Sau cái chết của Sonny một năm, Lucy Mancini vẫn nhớ chàng da diết, đau đớn, khổ sở mãnh liệt hơn bất cứ người tình nào trong bất kỳ mối tình nào. Những giấc mơ của cô không nhẹ nhàng, vô vị như của một nữ sinh. Những khao khát của cô không giống những khát khao của người vợ chung thủy mất chồng. Cô không nát tan lòng vì mất "người bạn đời" yêu dấu, cũng không có những hồi niệm ánh mắt nụ cười thuở bên nhau.
Không. Nỗi nhớ của cô có lý do nghiêm trọng hơn, với tuổi trẻ và sự ngây thơ, cô tin rằng chỉ có Sonny là người duy nhất gây cho cô đạt đến khoái cảm ái ân.
Lúc này đây, một năm sau, Lucy nằm phơi nắng trong hương vị nồng nàn của vùng trời Nevada. Dưới chân cô, một anh chàng tuổi trẻ, tóc vàng, người mảnh khảnh đang nghịch ngợm mấy ngón chân cô. Họ đang nằm bên bể bơi của khách sạn trong buổi chiều chủ nhật, và mặc cho chung quanh đầy người, anh chàng cứ thoải mái vuốt ve ngược lên cặp đùi trần của Lucy, làm con bé phải kêu lên:
– Ôi! Thôi đi, Jules. Bác sĩ gì mà quý vậy?
Jules cười cười:
– Mình là bác sĩ Las Vegas mà.
Rồi hắn cù nhẹ lên bắp vế Lucy, hắn ngạc nhiên, chỉ một tí thế thôi mà đã làm con bé bị kích thích dữ vậy sao. Tuy cô ta cố giấu, nhưng nhìn mặt nàng, cũng thấy rõ điều đó. Con nhỏ thật rõ vừa quê vừa ngây thơ quá. Vậy tại sao không thể tới bến luôn? Tại sao con nhỏ cứ khăng khăng cự tuyệt? Cho dù cô nàng còn ám ảnh bởi người yêu đã mất, mình cũng chấp luôn. Phải tìm cho ra sự thật. Vì dưới tay anh là thịt da sống động, mà thịt da hôi hổi thế này thì phải đòi hỏi thịt da mới phải chứ. Bác sĩ Jules nhất định phải tấn công bằng được đêm nay tại căn hộ của anh. Anh muốn được cô thuận tình mà không phải sử dụng đến tiểu xảo nào, nhưng nếu phải áp dụng tiểu xảo thì đó là nghề của chàng. Tất nhiên, chỉ với mục đích khoa học thôi. Hơn nữa, cô bé khốn khổ này rõ ràng đang chết thèm vụ ấy mà. Phải tìm hiểu cho ra mới được.
Lucy lại run giọng kêu lên:
– Jules, thôi đi mà, em van anh đấy.
Jules ngừng tay, gối đầu lên cặp đùi êm ái của cô thiu thiu ngủ. Thú vị vô cùng, con bé co rúm cả người, da thịt nóng như lên cơn sốt, và khi cô vuốt tóc hắn, hắn chộp lấy cổ tay cô âu yếm nâng niu, nhưng thật ra hắn bắt mạch. Mạch cô nhảy loạn lên. Nhất định đêm nay phải chiếm được nàng và khám phá ra điều bí mật, bất kể đó là chuyện gì. Hoàn toàn tự tin, Jules đi vào giấc ngủ.
Lucy ngắm nhìn những người quanh hồ bơi. Cô không bao giờ có thể tưởng tượng nổi cuộc đời cô lại thay đổi quá nhiều chỉ trong vòng chưa tới hai năm. Cô không hề hối tiếc chuyện "rồ dại" cô đã làm trong đám cưới của Connie Corleone. Đó là điều tuyệt vời nhất chưa từng xảy ra với cô, đến nỗi nhiều tháng sau cô còn gặp lại mãi cảnh ấy trong mơ.
Từ đó, Sonny đã gặp cô ít nhất một tuần một lần. Những ngày không gặp nhau toàn thân cô bứt rứt, khó chịu. Hai đứa say mê nhau rất phàm tục, chẳng tí gì thơ mộng, trí thức cả. Đó là thứ tình thô lậu, trần trụi, của thịt da khao khát thịt da.
Mỗi khi Sonny phôn tới hẹn hò, là Lucy lo đầy đủ rượu thịt cho cả bữa tối tới bữa điểm tâm, vì thường thường nó ở tới gần trưa hôm sau. Nó muốn hai đứa phải trọn vẹn cho nhau. Nó có chìa khóa riêng và nó vừa xuất hiện nơi cửa, cô đã bay gọn vào vòng tay mạnh mẽ của nó. Cả hai vấn xổ, hùng hục cuốn lấy nhau. Với cái hôn đầu tiên, chân tay anh chị đã mò mẫm khắp người nhau, rồi nó nâng bổng cô lên, hai chân cô quắp lấy cặp đùi khổng lồ của nó. Hai đứa cử đứng thế mà yêu nhau, như nhớ lại cái buổi ban đầu hai đứa từng làm vậy trong đám cưới con Connie, rồi nó mới dìu cô vào phòng ngủ.
Trong căn hộ của cô, suốt mười sáu tiếng hai đứa thoải mái yêu nhau, không lúc nào có mảnh vải che thân. Rồi cô nấu nướng những bữa ăn thịnh soạn. Đôi khi Sonny bận rộn với những cú phôn làm ăn, nhưng Lucy không hề quan tâm nghe ngóng, cô chỉ lo tay máy, hôn hít, âu yếm thân thể nó. Lúc đầu cô cũng ngượng ngùng vì nỗi đam mê quá mức của mình, nhưng rồi cô thấy cả hai đều thích thú chuyện đó, hồn nhiên như thú hoang, hai đứa đều hạnh phúc.
Khi Bố Già bị bắn gục ngoài đường, lần đầu tiên Lucy hiểu rằng người yêu cô rất có thể cũng sẽ gặp hiểm nguy. Một mình trong phòng, cô không khóc lóc, mà kêu la, rên rỉ, tiếng rên rỉ như một con thú bị thương. Sau đó gần ba tuần liền Sonny vắng mặt, cô tìm quên nỗi nhớ chàng bằng thuốc ngủ, rượu và niềm đau khổ khôn nguôi. Cái đau của cô là cái đau thể xác, nó làm cô nhức nhối toàn thân. Và khi Sonny xuất hiện trở lại, Lucy cuốn lấy nó, không thể rời xa nổi một giây. Và mỗi tuần hai đứa lại gặp nhau ít nhất một lần, cho tới khi Sonny bị bắn chết.
Cô biết tin Sonny chết qua báo chí và ngay đêm đó Lucy dọng vô họng một đống thuốc ngủ. Nhưng thay vì chết, cô bị thuốc quật đến ngất ngây, đến nỗi cô lảo đảo, mê sảng ra khỏi phòng rồi gục ngất lịm bên cửa cầu thang máy và cấp tốc được đưa vào bệnh viện. Mối quan hệ giữa cô và Sonny ít người biết, nên vụ của cô chỉ được đưa tin vài hàng trên mấy tờ báo nhỏ.
Khi Lucy nằm viện, chính Hagen là người tới thăm và an ủi cô. Cũng chính Hagen thu xếp cho cô một việc làm ở Las Vegas, trong khách sạn thằng Fred làm quản lý. Và lại chính Hagen cho biết cô sẽ được nhận một món tiền trợ cấp hàng năm của nhà Corleone, do Sonny để lại cho cô. Hagen hỏi có phải vì lý do có bầu mà cô tự tử không? Cô trả lời là không. Hagen lại hỏi buổi tối định mệnh đó, Sonny có đến gặp cô hay phôn tới hẹn hò gì không? Cô bảo cô luôn chờ đợi Sonny, nhưng buổi tối đó Sonny không tới, cũng không điện thoại cho cô. Và cô thú thật với Hagen:
– Anh ấy là người đàn ông duy nhất mà em có thể yêu. Em không còn yêu ai được nữa.
Cô thấy Hagen thoáng mỉm cười nhưng có vẻ ngạc nhiên thật sự. Cô hỏi:
– Anh không tin sao? Có phải chính anh ấy đưa anh về nhà khi còn nhỏ không?
Hagen bảo:
– Lúc đó nó khác. Lớn lên nó lại là người khác hắn.
– Có lẽ với ai đó, chứ với em thì không.
Lucy chỉ nói vậy, vì cô còn mệt quá, không thể cắt nghĩa thêm được là Sonny đã dịu dàng với cô ra sao, chưa bao giờ nóng giận, gắt gỏng bực bội với cô.
Hagen lo lắng tất cả mọi việc cho Lucy, thậm chí còn thuê sẵn một căn hộ cho cô ở Las Vegas. Nó đưa cô ra tận phi trường, bắt cô hứa, nếu buồn hay có bất kỳ chuyện gì xảy ra, phải báo ngay, bằng mọi cách nó sẽ giúp cô. Trước khi lên phi cơ, cô ngập ngừng hỏi Hagen:
– Bố Già có biết những việc anh làm cho em không?
Hagen cười nói:
– Tôi làm thay ông và cũng cho tôi. Trong những chuyện này, ông còn theo lối cổ lắm, không bao giờ muốn làm buồn lòng vợ con Sonny đâu. Nhưng ông thấy cô còn trẻ quá, đáng lẽ thằng Sonny phải suy nghĩ chín chắn hơn. Vụ cô uống thuốc ngủ cũng làm mọi người bàng hoàng.
Nó không muốn cho Lucy biết, đối với một con người như Ông Trùm, chuyện tự tử là không chấp nhận được.
Thế rồi sau gần mười tám tháng sống ở Las Vegas, cô ngạc nhiên thấy cuộc sống cũng chẳng đến nỗi nào, trái lại, hầu như còn sung sướng nữa. Cũng có những đêm cô mơ thấy Sonny, trằn trọc cho tới gần sáng mới ngủ lại được. Cô vẫn chưa có bạn tình nào. Nhưng rõ ràng cuộc sống Vegas hợp với cô. Cô vui vẻ bơi lội trong hồ bơi khách sạn, những ngày nghỉ du ngoạn bằng thuyền buồm trên hồ Mead hay lái xe xuyên sa mạc. Cô gầy đi và đẹp hơn, vẫn hấp dẫn, khêu gợi, nhưng có vẻ Mỹ hơn, bớt nét cổ điển của con gái Ý. Cô làm trong khu tiếp tân của khách sạn, không liên quan gì tới công việc của Fred. Mỗi khi gặp nhau nó cũng chào hỏi cô. Lucy ngạc nhiên vì sự đổi thay của nó. Fred đã trở thành một "người đàn ông của quý bà", ăn mặc bảnh bao, và rõ ràng là rất thích hợp với công việc của một tay quản lý khách sạn sòng bài. Không biết vì cái oi bức của mùa hè hay vì những màn truy hoan quá mức, nó cũng gầy đi nhiều. Vì vậy, thêm bộ đồ cắt may kiểu Hollywood, trông nó có vẻ hoạt bát hẳn ra.
Sau sáu tháng tới Vegas, Tom Hagen bay tới thăm tình hình công việc của cô. Cô đã nhận được ngân phiếu sáu trăm đô la mỗi tháng, cộng với tiền lương. Hagen cũng cho cô biết số tiền này nên ký ủy quyền cho luật sư để ông ta hoàn tất mọi thủ tục hợp pháp về tiền bạc. Cô cũng có tên chủ quyền năm cổ phần trong khách sạn. Tất cả đều đúng luật Nevada, để tránh mọi phiền phức cho cô sau này. Tuy nhiên cô không được tiết lộ những điều này với ai, nếu chưa được Hagen ưng thuận. Nếu cô bị vặn hỏi gì bởi chính quyền, luật pháp, cứ để cho luật sư trả lời.
Lucy đồng ý hết. Cô hiểu rằng cô đã được hưởng ân huệ quá nhiều rồi. Nhưng khi Hagen yêu cầu cô để mắt coi chừng giùm Fred và thằng sếp của nó, thằng cha có nhiều cổ phần trong khách sạn, thì cô thật sự kinh ngạc hỏi:
– Ôi Tom, anh không bắt tôi do thám Fred đấy chứ?
Hagen cười cười:
– Thấy Fred mau chóng kết với thằng Moe Greene, nên ông già hơi lo. Chỉ mong nó đừng dính vào rắc rối thôi mà.
Nó thấy không cần thiết cho Lucy biết là Ông Trùm không chỉ đầu tư vào cái khách sạn trong sa mạc Las Vegas này, để làm nơi ẩn cư cho thằng con, mà còn sửa soạn đặt chân vào những hoạt động to lớn hơn nhiều.
Sau buổi trò chuyện này chẳng bao lâu, Jules đến làm bác sĩ riêng của khách sạn. Anh chàng gầy nhom, nhưng rất đẹp trai và có duyên. Lucy thì cho rằng bác sĩ gì mà trẻ thế. Cô có dịp gặp anh chàng bác sĩ này là hôm cô bị nổi một cái mụn nhọt trên cổ tay. Vừa bước vào phòng đợi, Lucy đã thấy có hai con nhỏ trong đám nghệ sĩ đang trình diễn trong khách sạn, vừa ngồi chờ vừa tán gẫu với nhau. Cả hai con bé xinh đẹp, thánh thiện, làm Lucy nhìn mà phát ganh. Thế mà một trong hai thiên thần xinh đẹp phán tỉnh bơ: "Lần này tao bị dính nữa, chắc bỏ nghề múa quá".
Lúc bác sĩ Jules mở cửa, ra dấu gọi một trong hai con bé xinh đẹp kia vào phòng khám, Lucy đã định bỏ đi ngay. Bác sĩ gì mà chẳng ra dáng vẻ thầy thuốc gì hết. Áo sơ mi phạch ngực, quần rộng thùng thình. Cặp kính cận và thái độ điềm tĩnh của anh chàng cũng không gây được tin tưởng nơi Lucy.
Nhưng khi đến lượt cô vào khám, phong thái tự tin của anh ta làm tất cả hồ nghi trong cô biến hết. Anh ta không nói nhiều, nhưng dứt khoát, rõ ràng. Cô hỏi cái nhọt của cô có gì nguy hiểm không? Anh cắt nghĩa cặn kẽ, là nó chỉ là cái mụn bình thường, không có gì nghiêm trọng. Anh ta cầm lên cuốn sách thuốc nặng chịch bảo cô đưa tay ra. Cô ngoan ngoãn làm theo. Lần đầu mới thấy anh ta mỉm cười, bảo:
– Tôi chỉ ấn quyển sách này lên, là cái mụn xẹp liền. Nếu mổ cô sẽ vừa tốn tiền, vừa phải băng bó lỉnh kính lắm. Đồng ý không?
Cô cũng cười, đồng ý ngay. Không hiểu sao cô hoàn toàn tin tưởng anh chàng bác sĩ này. Cô chỉ kịp kêu lên một tiếng, cuốn sách thuốc đã ép gần như xẹp lép cái mụn nhọt.
Bác sĩ Jules hỏi:
– Đau lắm không?
Cô vừa ngó anh ta đang hí hoáy viết lên thẻ bệnh nhân vừa bảo:
– Không, có vậy thôi sao? Anh ta gật đầu, chẳng thèm quan tâm nhìn tới cô.
Một tuần sau, đang ngồi trong quán cà phê, anh chàng tiến tới, ngồi bên cô hỏi:
– Tay cô sao rồi?
Lucy cười:
– Tốt. Anh giỏi thật, nhưng chẳng đúng phương pháp gì cả.
Jules cũng cười:
– Cô chưa biết tôi là chuyên viên ngược phương pháp đâu. Cũng như tôi đâu có biết là cô giàu thế. Đọc báo mới biết cô có cả mười cổ phần trong khách sạn đấy. Nếu biết sớm, tôi chặt đẹp rồi.
Nhớ lời dặn của Hagen, Lucy im lặng. Jules lại cười cười:
– Đừng lo, yên chí đi. Mình rành vụ này quá mà. Vegas này thiếu gì đám cổ đông bù nhìn. À, tối nay mình đi coi hát được không? Tôi mời cô ăn và mua phỉnh đánh ru lét cho cô nữa.
Lucy hơi nghi ngại, nhưng gã năn nỉ mãi, sau cùng cô bảo:
– Tôi cũng muốn đi, nhưng sợ anh thất vọng "màn cuối" đấy. Tôi không giống như nhiều cô gái lăng nhăng ở Vegas này đâu.
Jules phấn khởi ra mặt:
– Chính vì thế tôi mới mời cô. Tôi cũng phải cho phép mình nghỉ ngơi, vui vẻ một tối chứ.
Khi cả hai vừa ngồi ăn vừa coi chương trình biểu diễn, Jules làm Lucy vui cười, thích thú vì những nhận xét của anh về mông, ngực của mấy em nghệ sĩ bằng những từ y học rất hài hước, không chút tục tằn. Rồi họ qua bàn roulette, cả hai thắng được hơn trăm đô. Sau đó Jules lái xe đưa Lucy lên đập ngắm trăng. Sau vài nụ hôn Jules đòi hỏi ái ân. Lucy cương quyết cự tuyệt. Cô bảo:
– Tôi đã nói trước với anh là không có màn đó mà.
Jules cười:
– Nhưng cô sẽ chửi tôi, nếu tôi không thử ráng xin xỏ, phải không nào?
Lucy phì cười, vì Jules nói đúng quá.
Vài tuần sau họ đã là đôi bạn thân thiết của nhau. Cô thấy anh ta hơi bối rối khi cô từ chối, nhưng không khổ sở hay tự ái như đa số đàn ông khác. Vì thế cô càng tin tưởng anh hơn. Cô khám phá ra dưới cái lớp của bác sĩ, Jules còn là một tay chơi đam mê, liều lĩnh. Những ngày nghỉ cuối tuần, hắn dám lái cái xe MG thổ tả đi đua giải California. Khi được nghỉ lễ, hắn đi tuốt qua nội địa Mexico, mà theo lời hắn kể thì đó là một xứ sở thực sự man rợ, khách lạ có thể bị giết chết chỉ vì một đôi giày và đời sống ở đó thì lạc hậu như cả ngàn năm trước. Tình cờ cô cũng được biết Jules là một nhà giải phẫu, từng cộng tác với một bệnh viện danh tiếng ở New York.
Được biết những điều đó, Lucy càng thắc mắc, chẳng hiểu vì sao Jules lại chịu làm bác sĩ cho khách sạn. Cô hỏi, thì Jules bảo:
– Chừng nào em cho anh biết bí mật của em. Anh sẽ nói cho em biết chuyện anh!
Lucy đỏ mặt, im luôn. Jules không nài ép thêm và tình bạn của họ mỗi ngày càng thêm thân thiết, mối thân tình sâu đậm hơn là cô tưởng.