Tối đó, Hagen tới nhà Ông Trùm để sửa soạn cho buổi gặp quan trọng với Virgil Sollozzo ngày hôm sau. Ông Trùm đã tụ tập hết ba cậu con trai. Thằng Sonny mặt mày phờ phạc, đang nhấp từng ngụm nước lạnh. Hagen nghĩ, chắc nó vẫn liên miên và quần với mấy con nhỏ phù dâu. Lại thêm mối lo nữa.
Ông Trùm ngồi trên ghế bành, phì phà điếu xì gà Di Nobili. Hagen luôn đặt sẵn một hộp trong phòng. Hắn đã ráng khuyên ông đổi gu qua xì gà Havana, nhưng ông than rát cổ lắm.
Ông Trùm hỏi:
– Chúng ta biết hết những gì cần biết chưa?
Hagen mở hồ sơ, chỉ là những ghi chép sơ sài những chi tiết quan trọng. Hắn báo cáo:
– Sollozzo tới nhờ Gia đình ta giúp đỡ. Lão sẽ đề nghị chúng ta hùn vốn ít nhất là một triệu đô và lời hứa bao che về phía pháp luật. Với việc này, chúng ta sẽ được chia lời, chưa rõ là bao nhiêu. Sollozzo đã được gia đình Tattaglia bảo lãnh, tụi này cũng được chia lời. Chuyện làm ăn là ma tuý. Sollozzo có mối trồng anh túc ở Thổ Nhĩ Kỳ. Từ đó chúng chuyển qua Sicily, không có gì rắc rối. Tại Sicily chúng có nhà máy chế biến thành hê–rô–in. Nhà máy chế biến tại Sicily có vẻ rất an toàn. Khó khăn duy nhất là chuyển vận và phân phối trên đất Mỹ. Cũng phải kể thêm thủ tục đầu tiên – tiền đâu, vì một triệu đô la tiền mặt đâu phải chuyện chơi.
Bố Già nhăn mặt, ông rất ghét cái kiểu nói vớ vẩn, dài dòng trong công việc. Hagen vội nói tiếp:
– Người ta gọi Sollozzo là thằng Thổ. Vì hai lý do, thứ nhất, lão sống ở Thổ Nhĩ Kỳ nhiều năm, có vợ con ở đó. Thứ hai, lão sử dụng dao rất điệu nghệ từ hồi còn trẻ. Rất có năng lực, làm ăn một mình, không dưới quyền ai. Có án hai lần, một lần ngồi tù ở Ý, một lần ở Mỹ, và chính quyền từng biết lão là tay làm ăn trong ngành ma tuý. Đây là một lợi điểm cho ta. Nó không thể phản phé, vì ngoài cái hồ sơ đen, trong vụ này, coi như lão chủ chốt. Thêm nữa, lão còn có một vợ Mỹ và ba đứa con. Lão là một người chồng, người cha tốt. Cho nên lão phải chịu đựng, giữ an toàn để kiếm tiền nuôi sống vợ con.
Ông Trùm nhả khói thuốc, hỏi:
– Santino, con thấy sao?
Hagen biết thằng Sonny sẽ trả lời như thế nào. Sonny đã chán cái cảnh núp bóng Bố Già. Nó chỉ muốn tự làm ăn lớn. Kiểu như vụ này là đúng ý nó rồi. Sonny tợp một ngụm rượu, rồi mới nói:
– Cái bột trắng này đẻ ra khối tiền thật đấy, nhưng cũng có thể rất nguy hiểm. Sơ sẩy là tù hai mươi năm. Con nghĩ nếu chúng ta đứng ngoài công đoạn cuối – vận chuyển và phân phối ở Mỹ – mà chỉ góp vốn và che chắn thôi thì hay hơn.
Ông Trùm hỏi Hagen:
– Tom, con cháu nghĩ sao? Hagen muốn tỏ ra hoàn toàn trung thực, vì nó đã biết Ông Trùm chắc chắn từ chối vụ cộng tác này. Khổ nỗi, nó cảm thấy đôi khi Bố Già hơi cạn nghĩ, không chịu nhìn xa.
Thấy Hagen ngập ngừng, Bố Già khích lệ:
– Cứ nói đi, Tom. Ngay một consigliori chính cống Sicily cũng đâu phải luôn luôn đồng ý với sếp.
Mọi người phì cười. Hagen nói:
– Cháu nghĩ bác nên nhận lời. Bác hiểu lý do tại sao. Nhưng điều quan trọng nhất là ma túy có lời hơn tất cả những chuyện làm ăn khác. Nếu chúng ta bỏ qua thì nhà Tattaglia, hay đám khác cũng nhào vào. Với lợi tức kiếm được, càng ngày chúng càng mua thêm được tụi cảnh sát và chính quyền. Gia đình chúng sẽ mạnh hơn chúng ta. Từ từ chúng sẽ lấn lướt, nuốt chửng chúng ta. Chẳng khác nào chuyện bảo vệ tổ quốc, chúng trang bị vũ khí, ta cũng phải trang bị. Kinh tế chúng mạnh hơn, chúng sẽ trở thành mối nguy hại cho chúng ta. Chúng ta có cờ bạc, nghiệp đoàn, hiện nay đem lợi về nhiều nhất thật đấy. Nhưng theo cháu, sắp tới phải là ma túy. Cháu nghĩ mình phải nắm lấy vụ này, nếu không ta sẽ mất hết những gì ta đang có. Không phải ngay bây giờ, nhưng có thể là mười năm nữa. Dường như Ông Trùm bị "thấm" mạnh. Ông rít một hơi xì gà, thở dài đứng dậy, nói:
– Tất nhiên đây là chuyện tối quan trọng. Thế mấy giờ sáng mai ta phải đi gặp thằng bất lương ấy đây?
Có lẽ Ông Trùm đồng ý rồi. Hagen giọng đầy hy vọng:
– Lão sẽ đến lúc mười giờ sáng.
– Ta muốn cả hai đứa phải đủ mặt.
Ông Trùm nói, rồi nắm cánh tay con trai bảo:
– Santino, trông con khiếp quá. Tối phải ngủ sớm nhé. Giữ gìn sức khoẻ chứ, ai mà trẻ trung, cường tráng mãi được.
Được cha quan tâm, Sonny hỏi một câu mà bố bảo Hagen cũng không dám:
– Bố à, bố định trả lời sao?
Ông Trùm cười cười:
– Làm sao biết được, đã biết lời lãi, công việc thế nào đâu. Cũng phải để ta suy nghĩ, tính toán những gì bây góp ý chứ. Có bao giờ ta làm ẩu, liều lĩnh đâu.
Bước ra cửa, ông hỏi Hagen:
– Này, cháu có ghi sổ vụ thằng Sollozzo từng mở nhà thổ hồi trước chiến tranh không? Cũng như cánh nhà Tattaglia đang làm hiện nay đấy. Ghi vào, kẻo lại quên.
Thoáng chút chế nhạo trong giọng ông, làm Hagen đỏ mặt. Quả tình là hắn cố ý là chuyện ấy đi, vì sợ Ông Trùm có thành kiến trước khi quyết định. Ông chúa tởm mấy đứa kinh doanh tình dục.
Lão Thổ Virgil Sollozzo trông cường tráng, khổ người trung bình, da ngăm ngăm, cứ y như một dân Thổ Nhĩ Kỳ chính cống. Mũi lão khoằm như con dao quắm, đôi mắt đen hung bạo, long sòng sọc. Nhưng cũng toát ra một vẻ rất oai nghiêm.
Sonny Corleone đón lão tận cửa, rồi dẫn vào văn phòng, có Ông Trùm và Hagen đang đợi. Hagen nghĩ chưa bao giờ hắn thấy một con người trông nham hiểm như vậy, ngoại trừ thằng Luca Brasi. Khi mọi người lịch sự bắt tay nhau, Hagen tự nhủ: nếu Ông Trùm hỏi mình thằng cha này có "gan" không, câu trả lời là "có" ngay lập tức. Kể cả Ông Trùm cũng không có được cái mạnh mẽ lồ lộ như lão này. Thật ra, trong cung cách chào hỏi Ông Trùm, lão tỏ ra bình dị, chân quê quá.
Sollozzo đi ngay vào đề. Chuyện làm ăn là ma túy. Mọi việc đã thu xếp đâu vào đấy. Những cánh đồng trồng anh túc ở Thổ Nhĩ Kỳ hàng năm cung cấp đầy đủ số lượng cho lão. Lão có nhà máy chế biến thành moóc–phin tại Pháp, có nhà máy an toàn tại Ý để chế thành he–rô–in. Hàng nhập lậu vào hai nước này cũng rất an toàn. Chuyển hàng vào Mỹ, cho là thất thoát khoảng năm phần trăm, vì chúng ta biết khó mua được tụi FBI. Nhưng vẫn lời vô kể, lại chẳng có gì nguy hiểm.
Ông Trùm lịch sự hỏi:
– Vậy thì các ông đến gặp tôi để làm gì?
Lão Thổ mặt sắt đen xì tỉnh bơ:
– Tôi cần hai triệu đô tiền mặt. Quan trọng ngang chuyện tiền, tôi cần một người có những người bạn đầy quyền lực tại những nơi cần thiết. Đám chạy hàng của tôi có thể bị bắt. Làm ăn lâu dài, khó mà tránh khỏi điều đó. Tuy tất cả bọn chúng hồ sơ đều sạch bong. Tôi xin bảo đảm như vậy. Vì thế, cũng là chuyện dễ dàng, hợp pháp, để tòa án xử nhẹ. Tôi cần một người có thể bảo đảm người của tôi, nếu bị kẹt, sẽ không phải ngồi tù quá một, hai năm. Với thời gian như vậy, chúng sẽ không khai. Nhưng nếu bị tới mười, hai mươi năm thì... ai biết được? Trên đời này thiếu gì thằng hèn yếu. Chúng có thể khai, bán đứng nhiều kẻ khác. Cái vỏ hợp pháp là điều phải có. Thưa Ông Trùm, tôi nghe thiên hạ nói, đám quan tòa Ông Trùm bỏ túi nhiều như tiền lẻ vậy.
Ông Trùm không quan tâm tới câu nói nịnh, hỏi thẳng lão:
– Chúng tôi được chia bao nhiêu?
Mắt Sollozzo sáng lên:
– Năm mươi phần trăm. Năm đầu phần của ông sẽ là ba hoặc bốn triệu đô. Sau đó còn hơn nữa.
Ông Trùm hỏi:
– Còn phần chia cho gia đình Tattaglia?
Lần đầu tiên Sollozzo có vẻ bối rối:
– Họ sẽ được chia vào phần của tôi. Tôi cần họ giúp vài việc trong vụ này.
Ông Trùm bảo:
– Vậy là chúng tôi chỉ cần bỏ ra chút đỉnh và lo che chắn mặt chính quyền, mà được hưởng tới năm mươi phần trăm? Không phải lo gì đến tất cả mọi hoạt động khác, ý ông nói vậy, đúng không?
Sollozzo gật:
– Nếu Ông Trùm gọi hai triệu đô la là "chút đỉnh", tôi xin bái phục.
Ông Trùm trầm tĩnh nói:
– Phải thừa nhận, gặp ông thay vì nhà Tattaglia, là một bất ngờ. Nhưng vì tôi nghe nói ông là một người đàng hoàng, đáng trọng, nên tôi sẽ thẳng thắn nói ra ý kiến của mình. Rất tiếc tôi phải từ chối vụ này. Lợi nhuận trong vụ làm ăn của các ông rất lớn, nhưng cũng quá nguy hiểm. Vụ này, nếu chúng tôi tham gia, có thể làm hỏng những quyền lợi khác của chúng tôi. Đúng thật tôi có nhiều bạn bè trong chính quyền, nhưng họ sẽ lảng ngay nếu tôi dính dáng đến ma túy. Cờ bạc thì được. Vì họ cho rằng cờ bạc cũng như rượu thôi, một tật xấu vô hại. Còn ma túy là một dịch vụ dơ bẩn. Khoan, đừng phản đối vội. Đây là ý kiến của họ, không phải của tôi. Tôi chỉ nói vụ này là nguy hiểm quá thôi. Suốt mười năm qua, tất cả thành viên trong gia đình tôi sống trong yên ổn, không lo âu, không nguy hiểm. Tôi không thể vì lợi mà đưa mọi người vào con đường liều mạng được.
Dấu hiệu duy nhất Sollozzo tỏ ra thất vọng, là đôi mắt lảo đảo khắp phòng, như cầu cứu Hagen và Sonny nói vào một tiếng. Lão hỏi Ông Trùm:
– Hay ông ngại hai triệu hùn vốn không được bảo đảm?
– Không phải vậy – Ông Trùm mỉm cười đáp.
Sollozzo vớt vát:
– Gia đình Tattaglia cũng sẽ bảo lãnh luôn phần vốn của ông mà.
Ngay lúc đó thằng Sonny gây một lỗi lầm không tha thứ được. Nó hí hởn hỏi Sollozzo:
– Nhà Tattaglia bảo đảm hoàn vốn, không ăn lãi đồng nào sao?
Hagen hoảng hồn vì câu hỏi phá ngang của Sonny. Ông Trùm lạnh lùng nhìn thẳng trưởng nam, cậu cả lạnh cả người vì sợ, mà vẫn chẳng hiểu lý do tức giận của bố. Mắt Sollozzo sáng lên, lão đã bắt thóp được sự rạn nứt trong cái pháo đài vững chắc của nhà Corleone. Ông Trùm bảo:
– Đám trẻ tham lam thế đấy, lại vô phép nữa. Xen ngang cả vào chuyện người lớn. Ông thấy đó, tôi rất mềm lòng với con cháu, nên làm hư chúng. Ông Sollozzo à, quyết định cuối cùng của tôi là... không. Cá nhân tôi xin chúc ông may mắn, phát tài. Giữa chúng ta không có gì bất hòa, đáng tiếc. Nhưng tôi xin lỗi đã làm ông thất vọng.
Sollozzo cúi đầu, bắt tay Ông Trùm. Hagen tiễn lão ra xe. Mặt lão trơ trơ khi chào chia tay với Hagen.
Trở lại phòng, Ông Trùm hỏi Hagen:
– Cháu nghĩ sao về thằng này?
Hagen trả lời gọn lỏn:
– Một thằng cha Sicily.
Ông Trùm trầm ngâm gật đầu, rồi quay lại bảo con trai:
– Đừng bao giờ để người ngoài biết mày nghĩ gì. Không bao giờ được để thiên hạ thấy con bài tẩy của mình. Bố biết mày bị con nhỏ kia làm đầu óc mày u mê rồi. Dẹp đi, để đầu óc mà lo việc nhà. Bây giờ thì xéo khỏi mắt ta đi.
Hagen nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Sonny, tự nhủ: Bộ nó tưởng ông không hay biết gì chuyện nó lăng nhăng với con bé dâu phụ sao? Nó không nhận ra chuyện hớ hênh chết người nó vừa gây ra sao? Nếu quả đúng vậy, thì nó ngu quá, nó mà được kế vị Ông Trùm, Hagen này sẽ không đời nào thèm làm consigliori cho nó.
Đợi Sonny ra khỏi, Ông Trùm ra dấu cho Hagen, hắn rót cho ông một ly anisette. Ông Trùm ngước lên nhìn nó, bảo:
– Kêu thằng Luca Brasi cho bác.