Ba tháng sau, khi Hagen đang thanh toán gấp một số việc trong văn phòng, để buổi chiều còn kịp đi mua quà Giáng sinh cho vợ con, thì có điện thoại của Johnny Fontane. Giọng anh chàng rất phấn chấn, nó khoe cuốn phim đã được quay. Bản nháp, Hagen chẳng hiểu là cái quỷ gì, rất phi thường. Nó sắp gửi quà Giáng sinh cho Bố Già, món quà sẽ làm Bố mê luôn. Đáng lẽ đích thân nó đem về, nhưng cuốn phim còn vài cảnh phải quay tiếp. Hagen tò mò hỏi:
– Quà gì vậy?
Thằng Johnny chặc chặc lưỡi:
– Bí mật. Cứ biết là một món tuyệt vời.
Hagen phát nản, sợ Johnny ba hoa mãi, nó nói vài câu xã giao rồi cúp máy.
Mười phút sau lại có điện thoại của Corleone. Thời con gái, con bé này dễ thương bao nhiêu, bây giờ có chồng, nó khó chịu bấy nhiêu. Lúc nào cũng than thở về thằng chồng. Hai, ba ngày lại bỏ về nhà với mẹ. Còn thằng Carlo Rizzi chẳng làm nên trò trống gì. Đã được thu xếp cho một công việc nho nhỏ, nhưng ngon lành mà cũng làm hỏng bét. Nó lại còn rượu chè, cờ bạc, đĩ điếm, đánh đập vợ. Connie chỉ dám tâm sự với Hagen, chứ không dám hé một lời với ai trong nhà. Hagen tự hỏi, không biết lần này là chuyện gì nữa đây.
Nhưng lần này Connie chỉ hỏi Hagen, không biết Bố và mấy ông anh nó thích quà gì. Quà Giáng sinh cho mẹ, thì nó biết ý bà rồi. Hagen đề nghị món nào nó cũng giãy nẩy lên. Mãi sau nó mới chịu buông tha Hagen.
Rồi điện thoại lại vang lên. Hagen bực bội ném giấy tờ vào sọt. Bộ cứ ngồi đây để trả lời điện thoại mãi sao chứ. Nhưng khi nhỏ thư ký cho biết đó là điện thoại của Michael, Hagen vui vẻ cầm phôn lên. Nó vẫn quý thằng Michael.
Tiếng Michael đầu kia:
– Tom hả? Ngày mai mình lái xe về thành phố cùng Kay. Có chuyện quan trọng muốn nói với ông già trước Giáng sinh. Tối mai ông già có nhà không?
Hagen bảo:
– Chắc chắn rồi. Có bao giờ ông đi đâu trong ngày Giáng sinh. Cậu cần mình giúp gì không?
Michael là thằng kín miệng y như bố, nó bảo:
– Không. Sẽ gặp lại anh trong ngày lễ nhé. Mọi người đều sẽ có mặt Long Beach, phải không?
– Đúng vậy.
Hagen mừng khi Michael gác máy, không nói dài dòng.
Hagen bảo thư ký báo cho vợ biết, nó sẽ về trễ một chút và ăn tại nhà.
Ra khỏi văn phòng, Hagen đi bộ về phía cửa hàng Macy. Một người bỗng chặn trước mặt hắn. Hagen ngạc nhiên nhận ra Sollozzo.
Sollozzo nắm cánh tay nó, nói nhỏ:
– Đừng sợ. Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh.
Một cái xe đậu sát lề, bỗng bật mở cửa. Sollozzo nói gấp:
– Lên xe. Tôi có chuyện cần nói.
Hagen giựt tay lại. Hắn vẫn chưa cảm thấy có gì đáng ngại, mà chỉ bực. Hắn bảo:
– Tôi đang bận.
Lập tức có hai thằng tiến sát phía sau nó. Bất chợt chân nó hơi run. Sollozzo nhỏ nhẹ:
– Lên xe đi, nếu tôi định thịt anh, thì anh xong đời rồi. Tin tôi đi.
Không một thoáng tin tưởng, Hagen chui vào xe.