Lão chủ lò bánh mì Nazorine tánh nết quạu quọ, vừa mập vừa lùn, giống hệt mấy ổ bánh mì Ý của lão, người ngợm dính đầy bột mì, gắt gỏng nhặng xị từ mụ vợ, đứa con gái vừa tuần cập kê, con Katherine, cho tới thằng thợ phụ Enzo. Thằng Enzo đã thay quần áo, tròng lên người bộ đồng phục tù binh, với những chữ xanh trên tay áo, phát hoảng lên vì sợ trễ giờ điểm danh. Nó là một trong hàng ngàn tù binh Ý được tại ngoại mỗi ngày để phục vụ cho nền kinh tế Mỹ, nó sống trong sự phập phồng lo sợ cái khế ước này bị hủy bỏ. Vì vậy màn hài kịch này đối với nó là một dịch vụ tối quan trọng.
Lão Nazorine giận dữ hỏi:
– Mày tính làm nhơ nhuốc gia đình tao hả? Mày định tặng cho con gái tao một cái bầu, đúng lúc chiến tranh chấm dứt, mà mày biết là nước Mỹ sẽ đá đít mày về cái làng đầy cứt của mày ở Sicily chứ gì?
Enzo thấp lùn, nhưng mạnh khỏe, đặt tay lên tim mà nói như sắp khóc, nhưng rất láu:
– Ông chủ ơi, con xin thề có Đức Mẹ đồng trinh, con không hề dám lợi dụng lòng tốt của ông bà. Con thành thật thương con gái của ông bà. Con xin cưới em với cả tấm lòng thành. Nếu con bị trả về Ý, thì không bao giờ con qua Mỹ được nữa. Con sẽ không bao giờ lấy được Katherine nữa.
Mụ Filomena, vợ của Nazorine, nói thẳng thừng:
– Dẹp ba cái trò lẩm cẩm này đi, mụ bảo ông chồng béo lùn Ông biết phải làm gì mà. Giữ thằng Enzo lại đây, nếu cần thì giấu nó ở nhà của bà con mình bên Long Island đó.
Con Katherine rấm rứt khóc. Con bé tròn trùng trục, thô kệch, mép lại lún phún ria. Nó sẽ không thể nào kiếm được một thằng chồng bảnh trai hơn thằng Enzo, chẳng thằng đàn ông nào khác lại biết vuốt ve nó trong những xó xỉnh kín đáo mặn nồng đến thế. Nó hét toáng vào mặt ông bố:
– Con sẽ sang Ý với anh ấy. Bố không giữ anh ấy ở đây, con trốn theo anh ấy cho mà xem.
Nazorine tỉnh táo nhìn con gái. Lão nhận xét thấy con bé này cũng dạng "sôi nổi" hệt như bố. Lão bắt gặp nó ngó ngoáy cặp mông mây mẩy, cọ quẹt vào phía trước thằng Enzo, khi thằng thợ phụ này lách mình sau nó, để lấy những ổ bánh mì nóng trong lò, xếp lên quầy. Lão nghĩ bậy, không khéo thu xếp, thì "ổ bánh mì hôi hổi" của thằng ranh con này dám gởi vô "lò" con gái lão mất. Phải giữ bằng được thằng này ở lại Mỹ và phải xoay xở cho nó thành công dân Mỹ. Mà lo nổi việc này chỉ có một người. Đó là Bố Già, là Ông Trùm Corleone.