Michael Corleone đã nói dối Hagen. Sự thật nó đang ở ngay New York, nó gọi cho Hagen từ phòng ngủ khách sạn Pennsylvania cách văn phòng của Hagen có mấy đoạn đường. Khi nó đặt điện thoại xuống, Kay bảo:
– Mike, anh nói dối tài ghê.
Michael ngồi xuống giường cạnh nàng:
– Vì em cả đấy, cưng ạ. Nếu mọi người biết mình đang ở trong thành phố này, thì mình phải về nhà ngay. Làm sao có thể cùng nhau đi ăn, đi xem hát, cùng ngủ một giường được chứ. Ở nhà bố anh là tuyệt đối cấm, vì chúng mình chưa cưới nhau mà.
Nó choàng tay ôm và nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. Nó kéo nàng xuống giường. Nàng khép mắt, chờ đợi... Michael cảm thấy chìm trong hạnh phúc. Những năm chiến tranh, chiến đấu tại Thái Bình Dương, biết bao đêm, trên những hòn đảo khốn khổ đó, nó đã mơ đến một người con gái giống như Kay Adam. Đẹp như nàng. Với tấm thân thanh mảnh, làn da sữa động mịn màng, với niềm đam mê bốc lửa. Nàng hé mắt, kéo đầu nó xuống để hôn. Họ ân ái đắm say kéo dài tới giờ ăn tối.
Sau bữa ăn, hai người dạo những cửa hàng rực rỡ ánh đèn và tấp nập người mua sắm. Michael hỏi:
– Anh mua gì làm quà Giáng sinh cho em đây.
– Mua chính anh – Kay ép sát người nó tình tứ nói, rồi hỏi:
– Liệu bố anh có chấp nhận em không?
Michael nói dịu dàng:
– Phải hỏi là không biết ba má em có chấp nhận anh không, mới đúng chứ.
Kay rùn vai:
– Em không cần.
Michael nửa đùa nửa thật:
– Thậm chí anh còn tính tới nước thay tên đổi họ nữa, nhưng nếu chẳng may có gì xảy ra, cũng chẳng thay đổi được gì.
– Đúng vậy – Kay nghiêm trang nói. Họ đã quyết định cưới nhau trong tuần lễ Giáng sinh, đơn giản tại Tòa thị chính, với chỉ hai người bạn làm chứng. Nhưng Michael muốn thưa chuyện với Bố trước. Nó bảo Bố không từ chối điều gì, miễn đừng bí mật, lén lút. Nàng bảo chỉ báo cho ba má biết sau khi cưới.
– Chắc ba má tưởng em có bầu quá.
Michael cười:
– Nếu lấy lén, bố mẹ anh cũng sẽ cho là vậy.
Cả hai đều không đả động đến sự thật là Michael muốn làm vậy để cắt những ràng buộc với gia đình, và cả hai đều cảm thấy có lỗi trong hành động đó.
Vở nhạc kịch tối đó là Carousel với nhân vật là một tên trộm khoác lác, làm cả hai mỉm cười hoài. Ra khỏi rạp, trời trở lạnh. Kay rúc vào Michael hỏi:
– Lấy nhau rồi, anh có đánh em, sau đó lại hái sao trời tặng em, như trong tuồng hát không?
Michael phì cười:
– Không, vì anh sẽ là một giáo sư toán. Này, em có muốn ăn chút gì, trước khi về khách sạn không?
Kay lắc đầu, nhìn chàng đầy ý nghĩa. Nó nhìn xuống nàng. Hai đứa hôn nhau trên con phố lạnh. Michael cảm thấy đói, nó kêu đem lên phòng mấy cái sandwich.
Trong hành lang khách sạn, Michael đẩy Kay về phía quầy báo, bảo:
– Em kiếm mấy tờ báo, để anh đi lấy chìa khóa.
Lấy chìa khóa xong Michael ngó quanh, sốt ruột tìm Kay. Kay đang đứng nhìn trừng trừng xuống tờ báo trong tay. Nó đi vội lại phía nàng. Kay nhìn nó, hai mắt đẫm lệ, kêu lên:
– Ôi, Mike ! Anh Mike ơi !
Michael giựt tờ báo. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là ông già nó nằm sõng soài trên đường, dưới đầu là một vũng máu. Một người đàn ông ngồi bên lề đường, khóc như trẻ con. Đó là anh Fred của nó. Toàn thân Michael Corleone lạnh toát như nước đá. Nó không cảm thấy thương xót, sợ hãi, mà chỉ có căm thù. Nó bảo Kay:
– Lên phòng ngay.
Nó phải dìu nàng tới thang máy. Cả hai im lặng khi về tới phòng. Michael ngồi xuống giường, mở tờ báo. Hàng tít viết: "Vito Corleone, trùm thế giới ngầm, bị bắn. Thương tích trầm trọng. Đã được giải phẫu, dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của cảnh sát. E có đổ máu trong giới giang hồ."
Michael bảo Kay:
– Ông già chưa chết. Lũ khốn không giết nổi ông.
Nó đọc lại bài báo. Ông Trùm bị bắn lúc năm giờ chiều. Như vậy là lúc nó và Kay đang bù khú, đú đởn, đi ăn, đi xem hát với nhau là lúc Bố Già cận kề cái chết. Nó cảm thấy tội lỗi quá.
Kay hỏi:
– Bây giờ chúng ta tới nhà thương chứ?
Michael lắc đầu:
– Không, để anh gọi về nhà trước. Lũ điên định hạ ông già, mà ông không chết, chúng dám làm liều lắm. Làm sao biết được trò tiếp theo của chúng nó là gì.
Cả hai số điện thoại ở Long Beach đều bận, hai mươi phút sau Michael mới gọi được. Nghe tiếng Sonny, Michael bảo:
– Anh Sonny, em đây.
Nó nghe giọng Sonny cố nén lo lắng:
– Trời đất, nhóc, mày làm cả nhà lo. Mày đang ở chỗ chó nào vậy? Tao kêu tụi nô đi tìm mày lung tung hết.
Michael hỏi:
– Bố sao rồi? Nặng lắm không?
Sonny có vẻ hãnh diện:
– Khá nặng. Nhưng ông chì thật. Chúng bắn ông năm phát, nhưng bác sĩ bảo ông sẽ qua khỏi. Nghe này, nhóc. Tao đang bận. Không nói dài dòng được. Mày đang ở đâu?
Michael nói:
– Em đang ở New York. Bộ Tom không nói em sắp về sao?
Sonny hạ thấp giọng:
– Tụi nó túm thằng Tom rồi. Vì vậy tao mới lo vì không thấy mày đâu. Vợ Tom đang ở đây. Nó chưa biết gì đâu. Tụi cớm cũng vậy. Tao không muốn cho tụi nó biết vội. Mày phải về ngay, câm miệng nhé. Hiểu?
Michael trả lời:
– Hiểu rồi. Nhưng anh biết tụi nào chơi không?
Sonny nói ngay:
– Biết chứ. Ngay khi thằng Luca Brasi về tới, tụi nó sẽ nát thây. Mình còn đủ quân mà.
Michael bảo:
– Em sẽ đi taxi về một tiếng nữa.
Nó gác máy, nghĩ ngợi. Sao kỳ vậy, báo bán đầy đường cả ba tiếng đồng hồ rồi, lại tin tức ra rả trên đài, Luca không hay biết gì sao, thật vô lý. Luca Brasi đang ở đâu đó? Đó là câu hỏi Michael đang tự đặt ra lúc này. Ở Long Beach, Sonny Corleone cũng đang lo lắng đặt câu hỏi như vậy.