Một tháng sau ca mổ, Lucy ngồi bên bờ bể bơi trong khách sạn, một tay cầm ly cocktail, một tay ve vuốt đầu Jules đang gối trên đùi cô.
Jules nói đùa:
– Này, không phải lấy can đảm đâu. Anh còn chai sâm–banh trong phòng tụi mình mà.
Lucy hỏi:
– Anh có chắc nó an toàn sớm vậy không?
Jules làm nghiêm:
– Nên nhớ anh là bác sĩ nhé. Đêm nay là một đêm trọng đại. Em có thấy anh là nhà giải phẫu đầu tiên trong lịch sử y học, thử nghiệm thành quả phẫu thuật của chính mình? Mà cả trước lẫn sau khi hoàn tất, đúng không? Anh khoái viết một bài cho báo với đề tài này quá. Xem nào: tiền giải phẫu, sự khoái cảm là do tâm lý và xảo thuật của bậc thầy giải phẫu. Còn hậu giải phẫu, ái ân đạt đỉnh cao là do thần kinh...
Jules la lên vì bị Lucy nắm tóc giựt đau nhói. Lucy cúi xuống, mỉm cười bảo:
– Đêm nay anh không hài lòng, là lỗi tại anh đấy nhé.
Jules tủm tỉm:
Làm ăn có bảo hành mà. Anh chỉ nhờ tay Kellner, mọi việc đều do anh lên chương trình đó thôi. Mà mình còn một đêm dài để tái khám lo gì. Bây giờ hãy nghỉ ngơi đã.
Khi hai người trở lên phòng, Lucy ngạc nhiên thấy trên bàn ăn thịnh soạn, bên cái ly sâm banh của nàng, là một hộp nữ trang, với cái nhẫn kim cương đính hôn.
Jules bảo:
– Để chứng tỏ cho em thấy, anh tin vào việc làm của anh đến thế nào.
Hắn rất dịu dàng, rất dễ thương. Lúc đầu nàng hơi e ngại, rồi từ từ bình tĩnh lại, nàng cảm thấy toàn thân tràn ngập niềm đam mê chưa từng có. Khi nghe Jules thì thầm:
– Anh làm tốt công việc, phải không. Lucy cũng thì thầm trả lời:
– Ôi vâng, rất tuyệt.