Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Một năm trước, Johnny Fontane ngồi trong văn phòng của hãng phim do nó làm chủ và cảm thấy chán nản vô cùng. Thật lạ lùng và cuốn phim do chính nó sản xuất, đóng vai chính và thằng Nino cũng có một vai đặc sắc, đã đem về cả núi tiền. Mọi việc đều trôi chảy, mọi người đều làm việc hết mình. Cuốn phim hoàn tất với chi phí thấp hơn ngân sách dự chi. Mọi người đều phấn khởi, chỉ có lão Jack Woltz là giảm thọ cả mười năm. Rồi Johnny làm tiếp hai phim. Nó và Nino, mỗi thằng giữ vai chính một phim. Thằng Nino rất tuyệt trên màn ảnh, trẻ trung, duyên dáng, thuộc dạng đàn ông – con trai mà phụ nữ thích được ôm ghì vào ngực mà nựng nịu. Johnny rờ tới đâu cũng đẻ ra tiền. Johnny sung sướng vì Bố Già cũng kiếm được mới lãi bằng số tiền ông cho nó mượn qua ngân hàng. Nó đã chứng tỏ Bố Già đặt niềm tin đúng chỗ.

Bây giờ nó đã là một nhà sản xuất phim độc lập. Có uy hơn thời làm ca sĩ nhiều. Đàn bà đẹp lại xô đến nó như xưa, tuy nhiên với lý do thương mại nhiều hơn. Nó có máy bay riêng, sống xa hoa hơn, với mức thuế ưu đãi cho một nhà doanh nghiệp, mà đám nghệ sĩ không được hưởng. Vậy thì nó còn rầu rĩ, chán nản nỗi gì?

Vì trán nó nhức, lỗ mũi nhức, cổ họng ngứa ngáy. Chỉ có cách duy nhất để gãi cho cổ họng bớt ngứa là ca hát, nhưng nó sợ, không dám thử. Nó đã phôn cho Jules để hỏi, khi nào nó có thể thử hát lại được? Jules bảo lúc nào thích thì cứ hát. Vậy là nó thử. Giọng nó rè rè, ghê quá. Nó bỏ cuộc. Nhưng ngày hôm sau cổ họng nó đau rát, đau khác hẳn trước khi cắt bỏ mấy cái mụn cóc. Đau như cháy họng. Nó không dám ca tiếp, sợ sẽ bị mất giọng, bị hủy giọng luôn.

Mà nếu nó không còn hát được nữa, thì tất cả mọi thứ khác phòng có ích gì? Nó thật sự chỉ biết đến ca hát. Có lẽ nó hiểu lời ca tiếng nhạc hơn bất kỳ ai trên đời. Bây giờ nó mới nhận ra nó có tài thật. Bao năm ca hát đã tạo nó thành thực sự chuyên nghiệp. Không cần hỏi ai, nghe ai, nó cũng biết chỗ đúng chỗ sai. Vậy mà bây giờ nó không hát được nữa thì uổng phí quá.

Hôm đó thứ sáu, nên Johnny định về nhà với vợ con mấy ngày cuối tuần. Như thường lệ, nó điện thoại để báo sắp tới. Thật sự là Virginia có thể từ chối. Nhưng suốt những năm hai vợ chồng đã ly dị, chưa bao giờ cô ấy làm thế. Vì cô ấy không bao giờ lại từ chối việc cha con nó gặp nhau. Michael nghĩ là nó may mắn mới gặp một người đàn bà như cô ấy. Tuy nhiên nó cũng biết rằng, dù nó quan tâm tới cô hơn hết thảy những người đàn bà khác, cũng không thể tái diễn lại màn chăn gối với nhau được nữa. Có lẽ phải đợi đến khi cả hai đứa đều tới tuổi sáu lăm, tuổi về hưu, về hưu đúng nghĩa trên mọi phương diện. Nhưng mọi ý tưởng tốt đẹp này tan biến hết, khi tới nơi đụng ngay vẻ mặt nhăn nhó của vợ cũ, còn mấy đứa con thì chẳng đến nỗi mừng như phát điên vì gặp bố. Hai đứa con gái nó đã hẹn với mấy nhỏ bạn đến một trang trại ở California cuối tuần này để cỡi ngựa.

Johnny bảo Virginia cứ để các con đi, nó vui vẻ hôn con tạm biệt. Nó rất hiểu, tất nhiên, trẻ con khoái được về quê cỡi ngựa hơn là quanh quẩn với một ông bố càu nhàu. Nó bảo Virginia:

– Tôi làm vài ly rồi cũng đi thôi.

Cô vợ cũ bảo "Được, không sao đâu". Rất dễ nhận ra hôm nay cô ta không vui. Sống cuộc đời nuôi con một mình thế này cũng chẳng lấy gì làm vui lắm. Thấy nó làm thêm ly rượu lớn nữa, cô kêu lên:

– Anh uống gì lắm thế? Mọi chuyện với anh đều tốt đẹp thật. Chẳng bao giờ tôi ngờ anh có thể trở thành một tay làm ăn giỏi vậy.

Johnny cười cười:

– Cũng chẳng có gì ghê gớm lắm đâu.

Vừa nói nó vừa nghĩ, thì ra thành công cũng là có lỗi đấy. Nó biết đàn bà quá mà. Virginia khó chịu vì nghĩ nó đã có đủ thứ, tha hồ hưởng lạc một mình. Đàn bà thật sự không muốn thấy những người đàn ông của họ quá thành đạt. Điều đó làm họ bứt rứt, làm họ thiếu tự tin vào sức mạnh của sự thương yêu, tình chăn gối, nghĩa vợ chồng. Vì vậy để cô ta vui lên một chút, nó lên giọng thở than:

– Nó có nghĩa lý gì đâu, nếu tôi vẫn không hát được!

Quả nhiên, Virginia tỏ ra áy náy ngay:

– Ô kìa, Johnny, anh đâu còn là trẻ con nữa. Hơn ba mươi lăm tuổi rồi. Sao cứ phải rầu rĩ vì cái trò ca hát vớ vẩn đó? Làm nhà sản xuất chẳng kiếm được nhiều tiền hơn sao?

Johnny lạ lùng, nhìn cô ta dò hỏi:

– Ủa, tôi là ca sĩ. Tôi yêu ca hát. Già trẻ, tuổi tác là cái đếch gì?

Virginia phát cáu:

– Chẳng bao giờ tôi ưa cái chuyện ca hát của anh. Bây giờ anh chứng tỏ có khả năng làm phim, tôi mừng vì anh không còn hát được nữa.

Johnny nổi điên lên:

– Thật rõ ra là những lời bần tiện.

Nó run cả người. Làm sao mà cô ta có thể nghĩ như thế được, làm sao mà cô ta ghét nó đến thế?

Virginia mỉm cười vì thấy nó đau khổ và nổi điên lên vì câu nói của cô, cô bình thản tiếp:

– Anh nghĩ tôi cảm thấy thế nào khi những đứa con gái kia bu theo anh, vì cái điệu hát hò của anh? Anh cảm thấy thế nào nếu tôi để đôi mông trần đi dạo phố, để lũ đàn ông chạy theo? Cái lối hát hò của anh giống thế đó. Vì vậy tôi đã luôn cầu mong cho anh bị mất giọng, chẳng hát hò gì được nữa. Nhưng đó là chuyện ngày xưa, trước khi ly dị kìa.

Johnny uống cạn ly, bảo:

– Cô cóc hiểu. Cóc hiểu một tí gì hết.

Nó vào bếp, quay điện thoại cho Nino. Nó bảo Nino thu xếp gấp đi Palm Springs chơi cuối tuần. Nó cho Nino số điện thoại của một đứa con gái, một con bé rất trẻ và đẹp. Nó hứa với Nino:

– Con bé sẽ có một con bạn dành cho mày. Tao sẽ gặp mày khoảng một tiếng nữa.

Virginia lạnh nhạt chào nó. Nó cóc cần. Đó là những lần hiếm hoi nó nổi giận với cô ta. Mẹ kiếp thế là hỏng hết chương trình nghỉ cuối tuần.

Tới Palm Springs, tất nhiên, mọi chuyện đều khác hẳn. Johnny có một ngôi nhà riêng tại đây. Hai cô gái trẻ trung, không tham lam đòi hỏi. Bạn bè tới vui chơi trong hồ bơi cho tới bữa ăn. Nino chuồn vào phòng với cô bạn gái sau chầu hú hí, hai anh chị cùng nhau sửa soạn bữa ăn cho mọi người. Jonny bảo Tina, con bé thấp người tóc vàng, lên phòng tắm một mình. Nó không bao giờ thấy hứng có thể làm trò yêu đương, sau mỗi lần cãi lộn với Virginia.

Nó ra ngoài hiên phòng khách có tường kính và một cái đàn piano. Ngày còn đi hát với ban nhạc, nó thường vờn quanh cây đàn để vui đùa, cất tiếng hát dưới ánh trăng giả tạo tỏa ra từ một ngọn đèn.

Lúc này nó ngồi xuống dạo vài phím ư ử vài câu, thật dịu dàng, nhưng không hát hẳn. Nó không ngờ lúc đó Tina đang ở trong phòng khách pha rượu cho nó, rồi ra ngồi cạnh nó, bên piano. Nó chơi thêm vài nốt và con bé nho nhỏ hát theo. Nó bỏ con bé ngồi với cây đàn, lên phòng tắm. Vừa tắm nó vừa hát vài đoạn ngắn, gần giống như đọc lời vậy thôi. Nó mặc quần áo, trở xuống lại. Tina vẫn còn đó. Nino chắc đã xỉn, ngủ vùi với con bé kia rồi Johnny ngồi xuống bên piano, Tina ra ngoài, đứng ngắm hồ bơi. Nó bắt đầu hát một bài trong số những bài trước đây nó thường hát. Cổ họng không thấy đau. Âm thanh còn hạn chế, nhưng gọn ghẽ, không rè. Nó ngó ra, Tina vẫn ở bên ngoài tường kính, không nghe được gì. Nó không muốn bất kỳ ai nghe thấy. Rồi nó hát một bài nó ưa thích nhất. Nó hát thoải mái như từng hát trước khán giả. Thả cho giọng trôi đi, vút lên, rồi nghe ngóng cái bỏng rát quen thuộc mấy năm nay. Nhưng không có gì hết. Nó lại hát và lắng nghe giọng mình, tuy có khác, nhưng làm nó thích. Giọng nó bây giờ sâu lắng hơn, đó là chất giọng của một người đàn ông, chứ không phải của một thằng con trai như trước. Thật sâu lắng và phong phú. Johnny khoan thai, dễ dàng hát hết bài ca, rồi cứ ngồi bên cây đàn mà nghĩ ngợi.

Tiếng Nino cất lên ngay sau lưng nó:

– Không tệ, không tệ tí nào, mày ạ.

Johnny quay lại. Nino đứng một mình, không có con bạn gái. Nó vẫn chưa muốn ai nghe thấy nó hát, Nino thì không sao.

Nó bảo Nino:

– Ừ, nhưng cho hai con bé về đi.

Nino bảo:

– Hai con bé ngoan thế, mày bảo tao đuổi về, mà không cho ăn uống gì à? Nếu muốn, mày ra mà nói với chúng nó.

Mẹ kiếp, nói thì nói, nó sợ gì. Nó gọi phôn cho thằng trưởng ban nhạc, mà nó quen ở Palm Springs, bảo đem đến một cây mandolin cho Nino. Gã trưởng ban kêu toáng:

– Bố khỉ, có ma nào chơi mandolin ở cái xứ California này đâu.

Johnny cũng la toáng vào phôn:

– Kiếm gấp đi.

Khi dụng cụ thâu thanh được chuyển đến nhà, Johnny để hai cô gái ngồi điều khiển núm bật, tắt và núm âm thanh.

Sau bữa ăn tối, Johnny bắt tay vào việc. Nó để Nino chơi mandolin phụ họa, rồi hát lại tất cả những bài hát cũ. Nó hát thoải mái, không cần giữ giọng. Cổ họng nó không có vấn đề gì, nó cảm thấy có thể tiếp tục hát mãi. Bao nhiêu tháng qua nó chỉ hát thầm, tự nhủ sẽ phát âm, nhả giọng ra sao những ca từ này, một cách khác với thời còn ít tuổi. Bây giờ nó được hát thực sự. Nó phát hiện ra có những đoạn khi hát thầm thấy được, giờ hát lớn thành lời lại thấy chưa ổn lắm. Tạm thời, nó tập trung vào lối trình diễn. Cũng có đôi chỗ lỡ nhịp, nhưng không sao. Bộ máy ký âm trong đầu nó, chưa bao giờ phản bội. Chỉ cần tập tành lại chút đỉnh thôi.

Sau cùng, khi nó ngưng hát, Tina tiến lại, hai mắt sáng rỡ, hôn một cái rõ dài trên môi nó, rồi nói:

– Bây giờ em mới hiểu tại sao bà già em không bỏ sót phim nào của anh.

Đúng là câu nói vô duyên, không đúng nơi, không đúng lúc. Nhưng Nino và Johnny đều cười ha hả.

Mở lại cuộn băng vừa mới thâu. Johnny chăm chú lắng nghe. Giọng thay đổi thật sự, thay đổi quá nhiều, nhưng không ai có thể nghi ngờ đó không phải là giọng Johnny Fontane. Tất nhiên là đầy đặn, sâu lắng hơn như nó đã nhận ra lúc nãy, rõ ràng có chất giọng tiếng hát đàn ông. Đặc sắc và tình cảm chân thật hơn. Phần kỹ thuật hát tiến hơn trước rất xa, đáng xếp bậc thầy. Mới sơ sơ mà giọng nó đã được như vậy, khi hoàn toàn lấy lại phong độ nó sẽ tiến tới đâu?

Nó cười hỏi Nino:

– Không biết có hay thật như tao nghĩ không nhỉ?

Nino nhìn cái mặt hơn hớn của bạn, nói nghiêm chỉnh:

– Quá hay là khác. Nhưng để xem ngày mai mày có hát được như thế không đã.

Johnny cảm thấy đau vì thằng bạn thân bi quan đến nỗi không sợ làm nó ngã lòng. Nó phát quạu:

– Thằng chó, mày biết mày không hát được như tao đấy thôi. Ngày mai là cái gì. Tao cảm thấy rất khỏe, rất tuyệt.

Nhưng tối đó nó không hát nữa. Hai anh dẫn hai em đi chiêu đãi. Đêm đó, Tina ngủ cùng giường với Johnny, nhưng Johnny không làm ăn gì nhiều, cô nàng hơi bị thất vọng. Nhưng bố khỉ, làm sao có thể làm tất cả bấy nhiêu chuyện trong một ngày. Johnny nghĩ vậy.

Buổi sáng, Johnny thức dậy với tinh thần lo âu khủng khiếp, nó sợ chuyện hát lại được chỉ là một giấc mơ. Rồi khi nó biết chắc không phải là mơ, thì nó lại sợ giọng bị mất lại. Nó đi ra phía cửa sổ hát nho nhỏ, rồi vẫn mặc áo ngủ, nó xuống phòng khách. Nó bấm mấy nốt piano, rồi hát thử. Không đau cổ, không rè tiếng. Nó hát cao hơn. Giọng trung thực, khỏe khoắn, không phải ráng sức, đầy hơi. Nó biết giai đoạn tệ hại đã qua rồi. Bây giờ nó có lại tất cả. Nó cóc cần nếu có thất bại trong điện ảnh, cóc cần chuyện đêm qua với em Tina, chuyện Virginia sẽ ghét nó, vì nó đi hát lại. Nó chỉ tiếc một điều, phải chi giọng ca nó trở lại trong khi nó đang ráng hát cho hai đứa con gái của nó nghe. Như vậy sẽ dễ thương biết bao nhiêu!

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.