Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Ngôi làng vây quanh một quảng trường, chính giữa có bồn nước. Nhưng đây là con lộ chính, nên có cửa hàng quán xá, cả một tiệm cà phê nhỏ với ba cái bàn kế ngoài hiên. Hai gã chăn cừu ngồi xuống một bàn nên Michael cũng ngồi theo.

Chẳng thấy bóng dáng cô gái nào, làng xã vắng ngắt, chỉ có mấy thằng nhóc chạy nhảy và một con lừa đi lang thang.

Chủ quán là một lão lùn, lực lưỡng, đặt một đĩa đậu lên bàn, vui vẻ đón khách:

– Các ông là khách lạ, vậy để tôi cố vấn nhé. Ông thử thứ rượu nho vườn nhà đi. Mấy thằng con tôi tự làm đấy. Tụi nó còn pha chế chung với chanh và cam nữa. Rượu hảo hạng Ý đó.

Cả ba đồng ý. Lão rinh đến một hũ. Quả tình rượu ngon hơn cả lời lão quảng cáo. Tím thẫm và mạnh như Whisky. Fabrizzio nói với lão chủ:

– Bác biết hết mấy cô gái làng này chứ nhỉ? Tụi này thấy mấy cô vào làng. Ông bạn đây, vừa thấy một cô trong đám, bị sét đánh liền. Nó chỉ về phía Michael.

Lúc này lão chủ quán mới chú ý tới Michael, vì cái mặt méo đối với lão là chuyện bình thường, nhưng một gã bị "sét đánh" lại là chuyện khác. Nhưng lão chỉ nói:

– Các bạn nên mua mấy chai đem về uống, dùng cái này tối nay tha hồ ngon giấc.

Michael hỏi lão:

– Ông có biết cô gái nào trong làng này tóc quăn, mắt rất to, rất sậm màu, da rất hồng hào, mịn màng không?

Lão nói ngay:

– Không, tôi chẳng biết cô nào như thế cả. Rồi lão biến vào trong quán.

Cả ba nhâm nhi hết bình rượu, định gọi thêm, nhưng không thấy bóng dáng lão chủ quán đâu. Fabrizzio đứng lên đi vào tìm, lúc trở ra nó làm bộ nhăn nhó bảo Michael:

– Y như em đoán mà. Nhè ngay lão, mình tán nhảm về con gái lão. Chắc lão đang lấy can đảm ra cho chúng ta một vố đấy. Tốt hơn, mình trở lại làng Corleone thôi.

Tuy đã sống trên đảo này nhiều tháng, nhưng Michael vẫn chưa biết hết những quan hệ tế nhị trong vấn đề nam nữ, việc xồng xộc hỏi chuyện con gái ngay mặt ông già nó là điều quá quắt đối với dân Sicily. Hai gã chăn cừu nhấp nhỏm chờ Michael ra về. Fabrizzio thì thầm:

– Này, lão già này khoe có hai thằng con to lớn, lì lợm lắm, lão chỉ "đi" một cái là hai thằng con xuất hiện liền. Về thôi.

Michael trừng mắt, lạnh lùng nhìn nó. Từ khi về ẩn cư ở Sicily cho đến lúc này, nó đã luôn tỏ ra là một người đầy phong cách Mỹ, trẻ trung, trầm tĩnh lịch thiệp. Đây là lần đầu tiên hai gã mục đồng mới biết thế nào là cái trừng mắt của nhà Corleone. Trùm Tommasino thì quá rõ con người và hành động của nó, nên luôn e dè và đối xử với nó như một "con người đáng nể". Còn hai gã chăn cừu chân chất, ngây ngô này cứ ngỡ cậu Michael chỉ là một anh khờ. Cái nhìn lạnh lẽo, mặt trắng nhợt nghiêm khắc và sự giận dữ của Michael bốc lên như làn khói lạnh tỏa ra từ nước đá, làm hai anh mục đồng tắt đài luôn, không dám cười, không dám sàm sỡ thân mật nữa. Thấy hai gã đã biết thế nào là lễ độ. Michael mới bảo chúng:

– Kêu lão già ra đây cho tao.

Không chút ngập ngừng, súng vác vai, hai gã mục đồng thẳng tiến vào trong quán. Lát sau chúng trở ra, kèm hai bên lão chủ. Trông lão không có vẻ gì sợ nhưng sắc giận, có vẻ dè chừng.

Michael ngả lưng ra sau ghế, quan sát lão một lúc, rồi nói rất bình tĩnh:

– Tôi biết mình có lỗi, vì đã hỏi han về con gái ông như thế. Tôi thành thật xin lỗi ông. Vì tôi là người lạ nên không hiểu nhiều phong tục tập quán ở đây. Tôi không hề có ý định vô lễ với ông và con gái ông.

Hai thằng chăn cừu nể ra mặt, chưa bao giờ Michael dùng giọng điệu này với chúng. Xin lỗi đấy, mà vẫn có uy. Lão chủ quán nhún vai, vẫn còn e ngại, vì lão biết kẻ đang nói với lão không phải là một gã nhà quê. Lão hỏi:

– Nhưng anh là ai? Hỏi con tôi làm gì?

Michael trả lời thẳng thắn:

– Tôi là người Mỹ, vì trốn cảnh sát ở đó nên tôi phải đến Sicily. Tên tôi là Michael. Nếu muốn ông cứ báo cảnh sát, sẽ kiếm được cả một tài sản đấy. Nhưng thay vì kiếm được tấm chồng, thì con ông sẽ bị mất cha. Dù sao, tôi vẫn muốn được gặp con gái ông. Tất nhiên phải có sự cho phép của ông và dưới sự giám sát của gia đình. Với đầy đủ lễ nghi, với tất cả sự trịnh trọng. Tôi là người trong danh dự và tôi không có ý xúc phạm danh dự con gái ông. Tôi muốn gặp gỡ, chuyện trò với cô ấy. Nếu hợp nhau, chúng tôi sẽ tiến tới hôn nhân. Nếu không, ông sẽ không bao giờ phải bận tâm gặp lại tôi nữa. Tóm lại, nếu cô ấy không có cảm tình với tôi, thì chẳng ai có thể làm gì được. Phần tôi, bao giờ đúng thời điểm, tôi sẽ nói với ông tất cả chuyện của tôi, một điều mà ông bố vợ nào cũng cần phải biết. Cả ba sửng sốt nhìn Michael. Fabrizzio sợ sệt thì thầm:

– Đúng là "sét đánh"!

Lão chủ quán cà phê mất cả vẻ tự tin, mãi mới ngập ngừng hỏi:

– Anh là bạn của các "bạn bè" ở đây chứ?

Dân Sicily bình thường chẳng bao giờ dám hé miệng nói đến từ "Mafia". Lão hỏi vậy cũng gần như hỏi Michael có phải là thành viên của Mafia không. Đó là cách dân giang hồ hỏi nhau, nhưng thông thường cũng không được phép hỏi trực tiếp như vậy.

Michael bình thản nói:

– Không, tôi chỉ là một người lạ ở xứ này.

Lão ngó cái mặt giập vỡ, đôi chân dài quá khổ đối với dân Sicily của Michael. Rồi lão lại ngó hai thằng chăn cừu kè kè hai khẩu lupara không chút e dè, giấu diếm, rồi lão nhớ lại lúc hai thằng xồng xộc vào bảo lão xếp của chúng muốn nói chuyện với lão. Khi lão cộc cằn bảo lão chỉ muốn thằng chó đẻ kia cắt xéo khỏi hiên nhà lão, thì một trong hai thằng chăn cừu cảnh cáo lão ngay:

– Ông coi chừng cái mồm đấy. Hay có giỏi thì cứ ra mà nói thẳng với ông ấy.

Bây giờ lão thấy tốt nhất là nên tỏ ra lịch sự một chút với tay khách lạ này. Lão miễn cưỡng nói:

– Tên tôi là Vitelli. Nhà tôi trên ngọn đồi kia. Chiều chủ nhật mời anh tới chơi. Nhưng đến thẳng đây, tôi sẽ phải dẫn anh về nhà.

Fabrizzio vừa định mở miệng, thấy Michael lừ mắt, nó im thin thít. Điều này không lọt qua mắt lão Vitelli. Vì vậy khi Michael đứng dậy, đưa tay ra, lão vội bắt tay nó và toét miệng cười. Được, lão sẽ mở cuộc điều tra, nếu không đúng như lão nghĩ, thì lão cũng vẫn sẽ nghênh đón Michael, nhưng cùng với hai thằng con trai lão và hai khẩu súng trường. Lão chủ quán cà phê này đâu có xa lạ gì với giới "bạn bè của nhau". Nhưng lão cảm thấy trong chuyện này có vẻ... trước dữ sau lành, có điều gì đó làm lão tin đứa con gái xinh đẹp của lão sẽ trở nên phú quý và giúp đỡ được gia đình. Được vậy thì quá tốt và quá đúng dịp, vì mấy thằng trai làng cứ bu lấy con bé mà ve vãn, thằng cha xa lạ, mặt méo này sẽ lãnh cái việc hù cho đám nhóc kia phải lánh xa con bé. Để tỏ thiện ý, lão tiễn khách bằng một chai rượu hảo hạng, ướp lạnh đàng hoàng. Lão để ý thấy một thằng chăn cừu thanh toán tiền ăn nhậu. Điều này càng gây ấn tượng mạnh cho lão, rõ ràng Michael là chủ nhân của hai đứa tùy tùng này. Michael không còn thiết gì chuyện đi dã ngoại nữa, mướn xe và tài xế về thẳng Corleone. Rồi trước bữa ăn tối, chắc chắn bác sĩ Taza đã được hai thằng chăn cừu thông báo lại, nên tối đó đang ngồi trong vườn, ông nói nhỏ với Trùm Tommasino:

– Hôm nay anh bạn của chúng ta gặp "cú sét" đấy.

Tommasino không có vẻ ngạc nhiên, lão càu nhàu chuyện khác:

– Ước gì sét đánh chết hết mấy thằng ranh ở Palermo, thì tôi mới được yên thân.

Ý lão nói đến vụ đám Mafia "đợt sóng mới" đang nổi lên, thách thức quyền lực của cánh giá như lão.

Michael đề nghị với Trùm Tommasino:

– Chủ nhật này cháu đến thăm và dùng bữa ở nhà cô bé ấy, cháu muốn chú bảo hai thằng chăn cừu đừng tò mò theo cháu nữa.

Lão Tommasino lắc đầu:

– Đâu được, tôi có trách nhiệm với bố anh. Còn chuyện này nữa, tôi nghe nói anh định cưới hỏi gì hả? Tôi không cho phép đâu. Đợi tôi cho người sang Mỹ thưa chuyện với ông già anh đã chứ.

Michael lựa lời nói khéo, vì dù sao lão cũng là nhân vật đáng trọng ở đây:

– Chú Tommasino ơi, chú biết tính ông già cháu quá mà. Ông điếc đặc khi kẻ nào đi ngược ý ông, còn làm đúng ý, ông nghe rõ hết. Vậy mà cháu làm ngược ý ông nhiều lần rồi đấy, có sao đâu. Để khỏi làm bận lòng chú, cháu đồng ý để hai thằng kia theo bảo vệ. Còn chuyện hôn nhân của cháu, cháu ưng là cháu cưới. Cháu đã không để bố cháu xen vào chuyện riêng của cháu, cháu không nghe lệnh của ông, mà lại theo lệnh chú, như vậy bố cháu sẽ buồn.

Lão capo–mafioso đành thở dài bảo:

– Thôi mặc anh, cưới thì cưới. Anh bị cú sét thật rồi. Nhưng con bé ấy là con nhà tử tế đấy. Anh mà léng phéng, làm mất mặt nó, bố nó không để anh sống đâu. Hơn nữa, tôi cũng thân với nhà ấy, tôi không cho phép anh làm bậy đâu.

Michael bảo:

– Mà chắc gì con bé ưa nổi cái mặt méo của cháu. Nó còn trẻ quá, dám chê cháu già lắm. Nhưng cháu cũng cần một cái xe và chút ít tiền để mua quà nữa.

Chú cháu ông bác sĩ già ngó nhau cười cười. Ông Trùm bảo:

– Để thằng Fabrizzio lo cho. Nó nhanh nhảu, trước là thợ máy hải quân đấy. Sáng mai tôi đưa tiền cho anh. Dù sao, tôi cũng phải báo cho ông già anh biết mọi chuyện.

Michael hỏi bác sĩ Taza:

– Bác có thuốc gì làm cho cháu hết thò lò mũi không? Đi gặp người đẹp mà mũi dãi lòng thòng, quê quá!

Bác sĩ Taza tủm tỉm cười:

– Được thôi. Trước khi cháu đi gặp nàng, bác sẽ bơm vào một thứ thuốc, mũi khô ráo ngay. Nhưng da mặt sẽ tô đi đấy. Mà chẳng sao, con bé chưa hôn cháu đâu mà lo.

Hôm sau Michael đi xe buýt lên Palermo mua quà cho người đẹp và gia đình. Nó đã được biết tên cô bé là Apollonia, thế là đêm nào anh chàng cũng mơ màng đến khuôn mặt xinh đẹp và cái tên yêu kiều ấy. Nó phải mượn rượu để ngủ, mấy bà hầu già được lệnh mỗi tối phải đặt bên giường cậu Michael một chai rượu ướp lạnh. Sáng nào cái chai cũng rỗng không.

Sáng chủ nhật, khi chuông nhà thờ reo vang khắp Sicily, Michael lái chiếc Alfa Romeo cũ kỹ nhưng còn tốt, vào thẳng làng và đậu ngay trước cửa quán cà phê. Fabrizzio và Calo ôm hai khẩu súng lupara ngồi băng sau. Michael ra lệnh hai gã ngồi chờ tại quán, không được lên nhà. Quán đóng cửa, nhưng lão Vitelli đã đứng dựa rào chờ khách.

Sau màn bắt tay, Michael ôm ba gói quà, theo lão Vitelli lội ngược dốc lên đồi. Nhà lão lớn hơn các nhà khác trong làng, chứng tỏ gia đình này không đến nỗi nghèo.

Trong nhà đầy những tượng Đức Mẹ, đặt trong thùng kính, với những bóng đèn chớp nháy. Hai thằng con trai lão lực lưỡng trong bộ áo ngày chủ nhật màu đen. Hai đứa chỉ khoảng hai mươi, nhưng vì vất vả đồng áng, nên trông già hơn tuổi. Bà mẹ mạnh khoẻ và cũng tròn xoe như chồng. Không thấy bóng dáng cô con gái đâu.

Sau màn giới thiệu, mà Michael có nghe được gì đâu, mọi người ngồi trong căn phòng không rộng lắm, vừa là phòng khách vừa là phòng ăn, lủng củng đồ đạc. Đối với dân Sicily, thì đây cũng là một gia đình trung lưu khấm khá rồi.

Michael tặng ông bố một con dao cắt xì gà bằng vàng, bà mẹ một cây vải đẹp nhất có thể mua được ở Palermo. Nó vẫn ôm gói quà dành cho cô con gái. Ông bà chủ nhà nhận quà, dè dặt cám ơn. Vì như thế này là quà cáp hơi đường đột, đúng ra chỉ nên biếu xén ở lần thăm viếng thứ hai.

Ông bố ngỏ lời với Michael, kiểu đàn ông với nhau, đúng tập quán miền quê:

– Mong anh đừng cho rằng chúng tôi dễ dàng tiếp đón người lạ đâu. Nhưng vì có lời của ông Trùm Tommasino bảo đảm anh là người đàng hoàng. Ở xứ này ai cũng tin lời nói của ông. Vì vậy gia đình tôi thật tình đón tiếp anh. Nhưng nếu chuyện anh để ý đến con bé nhà tôi là chuyện nghiêm túc, thì bổn phận chúng tôi là cũng phải biết một chút về anh và gia đình. Anh có thể hiểu được điều đó chứ, vì gia đình anh cũng gốc gác ở đây mà.

Michael lễ phép gật đầu, nói:

– Tôi sẽ nói hết những gì ông muốn biết, bất kể khi nào.

Lão Vitelli xua tay bảo:

– Tôi không phải người nhiễu sự đâu. Cứ để thủng thẳng. Bây giờ, coi như anh được chúng tôi đón tiếp như là một người bạn của ông Trùm Tommasino.

Dù đã bị thuốc làm tê cả mũi, vậy mà Michael cũng đánh hơi thấy sự có mặt của cô gái trong phòng. Nó vội quay đầu lại. Người đẹp đứng ngay dưới vòm cửa phía sau. Hương chanh, hương hoa ngào ngạt, mà trên đầu con bé có giắt, cài cái hoa nào đâu. Mái tóc quăn, đen bóng buông thả. Cũng không có một đóa hoa nào trên bộ đồ đen nghiêm trang ngày chủ nhật. Cô bé liếc nhanh về phía Michael, trên môi thoáng nụ cười. Rồi nhìn xuống, cô đoan trang ngồi bên mẹ.

Michael lại cảm thấy như bị hụt hơi, có một cái gì đó sôi sục toàn thân, một nỗi khát khao chiếm đoạt điên rồ. Lần đầu tiên nó hiểu sự ghen tuông cổ lỗ của đàn ông Ý. Ngay lúc này đây, nó sẵn sàng thịt ngay thằng nào dám đụng tới nàng, dám cướp nàng khỏi tay nó. Thằng bủn xỉn giữ tiền thế nào, tên bần nông đói đất ra sao, Michael cũng khao khát giữ nàng như vậy. Không có gì có thể ngăn cản nó chiếm đoạt bằng được người con gái này, nhốt nàng trong nhà, làm tù nhân riêng của nó. Bất kỳ kẻ nào, dù chỉ nhìn nàng, nó cũng không chịu nổi. Khi nàng quay lại mỉm cười với anh trai, Michael ném cho thằng nhóc cái nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống. Cả gia đình đều nhận thấy đó là dấu hiệu bị "cú sét", và họ cảm thấy yên tâm. Anh chàng này nằm gọn trong tay con bé rồi. Chí ít thì cũng tới ngày cưới, còn sau đó mọi chuyện có đổi thay thì cũng chẳng sao.

Hôm nay Michael diện bộ đồ mới mua ở Palermo, đã trút bỏ cái lốt nông dân thô lậu, nên cả nhà đều đoan chắc nó cũng là cỡ Trùm nào đây. Cái mặt bị giập một bên, không đến nỗi kinh khiếp như nó tưởng. Vì phần mặt bên kia quá đẹp, nên phần mặt thương tật lại thành có duyên. Vả lại trên mảnh đất đầy thương tật này, có thiếu gì người bất hạnh thân thể không lành lặn.

Michael nhìn thẳng khuôn mặt trái xoan mỹ miều, lên tiếng:

– Hôm gặp cô ngoài vườn cam, cô bỏ chạy. Tôi không làm cô sợ chứ?

Cô bé ngước mắt lên, thoáng nhìn nó, lắc đầu. Chỉ một thoáng vậy thôi cũng đủ làm anh chàng ngây ngất, phải quay đi, né đôi mắt tình tứ kia. Bà mẹ choe chóe bảo con:

– Ô hay, Apollonia, nói gì với cậu ấy đi chứ, người ta đi bao nhiêu dặm để gặp con đó.

Nhưng hai hàng mi rậm như đôi cánh chim của cô bé vẫn khép kín. Michael trao cho cô gói quà bằng giấy vàng, cô đón lấy, rồi đặt lên đùi. Ông bố phải bảo: "Mở ra đi, con gái", mà cô vẫn ngồi im. Bà mẹ nóng nảy với tay mở hộp quà, nhưng vẫn cẩn thận không làm rách cái bao bì quý giá. Bà ngừng lại khi thấy hộp nữ trang bằng nhung đỏ. Cả đời chưa bao giờ bà được rờ vào một vật như thế này, chẳng biết mở ra sao. Rồi bà cũng mở được và nhấc món quà lên. Đó là một sợi dây bằng vàng, mà nếu để đeo như sợi dây chuyền thì quá nặng, và nó làm mọi người khiếp hãi, không phải vì giá trị của nó, mà vì ở xứ này một món quà bằng vàng là sự xác định, một lời thệ ước nghiêm túc nhất. Nó là dấu hiệu cho ý định cầu hôn. Không ai còn có thể nghi ngờ tấm chân tình của người khách lạ này được nữa. Và cũng không ai còn nghi ngờ về sự giàu có của anh ta.

Apollonia vẫn không chạm đến món quà. Bà mẹ đưa lại gần để cô gái coi, cô từ từ nhướng hai hàng mi dài lên, đôi mắt bồ câu nhìn Michael, trang trọng nói "Grazie", với lời "cám ơn" này, lần đầu tiên Michael mới được nghe giọng nói của cô.

Giọng nói êm như nhung của tuổi trẻ và sự thẹn thùng, như chuông rung nhẹ nhàng vào tai Michael. Nó phải quay đi chuyện trò với bố mẹ cô gái, đơn giản vì càng nhìn cô, nó càng thêm bối rối. Nhưng nó vẫn kịp nhận ra, trong bộ váy áo rộng nhường kia, thân hình cô gái vẫn đầy khêu gợi. Và nó cũng nhận ra làn da mặt mịn màng hồng hào kia thắm hẳn lên vì e thẹn.

Sau cùng, Michael cũng phải đứng dậy ra về. Cả nhà đứng lên tiễn khách. Lúc bắt tay Apollonia, Michael cảm thấy bàn tay cô rung động trong tay nó. Bàn tay thôn nữ nhám, nhưng ấm áp vô cùng.

Ông bố tiễn Michael xuống đồi, ra tận xe và mời nó chủ nhật sau ghé nhà dùng bữa. Michael gật đầu, nhưng nó biết không thể nào chờ nổi tới tuần sau mới gặp lại cô ta.

Quả vậy. Ngay hôm sau, một mình nó lái xe tới quán cà phê, ngồi ngoài hiên chuyện trò cùng lão chủ. Lão thấy tội anh chàng này quá, nên cho gọi vợ và con gái cùng ra quán cho vui. Cuộc gặp gỡ lần này bớt lúng túng, ngượng ngùng hơn. Apollonia cũng bớt thẹn và chịu nói hơn. Cô bé mặc áo vải hoa như thường ngày, có vẻ thích hợp với cô hơn.

Hôm sau nữa, nó lại cùng gia đình cô quần tụ. Nhưng lần này Apollonia đeo sợi dây chuyền nó tặng. Biết đây là dấu hiệu cô nàng dành cho nó, nó mỉm cười với cô. Rồi hai đứa lững thững lên đồi, bà mẹ theo sau bén gót, nhưng làm sao ngăn được hai thân hình trẻ trung, tràn nhựa sống kia cọ quẹt vào nhau. Thế rồi Apollonia bị vấp, ngã nghiêng vào người Michael, nó vội choàng tay đỡ, ôm lấy thân hình hôi hổi của cô gái, máu huyết trong người nó sôi lên. Cả hai đâu biết bà mẹ đi sau mủm mỉm cười, bà biết tỏng con bé giả vờ, chứ nó như con sơn dương, từ ngày còn mặc quần thủng đít, có té bao giờ trên đoạn đường này. Bà cũng cười vì, chỉ có cách này anh chàng mới nắm được tay con bé cho đến ngày cưới.

Rồi cứ vậy suốt hai tuần, ngày nào cũng đến thăm và tặng quà nàng. Apollonia càng ngày càng dạn dĩ hơn. Nhưng chưa bao giờ hai đứa được gặp nhau mà vắng sự hiện diện của bà giám thị. Cô bé chỉ là một đứa con gái quê mùa ít học, chẳng biết gì về thế giới ngoài ngôi làng, nhưng nó tươi trẻ, khát khao học hỏi mọi thứ trên đời.

Đám cưới được tiến hành cấp kỳ theo nguyện vọng của Michael. Mọi chuyện đều dễ dàng, vì con bé cũng rất say đắm nó và nhà gái biết nó giàu. Ngày cưới được quyết định vào chủ nhật hai tuần tới.

Lúc này ông Trùm Tommasino mới bắt tay vào việc. Ông đã nhận được tin từ Mỹ rằng thằng Michael không dễ gì chịu nghe theo lệnh đâu, tuy nhiên phải cảnh giác từ những chuyện nhỏ nhất. Vì vậy ông Trùm Tommasino phải đích thân đại diện nhà trai và lo phần bảo vệ an ninh. Tất nhiên bác sĩ Taza, cùng hai thằng chăn cừu Fabrizzio và Calo đều có mặt trong tiệc cưới. Sau đó tân lang và tân giai nhân sẽ về ở trong ngôi biệt thự kín cổng cao tường của bác sĩ Taza.

Đám cưới tổ chức theo lối quê. Dân làng đứng hai bên đường, ném hoa vào cô dâu, chú rể và quan khách, trong khi hai họ đi bộ từ nhà thờ về nhà cô dâu. Ê hề hạnh nhân bọc đường biếu xóm giềng, đó là thứ quà truyền thống không thể thiếu. Số còn lại chất như núi đường trắng trên giường cô dâu, biểu tượng này có nghĩa đêm động phòng sẽ diễn ra ở nơi khác, không phải trong làng Corleone. Vì tiệc cưới kéo dài tới nửa đêm, nhưng cô dâu chú rể được phép cáo lui trước. Đến giờ đưa dâu về bằng cái xe Alfa Romeo, Michael kinh ngạc thấy bà mẹ vợ cũng lẽo đẽo đi theo, theo yêu cầu của cô con gái. Ông bố vợ phải cắt nghĩa: Vì cô dâu còn nhỏ, là trinh nữ, nên hơi hoảng. Phải có mẹ đi theo, để sáng mai còn cố vấn cho con gái, nếu có gì trục trặc. Coi vậy chứ những chuyện này nhiều khi cũng căng lắm chứ. Cô dâu ngước đôi mắt bồ câu hoang mang nhìn chú rể. Michael mỉm cười gật đầu. Vậy là chiếc xe phom phom tiến về biệt thự bên ngoài làng, có cả bà mẹ vợ chễm chệ trên xe. Nhưng tới nhà, bà mẹ vợ cùng mấy đứa người hầu, sau khi ôm hôn cô dâu thắm thiết là biến mất ngay. Để lại Michael và tân giai nhân trong căn phòng ngủ rộng mênh mông.

Cô dâu vẫn mặc nguyên trang phục cưới, còn nguyên cả áo choàng. Mấy cái rương của cô đã được chuyển vào phòng. Trên bàn nhỏ, sẵn sàng chai rượu nho và bánh cưới. Hai anh chị cứ đứng nhìn cái giường quá rộng. Cô bé đứng giữa phòng, chờ chú rể tiến tới.

Lúc này đây Michael đã đang ở một mình với nàng, đã chính thức chiếm được nàng, chẳng còn gì có thể ngăn cản nó âu yếm khuôn mặt, thân hình mà nó hằng đêm ao ước, vậy mà nó không thể nhích tới, cứ đứng ngẩn ra ngắm cô bé gỡ tấm khăn cô dâu, treo lên thành ghế, đặt cái vương miện lên bàn trang điểm, trên mặt bàn, xếp từng hàng nước hoa, kem, phấn mà Michael đã mua từ Palermo về. Cô bé cứ ngẩn ra nhìn.

Michael tắt đèn để cô dâu cởi đồ, đỡ ngượng. Nhưng qua cửa sổ để ngỏ, trăng Sicily như tỏa ánh vàng rực rỡ vào phòng, Michael tiến lại, khép hờ cửa sổ, làm căn phòng trở nên vô cùng ấm cúng.

Nhưng cô dâu vẫn cứ đứng bất động bên bàn phấn, Michael ra khỏi phòng, vào phòng tắm. Rồi nó ra vườn làm vài ly với bác sĩ Taza và ông Trùm Tommasino, trong khi đám phụ nữ lục đục đi ngủ. Nó hy vọng khi trở lại phòng, Apollonia đã thay áo ngủ, và chui vào chắn chờ nó. Nó hơi ngạc nhiên sao bà mẹ đi theo, lại không dặn dò con gái mấy chuyện này. Hay Apollonia đợi nó cởi áo giùm. Chẳng có lẽ, vì con bé nhút nhát ngây thơ thế, mà dám táo tợn vậy sao.

Trở lại, Michael thấy phòng tối om. Đã có ai đó khép kín cửa sổ. Nó sờ soạng, lần mò tới giường. Lờ mờ thân hình Apollonia dưới tấm chăn, co quắp, xoay lưng lại nó. Nó cởi quần áo, chui vào chăn, đưa tay ve vuốt làn da mịn màng như lụa của vợ. Nó vui sướng vì con nhỏ không mặc áo ngủ. Nhẹ nhàng, chậm rãi nó xoay vai cô bé về hướng nó. Con bé từ từ quay lại, nó xoa tay lên đôi gò bồng đảo đầy đặn, ấm áp, mềm mại. Rồi hai thân hình như có điện hút lấy nhau. Michael say đắm hôn lên đôi môi hôi hổi nóng.

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.