Johnny Fontane xuất hiện ngoài vườn, Kay Adam nhận ra ngay, cô thật sự ngạc nhiên, bảo Michael:
– Anh chẳng bao giờ cho em biết, gia đình anh quen Johnny Fontane. Nếu biết, em lấy anh ngay.
Michael hỏi:
– Muốn anh giới thiệu không?
Kay thở dài:
– Không phải lúc này. Em si anh ấy suốt ba năm. Mỗi lần anh ấy hát ở Capital là em lại phải vọt từ New York tới coi. Gào la khan cả giọng. Anh ấy tuyệt thật đấy.
Michael bảo:
– Lát nữa mình sẽ gặp nó.
Khi thấy Johnny hát xong, lẩn ngay vào phòng Ông Trùm, Kay ỡm ờ bảo Michael:
– Này, đừng có mà bảo, ngôi sao lớn cỡ Johnny Fontane cũng phải đến nhờ vả Bố Già của anh nhé.
Michael nói tỉnh queo:
– Nó là con đỡ đầu của ông già. Nếu không nhờ ông, nó chẳng là ngôi sao lớn ngày nay.
Kay cười khoái trá:
– Lại thêm một chuyện thú vị nữa. Kể đi anh.
Michael lắc đầu:
– Chuyện này anh không kể được.
Kay năn nỉ:
– Không tin em sao?
Thế là nó phải kể, chẳng chút hứng thú hay hãnh diện. Nó nói sơ sơ là tám năm trước, ông già "sung" hơn bây giờ nhiều, và cũng vì Johnny là con đỡ đầu của ông, đụng vào nó là đụng tới danh dự ông. Hồi đó. Johnny ca hát rất thành công trong một ban nhạc bình dân. Rồi nó trở thành giọng ca được yêu thích nhất trên đài. Chẳng may là thằng cha trưởng ban, một tay nổi tiếng trong nền thương mại trình diễn tên Les Halley, đã ký với nó một bản hợp đồng độc quyền năm năm, nên hầu hết tiền kiếm được của Johnny đều lọt vào túi gã này.
Đích thân Ông Trùm đứng ra thương lượng, gỡ rối cho thằng con đỡ đầu. Ông đề nghị hai mươi ngàn đô, để Les Halley hủy hợp đồng. Nhưng gã bầu đề nghị sẽ hưởng năm mươi phần trăm thù lao của Johnny. Ông Trùm khoan khoái hạ đề nghị của ông xuống mười ngàn. Rõ ràng gã bầu này ngoài thế giới làm ăn ca nhạc ra, chẳng hiểu mô tê gì lối mặc cả ỡm ờ đầy ý nghĩa này, gã từ chối phắt.
Ngay hôm sau Ông Trùm đi cùng quân sư Genco Abbandando và thằng cô hồn Luca Brasi đến gặp gã bầu. Không có ai khác, ngoài gã bầu và cánh Ông Trùm. Ông gỉ mũi súng ngay trán gã, yêu cầu phải ký giấy hủy hợp đồng với Johnny và nhận mười ngàn đô. Một là ký, hai là óc gã sẽ tóe ra ngay trên trang giấy đó. Les Halley ký tức thì. Ông Trùm cất súng và trao cho gã ngân phiếu.
Phần còn lại thì như mọi người đã biết, Johnny Fontane trở thành ca sĩ lớn của cả nước. Rồi nó đóng phim cho Hollywood, thâu đĩa, kiếm được nhiều triệu đô la. Nó ly dị vợ, cướp một ngôi sao tóc bạch kim, khêu gợi nhất thế giới điện ảnh. Chẳng bao lâu, nó nhận ra ả chỉ là một "con điếm". Nó nhậu nhẹt, cờ bạc, săn gái. Rồi nó bị mất giọng, đĩa hát ế ẩm. Hãng phim không tái ký hợp đồng. Vì thế bây giờ, nó phải mò về cầu cứu Bố Già.
Kay trầm ngâm nói:
– Này, anh có hơi khe khắt với ông già không đấy? Chứ những gì anh kể, về những việc ông làm cho mọi người, chứng tỏ ông là người có lòng tốt quá đi chứ. Tất nhiên phương pháp của ông có vẻ không mấy hợp pháp.
Michael thở dài:
– Thấy vậy nhưng không phải vậy đâu. Để anh nói em nghe. Em biết những nhà thám hiểm Bắc cực, họ giấu lương thực trong những hang, rải rác suốt dọc đường, phòng khi cần đến chứ? Ân huệ của bố anh cũng y như vậy. Một ngày nào đó, khi cần, ông sẽ ghé thăm và nhắc lại chút ân tình cũ.
Xâm xâm tối, cái bánh cưới mới được trình làng. Cái bánh đặc biệt do chính tay ông chủ lò bánh Nazorine làm, trang trí những con sò bằng kem béo ngậy, đến nỗi cô dâu phải ăn ngấu nghiến trước khi lên xe đi hương tuần trăng mật cùng chú rể. Ông Trùm lịch thiệp tiễn chân khách, đồng thời quan sát thấy chiếc xe đen của hai thằng cớm đã xéo rồi.
Sau cùng, trong sân chỉ còn lại chiếc Cadilac dài thoòng, với thằng Fredo ngồi sau tay lái. Ông Trùm ngồi ghế trước. Sonny, Michael và Johnny Fontane ngồi băng sau. Ông quay lại hỏi Michael:
– Bạn gái mày về thành phố một mình, không sao chứ?
Michael gật:
– Dạ, Tom bảo để nó lo.
Ông Trùm tỏ ra hài lòng vì sự nhanh nhạy, chu đáo của Hagen.
Thời gian này, lệnh bán xăng dầu giới hạn vẫn còn hiệu quả, nên đường đi đến Manhattan rất ít xe cộ.
Chưa đầy một tiếng sau, chiếc Cadillac đã lăn bánh trên con phố đến bệnh viện. Ông Trùm hỏi về việc học tập của cậu Út. Chợt Sonny lên tiếng:
– Johnny bảo bố giúp nó giải quyết vụ ở Hollywood. Bố có muốn con đi không?
Ông Trùm bảo:
– Tom sẽ đi tối nay. Chuyện đơn giản. Không phải đi cả đám.
Sonny cười lớn:
– Tại thằng Johnny nghĩ bố không lo được vụ này, nên con tưởng bố muốn con đi.
Ông quay lại hỏi Johnny:
Sao mày lại nghi ngờ bố không lo nổi? Có bao giờ bố không làm tròn những gì bố hứa chưa?
Johnny bối rối:
– Bố ơi, thằng cha đó đúng là "ông lớn" đấy. Không gì lay nổi nó đâu, kể cả tiền. Nó giao du rộng lắm. Mà lại ghét con. Con thật không biết bố định xoay trở cách nào.
Ông vui vẻ bảo:
– Mày nghe bố nói nhé, Johnny sẽ được đóng vai đó. Phải không Michael?
Michael gật đầu. Chưa một giây nào nó nghi ngờ khả năng của bố nó.
Khi vào bệnh viện, ông níu tay Michael đi lùi sau mọi người, bảo nó:
– Xong đại học, đến gặp bố. Bố có vài chương trình mà bố biết con sẽ thích.
Michael im lặng. Ông Trùm nghiêm giọng nói:
– Bố hiểu mày. Bố sẽ không ép mày làm những chuyện không thích. Cứ đi theo hướng của mày, vì dù sao, mày là một thằng đàn ông. Nhưng xong đại học, hãy đến gặp bố như bổn phận một đứa con.
Vợ con lão Genco Abbandando mặc quần áo đen ngòm, đang có cụm vào nhau như một bầy qua trên nền men trắng, trong hành lang bệnh viện. Vừa thấy Ông Trùm ra khỏi thang máy, một bầy quạ đen như bay phấp phới lại với ông để được che chở. Bà mẹ tròn quay, mấy cô gái thì mập ú. Bà mẹ vừa hôn như mổ vào má Ông Trùm vừa nức nở:
– Bận cưới xin như thế, mà ông còn đến tận đây, thật ông ăn ở nhân đức như bậc thánh vậy.
Ông Trùm gạt ngang:
– Chính tôi mới là người mang nợ một người bạn như ông nhà, một người bạn từng là cánh tay mặt của tôi suốt hai mươi năm qua.
Ông hiểu ngay người đàn bà sắp trở thành góa phụ này không hề biết chồng bà sẽ "ra đi" đêm nay. Gần một năm Genco Abbandando thoi thóp trên giường bệnh viện vì bệnh ung thư, đã làm bà ta tưởng chừng như căn bệnh quái ác này là một phần đời sống của chồng. Bà đâu ngờ đêm nay là giây phút quyết định. Bà lắp bắp:
– Ông vào thăm nhà tôi đi. Ông ấy cứ hỏi ông suốt. Tội nghiệp. Ông cứ đòi đi đám cưới để mừng Ông Trùm, nhưng bác sĩ không cho. Ông ấy bảo thế nào Ông Trùm cũng tới thăm, dù là nhà có đám cưới. Tôi đâu có tin, vậy mà Ông Trùm tới thật. Ôi, đàn ông hiểu bạn bè hơn đàn bà chúng tôi. Xin vào đi, ông ấy mừng lắm đấy. Do cô nàng Một y tá và vị bác sĩ ra khỏi phòng riêng Genco. Bác sĩ còn trẻ, mặt mày nghiêm túc, có cái vẻ của một người sinh ra để chỉ huy, lại rõ ra một anh chàng giàu từ trong trứng. Một cô con bệnh nhân rụt rè hỏi:
– Thưa bác sĩ Kennedy, bây giờ chúng tôi có được phép vào thăm không ạ?
Bác sĩ Kennedy giận dữ nhìn đám người trước mặt. Bộ cái lũ này không biết là bệnh nhân sắp chết, chết một cách đau đớn sao chứ? Tốt hơn là để cho bệnh nhân chết trong yên tĩnh. Nhưng ông cũng lịch sự trả lời:
– Chỉ vài người ruột thịt thôi.
Nhưng ông ta ngạc nhiên thấy vợ con người bệnh lại quay về một ông già béo, lùn, ăn mặc chững chạc, như để chờ quyết định.
Ông già béo, lùn lên tiếng, chỉ có chút xíu hơi hướm trong giọng nói:
– Thưa bác sĩ, có đúng là ông ấy sắp mất?
– Vâng.
Ông Trùm nói:
– Vậy thì từ giờ phút này xin phép cho chúng tôi gánh vác mọi chuyện. Chúng tôi sẽ an ủi ông ấy, vuốt mắt cho ông ấy. Chúng tôi lo tang ma. Và sau đó, chúng tôi sẽ săn sóc vợ con ông ấy.
Nghe những lời nói quá thẳng thắn của Ông Trùm, bà Abbandando chợt hiểu, tấm tức khóc.
Bác sĩ Kennedy nhún vai. Khó lòng mà nói với đám nhà quê này. Đồng thời ông cũng nhận thấy nét cương quyết, cộc cằn hiện trên mặt ông già kia. Thôi, coi như nhiệm vụ của ông đã hết. Ông lịch sự bảo:
– Vậy thì, xin đợi y tá thu dọn cho bệnh nhân một chút.
Một lát sau, cô y tá mở cửa mời tất cả vào. Cô thì thầm:
Ông ấy vừa đau vừa sốt cao, nên nói mê nói sảng dữ lắm, ráng đừng làm ông ấy bị xúc động. Và quý vị chỉ được ở lại vài phút thôi, trừ bà vợ.
Khi Johnny Fontane đi qua mặt, cô nàng y tá nhận ra, mắt mở thao láo. Nó nhẹ mỉm cười với cô nàng, trong khi nàng cứ nhìn nó đầy mời mọc.
Genco Abbandando đã chạy đua với tử thần quá lâu rồi, giờ đây lão nằm bẹp dí trên giường như bộ xương khô, mái tóc ngày nào đen mượt, giờ xơ xác như một nấm rơm khô khốc. Ông Trùm vui vẻ nói:
– Này, ông bạn thân yêu, tôi đưa các cháu đến thăm ông đây. Nhìn xem, cả cháu Johnny cũng từ Hollywood về thăm ông đấy.
Con bệnh hấp hối nhướng đôi mắt đầy biết ơn nhìn Ông Trùm. Lão để bàn tay xương xẩu của lão trong những bàn tay tươi trẻ của mấy đứa con. Vợ con lão xếp hàng dọc theo giường, lần lượt hôn lão và nắm tay kia của lão.
Ông Trùm cũng nắm tay bạn già, khích lệ:
– Mạnh khỏe mau lên chứ, chúng mình sẽ làm một chuyến về quê, về làng cũ của mình bên Ý, phải cùng nhau chơi banh trước của mấy quán rượu, giống như các cụ nhà mình ngày xưa ấy.
Genco lắc đầu. Lão ra dấu bảo mọi người dang xa ra, rồi lão với bàn tay xương xẩu về phía Ông Trùm. Lão ráng nói. Ông Trùm ngồi xuống ghế sát giường. Genco Abbandando lắp bắp nhắc chuyện ngày thơ ấu của hai người. Đôi mắt đen của lão chợt ánh lên nét tinh quái. Lão thì thầm. Ông Trùm cúi sát miệng lão. Mọi người trong phòng kinh ngạc, thấy Ông Trùm lắc đầu quầy quậy, trong khi nước mắt đầm đìa. Giọng run rẩy của lão bỗng vang lên. Với sự cố gắng phi thường, lão ngóc đầu dậy, chỉ ngón tay khô héo vào Ông Trùm:
– Bố Già! Bố Già ơi! Hãy cứu tôi khỏi thần chết. Thịt xương tôi đang bị thiêu đốt đây. Giòi bọ đang đục khoét đầu óc tôi này. Bố Già, ông đủ quyền uy cứu tôi mà, để người vợ khốn khổ của tôi không còn phải khóc lóc nữa. Ngày nhỏ chúng ta vẫn chơi đùa cùng nhau, bây giờ ông nỡ để tôi chết thế này sao? Tôi đầy tội lỗi, tôi sợ địa ngục lắm.
Ông Trùm im lặng, lão lại nói:
– Hôm nay là đám cưới con gái ông, ông không thể từ chối lời tôi được.
Ông Trùm nhỏ nhẹ nhưng nghiêm trang nói:
Ông bạn ơi, tôi không có quyền lực đến thế đâu. Xin ông tin tôi, nếu tôi có được quyền năng đó, chắc chắn tôi sẽ độ lượng hơn cả chúa. Nhưng đừng sợ chết. Đừng sợ địa ngục. Tôi và vợ con ông sẽ đêm ngày cầu nguyện cho ông. Làm sao Chúa nỡ trừng phạt ông, với biết bao lời khẩn cầu đến thế?
Khuôn mặt trơ xương của lão ánh lên nét quỷ quyệt ghê gớm, lão tinh quái hỏi:
– Vậy là thu xếp xong rồi hả?
Lão buông đầu xuống gối. Cô y tá vào, cương quyết mời tất cả ra khỏi phòng. Ông Trùm đứng dậy, nhưng Genco vội nắm tay ông lại:
– Bố Già ở lại bên tôi, giúp tôi khi gặp tử thần. Có thể thấy ông bên tôi, tử thần sẽ sợ hãi bỏ đi. Hay ông nói một tiếng với lão giúp tôi được chứ hả?
Lão nháy mắt như giễu Ông Trùm, như mọi chuyện chẳng có gì nghiêm trọng nữa, lão bảo:
– Vì dù sao, ông và tử thần cũng là anh em ruột thịt mà. Để tôi nắm chặt tay ông, chúng ta cùng âm mưu lừa gạt tên khốn kiếp đó, cũng như chúng ta cùng lừa gạt bao tên khác. Bố Già, đừng bỏ đi, đừng phụ lòng tôi.
Ông Trùm ra hiệu cho mọi người đi ra hết, rồi ông nắm bàn tay khô héo của người bạn già trong đôi bàn tay to lớn của ông. Ông an ủi, dỗ dành bạn, trong khi cả hai cùng nhau chờ đợi tử thần, cứ như ông sẽ thật sự giành giựt được sinh mạng người bạn từ tay thần chết.