Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Câu lạc bộ "Những trái tim cô đơn" Hollywood họp mặt vào mỗi tối thứ sáu tại nhà riêng của Roy McElroy, đại diện báo chí, hoặc cố vấn giao tế của Công ty Quốc tế Woltz. Thật ra tuy tổ chức ở nhà McElroy, nhưng phát xuất từ ý kiến của lão Woltz. Chẳng là những ngôi sao kiếm tiền của lão đang trở về già. Không nhờ chuyên viên ánh sáng, chuyên viên hóa trang tài giỏi, thì bao nhiêu nét già nua xấu xí lồ lộ ra ngay. Nhưng các bà chị vẫn muốn được yêu, được say mê cuồng nhiệt, vẫn kiêu hãnh vì hào quang, nhan sắc tuổi xa xưa. Vì vậy lão Woltz mới mở những buổi tiệc tùng để đám "nhan sắc về chiều" này săn lùng kép trẻ, hú hí qua đêm, hoặc nếu tâm đầu ý hợp, cứ việc kéo nhau về xây tổ uyên ương. Nhưng để tránh dư luận khỏi dòm ngó những màn ăn chơi trụy lạc thái quá, lão cho tổ chức tại nhà, luôn sẵn mặt luật sư riêng, để nếu có gì lộn xộn, đứng ngay ra dàn xếp, dùng tiền trám miệng túi cớm và đám báo chí cho êm chuyện.

Trong những buổi tiệc họp mặt tối thứ sáu, luôn luôn có đám nam diễn viên cường tráng, mới tập tễnh vào nghề, sẵn sàng phục vụ. Các cậu đến đây với lý do xem duyệt phim mới ra lò. Các em đào non bị cấm mon men đến những buổi này, hoặc chính mấy em cũng không đủ can đảm tham gia "cuộc vui" của đàn chị.

Cuốn phim mới sẽ được chiếu lúc nửa đêm, nên mười một giờ Johnny và Nino mới tới. Roy McRoy cao lớn, áo quần rất bảnh bao, đón Johnny bằng tiếng kêu ngạc nhiên:

– Mày cũng tới đây làm đếch gì vậy? Johnny bắt tay hắn, bảo:

– Mình đưa thằng anh em nhà quê đến cho nó thưởng thức.

McElroy vừa bắt tay Nino, vừa đưa mắt nhìn thân hình nó, đánh giá "mặt hàng", bảo:

– Của này thì mấy mụ ấy ăn tươi nuốt sống mất.

Sân sau thực ra là hàng loạt phòng rộng mênh mông, cửa kính nhìn ra vườn hoa và hồ bơi. Hàng trăm khách khứa tới lui, tay đều cầm ly rượu. Ánh sáng chơi rất nghệ thuật, không để lộ một vết nhăn, một làn da khô khốc của các nữ khách. Nino đã từng thấy những người đàn bà này trên màn ảnh, khi nó mới dậy thì. Họ thường xuất hiện trong những giấc mơ nhảm nhí của nó. Nó không ngờ gặp họ bằng xương bằng thịt, trông khiếp thế. Thời gian đã xói mòn hết vẻ phi phàm của họ, không gì che giấu nổi nét ủ ê, cằn cỗi từ làn da, ánh mắt. Nó len lách giữa đám đó, mê man nhớ lại, nhưng những thần tượng ngày thơ của nó bây giờ như những trái cây bằng sáp, không gợi cho nó được chút thèm thuồng. Johnny và Nino đến bên bàn rượu, hai đứa uống tù tì, cho đến khi nghe phía sau chúng cất lên giọng nói đầy yêu thuật của Deanna Dunn.

Giọng nói đã ăn vào tim óc của Nino, cũng như hàng triệu tay đàn ông khắp thế giới. Deanna Dunn, nữ diễn viên từng hai lần đoạt giải Oscar. Trên màn ảnh "nàng" dịu dàng, đằm thắm, làm mềm lòng tất cả đàn ông. Nhưng hôm nay những lời nàng vừa nói; chưa từng được nghe trên màn bạc:

– Ê, thằng đểu Johnny, mi có biết, ta phải đi bác sĩ tâm lý, vì mi quất ta mỗi một đêm không? Sao không cho ta hưởng thêm vài lần nữa?

Johnny hôn lên má mụ, cười cười:

– Chị làm em sụm cả tháng đấy. Giới thiệu chị thằng bà con em, Nino. Một thằng con trai Ý khỏe mạnh, ngoan hiền. Chắc nó gồng nổi chị đấy.

Deana lạnh lùng nhìn Nino, hỏi:

– Nó có khoái coi duyệt phim không?

Johnny phì cười:

– Nó đã coi bao giờ đâu mà biết khoái hay không. Chị đưa nó vào coi thử đi.

Còn lại một mình với Deanna Dunn, Nino nốc vội một ly tổ bố để lấy tinh thần. Nó định làm bộ tỉnh bơ mà khó quá, sát bên nó là người đàn bà mà nó biết quá rõ. Nó từng thấy người đàn bà này lẻ loi trong phòng ngủ, tức tưởi bên xác người chồng phi công, vừa ra đi bỏ lại bầy con mất bố. Nó từng thấy "nàng" giận dữ, đớn đau, nhục nhã, nhưng vẫn sáng ngời vẻ đoan trang, bị tên vô lại Clark Gable lường gạt để rồi bỏ rơi cho một nhà thổ (trên phim, chưa bao giờ Deanna Dunn đóng vai gái nhà thổ). Nó từng thấy nàng yêu đương, cuống quýt trong tay người tình, và nó thấy nàng chết đẹp đẽ vô cùng, ít nhất cả chục lần.

Nó đã thấy, đã nghe, đã chiêm bao mộng mị tấm nhan sắc ấy, vì vậy nó choáng cả người khi còn mình nó, câu đầu tiên mẹ nói là:

– Cả thành phố này, chỉ mình thằng Johnny có khả năng chiến đấu, còn toàn là lũ chơi yếu như gà.

Mụ nắm tay Nino đẩy nó vào góc phòng, để tránh đụng chạm và giành giựt.

Vẫn với giọng lạnh lùng, kẻ cả, mụ hỏi han thân thế nó. Nino biết tỏng mụ đang đóng vai tiểu thư quyền quý, hạ mình thương xót một thằng cầu bơ cầu bất. Nhưng nó cóc cần. Nó kể tuốt từ những ngày nó cùng Johnny lớn lên ở New York, cùng hò hát với nhau trong những ban nhạc nhỏ. Nó thấy mụ xúc động, lắng nghe. Rồi mụ chợt e dè hỏi:

– Cậu có biết tại sao lão khốn Woltz lại chịu giao vai ấy cho thằng Johnny không?

Nino lắc đầu, mụ cũng không gặng hỏi thêm.

Tới giờ chiếu phim, bàn tay nóng hổi của Deanna Dunn nắm chặt tay Nino, dắt nó vào phòng trong. Căn phòng kê năm mươi cái trường kỷ đôi, ngăn vách kín đáo. Bên môi trường kỷ là một bàn nhỏ. Trên bàn có rượu, ly, thuốc lá.

Nino đưa thuốc và mồi cho mụ, rồi rót hai ly rượu. Cả hai đều im lặng, vài phút sau đèn tắt. Hai anh

Nino sẵn sàng chờ đợi những chuyện ghê gớm, như nó từng nghe về sự đồi bại của dân Hollywood, nhưng quả tình nó không thể ngờ mu háu ăn, thèm khát đến thế, thậm chí không một lời mào đầu cho phái phép. Nó mặc mụ làm gì thì làm, nó vừa nhâm nhi vừa đưa mắt lên màn ảnh, nhưng thật tình nó có thấy gì, có biết mùi rượu ra sao đâu. Chưa bao giờ nó khoái cảm hơn lúc này, một phần là vì người đàn bà này đang phục vụ nó trong bóng tối, giống như đã từng làm vậy trong những giấc mơ hồi nó ở tuổi dậy thì.

Tuy nhiên, là một nam nhi, nó cảm thấy bị xúc phạm. Vì vậy, khi cô đào danh tiếng thế giới dọn dẹp chiến trường xong, nó lạnh nhạt pha ly rượu, châm điếu thuốc cho mụ, rồi tỉnh bơ bảo:

– Cuốn phim này hay ra phết.

Nó thấy người mẹ như cứng lại. Hừ, bộ mụ muốn nó phải ngỏ lời tán tụng nữa sao? Nó tự rót cho mình một ly đầy. Tiên sư mụ. Mụ cư xử như nó là một thằng đĩ đực. Sao mà nó ghét cái lũ đàn bà này thế. Nó nhích người ra xa mụ một chút.

Sau cùng mụ khào khào nói nhỏ:

– Thích bỏ mẹ, còn vờ. Cũng chất lượng quá chớ.

Nino nhấp rượu nói thản nhiên:

– Đó mới là bình thường thôi. Tôi mà hứng lên, còn khiếp nữa.

Mụ rúc rích cười rồi im lặng tới cuối phim. Đèn bật sáng. Nino nhìn quanh. Nó thấy quang cảnh như vừa trải qua một vũ hội âm thầm trong bóng tối. Mọi người ra khỏi phòng. Deanna Dunn lảng khỏi nó ngay. Mụ tiến tới đấu hót tưng bừng với một lão già, mà Nino nhận ra ngay là một diễn viên danh tiếng, chỉ có điều, nhìn lão ngoài đời, y như một thằng bóng. Johnny tiến tới bên nó hỏi:

– Sao, nhà quê, vui chứ?

Nino cười toe:

– Tao cũng không biết nữa. Nhưng nó khác lắm, mày ạ. Bây giờ về nhà, tao có quyền khoe vụ này về Deanna Dunn.

Johnny cười ha hả:

– Nếu mụ ấy mời mày về nhà, còn đã hơn nhiều. Có mời không?

Nino lắc đầu:

– Không. Chắc vì tao chỉ chăm chú coi phim.

Johnny nghiêm mặt:

– Làm ăn cho đàng hoàng chứ, nhóc. Cỡ mụ ấy làm được cho mày nhiều việc lắm. Mà mày cũng phải tập quen với đủ kiểu đi chứ. Trời đất, nhớ lại mấy con xấu như ma của mày mà tao phát khiếp.

Nino ngất ngưởng vung vẩy cái ly, nói toáng lên:

– Ờ, chúng nó xấu, nhưng chúng nó là phụ nữ, không như...

Deanna Dunn từ góc phòng, ngoái lại nhìn hai đứa. Nino đưa ly lên chào mụ.

Johnny thở dài bảo:

– Thôi được. Rút cục, mày vẫn chỉ là thằng nhà quê.

Nino cười cười, cái cười say xỉn dễ thương:

– Mà tao đếch chịu thay đổi đâu. Nó Johnny quá hiểu bạn. Nó không say đến thế đâu. Nó chỉ giả bộ để được nói với "ông lớn mới" của Hollywood những điều mà nó tỉnh nó không nói được. Johnny choàng tay lên vai bạn, thân mật nói:

– Thằng láu cá, mày biết hợp đồng nắm trong tay rồi, muốn nói, muốn làm gì cũng được, tao không có quyền đuổi mày, phải không?

Nino hỏi với cái láu lỉnh của một thằng đang say:

– Mày không thể đuổi tao?

Johnny trả lời:

– Không.

– Vậy thì ĐM mày – Nino bật ra chửi.

Johnny ngạc nhiên đến phát tức. Nó nhìn cái cười bất cần đời của thằng Nino. Nhưng hai năm vừa qua đời làm nó khôn ra, hay cuộc đời diễn viên xuống dốc làm nó nhạy cảm hơn, nên lúc này nó đã thông cảm với bạn, tại sao thằng bạn cùng ca hát từ tuổi thơ của nó chưa bao giờ thành công, bây giờ lại ráng hủy hoại tất cả dịp may để đưa nó đến thành công đó. Là vì Nino quay lưng lại với tất cả mọi thành công. Là vì trên một phương diện nào đó, nó cảm thấy bị xúc phạm bởi tất cả những gì người ta đang làm cho nó.

Johnny kéo tay bạn ra khỏi ngôi nhà. Nino đi không vững nữa. Johnny bảo nó rất dịu dàng:

– OK, nhóc, mày hãy hát vì tao. Tao cần mày kiếm tiền cho tao. Tao sẽ không lèo lái mày nữa. Mày cứ sống theo ý mày. Được chưa, thằng nhà quê? Việc của mày chỉ là hát vì tao, kiếm tiền vì tao, vì tao không còn hát được nữa. Hiểu chứ, thằng bạn già?

Thằng Nino líu cả lưỡi:

– Bây giờ thì tao hát hay hơn mày. Bao giờ tao hát cũng hay hơn mày, rõ chưa?

Johnny đứng sững lại. Thì ra vậy. Nó biết khi giọng nó còn khỏe, Nino chưa bao giờ được xếp cùng hội với nó, kể cả lúc hai đứa còn bé. Bây giờ hai đứa ngang nhau. Nó nhìn Nino đang ngất ngưởng vung vẩy cái ly, chờ nó trả lời. Nhìn thằng bạn say bí tỉ, ngả nghiêng dưới ánh trăng đêm California, Johnny nhẹ nhàng chửi:

– ĐM. mày.

Rồi hai thằng cùng cười hô hố như ngày xưa còn bé tí.

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.