Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Lúc này bên hồ bơi, với đầu tóc vàng của Jules gối trên đùi cô, Lucy cảm thấy tình yêu anh dịu dàng tràn ngập trong lòng. Gần như vô thức, cô ve vuốt làn da cổ Jules đầy khiêu khích. Không biết hắn có ngủ thật không nhưng cứ lờ đi, còn Lucy thì bấn cả người vì thịt da hắn ép sát đùi cô. Thình lình, Jules đứng dậy, nắm tay cô, dắt cô qua sân cỏ, bước tới con đường tráng xi măng. Cô ngoan ngoãn bước theo, để hắn dìu vào căn chòi nhỏ trong vòng đai nhà hắn. Rồi hắn pha hai ly rượu. Vừa ngoài nắng vào, trong đầu còn chất đầy thèm muốn, men rượu làm cô thêm ngất ngây. Jules choàng tay ôm cô. Ngoài bộ đồ tắm, họ như khỏa thân hoàn toàn. Lucy rên lên: "Đừng!", Jules phớt lờ, vì trong giọng cô ả chẳng có chút quyết tâm nào. Nó giựt vội mảnh vải che ngực Lucy, rồi nó vuốt ve, hôn âu yếm lên đôi gò bồng đảo. Nó lột luôn chút vải trên người Lucy, hôn lên phần bụng mịn màng, tròn lẳn của cô. Jules cởi bỏ quần tắm của mình, dìu Lucy xuống giường. Chỉ một giây, Lucy nhận ra sự ngạc nhiên của Jules. Cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn, như những ngày trước khi gặp Sonny. Nhưng Jules vẫn bình tĩnh... và mọi chuyện đều êm đẹp. Và điều quan trọng nhất là Lucy thấy Jules cũng đạt khoái cảm như cô.

Khi rời nhau, Lucy lăn vào một góc giường lặng lẽ khóc, cô xấu hổ quá. Nhưng thật ngạc nhiên, Jules chỉ cười, dịu dàng bảo:

– Cô ngốc. Khổ chưa, thì ra chỉ vì vậy mà em nỡ từ chối anh suốt bấy nhiêu tháng hả? Sao mà em cổ lỗ, lạc hậu thế.

Giọng Jules êm ái vỗ về, anh kéo cô lại gần, dỗ dành. Lucy vẫn tấm tức khóc. Jules phải mồi điếu thuốc, gắn lên miệng cô. Như vậy nếu Lucy còn khóc, là bị sặc. Rồi anh nói:

– Nào, bây giờ nghe anh nhé, nếu em sống trong một gia đình văn minh, có học của thế kỷ hai mươi này, thì vấn đề của em đã được giải quyết êm ru từ lâu rồi. Chuyện của em chẳng có gì xấu cả, đâu có bằng da hư, mắt lác. Nó chỉ như một cái mụn cóc, cái nốt ruồi, hay một cái tai dị dạng thôi. Đừng nghĩ rằng của em quá lớn, đến nỗi đàn ông không yêu được. Có thể chỉ là cái tật vùng xương chậu. Chuyện ấy thường xảy ra sau khi sinh nở. Chuyện bình thường như vậy mà nhiều người đàn bà phải chịu khốn khổ cả đời, trong khi chỉ một cuộc giải phẫu đơn giản là giải quyết xong ngay. Có bà còn tự tử vì vụ này nữa đấy. Nhưng anh không ngờ em gặp ca này, vì thân hình em đẹp quá mà. Anh cứ tưởng em nhất quyết từ chối anh vì vấn đề tâm lý, vì chuyện Sonny. Để rồi anh khám cho em, mới biết mình sẽ phải làm gì. Thôi bây giờ đi tắm đi.

Tắm xong, Lucy cố nén thẹn thùng, nằm lên giường, dạng hai chân để Jules chẩn khám. Lúc nào trong phòng hắn cũng có một túi dụng cụ hành nghề, trên mặt bàn kính, kế bên giường cũng xếp đầy dụng cụ y khoa. Lúc này Jules đã trở lại hoàn toàn là người thầy thuốc trong công việc. Hắn khám tỉ mỉ, kỹ lưỡng từ trong ra ngoài làm Lucy phát ngượng, rồi hắn hôn lên bụng cô, thẫn thờ nói:

– Lần đầu tiên anh thích thú công việc đến thế đấy.

Hắn xoay người nàng lại, hôn lên môi nàng. Âu yếm săn sóc nàng thật tình. Hắn làm tất cả những việc đó với chút hài hước để nàng yên tâm quên ngượng ngùng, mắc cỡ. Hắn lại còn lấy cả cuốn sách Y học dẫn giải cho nàng cặn kẽ một ca cũng bị giống như nàng. Jules bảo:

– Nếu em không chỉnh lại, sau này sẽ rắc rối lắm đấy. Chỉ vì xấu hổ mà các bà ngày xưa không dám để bác sĩ ngó tới, để sửa chữa lại cho hết dị tật đó...

Lucy kêu lên:

– Thôi, đừng nói nữa. Em xin anh đấy.

Jules thấy Lucy vẫn còn ngại ngùng vì "dị tật xấu xí" đó, nên đổi đề tài:

– Thôi được. Bây giờ anh đã biết bí mật của em. Để anh kể chuyện anh cho em biết. Em cứ hỏi tại sao anh lại chịu làm việc ở đây. Trong khi anh là chuyên gia giải phẫu trẻ tuổi sáng giá nhất New York. Sự thật anh là một chuyên gia phá thai. Bản thân chuyện đó cũng không đến nỗi tệ lắm đâu. Nhưng anh đã bị bắt. Một người bạn cùng là dân bác sĩ nội trú như anh tên là Kennedy. Nhà Corleone có chút nợ ân tình với anh ta, nên anh ta nói với Tom Hagen tìm cách giúp anh. Vụ án của anh không bị truy tố. Nhưng tên anh đã nằm trong sổ đen của Hội Y khoa miền Đông. Vì vậy gia đình Corleone thu xếp cho anh một việc ở đây. Công việc cũng thoải mái. Tụi vũ nữ ở đây bị bể kế hoạch hoài, có sẵn bác sĩ phá thai ngay tại chỗ thật là quá tiện lợi. Công việc dễ dàng như em chùi cái xoong vậy. Từ ngày anh về đây, chỉ riêng mấy con nhỏ "kẹt" với thằng Fred cũng đến mười lăm đứa. Thằng này kinh khủng lắm. Anh đã phải chữa cho nó ba lần lậu mủ, một lần giang mai rồi.

Jules ngừng bật, hắn đã tiết lộ bí mật của bệnh nhân, một điều hắn chưa từng làm, chỉ đủ để Lucy hiểu rằng những kẻ khác, kể cả thằng Fred mà cô vẫn e dè, cũng có những bí mật đáng xấu hổ.

Rồi hắn trở lại vụ của Lucy:

– Em cứ coi như cơ thể em có một miếng co giãn bị mất sự đàn hồi. Cắt đi một chút, làm nó chật lại, chặt chẽ hơn chứ có gì đâu.

– Để em nghĩ coi – Lucy nói.

Nhưng cô biết cô sẽ làm theo lời Jules, vì cô hoàn toàn tin hắn. Cô chỉ hỏi:

– Tốn chừng bao nhiêu, anh?

Jules nhíu mày:

– Tiếc là anh không đủ đồ nghề cho ca mổ đó tại đây. Vả lại anh không phải chuyên gia vụ này. Nhưng anh có người bạn ở ngay Los Angeles. Anh ta là tay tổ trong ba chuyện này, dụng cụ, bệnh viện xịn hạng nhất đó. Hầu hết mấy chị ngôi sao đều nhờ tay anh ta và víu, thu hẹp "sự đời" đấy. Vì mấy bà chị ấy hiểu rằng chỉ bơm mông, sửa mặt thôi, không đủ quyến rũ đàn ông. Anh ta còn nợ mấy vụ nhờ anh phá thai giùm. Thật đấy, nếu không sợ thất đức, anh có thể cho em biết cả lô tên mấy mụ nữ hoàng khêu gợi đã nhờ anh ta giải quyết vụ đó rồi.

Lucy cuống cả lên, giục giã:

– Ô, thật sao? Nói đi anh, năn nỉ đó. Thật là một đề tài hấp dẫn để bốc phét với bạn bè. Cô còn biết Jules sẽ không cười chê cô vì cái tật "dễ thương của phụ nữ" – tật ngồi lê đôi mách.

Jules ra điều kiện:

– Anh sẽ nói, nhưng em phải đồng ý đi ăn tối, và qua đêm với anh. Chỉ vì em ngượng ngùng vớ vẩn mà mình để mất biết bao thời giờ quý giá rồi.

Lucy cảm động vì tấm tình của Jules đối với cô, nên biết có thể nói thật lòng:

– Với tình trạng như thế này của em, anh không cần phải ngủ với em, vì anh có thích thú gì đâu.

Jules phá lên cười:

– Cô ngốc, ngốc không chịu được. Bộ chưa bao giờ nghe nói đến kiểu yêu đương nào khác, rất cổ điển mà cũng rất hiện đại sao? Em ngây thơ đến thế thật sao?

Lucy ngập ngừng:

– À... cái kiểu… ấy hả?

Jules càng chọc ghẹo:

– À, kiểu ấy hả. Con gái nhà lành, đàn ông đàng hoàng không áp dụng kiểu đó. Cho đến năm 1948. Này cô bé, anh sẽ dẫn em tới gặp một bà lão ngay tại Las Vegas này. Bà lão ấy từng là "mụ Tú" trẻ nhất thuở miền Tây còn hoang dã cơ đấy, hình như từ năm 1880 thì phải. Bà ấy thích kể lại chuyện ngày xưa huy hoàng lắm. Bà kể với anh mấy cha nội cao–bồi, súng ống lủng lẳng, hùng dũng, ngang tàng, luôn đề nghị mấy chị em ta... vui vầy kiểu "Pháp", cái mà em gọi là "kiểu ấy hả". Bộ chưa bao giờ em và Sonny làm thế?

Lucy lặng lẽ quay lại, nhìn hắn mỉm cười:

– Với Sonny, em đã làm với tất cả.

Và cũng lần đầu tiên, Jules thật sự kinh ngạc vì nụ cười "đúng là Mona Lisa" của cô. Với tâm hồn khoa học, Jules thoắt liên tưởng điều này có thể lý giải được bí mật hàng mấy thế kỷ nay không? Có khi nào nàng Mona Lisa với thoáng cười huyền bí kia, cũng ôm căn bệnh khó nói của Lucy?

Hai tuần sau Jules đứng trong phòng giải phẫu của bệnh viện Los Angeles, ngắm ông bạn bác sĩ, Frederick Kellner, sửa soạn giải phẫu "chỉnh hình" cho Lucy. Trước lúc gây mê, Jules ghé sát cô thì thầm:

– Anh bảo với hắn, em là cô bạn gái đặc biệt của anh, hắn phải thu thật chặt lại đó.

Nhưng những viên thuốc ngủ trước đó đã làm cô lơ mơ, cô không cười nói được gì với hắn nữa.

Bác sĩ Kellner rạch đường mổ thoải mái, tự tin như con cá mập phóng mình trong nước. Kỹ thuật khâu hẹp này đòi hỏi hai phần: Phần dây chằng trễ ra, phải được cắt bớt, được kéo căng ra; phần thịt mềm đưa xuống dưới da quanh của mình, để nâng lên.

Jules thấy Kellner thận trọng hơn, vì nếu cắt sâu quá vào trong sẽ đụng trực tràng, rất nguy hiểm. Tuy nhiên Jules đã quan sát kỹ những phim X–quang, ca này của Lucy không có gì rắc rối nên rất yên tâm.

Những ngón tay bao vải băng của Kellner đẩy phần thịt thừa qua hai bên, quan sát những tĩnh mạch trên vách âm đạo xem có dấu hiệu thương tổn gây nguy hiểm cho trực tràng không. Nhưng bác sĩ Kellner rất sành sỏi trong vụ này, chuyện rủi ro đó không hề xảy ra. Chỉ một thoáng hắn đã hoàn tất công việc, lành nghề như thợ mộc đóng đinh. Hắn lại còn tỉa tót, dọn dẹp, trơn tru "đường hầm", hắn thử đưa ba ngón tay vào ướm. Hắn đưa hai mắt xanh màu sứ nhìn Jules tinh quái như hỏi như vậy vừa chưa. Rồi hắn ướm lại chỉ với hai ngón thôi, thấy độ hẹp vừa đủ, hắn bắt đầu hí hoáy khâu lại.

Sau khi Lucy được chuyển qua phòng hồi sức, Kellner vui vẻ bảo Jules:

– Này cậu, thế là êm đẹp rồi. May là phía trong cô ấy không có mụn nhọt gì hết. Thân hình cô bé rất hoàn hảo, một điều lạ trong mấy ca như vậy đấy. Cậu chỉ phải đợi một thời gian ngắn thôi, rồi thử coi, bảo đảm cậu sẽ mê tác phẩm của tớ.

Jules cười hô hố:

– Anh thật là thiên tài. Rất tuyệt.

Kellner càu nhàu:

– Toàn chuyện trẻ ranh, tài giỏi gì. Cũng như chuyện phá thai của cậu ấy. Nếu cái xã hội này thực tế một chút, những thằng thật sự có tài như tớ với cậu đâu có phải làm những chuyện vớ vẩn này. À, tuần tới tớ nhờ cậu giải quyết giùm cho một con bé đấy. Con nhỏ rất ngoan. Quái quỷ thật, hình như toàn mấy đứa con nhà tử tế lại luôn bị "kẹt". Vậy là việc làm của tớ hôm nay cho cậu, coi như hòa nhé.

Jules bắt tay hắn nói:

– Cám ơn nhiều. Thỉnh thoảng nhớ ghé thăm mình. Rất hân hạnh được đón tiếp cậu đấy.

Kellner nhăn nhó cười:

– Tớ điên đầu đánh bạc, vật lộn với số mệnh hàng ngày rồi, không cần tới mấy bàn roulette, bài cào của cậu nữa đâu. Cậu để phí hoài thời gian ở nơi đó nhiều quá đấy. Chỉ vài năm nữa thôi, là cậu lụt nghề, chẳng nhớ gì đến mổ xẻ nữa. Chẳng hay ho gì đâu.

Jules biết đó không phải là những lời trách cứ, nhưng cũng là cách nói để cảnh giác hắn. Jules buồn tê tái. Vì Lucy còn phải nằm hồi sức ít ra là mười hai tiếng, hắn ra phố uống rượu, uống cho say, một phần hắn đã cảm thấy nhẹ lòng vì ca mổ Lucy hoàn tất tốt đẹp.

Sáng hôm nay Jules vừa bước vào phòng bệnh Lucy, ngạc nhiên thấy hai thằng cha ngồi kế bên cô. Hoa tươi thì chất đầy cả phòng. Lucy ngồi dựa gối, mặt tươi roi rói. Hắn ngạc nhiên vì chính Lucy từng bảo với hắn, cô đã cắt liên lạc với gia đình, lại còn dặn hắn đừng báo gì cho nhà cô biết, trừ khi có chuyện nghiêm trọng xảy ra. Tất nhiên thằng Fred có biết Lucy nằm viện vì một cuộc tiểu phẫu, nên Jules và Lucy mới được nghỉ, và Fred hứa khách sạn sẽ lo toàn bộ viện phí cho cô.

Khi Lucy giới thiệu ba người với nhau, Jules nhận ra ngay một cha là danh ca Johnny Fontane. Còn thằng cha to con, mặt mày khó chịu rặt vẻ Ý kia là Nino Valenti. Cả hai bắt tay với Jules, rồi tỉnh bơ như không có mặt hắn, tiếp tục tán dóc với Lucy. Họ chọc ghẹo nhau những chuyện từ xứa từ xưa, hồi còn bé tí, xóm giềng với nhau ở New York. Toàn những người, những chuyện mà Jules chẳng hiểu mô tê gì… Jules đành đánh bài chuồn, bảo Lucy:

– Lát nữa anh quay lại. Anh đi gặp bác sĩ Kellner một chút.

Nhưng Johnny Fontane đã quay lại thân mật bảo:

– Này, tụi tớ đi bây giờ mà. Ở lại với cô ấy đi. Nhớ săn sóc cô ấy cẩn thận nhé, bác sĩ.

Jules nhận ngay ra giọng thằng Johnny khào khào, kỳ kỳ, và chợt nhớ ra thằng cha này hơn năm nay không hát trước công chúng. Chẳng lẽ đến tuổi này mới vỡ giọng, và báo chí, người thân đều giữ kín chuyện này? Jules lắng nghe họ tán nhảm với nhau, ráng đoán thử giọng Johnny có vấn đề gì. Đơn giản có thể vì làm việc quá sức, cũng có thể do thuốc lá, rượu, đàn bà... Giọng nó nghe tệ quá, chất giọng này làm sao có thể cất lên một cách êm ái, ngọt ngào. Jules hỏi:

– Hình như anh bị cảm?

Johnny lịch sự trả lời:

– Tại đuối sức, làm việc quá ấy mà. Đêm qua tôi ráng hát quá. Chắc tại vì tôi không chịu nhận mình già rồi.

Jules thận trọng nói:

– Anh không thử đi bác sĩ coi. Biết đâu chữa được.

Johnny hết cả vẻ thân mật, nó lạnh lùng bảo:

– Tất nhiên đi bác sĩ từ hai năm nay rồi. Toàn chuyên gia hạng nhất cả. Bác sĩ riêng của tôi là chuyên gia hàng đầu ở California đấy. Các cha ấy khuyên tôi nghỉ ngơi nhiều. Chẳng bệnh hoạn gì cả, chỉ do tuổi già thôi. Già đi, giọng phải thay đổi chứ.

Sau đó nó không thèm quan tâm tới Jules nữa, chỉ tán tỉnh, ca tụng Lucy. Con bé cứ mê đi vì chuyện của Johnny; làm cho phụ nữ mê mẩn là nghề của nó mà. Jules vẫn lắng nghe giọng nói của thằng cha ca sĩ. Chắc phải có khối u, cục bướu trong thanh quản nó. Nhưng tại sao các chuyên gia lại không phát hiện ra chứ? Chẳng lẽ đó là một cái u ác tính, không giải phẫu được, nên họ giấu nó?

Jules ngắt ngang lời Johnny, hỏi:

– Lần cuối cùng anh đi khám bệnh là khi nào?

Johnny bực lắm, nhưng vì Lucy, nó ráng tỏ ra hòa nhã với thằng lang băm rách việc này:

– Chừng mười tám tháng.

Jules vẫn lải nhải:

– Thỉnh thoảng bác sĩ riêng của anh có khám lại không?

Johnny trả lời như gắt:

– Tất nhiên là có. Ông ấy đưa cho tôi ống xịt thuốc codein và khám rất kỹ. Ông ta bảo giọng tôi bị lão hóa, và còn vì thuốc lá, rượu và đủ thứ khác. Có lẽ anh rành nghề hơn cả ông ta đấy nhỉ?

Jules hỏi:

– Ông ta tên gì?

Johnny trả lời với một thoáng kiêu hãnh:

– Tucker. Bác sĩ James Tucker. Sao, anh thấy ông ấy thế nào?

Cái tên rất quen thuộc với những ngôi sao điện ảnh, nhất là phái nữ.

Jules cười:

– Lão là cái máy chém đấy.

Johnny không nhịn được nữa, nó thực sự nổi giận:

– Anh nghĩ anh là một bác sĩ giỏi hơn ông ấy à?

Jules ha hả cười:

– Thế anh nghĩ anh hát hay hơn Carmen Lombardo a?

Hắn kinh ngạc, vì vừa dứt lời, thằng cha Nino Valenti rú lên cười, đập cả đầu vào thành ghế. Câu nói đùa của nó đâu có hay ho gì mà thằng cha này cười khiếp thế? Nhưng vì Nino há hốc mồm ra cười, phả ra nồng nặc mùi rượu, Jules biết rằng mới sáng tinh mơ thế này, thằng Nino đã xỉn rồi.

Johnny cười cười với Nino:

– Ê, mày cười vì tao giễu hay quá, chứ đâu phải vì thằng cha vô duyên này hả?

Trong khi đó Lucy kéo Jules sát bên cô, bảo:

– Trông anh ấy bê bối thế, nhưng là chuyên gia giải phẫu sáng giá đấy. Nếu anh ấy nói là giỏi hơn bác sĩ Tucker, có nghĩa là anh ấy giỏi hơn thật. Nghe theo anh ấy đi, anh Johnny.

Cô y tá vào phòng mời mọi người ra, vì đã đến giờ làm thuốc cho Lucy. Jules khoái trá thấy Lucy nghiêng đầu, để Johnny và Nino chỉ hôn được lên má cô, nhưng lại đưa môi cho hắn hôn, và thì thầm với hắn:

– Chiều nay vào với em nhé.

Jules gật đầu. Ngoài hành lang, Nino hỏi Jules:

– Này, Lucy mổ gì vậy? Nghiêm trọng không?

Jules lắc đầu:

– Một tí xíu vấn đề phụ nữ thôi. Chẳng có gì nguy hiểm đâu. Tin đi, tôi còn quan tâm hơn mấy ông nhiều. Vì mình mong sẽ cưới cô ấy. Sao các anh biết cô ấy nằm đây?

Johnny bảo:

– À, Fred phôn cho tụi này. Hàng xóm cũ cả mà. Trong đám cưới em gái của Fred, Lucy là phù dâu đấy.

Jules làm ngơ như không biết chuyện gì, vì thấy hai cha này muốn giấu mối liên hệ của Lucy với Sonny. Hắn bảo Johnny:

– Tôi có thể sử dụng phòng khám ở đây, sao anh không để tôi coi qua cái họng một chút nhỉ.

Johnny vội lắc đầu:

Tôi bận lắm. Nino Valenti ào ào nói:

– Cái họng của nó đáng giá cả triệu đô đó, nó không chịu để cho một tay lang băm ngó tới đâu.

Thấy Nino cười cười, rõ ràng về phe với mình, Jules vui vẻ nói:

– Tớ không phải lang băm, mà là chuyên gia giải phẫu, kiêm phá thai sáng giá nhất miền Đông, cho đến khi bị bắt đấy.

Đúng như Jules nghĩ, lời tự thú của hắn làm hai gã nể phục ra mặt. Nino lên tiếng trước:

– Nếu thằng Johnny chê bạn, thì tớ nhờ bạn khám giùm con bồ tớ vậy, nhưng không phải khám họng đâu đấy.

Johnny ngập ngừng hỏi Jules:

– Anh khám chừng bao lâu?

– Mười phút – Jules nói dối.

– Thế thì được – Johnny nói, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

Jules kêu thêm một y tá phụ với hắn. Chưa đến mười phút, hắn khám phá ra một khối u trên thanh quản của Johnny. Chuyện dễ thế này, mà thằng cha Tucker khốn kiếp không thấy sao? Chúa ôi, thằng cha đó chắc bằng cấp dỏm quá. Lúc này Jules như không còn quan tâm tới Johnny và Nino nữa, hắn gọi phôn yêu cầu một bác sĩ chuyên về tai mũi họng của bệnh viện đến ngay phòng khám. Rồi hắn mới quay lại bảo Nino:

– Có lẽ hơi lâu đấy, tốt hơn anh về trước đi.

Johnny như không tin được tại mình nữa, hét toáng lên:

– Mẹ kiếp, anh làm đếch gì thế? Định giữ tôi lại để giỡn với cái họng của tôi à?

Jules khoan khoái nhìn thẳng mắt Johnny, bảo:

– Tùy anh. Nhưng báo cho anh biết, thanh quản anh có một khối u. Nếu anh ở lại thêm vài tiếng nữa, chúng tôi sẽ có cách kiềm chế nó lại, dù đó là khối u lành hay ác tính. Rồi chúng tôi mới quyết định được là mổ hay không. Để tôi nói hết cho anh biết nhé. Tôi sẽ cho anh tên của chuyên gia về họng hàng đầu tại Mỹ. Nếu cần thiết, chúng tôi có thể mời ông ta bay tới đây ngay đêm nay. Tất nhiên chi phí anh phải chịu. Còn nếu muốn, anh cứ ra khỏi đây, trở lại với lão lang băm của anh. Rồi khi cái khối u kia lớn hơn, đám thầy thuốc vớ vẩn của anh chỉ còn nước cắt thanh quản, hoặc là anh sẽ chết. Nếu có thể ở lại, chúng tôi sẽ thanh toán nó trong vài giờ. Anh có chuyện gì quan trọng hơn chuyện đó nữa không?

Nino năn nỉ:

– Ở lại đi Johnny. Tao sẽ xuống nhà, phôn về phim trường. Tao không nói gì cho chúng nó biết đâu, chỉ bảo là tụi mình kẹt. Rồi tao sẽ trở lại đây với mày ngay.

Từ chẩn đoán đến chữa trị kéo dài suốt buổi chiều. Jules thận trọng xem xét những phim X–quang và mẫu thử đờm. Nửa chừng, Iodine tứa ra từ cuộn băng vải đặt đầy trong miệng làm Johnny khó chịu, nó định móc ra. Nino phải nắm vai nó, ấn xuống ghế. Khi công việc hoàn tất, Jules cười hì hì:

– Mấy cái mụn cóc. Johnny ngẩn ra nhìn, Jules phải cắt nghĩa:

– Chỉ là mấy cái mụn cóc. Tụi tớ sẽ lạng bỏ đi, như bào nhẵn da quả bóng vậy thôi. Vài tháng nữa là cậu khỏe re.

Nino vui mừng la toáng lên, nhưng Johnny thì nhăn nhó hỏi:

– Nhưng rồi còn hát được nữa không? Nó ảnh hưởng tới giọng mình ra sao?

Jules rùn vai:

– Cái đó thì không biết chắc được. Nhưng có sao đâu, bây giờ cậu cũng đâu có hát được.

Johnny giận dữ, trợn mắt ngó Jules:

– Nhóc, mày hiểu mày nói gì không đấy? Mày hớn hở báo tin là tao có lẽ không còn hát được nữa, đúng vậy không?

Jules phát tởm lợm thằng ca sĩ này. Mình đã đem hết tài nghệ, lương tâm của người thầy thuốc để mổ cho nó. Vậy mà nó coi mình như vừa phạm lỗi với nó.

Jules lạnh lùng tuôn một trang cho bõ ghét:

– Nghe này, ông Johnny Fontane. Tôi là một bác sĩ y khoa, ông nên gọi tôi là bác sĩ hẳn hoi, chứ không là "nhóc". Và tôi báo tin mừng cho ông biết. Khi tôi đưa ông vào phòng này, tôi đã chắc là ông bị khối u trong thanh quản, nó sẽ làm ông tắt giọng luôn. Hay nó sẽ giúp ông chết sớm. Vì vậy tôi mới hớn hở báo cho ông biết đó là mấy cái mụn cóc. Trước đó tôi rất sợ phải cho ông biết, coi ông như kẻ chết rồi. Vì khi tôi còn niên thiếu, giọng hát của ông đã làm tôi yêu đời, giúp tôi ve vãn con gái. Ông thật sự là một nghệ sĩ. Nhưng cũng là một nghệ sĩ rất hư hỏng. Ông cứ tưởng là Johnny Fontane thì không bị ung thư à? Không u não, không trụy tim sao? Ông tưởng không bao giờ có thể lăn đùng ra chết sao? Đời đâu phải toàn tình ca ngọt ngào. Không tin thì ông cứ việc bước ra khỏi bệnh viện, hát lên bài tình ca về mấy cái mụn cóc thử coi nó sẽ thật sự gây cho ông những phiền phức gì với cái cổ họng của ông. Vậy thì bỏ cái màn nhăn nhó đi, tiếp tục làm những việc ông phải làm. Lão bác sĩ tài năng của ông có thể kiếm cho ông một nhà giải phẫu, nhưng nếu lão ta bước vào phòng mổ, thì tôi đề nghị hãy bắt lão vì tội mưu sát đấy.

Jules vừa dợm bước ra khỏi phòng, Nino kêu lên:

– Thằng này phải nói vậy mới đáng, bác sĩ à.

Jules quay lại hỏi:

– Bộ anh luôn xỉn từ sáng sớm à?

Thằng Nino vừa bảo "Đúng vậy", vừa ngoác miệng cười rất hài, làm Jules không thể giận nó được. Hắn nhẹ nhàng nói:

– Nếu cứ tiếp tục thế, thì chỉ năm năm nữa là anh ngỏm đấy.

Nino làm mấy bước nhảy lả lướt, tiến lại ôm lấy Jules, hơi thở nó nồng nặc rượu. Nó cười sằng sặc:

– Còn lâu dữ vậy sao?

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.