Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Khi Johnny Fontane được tin Ông Trùm bị bắn, nó không chỉ lo cho tính mạng ông, mà nó còn thắc mắc không biết số tiền ông hứa tài trợ cho nó làm phim sẽ ra sao. Nó muốn đi thăm ông, nhưng nó được chỉ thị phải tránh hết mọi dư luận không tốt có thể xảy ra. Nó đành phải chờ. Rồi một tuần sau, Tom Hagen cho người đem tiền tới, nhưng mỗi lần làm một phim thôi. Trong thời gian này Johnny để Nino thoải mái vui vẻ với mấy em đào nhí. Thỉnh thoảng hai đứa cùng đi du hí một đêm, nhưng nó không can thiệp vào chuyện riêng của thằng Nino nữa. Có lần nhắc tới vụ ông Trùm bị bắn, Nino bảo:

– Mày biết không, Johnny, một lần tao chán nghề tài xế quá, tiền bạc chẳng được bao nhiêu, tao xin Bố Già cho tao một việc làm với Bố. Ông từ chối ngay. Ông bảo mỗi người đều có một số phận, mà số phận của tao là phải trở thành nghệ sĩ. Ý ông là tao không thể trở thành một tay anh chị được.

Johnny suy nghĩ mãi đến câu nói đó. Bố Già quả là người thông minh nhất đời. Ông thấy ngay là thằng Nino không bao giờ có thể thành một tay giang hồ được. Chẳng bị giết cũng ngồi tù. Nhưng làm sao ông biết thằng Nino sẽ thành nghệ sĩ chứ? Trời đất! Thì ra ông đã tính toán là có ngày mình phải giúp nó. Làm sao ông tính trước được điều đó? Vì ông đã bắn tin đó là điều mình phải làm để trả ơn ông. Tất nhiên là ông không nói thẳng ra, nhưng ông để mình hiểu rằng, nếu mình muốn làm ông vui lòng thì hãy giúp thằng Nino. Johnny thở dài. Giờ đây ông đang gặp nạn, nó thì đã với tay tới giải Oscar, và thoát khỏi tầm tay lão Woltz.

Johnny đề nghị giúp một tay với gia đình, nhưng bị Hagen gạt phắt.

Johnny bận rộn bắt tay làm cuốn phim riêng của nó. Kịch bản đã viết xong, nó mời tác giả đến bàn bạc tay đôi, không cần đại diện, hay nhân viên phim trường tham dự. Truyện phim rất tuyệt, rất gay cấn, nhiều người đẹp, nhiều cảnh mê ly, hấp dẫn, và nhất là... nó không phải hát. Còn có cả một vai, mà Johnny thấy ngay là cứ như đo ni đóng giày cho thằng Nino vậy. Từ lời nói, hành động, thậm chí ngoại hình nhân vật đó giống hệt Nino. Cứ việc bê nguyên xi Nino lên màn bạc là đủ, không phải gồng mình diễn xuất gì.

Công việc diễn tiến rất nhanh, Johnny thấy nó hiểu biết công việc sản xuất nhiều hơn nó tưởng, nhưng nó cũng mướn thêm một tay phụ tá, một tay rất khá, nhưng bị thất nghiệp, vì có tên trong sổ đen. Johnny không lợi dụng chuyện đó, để chơi ép anh ta, Nó ký một hợp đồng rất sòng phẳng, nó chỉ nói thẳng với tay phụ tá:

– Tôi mong anh tiết kiệm tiền bạc của tôi một chút.

Vì vậy nó rất ngạc nhiên khi thằng cha phụ tá bảo nó phải chi cho nghiệp đoàn năm mươi ngàn đô la. Vì có nhiều vấn đề lộn xộn trong mấy vụ làm giờ phụ trội, mướn thêm người, nên chị năm chục ngàn cho mọi việc được tốt đẹp cũng đáng. Càng bàn bạc, tay phụ tá càng hối thúc, cuối cùng Johnny bảo:

– Kêu thằng cha bên nghiệp đoàn gặp tôi.

Khi Billy Goff tới, Johnny bảo:

– Tôi tưởng các bạn tôi đã thu xếp với nghiệp đoàn rồi chứ? Tôi được cho biết là không có bất kỳ điều gì phải lo hết mà.

Goff hỏi:

– Ai nói với ông vậy?

Johnny bình thản:

– Ông biết quá rõ ai nói rồi. Tôi không nói tên ra, nhưng người đó đã nói vậy là đúng vậy.

Goff cũng bình thản không kém:

– Thời cuộc thay đổi rồi. Bạn ông đang gặp rắc rối, và lệnh của ông ta không còn ảnh hưởng tới tận đây nữa đâu.

Johnny nhún vai:

– Vậy thì mấy hôm nữa ông trở lại gặp tôi, được chứ?

Goff cười:

– Được. Nhưng có gọi về New York, cũng vô ích thôi.

Trái lại, gọi về New York rất có ích. Tom Hagen dặn nó cương quyết không chi đồng nào:

– Mày mà chi cho thằng khốn đó một xu, là mày làm mất mặt ông già đó. Ông sẽ nổi giận đùng đùng cho coi.

Johnny:

– Tao nói với ông được không? Hay mày nói giùm với ông là tao cần phải lo cho việc làm phim trôi chảy chứ.

Hagen:

– Lúc này không ai nói gì với ông được. Ông mệt lắm. Tao sẽ nói để thằng Sonny thu xếp mọi việc. Riêng chuyện này, tao quyết định, mày không được chi cho thằng chó chết đó một xu. Có gì thay đổi, tao cho mày biết sau.

Johnny áy náy gác phôn. Rắc rối với nghiệp đoàn là sẽ vừa tốn cả đống tiền vừa bê trễ công việc. Đã có lúc nó định tiêu lớn năm mươi ngàn cho thằng Goff. Vì lệnh lạc là một chuyện, công việc là một chuyện. Nhưng rồi nó quyết định chờ thêm vài ngày.

Thế mà mất công chờ có vài ngày nó đã tiết kiệm được năm chục ngàn. Hai đêm sau Goff bị bắn chết tại nhà ở Glendale. Không còn ai nhắc đến chuyện lộn xộn với nghiệp đoàn. Johnny hơi hoảng vì cú giết người này. Đó là lần đầu tiên bàn tay ghê gớm của Ông Trùm vươn dài tới gần bên nó.

Càng những tuần về sau Johnny càng bận rộn, hoàn chỉnh kịch bản, phân vai, giải quyết đủ thứ khác trong khâu sản xuất, nó không còn thời gian để bạn tâm vì mất giọng, vì không biết còn hát được nữa không. Vậy mà khi được biết tên nó có trong bản đề cử Oscar, nó lại rầu rĩ vì không được mời hát một trong những bài ca được đề cử, trong đêm phát giải. Nhưng nó dẹp những suy nghĩ vớ vẩn đó qua một bên, đâm đầu vào công việc. Nó không hy vọng đoạt Oscar nữa, vì Bố Già không thể gây sức ép được nữa, nhưng có tên trong bản đề cử là đủ quý rồi.

Đĩa hát một trong những bài ca Ý mà nó và Nino hát bán chạy hơn nó tưởng, nhưng nó biết đó là thành công nhờ Nino nhiều hơn. Nó tự biết sẽ chẳng bao giờ trở lại nghề ca hát chuyên nghiệp được nữa.

Mỗi tuần nó ăn tối với Ginny và các con một lần. Dù chuyện gì xảy ra nó cũng không bỏ qua bổn phận đó. Nhưng nó không ngủ với Ginny. Trong khi đó con vợ hai chạy chọt được tờ ly dị ở Mexico, thế là nó lại trở thành độc thân. Lạ là Johnny không ham mấy em mới vào nghề, luôn sẵn sàng dâng hiến. Trong khi nó lại cảm thấy tự ái vì mấy ngôi sao trẻ, và mấy con đào đang có giá chẳng còn vẻ tha thiết với nó. Nhưng như vậy càng tốt để dốc sức vào công việc. Hầu như đêm nào nó cũng về nhà một mình, uống ly rượu, nghe lại mấy đĩa hát cũ của nó, rồi ư ử hát theo vài đoạn. Trước kia Johnny chưa hề nhận ra giọng nó hay đến thế. Thật tuyệt vời. Thiếu gì người có giọng hát hay, nhưng hát như nó không phải ai cũng hát được. Nó từng là một nghệ sĩ thực sự, mà đâu có biết, cũng chưa hề biết nó thương yêu điều đó đến dường nào. Nó hủy hoại chất giọng tuyệt vời đó bằng rượu, thuốc lá và gái, vừa khi nhận ra giọng hát đó đáng quý biết bao.

Đôi khi Nino cũng đến, để hai đứa vừa nhâm nhi vừa lắng nghe. Những lúc đó Johnny lại khinh khỉnh bảo:

– Này, thằng nhà quê, suốt đời mày cũng không hát được vậy đâu.

Và thằng Nino lại lắc đầu, cười thật dễ thương:

– Thật. Chẳng bao giờ tao hát được vậy. Dường như nó biết bạn đang đau khổ cỡ nào.

Một tuần trước ngày bấm máy cuốn phim mới, ngày trao giải Oscar cũng cận kề, Johnny mời Nino cùng tới buổi lễ, nhưng Nino từ chối. Johnny bảo nó:

– Này bồ, mình chưa hề xin bồ một ân huệ gì, đúng không? Tối nay hãy cho mình một đặc ân, đi cùng mình. Vì nếu tao bị trượt cái giải này, thì chỉ có mình mày thương tao.

Nino ngẩn ra, một lúc sau mới nói:

– Đúng vậy đó, bồ. Mình sẽ đi. Nhưng nếu mày không được giải, thì cũng quên mẹ nó đi. Nhậu cho đã, tao sẽ săn sóc mày. Tối nay tao sẽ không uống, tỉnh táo để lo cho mày. Bạn bè vậy là hết ý rồi chứ?

Tối đó Nino giữ lời hứa. Nó tới nhà Johnny hoàn toàn tỉnh táo. Khi hai đứa đến rạp, Nino tự hỏi tại sao Johnny không mời mấy con bồ, hay vợ cũ tới dự bữa tiệc sau lễ phát giải. Nhất là Ginny. Hay Johnny cho rằng Ginny sẽ không ủng hộ nó.

Nino đoán đêm nay sẽ kéo dài và chán ngắt. Ước gì lúc này nó được làm một ly.

Cho đến khi tên nam diễn viên chiếm giải xuất sắc nhất được xướng lên: Johnny Fontane! Nino sướng quá, nhảy cẫng lên hoan hộ ầm ĩ. Johnny đưa tay về phía nó, nó nắm lấy tay bạn. Nó biết bạn nó đang cần một bàn tay tin cẩn, thương yêu. Tự nhiên nó buồn kinh khủng, buồn vì trong khoảnh khắc vinh quang này, ngoài nó ra, bạn nó chẳng còn ai.

Những gì diễn ra sau đó, đúng là cơn ác mộng. Cuốn phim của lão Woltz vét hết những giải thưởng chính. Vì thế, giới báo chí tràn ngập trong bữa tiệc chiêu đãi của hãng phim. Nino vẫn giữ lời hứa tỉnh táo để lo cho Johnny. Nhưng đám đàn bà kéo tuột thằng Johnny vào phòng ngủ để tán tỉnh, nó bị đổ rượu đến bét nhè.

Trong lúc đó số phận của "Nữ diễn viên xuất sắc nhất" cũng không hơn gì Johnny, nhưng con nhỏ tỏ ra thích thú và khéo xoay sở hơn. Nino thấy con nhỏ thật tầm thường, nó là người duy nhất trong buổi tiệc này nghĩ vậy.

Sau cùng có một tay đưa ra ý kiến thật hay họ. Ghép cặp đôi đào kép chiếm giải cao nhất. Tất cả ùa lên sân khấu. Con đào bị lột trước. Rồi đám đàn bà xúm vào lột quần áo Johnny. Ngay lúc đó, kẻ tỉnh táo độc nhất trong đám say xỉn đó, Nino xốc thằng Johnny đã bị thoát y năm chục phần trăm lên vai, xông xáo mở đường ra khỏi nhà, nhào vội lên xe. Trên đường lái xe về, Nino nghĩ nếu thành công mà như thế, nó chẳng ham một tí nào.

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.