Tom Hagen đến văn phòng luật sư của hắn trong thành phố vào sáng thứ ba. Nó định thanh toán công việc giấy tờ, để sẵn sàng tất cả khi gặp gỡ lão Virgil Sollozzo vào thứ sáu. Cuộc gặp quan trọng đến nỗi hắn đã xin Ông Trùm cả buổi tối để bàn bạc thật kỹ trước khi ngồi vào bàn họp với Sollozzo, mà cả nhà đều biết việc lão Sollozzo sẽ đề nghị với Gia đình. Hagen muốn đầu óc thảnh thơi, không bị chi phối bởi bất kỳ một chi tiết nhỏ nào trong buổi họp.
Ông Trùm không hề tỏ ra ngạc nhiên, khi Hagen trở về từ California vào chiều tối thứ ba, với kết quả không thành trong thương thuyết với lão Woltz. Ông bắt Hagen kể lại từng chi tiết, Ông nhăn mặt ghê tởm lẩm bẩm "bất nhân" khi nghe kể về vụ đứa bé gái và mẹ nó. Ông hỏi Hagen câu cuối cùng:
– Thằng cha này có gan, có cứng cựa không?
Hagen hiểu ý Ông Trùm muốn hỏi gì. Suốt bấy nhiêu năm, hắn đã học hỏi được một điều là những lời nói của ông phải hiểu theo một nghĩa khác. Liệu lão Woltz có cốt cách không, có ý chí mạnh mẽ không? Chắc chắn lão có đấy, nhưng đó không phải những gì mà Ông Trùm muốn biết. Lão có đủ can trường để không bị phỉnh gạt? Có đủ sức chịu đựng thiệt hại tiền bạc, vì cuốn phim bị trì hoãn, gây ra bởi xì–căng đan vì một diễn viên nghiện ngập? Câu trả lời vẫn là có. Nhưng vẫn không phải ý Ông Trùm muốn hỏi. Sau hết, hắn tự lý giải câu hỏi của ông: "Lão Jack Woltz có đủ gan mạo hiểm, vì danh dự thà chịu mất hết để trả thù như một tên có máu Sicily không?"
Hagen cười cười. Đây là một trong những lần hiếm hoi hắn dám nói giỡn với Ông Trùm:
– Bác hỏi lão có phải là một người Sicily không, phải không ạ? Ông vui vẻ gật đầu, vì đúng ý ông là vậy.
Hagen bảo:
– Thế thì câu trả lời là: Không.
Xong. Ông Trùm chỉ cần biết bấy nhiêu. Ông cân nhắc, suy nghĩ một ngày. Hôm sau ông gọi Hagen, ban chỉ thị, những chỉ thị làm hắn choáng váng vì khâm phục. Trong đầu hắn không chút nghi ngờ việc Ông Trùm sẽ giải quyết gọn vấn đề của thằng Johnny, và lão Woltz sẽ phôn sáng nay để báo tin đồng ý trao vai diễn cho Johnny Fontane.
Ngay lúc đó có chuông điện thoại, nhưng đó là Amerigo Bonasera. Giọng ông chủ nhà hòm run rẩy vì hàm ơn. Lão nhờ Hagen chuyển lời tới Ông Trùm, người bạn bất tử của lão, bất kỳ chuyện gì, khi nào, Ông Trùm có việc cần tới lão, chỉ một cú phôn, lão xin sẵn sàng phụng mệnh Bố Già. Hagen hứa sẽ chuyển lời tới Ông Trùm.
Tờ Daily News dành nguyên trang giữa cho hình ảnh hai thằng Jerry Wagner và Kevin Moonan nằm chình ình trên phố. Những tấm hình trông đến rợn tóc gáy, chúng như bị nghiền nát bấy, không còn hình dạng con người nữa. Thật kỳ diệu, tờ báo viết, là cả hai vẫn còn sống, nhưng sẽ phải nằm viện nhiều tháng và cần phải giải phẫu thẩm mỹ. Hagen ghi vào sổ tay, để nhớ nhắc Clemenza ban thưởng cho Paulie Gatto. Cái thằng làm ăn khá đấy.
Rồi Hagen nhào vào bản báo cáo thu nhập của những cơ sở thuộc quyền Ông Trùm: từ Công ty bất động sản, nhập khẩu dầu ô–liu, thầu xây dựng. Chẳng cơ sở nào làm ăn ra hồn, nhưng chiến tranh đã chấm dứt, chắc chắn tất cả sẽ trở nên giàu có, thịnh vượng. Hắn hầu như quên khuấy vụ thằng Johnny, cho đến khi nhỏ thư ký báo có điện thoại từ California. Nó vừa cầm phôn lên, nói:
– Hagen đây.
Từ bên kia đầu dây vang lên tiếng gào, căm giận đến lạc cả giọng của Jack Woltz:
– Lũ khốn kiếp. Tao sẽ cho tụi mày tù mục xương. Sẽ chi đến đồng bạc cuối cùng, dù phải dốc hết túi, để tống chúng mày vào tù, tao cũng làm bằng được. Tao sẽ thiến thằng điếm Johnny Fontane. Mày nghe rõ chưa? Hả thằng Ý nhà quê?
Hagen nói nhẹ nhàng:
– Tao là thằng Đức–Ái Nhĩ Lan.
Im lặng một lúc, rồi có tiếng đặt điện thoại xuống.
Hagen mỉm cười. Đây đâu phải lần đầu lão hăm dọa Ông Trùm. Và lão được lãnh phần thưởng rồi đó.