Tuy theo đề nghị của Hagen là mướn thám tử tư phối hợp với toàn quân tinh nhuệ của toán Tessio để bảo vệ Ông Trùm trong bệnh viện nhưng Sonny vẫn không yên tâm. Nên khi Ông Trùm qua khỏi cơn nguy kịch và được chuyển về, phòng ngủ của ông được cải tạo thành phòng bệnh viện, với đầy đủ dụng cụ cấp cứu. Các y tá chỉ được tuyển sau khi kiểm tra từ tay nghề đến nhân thân, và phải thay phiên túc trực đêm ngày. Một số tiền lớn được chi ra để đón bác sĩ Kennedy về làm bác sĩ riêng cho cái bệnh viện đặc biệt này.
Cơ ngơi nhà Corleone cũng chỉnh đốn lại cho thêm phần an toàn. Tất cả những gia đình ở nhờ đều được cung cấp tiền bạc về thăm làng cũ bên Ý, nhường nơi ở lại cho những tay súng bảo vệ nhà.
Fred Corleone được đưa qua Las Vegas để an dưỡng, cũng nhân dịp đó quan sát để đặt cơ sở hoạt động khách sạn sòng bài cho gia đình. Những phe phái khác còn điên đầu vì đủ thứ rắc rối ở New York, chẳng ham gì mua thù chuốc oán thêm, nên thằng Fred sẽ được an toàn tại Las Vegas.
Bác sĩ Kennedy cấm tuyệt đối bàn bạc việc nhà trước mặt Ông Trùm. Nhưng chính Ông Trùm ra lệnh mở cuộc họp ngay trong phòng ông. Nên Sonny, Tom Hagen, Clemenza và Tessio đều có mặt ngay đêm đầu tiên ông trở lại nhà.
Tuy còn yếu quá, chưa nói được, nhưng ông muốn biết hết mọi chuyện đã xảy ra. Khi biết thằng Fred đã đến Las Vegas để học nghề kinh doanh sòng bạc, ông gật đầu chấp thuận. Nghe tin lính nhà thịt thằng Bruno Tattaglia, ông thở dài, gật đầu. Nhưng điều làm ông buồn nhất là khi nghe chuyện Michael bắn chết Sollozzo và đại úy McCluskey và phải chuồn qua Sicily. Nghe đến đầy, ông ngoắc tay cho mọi người qua phòng bên họp tiếp.
Sonny ngồi thoải mái trong ghế bành lớn, sau bàn làm việc, lên tiếng trước:
– Tôi nghĩ mình nên để ông già nghỉ ngơi vài tuần nữa, khi nào bác sĩ cho biết ông có thể trở lại công việc hãy hay. Còn bây giờ, tôi muốn mình cứ tiếp tục mọi việc, trước khi ông khỏe lại. Tụi cớm đã bật đèn xanh cho ta hoạt động rồi mà. Trước hết là mấy ổ đề ở khu Harlem. Tụi nhọ hưởng như vậy đủ rồi, mình phải lấy lại thôi. Đám cò của tụi nó không chịu chung chi cho người trúng cược. Tụi nó lái Cadillac phom phom mà không trả hay chỉ trả phân nửa tiền ăn cá của người ta. Tôi cóc ưa mấy thằng chạy cò khoe mẽ, ăn mặc chải chuốt, lái xe đời mới mà lại ăn gian tiền của con bạc. Và tôi cũng cóc ưa tụi nghiệp dư dính vào công việc. Tụi nó làm mình mang tiếng. Tom, mày lo dẹp cái đám này ngay đi.
Hagen góp ý:
– Khu Harlem cũng có mấy thằng ngầu lắm. Chúng biết mùi bạc lớn rồi, bây giờ bảo tụi nó trở lại chạy cò, chắc tụi nó không chịu.
Sonny nhún vai:
– Thì đưa tên mấy thằng ấy cho chú Clemenza. Việc của chú ấy mà.
Clemenza bảo Hagen:
– Được, để tao lo.
Tessio nêu một câu hỏi quan trọng:
– Ngay khi mình hoạt động lại, năm gia đình kia sẽ tìm cách phá mấy ổ đề của chúng ta ở Harlem, cả mấy sòng cá cược ở khu Đông nữa. Chưa kể chúng có thể gây rối trong vụ quần áo may sẵn của mình nữa. Cuộc chiến này không rẻ đâu.
Sonny bảo:
– Có thể chúng sẽ không làm vậy. Vì chúng biết nếu quậy quy, mình sẽ đập lại liền. Tôi cho dò la rồi, tình hình này mình có thể thu xếp ổn thỏa được, bằng cách trả một khoản tiền bồi thường cái chết của thằng con út nhà Tattaglia.
Hagen nói:
– Thương thuyết là ta phải chịu lép vế. Vì mấy tháng qua chúng bị mất lợi lớn, hao tốn tiền bạc. Tất cả những chuyện đó, chúng đổ tại nhà ta. Tao thấy là chúng chỉ muốn ta đồng ý làm ăn vụ ma túy. Chúng cần ảnh hưởng của nhà Corleone đối với chính quyền. Có thể nói cách khác, đường lối của Sollozzo mà không có Sollozzo. Nhưng chúng sẽ chỉ bàn chuyện này với ta, sau khi chúng chơi vài vố dằn mặt ta đã. Rồi đợi khi ta suy yếu bớt chúng mới đặt vấn đề ma túy.
Sonny nói thẳng:
– Không có vấn đề ma túy. Ông Trùm đã nói không là không, cho đến khi nào ông đổi ý hãy hay.
Hagen nói ngay:
– Vậy là chúng ta kẹt chiến thuật. Ai cũng biết tiền bạc chúng ta dựa vào cờ bạc, bảo kê, cá độ. Nếu chúng phá là ta mất ráo. Nhà Tattaglia còn có nhà thổ, đĩ điếm, nghiệp đoàn bến cảng. Làm cách nào ta phá nó được? Mấy gia đình kia cũng dính dáng chút đỉnh vào cờ bạc, nhưng chủ yếu công việc của chúng là xây dựng, vay lãi, công đoàn, chạy hợp đồng. Chúng kiếm bộn nhờ đánh đấm, nhưng lại có những công việc liên quan với dân lương thiện. Như cái hộp đêm nổi tiếng của nhà Tattaglia, làm sao đụng vào được? Ông già chưa hoạt động được thì ảnh hưởng chính trị của chúng cũng ngang ngửa nhà mình. Vấn đề chính là ở đó.
Sonny vẫn giữ lập trường:
– Đó là việc của tao, Tom. Tao sẽ tìm ra giải pháp. Cứ tìm cách thương lượng và tìm hiểu sự việc. Hãy làm ăn lại, để coi chuyện gì xảy ra, lúc đó sẽ tính. Nếu cả năm nhà kia muốn nổ, Clemenza và Tessio có đủ lính để chơi mà. Chúng ta chỉ trải thảm chờ.
Chuyện dẹp mấy ổ đề của dân da đen, chỉ vài lần cảnh sát mạnh tay là xong. Thời gian đó dân da đen đâu dám hé hé đưa hối lộ. Thành kiến phân biệt chủng tộc rất nặng nề, bởi vậy chuyện bình định khu Harlem chỉ là chuyện nhỏ.