồng buổi sáng, họ thật sự đau đớn nếu thấy nông cụ trong chòi bị trộm hết, điều đó chẳng khác nào giựt mất miếng ăn của họ trong ngày hôm ấy. Chính quyền bó tay vì mấy vụ trộm cắp này nên nông dân lại phải nhờ Mafia bảo vệ. Thằng nào mò mẫm, chôm chỉa cày, cuốc trong chòi là bị Mafia thịt ráo. Tất nhiên, cũng có những người vô tội bị vạ lây. Vì thế nếu chẳng may Michael lang thang qua cái lều vừa bị mất trộm, nó sẽ bị kết tội, trừ khi có người bảo lãnh.
Vì vậy một buổi sáng đẹp trời, Michael khởi hành băng ngang cánh đồng, cùng hai gã mục tử trung thành. Một gã thì ngô nghê, gần như đần độn, im thin thít cả ngày, mặt lì lì như dân da đỏ. Thằng này đúng tuýp Sicily, lúc ít tuổi thân hình nhỏ bé, càng lớn tuổi mới phát phì ra. Nó tên là Calo.
Còn thằng kia là Fabrizzio đã từng đi đây đi đó, trẻ hơn Calo, nhưng còn biết vài điều của thế giới bên ngoài cái làng của chúng. Vì trước đây Fabrizzio đã từng là lính thủy trong hải quân Ý, thời gian đủ để anh lính tò te xăm mấy hình ảnh lên người, trước khi tàu bị đánh đắm và bị quân Anh bắt làm tù binh. Nhưng nhờ cái vụ xăm mình đó mà nó trở thành con người nổi tiếng khắp làng. Vì dân Sicily đâu có khoái trò này. Họ chỉ thích sơn vẽ những cảnh yêu thương hoan lạc bên hông mấy cái xe kút kít đẩy hàng ngoài chợ. Phần thằng Fabrizzio xăm mình cũng chỉ vì muốn che cái bớt đỏ lòm trên bụng. Mặc dầu nó đã xăm một đề tài rất đáng "tôn trọng" của dân Sicily, một anh chồng lại một dao vào cặp gian phu dâm phụ đang trần truồng cuốn lấy nhau, trên vùng bụng đầy lông lá. Tuy nhiên, từ khi trở về làng, nó cũng chẳng hãnh diện, khoe khoang "tác phẩm" ấy làm gì.
Thằng Fabrizzio hay lẩn thẩn hỏi chuyện Michael về nước Mỹ. Chẳng ai nói ra, nhưng ai chẳng biết Michael là một tên Mỹ gốc Ý, tuy không biết chính xác nó là ai, nhưng chắc chắn là một tay đang tẩu thoát vụ gì đó không thể tiết lộ được. Lâu lâu Fabrizzio lại quà cáp cho cậu Michael ổ phô mát tươi rói, còn ướt sữa.
Ba người đi dọc theo những con đường quê bụi mịt mù, vượt qua những con lừa đang kéo những cỗ xe sơn vẽ những hình ảnh lòe loẹt, vui mắt. Mặt đất đầy hoa dại hồng hồng. Những vườn cam, những cây ô liu, hạnh đào nở đầy hoa, Michael thật sự ngạc nhiên, vì cái truyền thuyết nghèo đói của dân Sicily, nó cứ ngỡ đây phải là mảnh đất đồng khô cỏ cháy. Vậy mà như nó thấy, đất đai phì nhiêu, màu mỡ, hương hoa chanh nồng nàn khắp không gian. Nó tự hỏi, với khung cảnh diễm lệ tuyệt vời thế này, sao người ta lại phải bỏ đi. Con người tàn nhẫn khủng khiếp đến cỡ nào đối với anh em đồng loại, để đến nỗi phải ồ ạt đi khỏi khu vườn địa đàng này?
Nó định đi bộ tới làng Mazara ven biển, rồi buổi chiều đi xe buýt về lại làng Corleone, sau một ngày mệt nhoài, chắc sẽ ngủ ngon. Đồ ăn thì khỏi lo, hai tên chăn cừu đã lèn đầy bánh mì, phô mai trong ba lô chúng. Cả hai vung vẩy hai khẩu lupara như những kẻ đi săn.
Buổi sáng thật đẹp. Michael như sống lại những ngày thơ ấu, như khi nó nhào ra ngoài thật sớm trong một sáng hè để đá banh. Cả Sicily trải thảm muôn hoa rực rỡ. Hoa cam, hoa chanh nở rộ, tỏa hương ngào ngạt, đến cái mũi tắc tị vì thương tật của Michael còn ngửi thấy.
Bề ngoài nơi giập vỡ bên má trái của nó đã lành, nhưng những mảnh xương nằm không đúng chỗ, đè lên xoang mũi nó, làm mắt trái nó nhức nhối và nước mũi chảy liên tục. Michael luôn phải dùng khăn tay để chùi. Nhiều khi nó hỉ mũi đại xuống đất, giống như mấy bác nhà quê ở đây. Đó là cái tật mà nó rất tởm. Ngày còn bé mỗi khi thấy cánh Ý già, khinh miệt cái khăn mùi xoa, thói rởm đời của tụi Anh, hỉ mũi toàn toẹt ngay trên đường tráng nhựa, Michael không chịu nổi.
Michael cảm thấy mặt nặng chình chịch. Bác sĩ Taza bảo đó là do xoang mũi bị ép bởi những xương gãy liền lại không đúng chỗ. Ông gọi nó là vỏ trứng xương cung gò má. Nếu được sửa chữa kịp thời trước khi xương gắn cứng lại với nhau, thì chỉ cần một cuộc giải phẫu nhỏ, dùng một dụng cụ giống như cái muỗng, để đẩy những mảnh xương về đúng vị trí là xong. Tuy nhiên, ông bảo Michael nên tới bệnh viện Palermo. Ở đó họ sẽ áp dụng phương pháp tốt nhất để đập vỡ lớp xương đó, rồi sắp xếp lại. Michael nghe ớn quá, từ chối ngay.
Vậy là ngoài sự nhức nhối, nước mũi thò lò, Michael còn bị bực bội hơn nữa vì cái mặt lúc nào cũng có cảm giác nặng nề.
Hôm đó ba thầy trò không tới được làng ven biển như dự định. Vì mới đi được khoảng mười lăm dặn, cả ba tạt vào một vòm cam xoè tán như một cái hang mát rượi để ăn trưa và nhậu lai rai. Thằng Fabrizzio luôn mồm tán nhảm, nếu được sang Mỹ nó sẽ làm gì. Ăn nhậu no say, ba người ngả mình trong bóng mát. Fabrizzio cao hứng mở phanh áo, thót bụng lại, mấy hình người xăm trên da bụng nó trở nên sống động. Đôi tình nhân trần truồng quằn quại, đau khổ vì mũi dao oan nghiệt của người chồng bị phụ bạc. Trong khi mọi người đang thích thú vì màn biểu diễn của Fabrizzio, thình lình Michael bị choáng váng vì cái mà dân Sicily kêu bằng "cú sét".
Xa xa là cánh đồng trải dài như tấm lụa xanh. Con đường nhỏ từ tán cây ba người đang nằm, dẫn xuống một biệt thự đúng kiểu La Mã, trông như vừa được bứng lên từ phế tích Pompeii. Đó là một lâu đài nhỏ, với mặt tiền bằng đá cẩm thạch, những cây cột xẻ rãnh kiểu Hy Lạp. Từ sau hàng cột, một bầy thôn nữ chạy ùa ra, theo sau là hai mụ quản lý mặc đồ đen, tròn trùng trục. Rõ ràng đây là dân làng đến làm nhiệm vụ có từ lâu đời, là lau chùi dọn dẹp lâu đài cho viên quan địa phương về nghỉ đông. Các cô tràn ra cánh đồng để hái hoa, trang trí trong lâu đài. Họ hái những bông sulla hồng, wistery tím, bó chung với hoa cam, hoa chanh. Không thấy đám đàn ông đang nằm nghỉ trong tán lá cam, các cô cứ tiến mỗi lúc mỗi gần thêm.
Họ mặc toàn vải rẻ tiền, hoa in sặc sỡ, bó sát thân hình. Tất cả còn trong độ tuổi "bẻ gãy sừng trâu", nhưng đã mang đầy đủ nét duyên đàn bà vừa chín tới. Ba, bốn cô vui vẻ rượt đuổi một cô về phía vườn cam. Cô gái bị đuổi tay cầm chùm nho lớn, vừa chạy về phía chòm cây có thầy trò Michael, vừa bắt những quả nho ném lại các bạn. Tóc cô bé đen mun như những quả nho đang cầm trên tay và thân hình nảy nở, như muốn căng bứt khỏi làn vải áo.
Tới gần chòm cây, cô bé giật mình, đứng phắt lại. Cô vừa thoáng thấy mấy cái sơ mi đàn ông, màu sắc khác lạ. Cô đứng nhón chân, như con nai toan trốn chạy. Nhưng cô lỡ đến gần quá rồi, và ba người đàn ông đã nhìn rõ mặt cô.
Ở cô bé này tất cả đều mang hình trái xoan, từ đôi mắt, khuôn mặt, cho đến đôi mày vòng cung. Làn da hồng mịn màng. Mắt to không rõ là nâu hay tím, nhưng sẫm màu, với hàng lông nheo dày, làm cô tăng thêm vẻ yêu kiều, đằm thắm. Đôi môi mọng đỏ như nho chín. Cô bé đẹp đến nỗi làm thằng Fabrizzio phải rên lên:
– Chúa ôi! Xin cứu rỗi linh hồn con, con chết đến nơi rồi.
Dường như cô bé nghe rõ những gì nó nói, nên vội quay đầu, chạy ngược về với đám bạn. Đôi mông con bé đong đưa dưới làn váy chật, vừa khêu gợi, vừa ngây thơ quá. Chạy tới các bạn, con bé đảo một vòng quanh họ, khuôn mặt thánh thiện của nó nổi bật trên cánh đồng hoa rực rỡ. Nó đưa bàn tay còn đầy những chùm nho chỉ trỏ về hướng lùm cây. Đám con gái vừa bỏ chạy, vừa cười. Hai mụ béo áo đen choe choé chửi mấy đứa con gái vô duyên.
Còn Michael Corleone thì choáng váng, đứng đờ ra, tim đập rộn ràng trong ngực. Máu huyết cuồn cuộn khắp châu thân, sôi nổi đến từng đầu ngón chân. Hương thơm của muôn hoa trên đảo này nồng nàn trong gió, nào cam, chanh, nho bưởi quyện vào nhau, làm nó cảm thấy dường như thân thể nó thoát về tận đâu đâu. Cho đến khi nghe hai thằng chăn cừu cười ha hả:
– Cậu bị trúng cú sét rồi, phải không? Fabrizzio vỗ vai Michael hỏi.
Lì lì như thằng Calo mà cũng vỗ lên cánh tay Michael ân cần, vỗ về như Michael bị xe đụng phải:
– Bình tĩnh, cậu, không sao đâu.
Fabrizzio đưa chai rượu, Michael tu một hớp rồi tằng hắng, nói:
– Hai thằng ngủ với cừu này nói cái chó gì vậy?
Hai thằng cười hô hố. Nhưng vẻ mặt vừa ngố vừa thật thà của thằng Calo thì nghiêm túc thật sự, nó bảo:
– Bị "cú sét" thì chẳng giấu được ai đâu, cậu ạ. Chúa ơi, có gì mà phải xấu hổ chứ. Cậu may mắn đấy, nhiều người cầu chẳng được đâu.
Michael chẳng thú vị gì khi thấy tình cảm của nó sớm bị bắt mạch như vậy. Nhưng quả thật đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra với nó. Không phải nỗi đam mê say đắm của tuổi mới lớn, cũng không giống tình yêu mà Michael dành cho Kay, một tình yêu bắt nguồn rất nhiều từ sự dịu dàng, thông minh và sự minh bạch giữa cái xấu và cái tốt. Còn đây là niềm khao khát chiếm đoạt tràn ngập cõi lòng, đây là khuôn mặt thánh thiện đã in sâu vào tâm khảm, mà nó biết, nếu không chiếm hữu được, sẽ ám ảnh nó cho đến suốt đời. Cuộc đời nó sẽ vô vị, không còn gì đáng quan tâm nữa. Suốt thời gian chạy trốn, nó vẫn hằng nhớ đến Kay, mặc dù nó biết rằng hai đứa chẳng còn bao giờ là bạn bè, người yêu của nhau được nữa. Nói cho cùng, nó đã là một gã sát nhân, một thằng Mafia từ xương tủy. Nhưng giờ đây, hình ảnh của Kay đã hoàn toàn ra khỏi tri giác nó.
Thằng Fabrizzio láu táu bảo:
– Chúng mình vào làng, tìm cô bé, cậu à. Biết đâu chừng ả còn son rỗi. Mà trị "cú sét" thì chỉ có cách đó thôi, phải không Calo?
Calo nghiêm nghị gật đầu. Michael lẳng lặng theo hai gã chăn cừu xuôi xuống con đường dẫn đến ngôi làng mấy cô gái vừa khuất bóng.