Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Chiều hôm đó, lúc năm giờ thiếu mười lăm, Ông Trùm đã kiểm tra xong mớ giấy tờ do người văn phòng trưởng Công ty dầu ăn của ông trình lên. Ông mặc áo khoác vào, cú lên đầu thằng con Fredo đang gỉ mũi lên tờ báo buổi chiều, bảo:

– Nói thằng Gatto đánh xe ra, bố sửa soạn về vài phút nữa.

Fred làu bàu:

– Để con lái. Sáng nay thằng Paulie phôn tới bảo nó bệnh rồi. Nó lại bị cảm nữa.

Ông Trùm có vẻ nghĩ ngợi:

– Vậy là trong tháng này nó cảm tới ba lần rồi đấy. Có lẽ con nên kiếm thằng nào khỏe mạnh hơn một chút để thay nó. Thử bàn với thằng Tom coi.

Fred cãi:

– Paulie là đứa đàng hoàng. Nó nói nó bệnh là nó bệnh thật đó. Con lái giùm nó đâu có sao.

Qua cửa sổ, Ông Trùm nhìn thằng con trai băng qua Đại lộ Chín để tới bãi đậu. Ông gọi tới văn phòng của Hagen, không có ai trả lời. Ông gọi về nhà ở Long Beach cũng không ai trả lời. Bực bội, ông lại nhìn qua cửa sổ. Xe của ông đang đậu trước tòa nhà. Fred khoanh tay đứng dựa xe nhìn dòng người đi mua sắm quà Giáng sinh. Người giám đốc văn phòng giúp ông mặc áo choàng. Ông nói cám ơn, ra cửa, bước xuống thềm. Ngoài phố, ánh sáng đầu đông mờ nhạt.

Thấy Bố Già ra khỏi văn phòng, Fred mở cửa xe, ngồi vào sau tay lái. Ông Trùm sửa soạn bước tới xe, rồi ngập ngừng, quay lại quầy trái cây nơi góc đường. Thói quen gần đây của ông, là rất thích quả trái mùa, những trái cam, trái lê vàng rực trong những thùng màu xanh. Ông Trùm không cầm lên lựa, ông chỉ từng trái, gã bán hàng cho ông biết, mấy trái ông lựa có một trái bị hư. Ông xách túi trái cây bằng giấy, rồi lấy tờ năm đô ra trả. Vừa nhận tiền thối lại, quay trở lại xe, ông thấy hai gã đàn ông từ góc đường tiến tới. Ông biết ngay có chuyện gì rồi.

Hai thằng mặc áo choàng đen, mũ đen kéo che gần kín mặt. Chúng không ngờ phản ứng của Ông Trùm lẹ vậy. Ông quẳng túi trái cây, chạy lại xe, với thân hình nặng nề như vậy, Ông Trùm nhanh thoăn thoắt. Ông kêu lên:

– Fredo, Fredo.

Chỉ đến lúc đó, hai thằng kia mới đưa súng lên, bắn.

Viên đạn thứ nhất trúng lưng, Ông Trùm cảm thấy như búa bổ phía sau, đẩy thân hình ông tiến gần cái xe hơn. Hai phát kế tiếp trúng ngay mông, làm ông té xoài xuống đường. Hai thằng sát thủ vừa tránh những trái cây lăn lóc trên đường, vừa chạy tới hạ bằng được Ông Trùm. Đúng lúc đó, thằng Fred bật ra khỏi xe. Hai thằng kia lia với hai phát về phía Ông Trùm đang nằm bất động trên vũng máu. Một phát trúng phần mềm cánh tay, một phát trúng đùi ông. Hai vết thương sau, tuy không nặng, nhưng máu tuôn xối xả, làm Ông Trùm ngất đi.

Thằng Fred nghe tiếng bố kêu bằng cái tên thời con nít của nó, rồi nó nghe hai tiếng súng. Nó ra khỏi xe, hốt hoảng, đến nỗi không rút nổi súng. Hai thằng sát nhân dư sức hạ nó lúc đó. Nhưng cả hai thằng đều hãi quá. Chúng chắc thằng Fred phải có súng, vả lại diễn tiến kéo như vậy là quá lâu rồi. Chúng chuồn khuất nơi góc phố. Fred một mình đứng lên giữa đường, với thân thể bố đầm đìa máu. Nhiều người từ trong cửa ngó ra, nhiều người chạy ra đường, tụ thành từng đám.

Fred vẫn không rút được súng ra. Nó choáng váng, đờ đẫn, nhìn trừng trừng xuống bố nằm úp mặt trên đường, vũng máu lớn thâm đen. Những người vây quanh thấy nó sắp gục, vội dìu nó vào ngồi trong lề đường. Đến khi có tiếng còi hú của xe cảnh sát, vòng người quanh Ông Trùm mới giãn ra. Theo sát sau xe cảnh sát là xe truyền tin của báo Daily News, chiếc xe chưa ngừng hẳn, gã phóng viên ảnh đã nhảy xuống, chụp hình Ông Trùm nằm trên vũng máu. Mấy phút sau xe tải thương mới tới. Tay phóng viên chú ý đến một thằng cha đàn ông, mặt mày bậm trợn, mũi to, môi dày, đang ngồi khóc hu hu. Một cảnh sát quỳ xuống để hỏi, nhưng thằng Fred không đủ bình tĩnh để trả lời. Tay cảnh sát phải móc túi Fred lấy ra cái bóp của nó. Gã liếc qua giấy tờ, huýt sáo với đồng nghiệp.

Chỉ vài giây sau Fred được ngăn cách khỏi đám đông bởi một toán cảnh sát thường phục. Họ tìm thấy khẩu súng của Fred đeo trên vai. Một cảnh sát tạm giữ khẩu súng. Rồi họ dìu nó đứng dậy, đưa ra xe. Khi xe chuyển bánh, cái xe của báo Daily News theo sát. Anh chàng phóng viên ảnh vẫn đưa máy bấm lia lịa.

Nửa giờ sau khi Ông Trùm bị bắn, Sonny Corleone nhận năm cú phôn khẩn. Người đầu tiên gọi tới là anh cớm John Phillips, tay cớm này nằm trong danh sách lĩnh lương của gia đình, chính hắn có mặt trong xe dẫn đầu toán cảnh sát thường phục. Hắn hỏi Sonny:

– Mày nhận ra giọng tao không?

– Có – Sonny trả lời, nó tỉnh táo vì vừa qua một giấc ngủ ngắn.

Phillips nói ngay, không úp mở:

– Có thằng bắn ông già mười lăm phút trước. Ông bị thương nặng. Họ đưa ông đến bệnh viện Pháp rồi. Thằng Fred bị đưa về đồn. Mày kiếm bác sĩ lo cho nó, khi nó được thả về. Tao phải vào bệnh viện bây giờ, nếu ông già nói được, họ sẽ thẩm vấn đấy. Tao sẽ liên lạc với mày sau.

Bên kia bàn, Sandra thấy mặt chồng đỏ lên, mắt mờ đi, vội thì thầm:

– Chuyện gì vậy?

Sonny nóng nảy ngoắc tay cho vợ im đi, rồi nó quay lưng lại, nói vào điện thoại:

– Mày chắc ông còn sống chứ?

Phillips bảo:

– Chắc mà. Thấy máu me ghê lắm, nhưng không đến nỗi nào đâu.

– Cám ơn. Đáng tám giờ sáng mai đến đây. Sẽ có thưởng.

Sonny nói rồi gác máy. Nó ráng bình tĩnh, nó biết yếu điểm của mình là nóng nảy, một khi đã nổi giận thì rất nguy hại. Việc đầu tiên là phải kiếm Hagen. Nhưng chưa kịp gọi, lại có tiếng chuông điện thoại reo. Đó là thằng ghi đề trong khu vực của ông Trùm, nó báo cáo là Ông Trùm đã bị bắn chết ngoài phố. Sau vài câu hỏi, Sonny biết tin tức của thằng này không tin tưởng được như của anh cớm Phillips. Thằng ghi đề này chắc không dám mon men tới hiện trường.

Lại có tiếng chuông reo, một tay phóng viên của Daily News, Sonny cúp ngay.

Nó gọi đến nhà Hagen, hỏi cô vợ hắn:

– Tom về chưa?

Vợ Hagen bảo:

– Chưa, em đang chờ anh ấy về ăn cơm.

Sonny dặn:

– Khi nào Hagen về, bảo nó gọi cho tôi.

Nó ráng suy đoán mọi chuyện. Ráng tưởng tượng phản ứng của ông già ra sao trong trường hợp như thế này. Nó biết vụ này là do thằng Sollozzo, nhưng thằng Sollozzo không bao giờ dám giở trò phạm thượng với tầm vóc như Ông Trùm, trừ khi nó được bao che bằng một thế lực mạnh mẽ khác. Chuông lại reo lần thứ tư. Một giọng nói rất nhẹ nhàng, lịch sự:

– Santino Corleone hả? Hagen đang ở chỗ chúng tôi. Ba tiếng nữa, anh ta sẽ được về, cùng với đề nghị của chúng tôi. Đừng làm gì liều lĩnh, trước khi anh nghe Hagen nói. Nếu không, anh sẽ gây thêm rắc rối đấy. Chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra rồi. Bây giờ là lúc mọi người nên biết phải quấy một chút. Đừng hành động theo cái tính nóng nảy nổi tiếng của anh nhé.

Giọng nói có chút giễu cợt. Sonny không chắc lắm, nhưng nghe giọng có vẻ là thằng Sollozzo quá. Nó ráng dằn cơn bực, nói:

– Tôi đợi.

Nghe tiếng bên kia cúp máy, Sonny nhìn đồng hồ tay, ghi giờ chính xác trên khăn phủ bàn. Nó nhíu mày ngồi xuống bên bàn trong bếp. Vợ nó hỏi:

– Chuyện gì vậy, anh Sonny?

Nó bình tĩnh nói:

– Chúng nó bắn ông già.

Thấy mặt vợ biến sắc, nó bảo:

– Đừng lo, bố còn sống. Mọi chuyện êm hết rồi.

Nó không cho vợ biết chuyện Hagen.

Chuông lại reo lần thứ năm. Đó là Clemenza. Giọng lão mập khò khè như nghẹt thở:

– Mày nghe tin ông già chưa?

Sonny bảo:

– Rồi. Ông còn sống?

Im lặng một lát, giọng Clemenza đầy xúc động:

– Tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa. Nhưng mày chắc không? Tao nghe nói ông chết ngay ngoài phố mà?

– Ông còn sống – Sonny nói. Nó lắng nghe từng âm điệu trong giọng lão, sự xúc động có vẻ rất chân thật, nhưng lão mập này có tài diễn xuất còn hơn cả diễn viên chuyên nghiệp.

Clemenza lại nói:

– Vậy là mày phải lo hết mọi chuyện. Mày có cần tao làm gì không?

Sonny bảo:

– Chú đến nhà bố tôi đi. Đưa cả thằng Paulie Gatto lại nữa.

Clemenza hỏi:

– Có vậy thôi hả? Có cần tao cho mấy đứa đến nhà và bệnh viện không?

– Không, chú và thằng Paulie Gatto được rồi – Sonny nói.

Im lặng một lúc, coi bộ Clemenza đang đoán ý trong câu nói của Sonny. Làm ra vẻ tự nhiên hơn, Sonny hỏi:

– Mà cái thằng Paulie biến đi đâu mất vậy? Nó làm trò khỉ gì thế không biết nữa.

Đầu bên kia không còn nghe tiếng khò khè, giọng Clemenza có vẻ cảnh giác:

– Paulie bị bệnh, nó bị cảm lạnh, nên mới ở nhà đấy. Cứ mùa đông là nó yếu xìu à.

Sonny chợt chú ý, hỏi:

– Mấy tháng nay nó nghỉ bao nhiêu lần rồi nhỉ?

Clemenza bảo:

– Có lẽ ba hay bốn gì đó. Tao vẫn bảo Fred có muốn đổi thằng khác không, nhưng nó không chịu. Nó bảo cả mười năm nay, có chuyện gì đâu.

– Phải. Hẹn gặp chú ở nhà bố tôi. Nhớ kéo thằng Paulie theo, ốm đau gì thầy kệ nó. Chú hiểu chứ?

Nói xong Sonny đặt mạnh điện thoại xuống, không cần đợi câu trả lời.

Thấy vợ nó đang thút thít, nó dặn:

– Nếu có người nhà mình gọi, thì bảo gọi số đặc biệt bên nhà bố. Còn bất kỳ ai khác, cứ bảo cô không biết gì hết. Vợ Tom có gọi, bảo cô ấy Tom lo việc cho nhà.

Nhìn vẻ sợ sệt của cô, nó bực mình bảo:

– Không có gì phải sợ, sẽ có mấy thằng đến coi chừng nhà, tôi sai tụi nó đến, nên chúng nó bảo sao, cô nhớ làm vậy đấy. Nếu có gì thật sự quan trọng hãy gọi cho tôi qua số đặc biệt của bố. Rồi nó ra khỏi nhà.

Bóng tối phủ trùm, gió cuối năm vật vã suốt khu cư xá. Sonny không hề sợ hãi phải bước trong đêm tối. Vì cả tám ngôi nhà đều thuộc quyền sở hữu chủ của Ông Trùm. Ngay cửa vào, hai căn hai bên là mấy tay đàn em mướn ở cùng gia đình. Sáu ngôi còn lại, xây theo hình cung, một ngôi là của gia đình Hagen, một dành cho gia đình Sonny, Ông bà Trùm ở ngôi nhỏ nhất. Ba ngôi nhà kia, Ông Trùm cho các chiến hữu đã về hưu ở nhờ, khi nào gia đình cần tới, họ sẽ dọn đi. Khu dinh cư bề ngoài coi êm ả, vô hại vậy nhưng vững chắc như một thành trì.

Cả tám ngôi nhà đều trang bị đèn pha, khi cần rọi sáng khắp nơi, không kẻ nào có thể xâm nhập, lẩn trốn được.

Sonny dùng khóa riêng mở cửa nhà bố. Nó gọi:

– Mẹ đang ở đâu vậy?

Bà Trùm từ bếp ra, phía sau bốc lên mùi thơm của ớt xào. Sonny ôm mẹ, dìu bà ngồi xuống ghế, rồi mới nhỏ nhẹ nói:

– Mẹ à, người ta mới gọi điện cho con, mẹ đừng lo nhé, bố đang nằm viện. Bố bị thương. Nhưng không sao đâu. Mẹ thay áo, rồi vào bệnh viện thăm bố nhé. Con bảo tụi nó đánh xe đưa mẹ đi. Bà Trùm nhìn nó chăm chăm, bình tĩnh, lát sau mới hỏi bằng tiếng Ý:

– Chúng nó bắn ông ấy hả?

Sonny gật. Bà cúi đầu, trở lại bếp, tắt ga, rồi mới trở ra, lên phòng ngủ. Sonny nhón ớt xào trong chảo, lấy miếng bánh mì, làm miếng sandwich. Nó lại góc văn phòng Ông Trùm, lấy từ trong tủ khóa ra cái điện thoại đặc biệt. Số máy, số nhà của điện thoại này đều đăng ký số giả.

Người đầu tiên nó gọi là Luca Brasi. Nhưng không ai trả lời. Rồi gọi tới viên caporegime của gia đình ở Brooklyn. Đó là Tessio. Lão là cái khóa an toàn, tuyệt đối trung thành của Ông Trùm. Sonny nói cho lão biết những gì xảy ra và những gì nó muốn lão làm. Tessio phải tuyển gấp năm mươi tên có khả năng, tâm phúc nhất. Đưa người tới bảo vệ bệnh viện, và một số tới nhà Ông Trùm.

Tessio hỏi:

– Còn Clemenza thì sao?

Sonny bảo:

– Ngay lúc này cháu chưa muốn dùng tới người của Clemenza. Tessio hiểu ngay, im lặng một lúc lão mới bảo:

– Sonny này, tao xin lỗi, tao phải nói điều mà chắc ông già mày cũng sẽ nói vậy thôi. Đừng hành động vội vàng quá. Tao không tin Clemenza có thể phản tại mình đâu.

Sonny nói:

– Cám ơn chú, cháu cũng nghĩ vậy, nhưng cẩn trọng vẫn hơn, phải không ạ?

– Đúng vậy.

Sonny nói:

– Còn việc nữa, thằng nhóc Mike em cháu đang học đại học ở Hannover. Chú coi có người nào của chúng ta ở Boston, nhờ đưa thằng em cháu về nhà, trước khi mọi chuyện nổ tùm lum. Cháu sẽ phôn để nó chờ. Chú yên tâm, cháu chỉ đang ráng làm rõ trắng đen mọi chuyện thôi.

Tessio nói:

– Thôi được. Tao sẽ thu xếp, xong việc sẽ tới nhà ông già mày ngay. Này, mày biết mặt mấy đứa của tao chứ?

– Biết.

Nó gác máy, tiến tới một tủ bí mật trong tường, mở khóa. Nó lấy ra cuốn sổ được bao bằng da xanh. Nó lật tới vần T, tìm dòng chữ ghi: Ray Farrell, quà Giáng sinh 5000 đô la. Phía dưới là số điện thoại.

Sonny quay số, rồi nói:

– Farrell hả? Santino Corleone đây. Tớ nhờ cậu một việc, mà phải làm gấp đấy. Nhờ cậu kiểm tra hai số điện thoại, lấy hết những cuộc gọi tới, gọi đi trong ba tháng qua.

Nó cho Farrell số điện thoại nhà của Clemenza và thằng Paulie Gatto, và dặn thêm:

– Quan trọng lắm đấy. Phải có cho tới trước nửa đêm. Cậu sẽ nhận thêm phần quà Giáng sinh nữa.

Một lần nữa, nó lại gọi tới Luca Brasi. Vẫn bặt tăm. Tuy lo lắng nhưng nó ráng nghĩ là thế nào Luca Brasi biết tin, cũng sẽ đến ngay.

Sonny ngồi bật ngửa trên cái ghế xoay, suy nghĩ. Chỉ một tiếng nữa thôi, ngôi nhà sẽ đầy người của gia đình và nó sẽ phải cho tất cả biết phải làm gì. Đến lúc này nó mới có thời giờ để nhận ra tình trạng nghiêm trọng đến thế nào. Đây là sự thách đố đầu tiên đối với gia đình Corleone từ mười năm nay. Chuyện thằng Sollozzo nhúng tay vào vụ này không còn gì để nghi ngờ nữa, nhưng chắc chắn nếu không được bao che bởi một trong Ngũ Đại Gia ở New York, không đời nào Sollozzo dám giở trò. Mà tụi bao che phải là tụi nhà Tattaglia. Như vậy có nghĩa là phải có cuộc chiến lớn, bằng không thì phải chấp nhận điều kiện của thằng Sollozzo. Thằng Thổ quỷ quyệt dàn cảnh khá lắm, nhưng thằng khốn không gặp may. Ông già còn sống, đâu để nó yên. Với Luca Brasi, cộng với người của gia đình Corleone, thì kết quả chỉ có một. Nhưng vẫn còn một mối lo: Luca Brasi đang ở đâu?

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.