Cuộc chiến thắng đẫm máu của phe Corleone vẫn chưa trọn vẹn, mà phải tới một năm sau xuyên qua những cuộc vận động tế nhị, mới tạo được nền tảng vững chắc, đẩy Michael trở thành lãnh đạo gia đình quyền uy nhất tại Hiệp chủng quốc. Suốt mười hai tháng, Michael phải chia thời gian đều cho hai nơi, tổng hành dinh ở Long Beach và nhà mới ở Las Vegas. Nhưng cuối năm đó, nó dẹp hết các hoạt động tại New York, bán hết nhà cửa, đất đai. Nhân dịp này, Michael đưa toàn bộ gia đình về thăm cơ ngơi Long Beach lần cuối. Và sẽ ở lại một tháng để hoàn tất những công việc còn lại, và để Kay đóng gói những đồ gia dụng linh tinh khác.
Bây giờ thì không còn phe nào có thể tranh giành uy thế với nhà Corleone được nữa. Clemenza đã có một giang sơn riêng. Rocco Lampone trở thành caporegime của nhà Corleone. Albert Neri chỉ huy tất cả toán an ninh các khách sạn thuộc quyền nhà. Hagen là một thành viên của gia đình tại miền Tây.
Thời gian là liều thuốc làm lành những vết thương, nên Connie đã làm lành với ông anh. Thật ra chỉ hơn tuần sau khi Connie nổi điên, chửi rủa anh, nó đã xin lỗi Michael và bảo Kay đừng tin những lời nói điên khùng của nó.
Để tang chồng chưa được một năm, Connie đã dễ dàng tìm được tình yêu mới với một anh chàng mới vào làm thư ký cho nhà. Đó là một thanh niên Ý gia đình đàng hoàng, tốt nghiệp một đại học thương mại hàng đầu nước Mỹ. Rồi hai đứa cưới nhau. Tất nhiên, làm em rể ông Trùm, tương lai chú rể rất được bảo đảm.
Kay đã làm cho gia đình chồng phấn chấn hẳn lên, vì cô đi học kinh bồn, để sửa soạn theo đạo Thiên Chúa. Tất nhiên hai đứa nhỏ rồi cũng theo đạo mẹ. Michael thì thấy chuyện này chẳng lấy gì làm mừng. Nó khoái các con cứ giữ đạo Tin Lành, có vẻ Mỹ hơn.
Kay ngạc nhiên thấy mình rất yêu cuộc sống ở Nevada. Cô yêu phong cảnh, núi đồi, những khe núi đá hoa cương đỏ thắm, sa mạc nắng cháy với những hồ nước bất ngờ như phép lạ, mát rượi, bất chấp hơi nóng ngùn ngụt chung quanh. Các con cô cỡi những con ngựa tơ nho nhỏ. Cô có đầy tớ thực sự, chứ không phải những vệ sĩ. Và Michael sống một đời sống bình thường hơn. Chồng cô làm chủ một công ty xây cất, tham gia những câu lạc bộ của giới doanh thương, những hiệp hội dân chính. Michael tỉnh táo theo dõi tình hình chính trị địa phương, nhưng không tham chính. Cô cảm thấy đời sống thật tuyệt vời. Cô rất mừng vì những chuyện làm ăn ở New York không còn nữa. Las Vegas là nơi lý tưởng để định cư. Cô rất ghét phải trở lại New York, vì vậy trong chuyến trở về lần cuối này, cô đã thu dọn, đóng gói đồ đạc để chuyển về Vegas thật nhanh. Và trong buổi cuối cùng này, cô nóng lòng rời khỏi nơi đây, như một bệnh nhân nằm quá lâu, nay mong mỏi chờ xuất viện.
Buổi sáng cuối cùng ở Long Beach, Kay dậy từ tờ mờ sớm. Cô nghe tiếng xe tải gầm rú bên ngoài. Những chiếc xe sẽ dọn hết đồ đạc, tủ giường trong ngày hôm nay. Còn những người trong gia đình sẽ bay tới Vegas vào buổi chiều.
Khi Kay từ buồng tắm đi ra, Michael vẫn còn tựa gối, hút thuốc. Nó hỏi Kay:
– Tại sao mà em cứ phải đi nhà thờ mỗi ngày vậy? Chủ nhật đã đành rồi, sao phải đi suốt tuần lễ thế? Em lẩm cẩm giống mẹ rồi đấy.
Kay ngồi né bên giường để kéo vớ lên, bảo:
– Em mới theo đạo mà, càng phải nghiêm chỉnh chứ.
Michael với tay rờ đùi vợ, Kay kêu lên:
– Đừng. Sáng nay em rước Mình Thánh.
Nó không ôm cô lại, khi cô đứng dậy. Nó cười cười hỏi:
– Em ngoan đạo thế, sao để hai thằng nhóc trốn không đi nhà thờ vậy?
Cô lúng túng vì đôi mắt chồng cô có kiểu quan sát đúng là "mắt ông Trùm". Cô bảo:
– Bao giờ về nhà, em bắt tụi nó chăm đi lễ hơn. Kay hôn chồng rồi mới đi. Bên ngoài thời tiết bắt đầu ấm áp. Mặt trời mùa hè rạng đỏ phía đông. Kay ra xe. Bà mẹ chồng đang ngồi chờ trong bộ trang phục màu đen. Đã thành thông lệ, mẹ chồng nàng dâu cùng nhau đi lễ nhất vào sáng sớm.
Kay hôn lên gò má nhăn nheo của bà, rồi ngồi sau tay lái. Bà mẹ chồng nghi ngại hỏi:
– Con ăn sáng rồi đấy à?
Kay vội trả lời:
– Không ạ.
Bà già gật đầu, vẻ hài lòng. Có một lần Kay quên luật cấm ăn trước khi rước lễ. Cũng đã lâu rồi, nhưng từ đó bà mẹ chồng không dám tin tưởng cô con dâu mới theo đạo, nên cứ phải nhắc.
Nhà thờ có vẻ nhỏ bé, hoang vu dưới ánh nắng ban mai. Những cửa sổ bằng kính chạm hoa văn, ngăn bớt cái nóng bên ngoài, nên trong thánh đường mát mẻ và êm ả. Kay dìu mẹ chồng bước lên những bậc thềm đá trắng, rồi để bà vào trong trước. Bà lão thích ngồi hàng ghế đầu, gần cung thánh. Kay đứng lại vài phút. Cô luôn cảm thấy bối rối, gần như sợ hãi vào phút cuối.
Sau cùng cô tiến vào khoảng râm mát rượi kia. Cô nhúng ngón tay vào nước thánh, làm dấu thánh giá, rồi chạm nhẹ ngón tay lên môi. Ánh nến nhấp nháy trước tượng các thánh và tượng Chúa trên cây thánh giá. Cô quỳ gối trên băng ghế gỗ. Cô cúi đầu làm như đang cầu kinh dọn mình rước lễ, nhưng lúc này cô chưa thật sự sẵn sàng để làm lễ.