Cùng ngày hôm đó, hai chiếc xe đậu sẵn trong sân nhà ở Long Beach. Một chờ đón vợ chồng, con cái Connie và bà Trùm để ra phi trường. Gia đình thằng Carlo và Connie sửa soạn đi nghỉ ở Las Vegas và cũng để thu xếp vài việc, trước khi tới đó định cư. Michael đã ra lệnh cho Carlo đưa bà Trùm và gia đình nó đi nghỉ. Michael thấy không cần phải cắt nghĩa dài dòng là nó không muốn có ai trong nhà trước buổi họp diễn ra giữa hai cánh Corleone và Barzini. Vì buổi họp tối quan trọng, chỉ những "chức sắc" mới được biết mà thôi.
Còn chiếc xe kia sẽ đưa Kay và hai con về New Hampshire thăm bố mẹ cô. Michael có những công việc quan trọng, không cùng đi được.
Nhưng đêm hôm trước chuyến đi, Michael lại gọi cho thằng Carlo Rizzi là cần có nó ở nhà vài hôm, như vậy, cứ để vợ con nó đi trước cùng bà Trùm, nó sẽ đi sau. Connie tức điên lên, phôn cho Michael, nhưng ông anh nó luôn vắng mặt.
Lúc này sắp tới giờ đi, Connie cũng không thể gặp Michael. Michael và Hagen ở trong phòng, cửa đóng chặt, không ai được quấy rầy.
Ngồi vào xe rồi, Connie vừa hôn chồng vừa căn dặn:
– Hai hôm nữa mà không thấy mặt anh, em bay về túm anh đi đó, nghe không.
Thằng Carlo cười cười, kiểu cười đồng lõa "chuyện ấy" của hai vợ chồng:
– Anh sẽ tới gấp mà. Nóng thế?
Connie thò đầu qua cửa xe hỏi:
– Anh có biết anh Mike giữ anh ở lại làm gì không?, mặt nó lo lắng, nhăn nhó, trông già và xấu hoắc.
Carlo nhún vai:
– Anh ấy hứa cho anh một công việc lớn. Chắc anh ấy định bàn về chuyện đó chăng.
Carlo không hề biết có cuộc họp với nhà Barzini tối nay.
Connie tí tởn hỏi:
– Thật hả?
Carlo gật đầu, rồi chiếc xe bắt đầu lăn bánh ra khỏi cổng.
Chờ cho xe chở bà Trùm và mẹ con Connie đi khỏi, Michael mới ra tạm biệt vợ con. Thằng Carlo cũng chạy lại chúc Kay đi vui vẻ.
Vợ con đi khỏi, Michael mới quay lại bảo Carlo:
– Rất tiếc phải giữ cậu lại, Carlo. Nhưng chỉ vài ngày thôi mà.
Carlo vội nói:
– Không sao đâu anh.
– Thế thì tốt. Cậu nhớ trực máy nhé. Khi cần tôi sẽ gọi cậu đấy. Tôi còn phải lo cho xong vài chuyện nữa. OK?
– Dạ, được chứ, anh.
Nói xong, Carlo đi về căn nhà riêng của hai vợ chồng nó, gọi gấp cú phôn cho con bồ mà nó giấu diếm
Westbury, hẹn hò gặp nhau khuya nay. Rồi lấy ra chai rượu, nhâm nhi ngồi chờ. Chờ mãi tới trưa. Nó thấy mấy cái xe tiến vào cổng, Clemenza ra khỏi xe, rồi Tessio cũng từ một xe khác bước ra. Mấy thằng bảo vệ đưa hai lão vào nhà Michael. Máy phút sau, thấy Clemenza đi ra, nhưng không thấy Tessio.
Carlo bước ra, hít thở không khí trong lành chừng mươi phút. Nó quen mặt tất cả đám bảo vệ trong cơ ngơi này. Nó định đến tán gẫu với đám bảo vệ để giết thời giờ. Nó kinh ngạc thấy tụi bảo vệ hôm nay lại hoắc. Lạ hơn nữa là thằng Rocco Lampone làm trưởng trạm gác. Kỳ cục không, một đứa có chức phận trong nhà như thằng Lampone mà lại ra gác cổng.
Rocco cười thân mật chào Carlo:
– Này, tôi tưởng anh đi nghỉ với vợ con rồi chứ?
Carlo nhún vai:
– Anh Mike bảo ở lại vài ngày. Anh ấy định bảo làm mấy việc.
Lampone cũng gật gù:
– Ấy đấy, mình cũng vậy. Tưởng sao, ông ấy bảo ra gác cổng, mẹ kiếp, sếp mà.
Nó có vẻ tự ái vì Michael không trọng dụng nó như Bố Già.
Carlo làm lơ như không biết, chỉ nói cho qua:
– Anh Mike làm gì cũng có lý do chứ.
Rồi nó lững thững trở vào nhà. Có chuyện gì đang xảy ra đây, mà ngay thằng Rocco cũng cóc biết.