Johnny ngồi tính toán chi phí trên tập giấy màu vàng trong phòng thâu âm nhạc. Nhạc công đã đến đầy đủ, tất cả đều là bạn bè, quen biết với nó, từ hồi Johnny còn là ca sĩ nhí trong ban nhạc. Nhạc trưởng là một trong những tay hàng đầu trong làng nhạc Pop, và cũng là người rất tốt với Johnny trong thời gian nó gặp đủ mùi cay đắng. Tên hắn là Eddie Neils. Hắn đang phân phối máy tập nhạc và dặn dò các nhạc công. Nhận lời cộng tác với Johnny trong buổi thâu hôm nay là để làm cho nó vui lòng thôi, chứ lịch làm việc của Eddie luôn luôn dày đặc.
Thằng Nino có vẻ bối rối ra mặt, nó ngồi tẩn mẩn nghịch mấy phím đàn piano, vừa nhâm nhi ly rượu to đùng. Johnny mặc cho nó uống, vì nó biết thằng Nino xỉn hay không, hát vẫn hay. Vả lại những gì chúng làm hôm nay đâu có đòi hỏi tài năng ca hát của thằng Nino đến tuyệt đỉnh.
Johnny làm dĩa nhạc này vì nó biết Bố Già thích mấy bài thằng Nino và nó đã hát trong đám cưới Connie, nên nó làm để làm quà Giáng sinh tặng Bố. Nó cũng có linh tính đĩa này sẽ bán được kha khá, tất nhiên sẽ không đạt tới số triệu. Và nó còn biết một điều, giúp thằng Nino chính là hành động nó đáp công ơn bố, làm bố thích nhất. Vì thằng Nino cũng là con đỡ đầu của Ông Trùm mà.
Johnny bỏ xấp giấy xuống ghế kế bên, tiến lại gần Nino, gọi:
– Ế, thằng nhà quê.
Nino ngước lên, ráng nở nụ cười. Nó có vẻ mệt mỏi. Johnny nắm vai nó, bảo:
– Bình tĩnh đi, nhóc. Hôm nay mày phải hát thật hay, tao sẽ thưởng cho một em thơm nhất Hollywood.
Nino làm một ngụm rượu, hỏi:
– Em mắc dịch nào vậy?
Johnny phì cười:
– Không phải mắc dịch đâu, minh tinh Deanna Dunn đấy.
Nino thích mê, nhưng còn vờ vịt:
– Chứ không phải mày kiếm đồ mắc dịch cho tao hả?
Ban nhạc dạo khúc mở đầu. Johnny Fontane lắng nghe. Nó nhẩm từng nốt trong đầu để biết lát nữa sẽ nhấn nhá ra sao, bắt nhịp vào đoạn nào. Nó biết giọng nó sẽ bị đuối, nhưng hôm nay Nino hát bè chính, nó chỉ phụ họa, hát bè cho bạn. Nó phải để dành giọng để khi hai đứa hát bài dân ca Sicily đối đáp cùng nhau.
Johnny kéo Nino đứng trước micro. Nino bắt giọng hai, ba lần không được, anh chàng quýnh lên, đỏ cả mặt. Johnny chọc:
– Ê, mày câu giờ để tính thêm tiền hả?
– Không có cái đàn mandolin, tao ngượng nghịu quá.
Nghĩ một thoáng, Johnny bảo:
– Mày cầm thử ly rượu coi.
Vậy mà có hiệu quả ngay. Nino vừa lai rai vừa hát, mà lại hát hay nữa chứ. Johnny hát thoải mái, không ráng sức, giọng nó chỉ vờn quanh giọng bè chính tình tứ của Nino. Hát bè phụ chẳng thú vị gì, nhưng Johnny cũng kinh ngạc, khoái trá thấy kỹ thuật hát của nó thật tuyệt. Mười năm học hỏi trong nghề, quả là không uổng.
Đến bài hát cuối cùng của đĩa nhạc, bài đối đáp của hai đứa, Johnny thả cho giọng nó hát bay bổng cất cao. Hát xong cổ họng nó đau nhói. Ban nhạc như đan bị cuốn hút theo giọng hát của nó, một điều hiếm thấy của mấy tay chơi nhạc nhà nghề, lão luyện này. Mấy cha hứng quá, quăng cả nhạc cụ xuống, nhảy cẫng lên hộ ào ào. Tay đánh trống dồi thêm một hồi trống dồn dập nữa.
Với những lần ngừng lại bàn bạc, tất cả phải làm việc gần bốn tiếng mới xong. Eddie Neils bảo Johnny:
– Này, cậu hát hay lại rồi đấy. Có lẽ nên sửa soạn ra một đĩa mới đi. Mình có một bài ca mới rất hợp với cậu.
Johnny lắc đầu:
Thôi nào, Eddie, đừng chọc quê mình chứ. Chỉ hát thêm vài tiếng nữa, giọng mình sẽ khàn đặc đến không nói được, hát hò gì. Cậu nhắm lần thâu này có phải chỉnh lại nhiều không?
Eddie bảo:
– Nino ngày mai tới sửa lại vài chỗ. Nhưng này, Nino khá hơn mình tưởng nhiều. Phần cậu, nếu có chỗ nào không ổn, mình bảo mấy tay kỹ thuật chỉnh lại. Được chứ?
– Được. Chừng nào nghe băng mẫu đây?
– Tối mai. Ở nhà cậu hả?
– Cám ơn nhiều, Eddie. Mai gặp.
Rồi Johnny choàng tay Nino ra về. Hai đứa về thẳng nhà Johnny, chứ không trở lại nhà cô vợ cũ của nó.
Về tới nhà đã xế chiều. Nino vẫn còn ngất ngờ say. Johnny bảo nó đi tắm rồi ngủ một chút cho tỉnh. Tối nay hai đứa còn phải đi dự buổi tiệc lúc 11 giờ.
Khi Nino thức dậy, Johnny nói sơ sơ cho nó nghe:
– Tiệc đêm nay là của Câu lạc bộ Những trái tim cô đơn. Đám đàn bà đêm nay mày gặp, đều là những ả mày từng thấy trên màn ảnh, những bà hoàng ái tình, mà cả triệu triệu thằng đàn ông thèm khát. Lý do mấy ả có mặt đêm nay là để kiếm vài thằng "hâm nóng" cho các ả. Mày biết vì sao không? Vì chúng nó già rồi, mà lại khát khao khoản ấy. Nhưng dù sao cũng vẫn là quý bà, nên phải kín đáo, lựa chọn thằng nào có hạng một chút.
Thấy Johnny thì thào như nói thầm, Nino hỏi:
– Giọng mày làm sao vậy?
Johnny vẫn thì thầm:
– Cứ hát một tí là cổ họng tao lại có vấn đề. Mấy ngày sau mới hết khàn giọng.
Nino trầm ngâm bảo bạn:
– Căng nhỉ.
Johnny nhún vai:
– Nghe này Nino, tối nay mày đừng uống nhiều nhé. Mày phải chứng tỏ cho mấy con mụ ở Hollywood này biết, thằng bạn nhà quê của tao cày khỏe như trâu. Nhớ là trong đám đó có mấy mụ rất có uy trong giới điện ảnh, dư sức kiếm việc cho mày đó. Nhưng "hạ" chị nào xong, cũng phải vẫn tỏ ra dễ thương, trìu mến một tí. Có mất mát mẹ gì.
Nino nốc cạn ly rượu bảo:
– Lúc nào tao chẳng dễ thương. Mày định dẫn tao đi gặp Deanna Dunn hả, thật hay giỡn vậy?
– Đừng có mà rối lên như vậy. Chúng nó chẳng quý hóa, hay ho gì, như mày tưởng đâu – Johnny nói.