Đêm hôm đó và những tuần lễ tiếp theo, Michael mới thấu hiểu tại sao trong xã hội xưa, người ta đặt nặng cái giá của tiết trinh như vậy. Chưa bao giờ Michael được hưởng sự khoái lạc như giai đoạn này, sự khoái lạc hòa lẫn trong sức mạnh quyền uy của giống đực. Trong những ngày này, Apollonia hầu như trở thành một nô lệ của nó. Cô trinh nữ tràn đầy sức sống, chợt thức dậy dâng hiến nồng nàn ái ân, đầy ân cần tin cậy, thương yêu, Apollonia ngon ngọt như trái cây vừa chín tới.
Cô bé cũng góp phần làm tươi sáng gian nhà u ám toàn đàn ông. Ngay buổi sáng sau đêm tân hôn, cô mời mẹ trở về nhà bà và nghiễm nhiên làm chủ tọa trong bàn ăn chung với vẻ duyên dáng rạng rỡ của một thiếu nữ. Tối nào ông Trùm Tommasino cũng cùng ăn với hai vợ chồng. Còn cụ bác sĩ Taza lại hào hứng kể chuyện ngày xưa trong lúc nhâm nhi ngoài khu vườn đầy tượng và tràn ngập những bông hoa đỏ thắm.
Đêm tới, đôi vợ chồng mới lại cuốn lấy nhau. Michael không thể nào cảm thấy nó thỏa tấm thân nuột nà, màu da như mật ong, đôi mắt bồ câu sóng sánh nhiệt tình của Apollonia. Da thịt con bé ngọt ngào, thơm tho. Một thứ hương thơm kích thích đến không cưỡng nổi. Đôi khi sau lúc ái ân, chưa ngủ được, Michael ngồi bên thành cửa sổ, ngắm Apollonia, mình trần thiêm thiếp ngủ. Mặt con bé êm ả, dễ thương biết bao, một khuôn mặt hoàn hảo mà người ta chỉ thấy trong những tranh vẽ Đức mẹ Đồng trinh, một hình ảnh các nghệ sĩ tạo ra bằng tưởng tượng.
Tuần lễ đầu hai vợ chồng thường đi picnic hay lái chiếc Alfa Romeo dạo quanh vùng. Nhưng ông Trùm đã nói riêng với Michael là vụ hôn nhân đã làm nó bị lộ, nhiều người đã biết mặt nó ở Sicily, nên phải cảnh giác kẻ thù. Ông Trùm đã cho đàn em trang bị vũ khí, canh gác quanh ngôi nhà, phía trong đã có hai gã chăn cừu Fabrizzio và Calo. Vì vậy vợ chồng Michael không nên ra ngoài. Để giết thì giờ, Michael dạy vợ học tiếng Anh, và học lái xe vòng vòng trong bốn bức tường. Thời gian này ông Trùm Tommasino có vẻ bận rộn, ít khi được gặp. Theo lời bác sĩ Taza thì ông Trùm Tommasino vẫn chưa hết những vướng bận với đám Mafia mới ở Palermo.
Một tối đang ngồi trong vườn với ông Trùm Tommasino, Michael thấy một mụ hầu già bưng đến địa ô liu tươi và hỏi nó:
– Có đúng như người ta nói, cậu là con Ông Trùm, Bố Già Corleone không?
Ông Trùm Tommasino lắc đầu chán nản, vì như vậy chứng tỏ mọi người đã biết hết bí mật rồi. Nhưng thấy mụ già có vẻ tha thiết quá, dường như sự thật này là điều rất quan trọng với mụ, nên Michael gật đầu hỏi:
– Bà biết bố tôi sao?
Tên mụ là Filomena, da mặt nâu sậm và nhăn nhúm như quả đào khô. Mụ nhe hàm răng đen xỉn ra cười, từ ngày đến đây, lần đầu tiên mụ cười với nó. Mụ chỉ tay lên đầu nói:
– Đã có lần Bố Già cứu sống tôi, cứu cả trí khôn tôi nữa.
Rõ ràng mụ còn muốn nói với Michael điều gì khác nữa, nó mỉm cười khuyến khích mụ. Mụ gần như sợ sệt hói:
– Có đúng là Luca Brasi chết thật rồi không?
Michael lại gật đầu, và ngạc nhiên thấy ánh nhìn của mụ như nhẹ nhõm hẳn ra. Filomena làm dấu thánh giá, lẩm bẩm:
– Xin Chúa tha thứ cho con, nhưng hãy đầy đọa, nung nấu nó đời đời kiếp kiếp trong hỏa ngục.
Michael nhớ lại sự tò mò, thắc mắc từ bao lâu nay về Brasi, chợt có linh tính người đàn bà già này biết những chuyện mà Hagen và Sonny từng không cho nó biết. Nó rót mời mụ ly rượu, bảo mụ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng bảo:
– Bà kể cho tôi nghe về ông già tôi và Luca Brasi. Tôi cũng biết chút ít. Nhưng không biết họ gặp nhau ra sao? Tại sao Brasi tận tụy với ông già đến thế? Đừng sợ, bà cứ kể cho tôi nghe đi.
Filomena quay bộ mặt nhăn nhúm về phía Trùm Tommasino, ông ra dấu cho phép. Mụ bắt đầu kể.
Ba mươi năm trước, Filomena là cô mu ở đại lộ Số Mười, New York, chuyên đỡ đẻ cho đám dân Ý ở đây. Đám đàn bà Ý rất mắn đẻ, nên cô mụ Filomena cũng phát tài. Gặp những ca đẻ khó, cô mu còn chỉ bảo cả bác sĩ.
Chồng mụ lúc đó có một cửa hàng tạp hóa, buôn bán rất khá. Bây giờ lão chết rồi, mu cầu cho linh hồn lão được yên nghỉ, mặc dù lão đã từng là tay cờ bạc, chơi bời, chẳng biết tằn tiện dành dụm tiền bạc là gì. Thế rồi trong một đêm đáng nguyền rủa kia, cái đêm ba mươi năm trước, vào giờ phút mọi người đã đi ngủ từ lâu, thì có tiếng gõ cửa nhà mụ. Nhưng với cái nghề của mụ, mụ chẳng có gì phải sợ, những hài nhi khôn ngoan chỉ chọn giờ khắc yên ả để bước an toàn vào thế giới đầy tội lỗi này. Thế là, mụ bình tĩnh mặc áo, mở cửa. Luca Brasi đang lù lù đứng đó. Thời gian này tiếng tăm nó đã kinh khủng lắm rồi. Filomena hết hồn. Vì thằng Brasi độc thân, nó tìm cô mụ làm gì. Chắc chồng mụ và nó có chuyện với nhau, nó tới để cho chồng mụ về với ông bà ông vải mất rồi.
Nhưng Luca Brasi bảo có người sắp sinh, nhà ở tận ngoại ô, nên cô mụ phải đi gấp theo nó. Mụ Filomena cảm thấy có gì bất ổn. Đêm đó cái mặt hung dữ của Brasi trông như một thằng điên, đúng là anh em với quỷ. Mụ tìm cách từ chối, bảo chỉ đi đỡ cho những người mà mẹ biết rõ thể trạng thôi. Thằng cô hồn nhét một nắm đô la vào tay mụ, gần như cưỡng bách mụ phải đi. Mụ sợ tới nỗi không lùi bước được.
Một chiếc xe Ford đã chờ sẵn ngoài đường. Thằng lái xe bộ dạng cũng không thua gì thằng Brasi. Hơn nửa giờ sau xe tới trước một ngôi nhà kín mít ở Long Island, ngay bên kia cầu. Đó là một căn nhà dành cho hai gia đình, nhưng lúc này chỉ có Luca Brasi và đồng bọn. Mấy thằng du côn ngồi trong căn bếp, vừa nhậu nhẹt vừa đánh bạc. Brasi đưa mụ lên phòng ngủ trên lầu. Nằm trên giường là một cô gái còn trẻ, xinh đẹp, có vẻ là dân Ái Nhĩ Lan. Tóc cô ta đỏ lòm, mặt trát đầy phấn son, nhưng cái bụng phồng lên như bụng heo nái. Thấy Brasi, cô ta sợ hãi quay mặt đi, không, không phải sợ hãi mà là khiếp đảm, vâng đúng vậy. Còn cái nhìn của Brasi ngùn ngụt căm hờn, suốt đời chưa bao giờ mẹ sợ một ánh nhìn đến thế (nói tới đây, mụ lại đưa tay lên làm dấu thánh).
Rồi Brasi ra khỏi phòng. Hai thằng đàn em của nó vào tiếp tay với mụ. Đứa bé ra đời êm ả. Sản phụ đuối sức, ngủ thiếp đi. Brasi được mời vào. Mụ trao đứa hài nhi, cuộn tròn trong chăn cho hắn:
– Nếu ông là cha đứa bé, hãy bế lấy nó. Việc của tôi xong rồi.
Nó quay bộ mặt cùng hung cực ác về phía mụ, giận dữ nói:
– Phải, tôi là cha nó. Nhưng tôi không muốn cái dòng giống đó được sống. Đem xuống hầm, liệng vào lò lửa ngay.
Trong một thoáng mụ không hiểu "dòng giống" nó nói là nghĩa thế nào. Có phải vì cô gái không là người Ý? Hay cô ta thuộc hàng ti tiện, chính xác là một con điếm mạt hạng? Hay nó định bảo những gì thuộc máu mủ nó, nó đều không cho phép tồn tại? Rồi mẹ chắc đây chỉ là một lối đùa, đúng tính cách bạo tàn của nó. Mụ lại ráng trao đứa nhỏ cho nó, bảo:
– Con ông đấy, muốn làm gì thì làm.
Đúng lúc đó người mẹ chợt thức, quay đầu lại, vừa kịp nhìn thấy Brasi xô đứa nhỏ, như gí vào ngực mụ Filomena một cách hung dữ. Cô rên lên:
– Luc! Luc ơi! Em xin lỗi.
Và Brasi quay lại nhìn cô.
Khủng khiếp, mụ Filomena nói, thật khủng khiếp. Chúng nó như hai con thú điên. Không một chút tính người. Lòng căm hờn lẫn nhau của chúng tỏa khắp căn phòng. Lúc này, không có gì, không có ai, kể cả đứa trẻ sơ sinh, tồn tại quanh chúng. Chỉ còn lại nỗi đam mê kỳ lạ, một sự dâm đãng ma quái, chúng đày đọa lẫn nhau. Rồi Luca Brasi quay lại mụ, tàn nhẫn nói:
– Hãy làm theo lời ta, mụ sẽ giàu có.
Filomena khiếp đảm, không thốt được nên lời. Mụ lắc đầu. Ráng mãi mới thều thào được mấy câu:
– Ông là cha nó, muốn làm thì làm đi.
Brasi lẳng lặng rút con dao từ trong áo ra, bảo:
– Tạo sẽ cắt họng mày.
Chắc là mụ đã bị mê đi, nên điều mụ nhớ được là mụ cùng đứng dưới hầm với lũ cô hồn, trước cái là hình vuông. Mụ vẫn ôm khư khư cái bọc có đứa bé, đứa bé im thin thít. (Mụ bảo phải chi đứa bé khóc lên, có thể làm con quỷ kia động lòng trắc ẩn).
Một thằng cô hồn mở sẵn cửa lò, bên trong lửa bốc ngùn ngụt. Rồi dưới hầm chỉ còn lại mình Brasi và mụ. Chắc chắn nó sẽ giết mụ. Trước mắt mụ là lửa, là đội mắt, khuôn mặt ác quỷ điên rồ của thằng Brasi. Nó đẩy mụ tới cửa lò.
Kể tới đây, mụ nín lặng. Mụ khép hai bàn tay gầy gò, đặt lên đùi và nhìn thẳng vào mắt Michael. Michael biết mụ muốn nói bằng ánh mắt, những gì mụ không thể thốt nên lời. Nó nhẹ nhàng hỏi:
– Bà đã làm điều đó?
Mụ gật đầu.
Chỉ sau khi uống thêm ly rượu nữa, làm dấu thánh giá, lẩm bẩm cầu kinh, mụ kế tiếp.
Mu được cho một bó tiền và xe đưa về tận nhà. Mụ hiểu nếu hé môi ra chuyện này, sẽ bị giết ngay. Nhưng chỉ hai ngày sau, Luca Brasi giết luôn con nhỏ Ái Nhĩ Lan, mẹ của đứa trẻ bạc phước. Thằng quỷ bị cảnh sát bắt. Filomena sợ đến mê mẩn cả người, vội chạy đến cầu cứu Bố Già. Ông ra lệnh mụ phải bình tĩnh, tuyệt đối im lặng, sẽ lo thu xếp mọi chuyện. Thời gian này thằng Brasi chưa là thuộc hạ của ông.
Trước khi Ông Trùm bắt tay vào việc, thì thằng Brasi đã tự tử trong tù. Nó cứa cổ bằng mảnh thủy tinh. Nó được chuyển đến lao xá. Thời gian nó bình phục cũng là thời gian Ông Trùm lo xong mọi chuyện cho nó. Cảnh sát không đủ bằng cớ đưa ra trước toà, nó được tha.
Ông Trùm trấn an Filomena không có gì phải sợ Brasi hay tụi cớm. Mụ vẫn không thể yên tâm. Mụ không còn lòng dạ, tâm trí nào để tiếp tục hành nghề được nữa. Sau cùng, mụ thúc giục chồng bán cửa hàng tạp hóa để trở về Ý. Chồng mụ là người tốt, lại đã biết rõ mọi chuyện, nên đồng ý ngay. Nhưng thằng chồng là đứa bạc nhược. Trở về quê, lão ăn chơi, bài bạc làm khánh kiệt hết tài sản hai vợ chồng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt ở Mỹ mới có được. Và thế là sau khi chồng chết, mụ phải đi ở làm người hầu để kiếm ăn. Kể xong, mụ uống thêm ly rượu, rồi bảo Michael:
– Tôi mang ơn ông già cậu. Ông cứu tôi khỏi tay Brasi. Lần nào tôi hỏi xin, ông cũng gửi tiền cho. Nói với ông giùm tôi, đêm nào tôi cũng cầu nguyện cho ông. Ông ấy đừng sợ, chẳng chết được đâu.
Đợi mụ đi khỏi, Michael mới hỏi ông Trùm Tommasino:
– Mụ kể có đúng không?
Lão gật đầu. Michael không còn ngạc nhiên vì không ai chịu cho nó biết những chuyện như vậy.
Sáng hôm sau, Michael định bàn bạc mọi chuyện với Tommasino, thì được biết ông được nhắn đi Palermo gấp. Buổi tối ông Trùm Tommasino trở về, kéo Michael ra một nơi, bảo có tin tức từ Mỹ qua, cái tin mà lão thật tình không muốn nói với Michael: Santino Corleone đã bị giết.