Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Máy bay hạ xuống Los Angeles khi trời còn tối. Hắn mướn phòng khách sạn, tắm rửa, cạo râu, nhìn phố phường một tí, gọi mang điểm tâm và vài tờ báo lên phòng. Nó nghỉ ngơi thoải mái tới mười giờ sáng là giờ hẹn gặp Jack Woltz. Hắn ngạc nhiên là cuộc hẹn gặp thật dễ dàng.

Hôm trước Hagen đã phôn cho Billy Goff, một nhân vật có thế nhất trong nghiệp đoàn lao động điện ảnh. Theo chỉ thị của Ông Trùm, Hagen đã bảo Goff thu xếp để gặp Jack Woltz. Chắc chắn thằng cha Goff đã hù Woltz, nếu không chịu tiếp Hagen, thì sẽ có cuộc đình công ngay trong phim trường.

Goff bảo Hagen:

– Tuy nhiên lão ta có vẻ không ngán lắm. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ đích thân thưa chuyện với Ông Trùm.

Hagen bảo:

– Nếu có gì Ông Trùm sẽ nói với ông.

Nó tránh, không hứa hẹn gì. Nó không ngạc nhiên vì sự sốt sắng của Goff đối với Ông Trùm. Tuy quyền lực của gia đình chưa trải dài qua khỏi vùng New York, nhưng Ông Trùm mạnh được như ngày nay vì ông đã từng có nhiều ân nghĩa với những thủ lĩnh lao động.

Nhưng lão chủ hãng phim hẹn gặp Hagen lúc mười giờ cũng là một dấu hiệu không hay. Có nghĩa Hagen đứng đầu danh sách hẹn gặp lão sáng nay, và lão sẽ không mời Hagen dùng buổi trưa, chứng tỏ lão Woltz coi nó chẳng đáng gì. Có thể Goff hù chưa đủ độ, cũng có thể thằng Goff này đã nằm trong danh sách hối lộ của lão Woltz. Cũng có thể vì sự thành công của Ông Trùm đã giữ ông không xuất đầu lộ diện, để tránh những bất lợi trong công việc gia đình, nên tên tuổi ông đối với giới "ngoài nghề" chẳng có gì đáng nể.

Nhận xét của Hagen có phần đúng. Lão Woltz bắt nó đợi cả nửa giờ. Không sao. Phòng tiếp tân rất xịn, rất thoải mái và trên cái trường kỷ màu mận đối diện Hagen có một bé gái đang ngồi, Hagen chưa bao giờ thấy một em nhỏ xinh đẹp đến thế. Con bé chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi. Váy áo loại cực mắt tiền, nhưng đơn giản, đứng đắn như người lớn, tóc vàng rực rỡ, đôi mắt xanh, to, thăm thẳm và đôi môi mọng đỏ màu dâu chín. Mụ đàn bà đang trợn mắt ngạo mạn nhìn Hagen, rõ ràng là mẹ con bé. Hagen muốn loi ngay mặt mụ một quả. Con gái như thiên thần, mẹ trông như cọp cái. Hagen vừa nghĩ vừa trừng mắt nhìn lại.

Sau cùng mới thấy một mụ nạ dòng, trang phục rất mốt, người ngợm tròn quay, hướng dẫn Hagen qua một dãy văn phòng. Nó thật sự có ấn tượng và phòng nào cũng tuyệt đẹp và cả những con người làm việc trong đó. Hagen mỉm cười nghĩ, đây toàn là những anh chị muốn đặt được chân vào nghề điện ảnh, bằng cách kiếm một việc làm trong hãng phim, để rồi hầu hết kéo lê cuộc sống văn phòng cho đến cuối đời hoặc sớm tỉnh ngộ thì đành chấp nhận rút lui trở về quê cũ.

Jack Woltz cao lớn, lực lưỡng với bộ quần áo cắt may tuyệt khéo, gần như che giấu bớt được cái bụng bự. Hagen lạ gì tiểu sử lão ta. Mười tuổi, Woltz đi lượm vỏ bia và đẩy xe ba gác tại khu Đông. Hai mươi tuổi, tiếp tay bố bóc lột công nhân ngành may. Ba mươi tuổi, bỏ New York về miền Tây đầu tư một ngành giải trí mới, từ những đoạn phim với những hình ảnh nhảy nhót, tiến tới khai thác ngành điện ảnh. Năm bốn mươi tám tuổi, lão trở thành ông lớn quyền uy nhất Hollywood, nhưng nói năng vẫn quê mùa thô lậu, lão tham lam ngấu nghiến những cô đào non mới vào nghề. Năm mươi tuổi, lão "lột xác" bằng cách học nói, học mặc từ một tên bồi phòng người Anh, học phép xã giao với một gã hầu rượu người Anh khác. Sau khi người vợ thứ nhất qua đời, lão cưới một cô đào vừa đẹp vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. Con trai lấy vợ là công chúa Ý.

Đam mê cuối cùng của lão, theo tin đăng tải trên các báo điện ảnh Mỹ, là chuồng ngựa đua riêng mà lão đã tiêu hết mười triệu đô hồi năm ngoái. Lão gây xôn xao dư luận vì đã mua một con ngựa đua Anh danh tiếng, tên Khartoum, với cái giá cao khủng khiếp: "sáu trăm ngàn đô", rồi tuyên bố không cho đua nữa, chỉ để gây giống cho chuồng ngựa riêng của lão thôi.

Lão tiếp Hagen cũng lịch sự. Khuôn mặt rám nắng, mái tóc tỉa tót khéo léo, nhăn nhó tạo nụ cười. Nhưng cho dù ngồi trên đống tiền, với hàng đúng chuyên gia chăm sóc, cái già cũng không tha lão. Da mặt lão nhăn nheo, xếp nếp. Tuy vậy với cử chỉ nhanh nhẹn, lão cũng giống như Ông Trùm, có phong thái chỉ huy tuyệt đối trong thế giới của lão.

Hagen đi thẳng vào đề: Hắn là đại diện cho một người bạn của Johnny Fontane. Người bạn này rất có thế lực, ông ta hứa là sẽ rất biết ơn ông Woltz, nếu ông Woltz ban cho ông ta một đặc ân nho nhỏ. Đặc ân đó là trao vai nam chính trong cuốn phim chiến tranh, mà hãng dự định khởi sự quay vào tuần tới.

Cái mặt nhăn nheo trơ trơ, bình thản. Lão hỏi, giọng đầy vẻ hạ cố:

– Ông bạn của anh sẽ làm được gì cho tôi?

Hagen phớt lờ vẻ kênh kiệu của lão. Hắn nói:

– Khi ông có rắc rối với công đoàn, ông bạn tôi sẽ lo liệu hết. Hoặc nếu ông có một ngôi sao đang hái ra tiền, chẳng may anh ta chơi từ cần sa qua bạch phiến, ông bạn tôi sẽ có cách để anh ta giã từ chất trắng. Hay bất cứ rắc rối nào, chỉ phôn cho tôi một cú, là coi như êm hết.

Lão Woltz nghe Hagen như đang nghe một thằng nhóc bốc phét vậy. Lão gay gắt hỏi:

– Anh hù tôi đấy à?

Hagen bình tĩnh nói:

– Không, hoàn toàn không. Tôi đến để lo công việc cho một người bạn. Bổn phận tôi là nói để ông hiểu, ông chỉ được chứ không mất mát gì.

Nghe nói thế, lão nổi xung thiên, đôi lông mày chổi xể rậm rì trên đôi mắt như đổ lửa. Lão nghiêng qua bàn, quát vào mặt Hagen:

– Được, để tôi nói thẳng cho anh biết, và cho cả sếp anh biết, cho dù lão ta là thằng chó chết nào, không đời nào thằng Johnny có mặt trong cuốn phim đó. Tôi cóc cần, dù cả đống thằng Mafia anh chị nhào vào cuộc. Khuyên anh một câu nhé. J. Edgar Hoover là bạn thân của tôi đấy. Biết ai chứ? Nếu ông ta biết các anh áp lực tôi, các anh sẽ khốn khổ đấy.

Hagen kiên nhẫn, tỉnh bơ nghe. Nó không ngờ một người như Woltz mà sớm mất bình tĩnh vậy sao? Thằng cha nổi nóng như hóa rồ này mà có thể đứng đầu công ty đáng giá hàng trăm triệu đô? Bố Già đang tìm kiếm một ngành mới để đầu tư, đầu não của ngành kỹ nghệ này mà đều ngốc như thế này thì điện ảnh cũng là đất làm ăn được đây. Những lời bất nhã, thô tục của lão không hề làm phiền lòng Hagen. Nó đã học được nghệ thuật thương thuyết của Ông Trùm. Không được giận dữ. Không được hăm dọa. Nói phải trái cho người ta nghe. Nghệ thuật "nói phải trái" là lờ đi, nín nhịn trước những lời lăng mạ, hăm dọa. Hagen đã từng thấy Bố Già ngồi suốt tám tiếng đồng hồ tại bàn thương thuyết. Bố Già nhịn hết những lời lẽ lăng nhục, để cố gắng thuyết phục một thằng cha ương bướng, tự cao, tự đại. Đến phút cuối của tám giờ thương thuyết, Ông Trùm đưa hai tay lên, nói với tất cả:

– Không thể nói phải trái với anh bạn này, rồi ông bước ra khỏi phòng họp.

Gã kia mặt cắt không còn hột máu. Các sứ giả vội níu Ông Trùm trở sau, Một bản thỏa thuận được nhẹ nhàng thông qua, nhưng hai tháng sau, gã "khó chịu" kia bị bắn gục ngay trong tiệm hớt tóc.

Đợi lão la lối xong, Hagen lại. mới bình thản nói:

– Ông coi thẻ hành nghề của tôi đây. Tôi là luật sư, không lẽ tôi đưa đầu cho người ta chặt. Tôi có nói câu nào hăm dọa ông không? Tôi chỉ nói là sẵn sàng chấp nhận mọi điều kiện ông đưa ra, để Johnny Fontane được đóng vai đó. Tôi nghĩ chúng tôi đã đưa ra những đề nghị rất có lợi cho ông để xin một việc nhỏ mà tôi thấy ông rất vui lòng chấp nhận. Vì theo Johnny thì chính ông cũng công nhận là vai đó rất thích hợp với anh ta. Vì vậy chúng tôi mới xin đặc ân đó. Thêm nữa, nếu ông e ngại chuyện đầu tư, thân chủ của tôi xin sẵn sàng tài trợ. THI CCT

Woltz đang lơ đãng nghịch với cây viết lông màu đỏ, nghe nhắc đến tiền, lão có vẻ quan tâm hơn, bảo:

– Phim này đầu tư tới năm triệu đô đấy.

Hagen huýt sáo ra vẻ ngạc nhiên, rồi thận trọng nói:

– Sếp tôi có rất nhiều bạn bè sẵn sàng ủng hộ ông.

Lần đầu tiên lão Woltz có vẻ nghiêm túc. Lão quan sát tấm thẻ của Hagen:

– Chưa bao giờ tôi nghe đến tên anh. Tôi biết nhiều luật sư có tiếng ở New York, thật ra anh là ai?

– Một trong đám họ rất gắn bó với chúng tôi. Nhưng riêng tôi lo vụ này. Thôi, tôi không dám làm mất thì giờ của ông nữa.

Hagen đứng dậy, bắt tay Woltz. Bước mấy bước ra phía cửa, nó quay lại, nhìn lão, nói:

– Tôi hiểu ông quen biết nhiều nhân vật quan trọng. Nhưng trong vụ này, có thể họ sẽ đứng về phía chúng tôi. Tại sao ông không thử hỏi lại những người bạn của chúng ta? Nếu ông nghĩ lại, xin hãy gọi đến khách sạn tôi. Tôi nói điều này có thể làm ông không vừa lòng, thân chủ của tôi có thể làm được những chuyện mà ông bạn Hoover của ông không rờ tới được đâu.

Hagen thấy lão lim dim mắt, lão đã hiểu thông điệp của câu nói. Hắn ráng vuốt lão một câu:

– Luôn tiện xin nói là tôi rất mê mấy phim của ông. Hy vọng những phim sau còn thành công hơn nữa. Đất nước chúng ta rất cần điều đó.

Xế chiều hôm đó, Hagen nhận cú phôn từ thư ký của lão chủ hãng phim. Ả cho hay trong vòng một giờ nữa sẽ có xe đến rước Hagen về căn nhà miền quê của ông Woltz để dự bữa ăn tối. Cuộc hành trình mất ba giờ, nhưng trên xe có nhiều rượu và đồ ăn nguội. Hagen tự hỏi tại sao lão không mời hắn đi cùng chuyến bay riêng của lão. Giọng ả thư ký rất lễ phép:

– Ông Woltz yêu cầu ông mang theo hành lý, sáng mai sẽ có xe tiễn ông ra phi trường.

Tại sao Woltz biết được Hagen sẽ bay về New York sáng mai? Như vậy chứng tỏ lão cho thám tử theo dõi hắn. Và lão đã biết hắn đại diện cho Ông Trùm, cũng có nghĩa là lão có biết về Ông Trùm, nên lão đã nhận ra vấn đề đúng đắn hơn. Và có lẽ lão sẽ có lối cư xử khôn khéo hơn hôm qua.

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.