Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Lucy Mancini vén cao vạt váy hồng, chạy lên thang. Cái mặt lừ lừ, đỏ gay, đầy thèm muốn của Sonny cũng làm cô hơi hoảng, nhưng suốt tuần qua nó nhấm nháy Sonny, là mong được giây phút này. Hai mối tình của cô ả trong trường, chẳng gây cho chút cảm giác nào, và cả hai cũng chẳng kéo dài được lâu. Cô ả quạu lên, gây lộn với thằng bồ thứ hai, thằng này lầu bầu "Của em quá bự". Lucy chợt hiểu. Cho đến hết niên học, ả biết thân phận, không cặp bồ, hò hẹn với thằng nào nữa.

Dịp hè này, phụ đám cưới cho Connie Corleone, ả nghe được nhiều chuyện về Sonny. Đó là một chiều chủ nhật, trong bếp nhà Corleone, vợ của Sonny là Sandra, một chị đàn bà to con, vú bự, đẻ xoàn xoàn năm năm ba đứa, phát biểu nhảm nhí linh tinh. Sandra tính tình thô lỗ, sinh tại Ý, nhưng qua Mỹ từ nhỏ, Sandra và mấy mụ đang phụ bếp xúm vào hù dọa, chọc ghẹo cô dâu tương lai về cái màn động phòng. Sandra oang oang mồm, nói nhảm: "Chúa ôi! Lần đầu tiên nhìn thấy cái ấy của Sonny, tao khiếp quá, la toáng lên như sắp bị thọc tiết vậy… Rồi sau này, mỗi lần nghe nói là đi vớ vẩn với mấy con khác, tao chạy ngay đến nhà thờ, thắp nến tạ ơn."

Các mụ đàn bà rú lên cười hô hố, còn Lucy cảm thấy run cả chân.

Lúc này toàn thân cô ả hừng hực thèm muốn, phăng phăng leo cầu thang. Khi Sonny chộp được ả, kéo vào một phòng ngủ trống, đóng cửa lại, thì hai chân nó đứng hết nổi. Sonny gắn môi lên miệng nó, môi Sonny khét, đắng thuốc lá. Á hé miệng. Ngay lúc đó, ả cảm thấy tay Sonny luồn dưới lớp vải váy, bàn tay Sonny nóng hổi, lách vào giữa hai đùi nó...

Hai đứa chắc cứ thế tiếp tục hàng giờ nữa, nếu không có tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Sonny vội đứng dựa cửa, chặn lại, để hai đứa chỉnh tề lại áo, quần. Rồi có tiếng Tom Hagen gọi nhỏ:

– Sonny, mày ở trong ấy hả?

Sonny thở phào, nháy Lucy, trả lời:

– Ừ, chi vậy, Tom?

Giọng Hagen vẫn cứ thì thầm:

– Ông già kêu mày vào văn phòng gấp. Lẹ lên.

Nghe tiếng chân Hagen xa rồi, Sonny hôn với con bé một cái, rồi vọt lẹ theo Hagen.

Lucy chải tóc. Kiểm tra lại váy, áo. Ả cảm thấy toàn thân như bầm dập. Môi má như nhão ra. Cảm thấy hai bên đùi nhớp nháp, nhưng ở không vào phòng tắm, mà chạy thẳng xuống vườn. Ả ngồi xuống cạnh cô dâu. Connie kêu lên:

– Nãy giờ mày đi đâu vậy? Trông mày như say rượu.

Chú rể rót cho Lucy một ly rượu nho, cười cười ra điều ta đây đã biết hết rồi. Lucy cóc cần. Họng nó đang khát khô, nó uống hết ly rượu. Toàn thân nó run lên. Nó đảo mắt tìm Sonny Corleone. Trên đời chẳng còn ai hơn được cậu cả Sonny. Rồi nó láu lỉnh ghé sát tai cô dâu thì thầm:

– Vài giờ nữa thôi, em sẽ được thưởng thức sự đời.

Connie rúc rích cười. Lucy ra vẻ rất đoan trang, khép nép đặt tay lên bàn, ngầm cảm thấy đắc thắng, như mới trộm được một tài sản lớn vậy.

Lão Amerigo Bonasera theo Hagen vào phòng. Ông Trùm ngồi sau bàn làm việc lớn. Sonny Corleone đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn. Lần đầu tiên trong buổi chiều nay, Ông Trùm tỏ ra lạnh nhạt. Ông không ôm, không bắt tay lão chủ trại hòm có bộ mặt hãm tài được mời đến dự đám cưới hôm nay, vì vợ lão và bà Trùm là bạn thân. Chứ riêng bản thân lão Bonasera, Ông Trùm không ưa.

Bonasera khéo léo, quanh co ngỏ lời:

– Mong ông anh tha lỗi cho con gái tôi, tức là con đỡ đầu của bà chị, cháu vẫn phải nằm bệnh viện, nên không đến dự đám cưới được.

Lão liếc Sonny và Hagen, tỏ ra không muốn nói chuyện riêng trước mặt tụi này.

Nhưng Ông Trùm làm lơ, nói:

– Tất cả chúng tôi đều biết chuyện không may của cháu. Nếu thấy chúng tôi có thể giúp được gì, ông cứ cho biết. Dẫu sao, nhà tôi cũng là mẹ đỡ đầu của cháu. Làm sao tôi quên được vinh hạnh đó.

Biết là Ông Trùm trách khéo, vì nhà Bonasera gọi vợ là "Vú", nhưng chưa hề gọi Ông Trùm là "Bố" đúng như tục lệ, lão Bonasera cũng đành vào đề:

– Ông anh cho phép tôi thưa chuyện riêng cùng ông anh.

Ông Trùm lắc đầu:

– Chúng là người thân tín của tôi. Tống tụi nó ra, làm tụi nó mất mặt à?

Lão chủ trại hòm nhắm mắt lại, rồi đành phải nói. Giọng lão thì thào như vẫn quen an ủi thân nhân người quá cố.

– Tôi nuôi dạy cháu theo tập quán Mỹ. Vì tôi tin yêu nước Mỹ, nhưng tuy cho cháu được tự do, tôi vẫn dạy cháu phải biết giữ thanh danh gia đình. Nó có một thằng bạn trai, không phải gốc Ý. Nó đi xi–nê với thằng này. Nó về muộn, mà thằng bạn nó chẳng bao giờ thèm đến nhà chúng tôi. Thế mà tôi vẫn đồng ý, đúng là lỗi tại tôi. Hai tháng trước, nó lái xe đưa con nhỏ đi chơi, rủ thêm một thằng bạn nữa. Chúng đổ rượu cho con bé say, rồi toan làm bậy. Con bé chống lại. Ráng giữ tiết trinh. Vậy là hai thằng kia đánh nó.

Chúng đập con bé tơi tả như đánh một con vật. Tôi chạy đến bệnh viện, thấy mắt cháu bầm tím, mũi gãy, cằm giập phải kẹp bằng dây. Nó đau đớn, khóc la:

– Bố ơi! Sao tụi nó nỡ làm thế với con. Tôi chỉ còn biết khóc.

Lão không nói thêm được nữa, lão nức nở đầy giả dối. Rồi lão cố nói tiếp:

– Vì sao tôi khóc ư? Vì cháu là hy vọng của tôi. Cháu là đứa con gái xinh đẹp, đầy lòng nhân ái. Cháu yêu thương và tin tưởng con người. Bây giờ nó mất hết cả niềm tin, sắc đẹp bị hủy hoại.

Lão lại run cả người, khuôn mặt hãm tài, thiểu não đỏ bầm, xấu xí.

Lão lại kể lể:

– Như một công dân Mỹ đàng hoàng, tôi thưa cảnh sát. Hai thằng ranh bị bắt. Bị đưa ra tòa. Chứng cứ, tội trạng rành rành. Vậy mà tòa chỉ xử nó hai năm tù treo. Chúng được ra về ngay hôm đó. Tôi đứng giữa tòa như thằng ngốc, mấy đứa khốn nạn còn cười vào mặt tôi nữa chứ. Tôi bảo bà nhà tôi, đến nước này thì phải cầu cứu đến Ông Trùm thôi.

Ông Trùm cúi đầu tỏ lòng tôn trọng sự đau khổ của người khác. Nhưng khi cất tiếng, giọng ông lạnh tanh:

– Sao ông lại đến cảnh sát? Sao ông không đến tôi ngay từ lúc đầu sự việc xảy ra?

Lão Bonasera lí nhí:

– Ông anh muốn sao, xin cứ cho biết. Miễn là ông anh làm theo yêu cầu của tôi.

Lão dám nói vậy thì xấc thật. Ông Trùm nghiêm mặt hỏi:

– Nhưng ông yêu cầu tôi làm gì?

Lão lại liếc Hagen và Sonny, lắc đầu. Ông Trùm vẫn ngồi yên, chỉ hơi nghiêng người về phía lão. Bonasera ngập ngừng rồi thì thầm vào tai Ông Trùm. Ông lắng nghe, mắt nhìn hướng khác, cứ như linh mục – đang nghe xưng tội vậy. Lúc lão đứng thẳng người dậy. Ông nghiêm trang ngước nhìn lão. Lão điềm nhiên nhìn lại, mặt chỉ hơi đỏ lên.

Sau cùng Ông Trùm bảo:

– Tôi không làm được chuyện ấy. Ông đi quá xa rồi đấy.

Lão Bonasera nói lớn, minh bạch:

– Bao nhiêu tôi cũng chi mà.

Hagen nghe lão nói mà giật mình, sao thằng cha này ngu thế. Sonny Corleone quay lưng lại cửa sổ, ngắm cảnh đang diễn ra, nhếch mép cười.

Ông Trùm cũng đứng dậy, nét mặt bình thản, giọng nói ông vang lên như hồi chuông tủ lạnh lùng. Ông nói với lão chủ trại hòm:

– Mình quen biết nhau suốt bao năm, đúng vậy, ông và tôi chẳng lạ gì nhau. Nhưng có bao giờ ông nhờ vả tới tôi. Có bao giờ ông thèm mời chúng tôi tới nhà uống một tách cà phê chưa, ấy là vợ tôi là mẹ đỡ đầu của đứa con độc nhất của ông đó. Nói thẳng ra là ông coi thường tình bạn của tôi. Ông sợ mắc nợ tôi.

Lão Bonasera lầu bầu:

– Tôi sợ bị rắc rối.

Ông Trùm đưa tay ngắn lại:

– Khoan. Đừng nói vội. Ông coi nước Mỹ như một thiên đường. Ông làm ăn phát đạt. Ông có đời sống phong lưu, ông tưởng thế giới này cứ yên bình mãi cho ông hưởng lạc. Chẳng bao giờ ông trang bị cho ông bằng những người bạn trung thành. Dù sao, đã có cảnh sát, có pháp luật bảo vệ cho ông mà. Ông đâu cần đến lão Trùm Corleone này. Tốt thôi. Cũng hơi đau đấy, nhưng tôi không phải loại người áp đặt tình bằng hữu lên những kẻ chẳng đáng gì, mà lại lên mặt coi thường tôi. Bây giờ ông đến tìm tôi bảo Corleone hãy đòi công lý cho ta. Mà nào ông có nhân danh tình bạn để yêu cầu đâu. Ông đến nhà tôi trong ngày cưới con gái tôi, để bảo tôi đi giết người. Ông còn bảo sẽ chi với bất cứ giá nào. Ồ, tôi đâu có lỗi gì với ông, hà cớ gì ông đối xử với tôi vô phép thế?

Bonasera đau khổ, sợ hãi kêu lên:

– Vì nước Mỹ đã hậu đãi tôi. Tôi không muốn bị rắc rối. Tôi muốn trở thành một công dân tốt, con tôi trở thành một người Mỹ thực sự.

Ông Trùm vỗ tay hoan nghênh:

– Nói hay lắm. Rất hay. Vậy thì ông còn phàn nàn gì nữa. Tòa án có luật pháp. Nước Mỹ có kỷ cương. Đẹp quá rồi. Vừa lòng rồi. Để khích lệ, an ủi con gái, ông hãy đem kẹo và hoa mà vào nhà thương thăm cháu. Vả lại chuyện cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm, mấy thằng ranh trẻ tuổi bồng bột, mà một thằng trong đám lại là con ông lớn đấy. Ông bạn thân mến ạ, mặc dù ông coi rẻ tình bạn của tôi, nhưng nói thật ông luôn là người ngay thật, vì thế tôi tin những gì ông kể. Vậy xin ông hãy nói là dẹp bỏ chuyện này đi. Dân Sicily mới thù dai. Mỹ đâu có vậy. Quên đi. Tha thứ đi. Cuộc đời đầy rẫy bất hạnh mà.

Những lời cứng rắn của Ông Trùm làm lão Bonasera sợ phát run, nhưng lão ráng lấy can đảm nói:

– Tôi xin ông đòi công lý cho tôi.

Ông Trùm cộc lốc:

– Tòa án cho ông công lý rồi đó.

Lão Bonasera ương ngạnh lắc đầu:

– Không, công lý đó dành cho mấy thằng ranh, không phải cho tôi.

Ông Trùm hỏi:

– Vậy ông muốn thế nào?

Bonasera bảo:

– Mạng đổi mạng.

Ông Trùm nói:

– Con gái ông đâu đã chết. Ông đòi hỏi quá nhiều đấy.

Bonasera miễn cưỡng nói:

– Bắt chúng phải gánh chịu những gì chúng bắt con bé chịu.

Ông Trùm chờ lão nói thêm. Lão vét hết chút can đảm hỏi:

– Tôi phải trả ông bao nhiêu? Ông Trùm quay lưng lại. Thế là hỏng việc rồi.

Bonasera ngồi im thin thít.

Sau cùng, Ông Trùm thở dài, dù sao một người từ tâm làm sao giận hờn hoài một người bạn lỗi lầm. Ông quay lại, lão chủ trại hòm mặt nhợt nhạt như mấy cái xác lão từng tẩn liệm. Ông Trùm thủng thẳng nói:

– Sao ông ngại tìm đến tôi? Ông mò đến tòa án chờ đợi bao nhiêu tháng. Ông bỏ tiền cho cái đám luật sư, trong khi tụi nó đã biết trước là ông sẽ bị cho vào xiếc. Ông chấp nhận sự phán xử của một lão chánh án, cái lão sẵn sàng biến mình như một con điếm đứng đường. Suốt bao nhiêu năm, khi cần tiền ông chạy đến ngân hàng, vừa phải chịu lãi, vừa phải năn nỉ chúng nó như ăn mày, trong khi chúng còn phải đánh hơi ông có đủ khả năng chi trả hay không. Phải chi ông tới tôi ngay khi chuyện xảy ra, thì cái lũ cặn bã này, những thằng dám đụng tới con gái ấy, lúc này phải khóc hận rồi. Nếu chẳng may một người đàng hoàng cỡ ông có đứa nào dám rào tới, nó sẽ là kẻ thù của tôi. Chúng phải vị nể ông.

Bonasera cúi đầu lúng túng:

– Xin hãy cho tôi là bạn của ông.

Chỉ chờ có vậy Ông Trùm đặt tay lên vai lão:

– Tốt thôi. Ông sẽ được toại nguyện. Một ngày nào đó, mà cũng có thể chẳng bao giờ có ngày đó, tôi cũng sẽ có việc nhờ ông. Bây giờ, cứ coi đây là món quà của bà nhà tôi tặng con gái đỡ đầu.

Khi cánh cửa khép lại sau lão chủ trại hòm, Ông Trùm bảo Hagen:

– Giao việc này cho Clemenza, nhớ dặn phải dùng mấy đứa tin cẩn, đừng dính vào máu. Dù gì, mình không phải là lũ sát nhân.

Ông thấy cậu cả lơ đãng đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn. Thật hết hy vọng vào thằng này, chẳng thèm dòm ngó đến việc nhà, làm sao có thể kế vị Ông Trùm. Phải kiếm gấp thằng khác thôi. Dẫu sao, ông cũng đâu có thể sống mãi để lo việc nhà được.

Từ dưới vườn vọng lên tiếng chào hỏi vui vẻ rầm rầm. Sonny nhoài mình ra cửa sổ nhìn xuống. Rồi vừa đi vội ra cửa, nó vừa nói với Ông Trùm:

– Con đã nói mà, thế nào Johnny cũng về dự đám cưới.

Hagen tiến tới bên cửa sổ, rồi bảo:

– Đúng thằng con đỡ đầu của bác. Cháu đưa nó vào nhé.

Ông Trùm mỉm cười:

– Khoan. Để mọi người mừng nó đã. Cháu thấy không, nó là thằng con ngoan đấy chứ.

Hagen hơi ganh, khô khan bảo:

– Mất mặt suốt hai năm. Chắc lại có rắc rối gì cần nhờ bác đấy.

Ông Trùm hỏi:

– Vậy chứ nó biết nhờ ai, nếu không là Bố Già của nó?

Người đầu tiên nhìn thấy Johnny Fontane là Connie Corleone. Cô ả quên phắt vẻ bẽn lẽn của một cô dâu, hét toáng lên:

– Anh Jôn–niii.

Rồi chạy tới vòng tay Johnny đang dang ra đón. Johnny ôm chặt và hôn lên môi cô dâu, trong lúc mọi người vây quanh chào hỏi nó. Tất cả đều là bạn bè của nó, cùng lớn lên với nhau ở khu Tây. Connie kéo Johnny tới giới thiệu với chồng. Johnny thấy một thoáng mỉa mai trên mặt thằng rể tóc vàng. Nó nồng nhiệt bắt tay và cụng ly cùng chú rể.

Một giọng quen thuộc từ trên bục nhạc gọi Johnny:

– Johnny, làm một bài góp vui chứ?

Nó nhìn lên, thấy Nino Valenti đang toét miệng cười với nó. Johnny vọt lẹ lên sân khấu ôm choàng lấy Nino. Trước kia hai đứa rất thân nhau, cùng hát hò, cùng đi tán gái, cho đến khi Johnny bắt đầu nổi tiếng được hát trên đài. Khi mới tới Hollywood đóng phim, Johnny có phôn cho Nino mấy lần, hứa hẹn đủ thứ. Nhưng rồi nó quên tuốt thằng bạn cũ. Bây giờ thấy nụ cười bí tỉ, vui vẻ của Nino, thấy thương bạn quá.

Nino bắt đầu cào phừng phừng cây mandolin. Thằng Johnny bá vai bạn, chân dậm thình thịch, tuyên bố: "Bài ca này để tặng cô dâu"

Rồi nó cất tiếng hát một bài tình ca Sicily rất tục. Nino uốn éo thân hình minh họa. Cô dâu đỏ cả mặt vì hãnh diện, đám khách gào lên hưởng ứng. Hết bài ca, thiên hạ cứ tiếp tục vỗ tay yêu cầu cho đến khi thằng Johnny tằng hắng dọn giọng để bắt ca bài nữa.

Tất cả đều hãnh diện vì nó. Nó là của họ. Đã trở thành một danh ca, một ngôi sao điện ảnh, một con người đã từng được ngủ với cả đống phụ nữ quyến rũ nhất thế giới. Lại còn tỏ lòng kính yêu Ông Trùm hết mình, vượt ba ngàn dặm về ăn cưới. Nó vẫn thương yêu bạn bè cũ như thằng Nino chẳng hạn. Nhiều người trong đám họ đã từng chứng kiến chúng thân thiết ca hát cùng nhau từ tầm bé, từ cái thời chẳng ai dám mơ có ngày Johnny Fontane lớn lên, hớp hồn hàng triệu con tim phụ nữ.

Johnny Fontane kéo cô dâu lên sân khấu, đứng giữa nó và Nino. Rồi hai chàng gập mình, đâu mặt vào nhau. Nino móc dây mandolin, bật lên những âm thanh réo rắt. Đó là màn tấu hài, đối đáp quen thuộc ngày xưa của hai chàng. Johnny để bạn Nino cầm chịch, lấn lướt nó, nhường Nino ôm cô dâu mà hát, còn nó chỉ hát đuổi theo. Toàn thể đám cưới như nổ tung vì tiếng hoan hô cổ vũ, trong khi ba đứa thắm thiết ôm cứng nhau cho tới chấm dứt bài ca. Bà con năn nỉ làm thêm bài nữa.

Chỉ riêng Ông Trùm, đứng ngay lối ra, cảm thấy có điều gì không ổn. Nhưng ông chỉ vui vẻ cười bảo:

– Thằng con đỡ đầu của tôi vượt ba ngàn dặm về đây chung vui, vậy mà chẳng ai cho nó chút gì nhấp giọng cả.

Thế là hàng chục ly đầy rượu hướng về phía Johnny. Nó nhấp mỗi ly một chút, rồi chạy vội đến ôm Ông Trùm. Nó thì thầm bên tai ông, ông dẫn nó vào nhà.

Khi Johnny bước vào phòng, Hagen đưa tay,

Johnny bắt tay hỏi:

– Khỏe chứ, Tom?. Nhưng không tỏ ra thân mật lắm.

Hagen hơi bị chạm tự ái vì thái độ lạnh nhạt của Johnny, nhưng đành chấp nhận thôi. Làm "cây búa" của Ông Trùm là phải chịu những cú đá phạt đền từ mọi phía.

Johnny nói với Ông Trùm:

– Nhận được thiệp cưới Bố gửi, con tự nhủ, vậy là Bố hết giận con rồi. Sau khi con ly dị, con gọi bố năm lần. Lần nào Tom cũng bảo bố bận hay đi khỏi rồi. Con biết bố bực con lắm.

Ông Trùm châm đầy mấy ly rượu, bảo:

– Dẹp ba cái chuyện ấy đi. Nào, bây giờ bố có thể làm gì cho mày nữa không? Hay mày quá giàu, quá nổi tiếng, không cần đến bố giúp đỡ gì nữa?

Johnny nốc cạn ly, rồi vừa đưa ly xin thêm rượu vừa nói:

– Con đâu có giàu bố ơi. Con xuống dốc rồi. Bố nói đúng đấy. Đáng lẽ con không nên bỏ vợ, bỏ con để đi cưới cái con mất nết ấy. Chẳng trách bố giận con là phải.

Ông Trùm nhún vai:

– Bố không giận, bố chỉ lo cho mày, vì mày là con đỡ đầu của bố.

Johnny đi tới, lui, kể lể:

– Con phát điên lên vì con chó cái ấy. Ngôi sao lớn nhất Hollywood đấy. Mặt nó cứ như thiên thần. Vậy mà bố có biết nó làm gì mỗi khi đóng xong một bộ phim không? Từ thằng chuyên viên hóa trang, đến thằng quay phim, cứ phục vụ nó tốt, là nó cho leo lên giường tuốt. Nó xài thân thể nó như con xài tiền lẻ để cho tiền bo vậy. Đúng là một con điếm thúi.

Ông Trùm cắt ngang, hỏi:

– Vợ con mày sao rồi?

Johnny thở dài:

– Con vẫn lo cho chúng nó đầy đủ. Sau khi ly dị, con cho Ginny và mấy đứa nhỏ nhiều hơn tòa án chỉ định. Con nhớ mấy nhỏ lắm, tuần nào con cũng phải đi thăm tụi nó.

Nốc thêm rượu, rồi nó lải nhải tiếp:

– Nhiều lúc con tưởng sắp hóa điên. Con vợ sau luôn giỡn mặt con. Nó gọi con là đồ cả quỷnh, nhà quê, cóc cần biết con ghen. Trước khi về đây, con đập cho nó một trận nhừ tử, nhưng con chừa cho nó cái mặt, vì nó đang đóng phim. Con đánh nó bầm mình luôn. Vậy mà nó đâu có tởn, nó vẫn nham nhở với con. Bố à, thật tình con chẳng muốn sống nữa.

Ông Trùm bảo:

– Những chuyện đó thì bố không làm gì được. Nhưng còn giọng hát của mày thì sao?

Nó nói gần như mếu:

– Bố ơi, cổ họng con không thể hát được nữa, cổ họng con làm sao ấy, bác sĩ cũng thua luôn. Chắc con phải bỏ nghề quá. Hai cuốn phim của con thu về cả núi bạc. Con là một ngôi sao lớn. Vậy mà bây giờ tụi nó tống cổ con đi. Thằng cha chủ hãng phim ghét con lắm.

Ông Trùm nghiêm nghị hỏi:

– Tại sao nó lại không ưa mày?

Johnny bảo:

Vì con hay hát những bài ủng hộ những phong trào tự do, chính bố cũng không ưa con làm mấy chuyện đó. Vâng, và cái thằng cha Jack Woltz càng ghét chuyện đó thậm tệ. Nó gọi con là đồ Cộng sản. Rồi lại thêm vụ con cuỗm con bồ nhí của nó. Mà đâu phải lỗi con, chính con bé lăn xả vào con đấy chứ. Con biết làm thế nào bây giờ. Đã thế, cái con điếm vợ hai của con, tống con đi. Ginny và mấy đứa nhỏ thì không cho con về. Rồi còn bị mất giọng, chẳng hát hò gì được nữa. Con phải làm sao đây hả, bố?

Ông Trùm lạnh lùng, không biểu lộ một chút xíu thương hại. Ông khinh thị bảo:

– Mày phải bắt đầu hành động như một người đàn ông đi, chứ làm sao.

Thình lình mặt ông nhắn lại vì giận dữ, ông quát lớn:

– Như một thằng đàn ông, hiểu chưa?.

Ông nhào qua bàn, nắm tóc Johnny, đỏ mặt hỏi:

– Chúa ôi! Mày sống gần tao bấy nhiêu năm mà hành động, cư xử tệ thế này sao? Một "ông lớn" của Hollywood mà lại khóc than, quỵ lỵ, van xin lòng thương hại à? Mà lại còn rên rỉ như một mụ đàn bà... "Con phải làm sao đây? Ôi con phải làm sao đây!"

Bộ điệu cố làm ra giận dữ đến bất ngờ của ông làm hai thằng mắc dịch Hagen và Sonny phá lên cười. Ông Trùm khoái lắm. Lúc này sao mà ông thương hai đứa quá. Vì chúng hiểu ông quát tháo nó chỉ vì thương yêu nó. Với trường hợp như thế này, mấy đứa con ruột của ông sẽ phản ứng ra sao?

Thằng Sonny sẽ rầu rĩ, mặt lếu láo. Fredo thì sợ rúm cả người. Michael sẽ cười khểnh, lạnh, chuồn khỏi nhà, mất mặt hàng mấy tháng. Còn thằng con đỡ đầu của ông mới thật dễ thương, nó chỉ cười hì hì, vì nó hiểu cái tình ông đối với nó.

Ông Trùm tiếp tục lên lớp:

– Mày cuỗm con bồ nhí của sếp mày, rồi phàn nàn thằng cha đó ghét mày, một thằng cha đầy uy thế hơn mày. Sao ngốc thế? Mày bỏ vợ con để đi cưới một con điếm, rồi ca cẩm là vợ con không mở rộng vòng tay đón mày về. Mày đập con điếm dơ lại chừa cái mặt nõn nường để nó đi đóng phim, thế mà còn ngạc nhiên vì nó khinh thường, nhạo báng mày. Mày hành động như một thằng ngốc, thì phải lãnh hậu quả ngu ngốc chứ. Lần này mày có sẵn lòng nghe lời khuyên của bố không?

Johnny Fontane nhún vai:

– Chẳng đời nào con tái hôn với Ginny đâu. Cô ấy cũng chẳng chịu. Con nhậu nhẹt, bài bạc, bạn bè. Cả đống gái đẹp bu quanh con, làm sao cưỡng lại được. Con không chịu nổi cảnh sống gò bó với cô ấy đâu.

Ông bực mình, nạt ngang:

– Tao không bảo mày tái hôn. Cứ làm những gì mày muốn. Cũng may mày còn là một người cha tốt. Thằng đàn ông vô trách nhiệm với con cái, không đáng là con người. Nhưng cũng phải tìm cách để vợ cũ của mày chấp nhận chứ. Ai cản được mày thăm con mỗi ngày. Ai cản được mày sống chung mái nhà với đám con. Ai cản được mình sống theo sở thích chứ?

Johnny cười hô hố:

– Bố ơi, bây giờ không phải tất cả đàn bà đều giống mấy bà vợ Ý ngày xửa ngày xưa đâu. Ginny đời nào chấp nhận chuyện đó.

Ông Trùm mỉa mai:

– Vì mày cư xử như một "ông lớn". Mày cho nó nhiều tiền hơn mức quy định của tòa. Mày không dám đập vào mặt con kia, vì nó còn phải đóng phim. Mày để đàn bà điều khiển mà không hiểu rằng, cho dù đàn bà sẽ thành thánh trên thiên đàng, đàn ông bị đày ráo xuống địa ngục, thì trên cõi đời này, đàn bà vẫn cứ là đàn bà. Lại nữa, bố theo dõi mày suốt bao nhiêu năm. Phải công nhận mày là đứa con ngoan, yêu thương, kính trọng bố, nhưng còn đối với bạn bè cũ thì sao? Năm nay mày chạy rong với thằng này, sang năm mày a dua với thằng khác. Trong khi cái thằng nhỏ người Ý đóng phim cũng được quá chứ, nó gặp xui, mày bỏ rơi nó. Vì mày nổi tiếng hơn. Rồi còn thằng Nino, bạn bè thân thiết từ bé, cùng học cùng hát hò với nhau. Thất vọng buồn rầu, nó uống rượu như hũ chìm nhưng không hề phàn nàn một tiếng. Nó kiếm sống vất vả bằng nghề lái xe tải chở cát đá, kiếm thêm chút đỉnh bằng cách trình diễn mấy bài dịp nghỉ cuối tuần. Không bao giờ trách móc mày. Mày không thể giúp nó được một chút à? Tại sao vậy? Nó hát hay đấy chứ.

Johnny ngập ngừng:

– Bố ơi, nó hát được thôi. Chứ không đủ tài...

Ông Trùm bảo:

– Tài năng? Này, con ơi, bây giờ chính mày thở than là mình đang xuống dốc. Hay để bố xin cho mày đi lái xe tải với thằng Nino nhé. Hừ, cái chính là tình bạn. Tình bạn còn đáng quý hơn cả tài năng. Lớn hơn cả chính phủ. Nó gần ngang với tình gia tộc. Đừng bao giờ quên điều đó. Nếu con xây dựng được một tình bạn vững bền thì con khỏi cầu tới ta giúp đỡ. Nào bây giờ nói cho bố biết, vì sao không hát được nữa. Lúc ngoài vườn, bố thấy mày hát được đấy chứ.

Hagen và Johnny mỉm cười khi thấy Bố Già đổi tông. Đến lúc thằng Johnny xả tả oán được rồi.

– Coi vậy chứ giọng con yếu lắm. Chỉ hát được một, hai bài thôi. Còn hát hàng giờ, hàng ngày như trước là thua ngay. Chỉ sau buổi diễn tập là con bị bể giọng rồi, làm sao thu âm tới lần hai, lần ba. Con bị bệnh rồi.

Ông Trùm hỏi:

– Vậy là bị rắc rối chuyện đàn bà, mày mất giọng. Thế còn cái vụ Hollywood, ai không cho mày đóng phim?

Bố Già bắt đầu đi vào chi tiết công việc của nó đây. Johnny nói:

– Lão này lớn hơn mấy "ông lớn" mà bố quen nhiều. Lão là cố vấn điện ảnh về tâm lý chiến của Tổng thống. Tháng trước lão mua bản quyền cuốn tiểu thuyết bán chạy nhất trong năm để làm phim. Vai chính rất hợp với con, cứ như đo ni đóng giày cho con vậy, tuyệt hơn nữa là trong phim này con không phải hát hò gì cả. Nếu được đóng vai này, có thể con bê được một giải Oscar đấy, bố ạ. Ai cũng công nhận đúng là vai dành cho con. Nhờ nó, con sẽ trở lại thuở huy hoàng của một diễn viên. Nhưng lão Jack Woltz khốn kiếp nhất định không đồng ý. Đến nỗi con đưa đề nghị chỉ nhận chút đỉnh thù lao, hoặc không nhận một đồng, lão vẫn khăng khăng từ chối. Lão còn bắn tin nếu con hôn đít lão trước bá quan văn võ của hãng phim, lão sẽ hạ cố suy nghĩ lại.

Ông Trùm xua tay, ngăn dòng cảm xúc sôi nổi của nó. Ông thấy giữa cánh làm ăn với nhau, mọi vấn đề đều có thể giải quyết được. Ông vỗ vai thằng con đỡ đầu, bảo:

– Mày ngã lòng, vì mày tưởng không ai quan tâm tới mày. Mày nốc rượu, không ngủ, người gầy top đi. Bây giờ mày phải nghe lệnh bố. Bố muốn mày ở lại đây một tháng, có thể mày học hỏi nhiều điều từ Bố Già, cũng có ích trong công việc của mày ở Hollywood đấy. Nhưng tuyệt đối không ca hát, nhậu nhẹt, mèo mỡ. Cuối tháng này trở lại Hollywood, cái lão "ông lớn" kia sẽ trao vai đó cho mày. Johnny Fontane không hoàn toàn tin tưởng Bố Già có đủ quyền uy lớn cỡ đó. Nhưng đã bao giờ Bố Già chỉ hứa để mà hứa đâu. Nó bảo:

– Lão là bạn thân của J. Edgar Hoover (Giám đốc Cảnh sát liên bang thời kỳ đó – FBI) đấy, bố à. Không dễ gì thuyết phục lão đâu.

Ông Trùm nói tỉnh bơ:

– Nhưng lão cũng là một người làm ăn. Bố sẽ đưa một đề nghị mà lão khó lòng từ chối. Johnny bảo:

– Muộn mất rồi, bố ạ. Hợp đồng ký kết hết rồi. Phim cũng quay cả tuần rồi. Chắc chắn là không được đâu.

Ông Trùm xua tay:

– Thôi ra ngoài tiệc tùng đi. Bà con đợi ở ngoài đấy. Cứ để mọi chuyện bố lo.

Rồi ông đẩy Johnny ra cửa.

Ông thở dài hỏi Hagen đang ngồi ghi chép sau bàn làm việc:

– Còn gì nữa không.

Hagen dò cây viết lên lịch:

– Không thể lần lữa việc gặp Sollozzo được. Chắc bác phải gặp hắn tuần này thôi.

Ông Trùm nhún vai:

– Xong đám cưới, lúc nào cũng được.

Đối với Hagen, câu nói của Ông Trùm mang hai ý nghĩa. Ý nghĩa quan trọng nhất, là từ chối. Nghĩa thứ hai, ông trì hoãn trả lời Sollozzo, vì muốn đám cưới con gái ông êm đẹp. Ngại sự từ chối của ông có thể gây nên sự cố, Hagen e dè hỏi:

– Cháu có nên bảo Clemenza đem mấy thằng đến bảo vệ nhà mình không?

Ông Trùm gắt:

– Để làm gì? Bác không muốn trả lời trước đám cưới vì lý do muốn yên tâm lo cưới cho con bé. Vả lại cũng cần biết trước nó muốn đưa đề nghị gì. Giờ thì mình đã biết. Việc nó đề xuất nhất định không thể chấp nhận.

Hagen hỏi:

– Vậy là bác từ chối?

Ông Trùm gật đầu, Hagen bảo:

– Cháu nghĩ cả gia đình nên bàn lại, trước khi bác trả lời cho hắn.

Ông Trùm mỉm cười:

– Cháu nghĩ vậy à? Tốt thôi, khi nào cháu từ California về, chúng ta sẽ bàn. Bác muốn cháu bay đi California lo công việc cho thằng Johnny. Gặp lão "ông lớn" điện ảnh ấy xem sao. Báo với Sollozzo rằng bác sẽ gặp nó khi cháu ở California về. Còn gì nữa không?

Hagen nghiêm giọng:

– Bệnh viện báo là ông Abbandando hấp hối. Họ đã gọi gia đình ông ấy. Chắc không qua khỏi đêm nay.

Hagen tạm thời giữ nhiệm vụ consigliori từ năm ngoái, khi bệnh ung thư quật ngã Genco Abbandando. Hiện nó đang chờ đợi Ông Trùm chính thức ban chức vụ này cho nó. Nhưng đa số ngấm ngầm phản đối. Vì theo truyền thống, chức vụ quan trọng này chỉ dành cho dân Ý chính gốc – cha mẹ đều phải là người Ý Cho nên nó đã gặp biết bao rắc rối trong thời gian tạm giữ chức consigliori. Hơn nữa, với yêu cầu phải dày dạn, khôn ngoan của một tay consigliori thì nó còn quá trẻ, mới ba mươi lăm tuổi.

Ông Trùm hỏi:

– Chừng nào rước dâu?

Hagen nhìn đồng hồ:

– Máy phút nữa cắt bánh, chắc nửa giờ nữa họ đi rồi.

Chợt nhớ ra thằng chồng con Connie, Hagen hỏi:

– Bác à, cậu con rể mới của bác ấy mà, mình có nên trao cho nó một việc gì đó kha khá trong nhà không ạ?

Hagen sửng sốt vì thái độ quyết liệt của Ông Trùm:

– Không. Không bao giờ. Trao cho nó chút công việc để đủ sống đàng hoàng. Nhưng không bao giờ được để nó biết việc nhà. Dặn cả thằng Sonny, Fredo và Clemenza nữa đấy. Luôn thể bảo ba thằng con bác cùng đi thăm ông Genco lần cuối. Kêu Fredo lái xe. Kêu cả thằng Johnny nữa. Còn cháu, bác muốn cháu sửa soạn đi California tối nay. Nên cháu sẽ không có thời gian thăm Genco đâu. Nhưng đợi bác từ bệnh viện về hãy đi. Bác có vài điều nói với cháu. Hiểu chứ?

Hagen bảo:

– Dạ hiểu, nhưng mấy giờ Fred đánh xe ra?

– Để khách khứa về hết đã. Bác biết ông Genco sẽ chờ bác.

– Ông thượng nghị sĩ có điện thoại tới. Ông xin lỗi vì không đích thân tới được, ông mong bác hiểu. Chắc ý ông muốn nói hai thằng cớm sáng nay. Nhưng có gửi quà mừng.

Ông Trùm gật đầu hỏi:

– Quà mừng khá chứ?

Hagen biểu diễn vẻ hài lòng kiểu Ý, bằng cái mặt rặt Đức – Ái Nhĩ Lan của nó:

– Đồ cổ bằng bạc, rất có giá. Cô cậu có bán cũng được bạc ngàn. Quan nghị chắc cũng phải tốn công tìm kiếm dữ lắm mới mua được.

Ông Trùm không giấu niềm vui vì một người như thượng nghị sĩ cũng bỏ công để tỏ lòng quý trọng ông. Vị thượng nghị sĩ cũng như Luca Brasi, là những hòn đá tảng cho quyền lực của Ông Trùm. Với món quà này, thượng nghị sĩ đã biểu lộ sự chân thành với ông.

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.