Trận chiến năm 1947 giữa sự liên kết của Ngũ Đại Gia chống lại gia đình Corleone đã đem lại một giá đắt cho cả hai bên. Sự thể còn phức tạp hơn vì áp lực của cảnh sát đè nặng lên tất cả, hòng truy ra tên sát nhân đã hạ đại úy McCluskey. Hiếm khi các sếp lớn bên Sở cảnh sát lại không chấp nhận sự bao che của mấy quan to bên hành chính đối với giới cờ bạc, nhưng với vụ một đại úy cảnh sát bị anh chị giết chết, các quan đành bó tay không dám bao che cho dân giang hồ nữa.
Nhưng tuy mất ô dù, sự thiệt hại của nhà Corleone không nặng nề bằng những phe đối thủ của họ. Thu nhập của nhà Corleone chủ yếu dựa vào cờ bạc, khi bị đánh mạnh vào những ổ đề và cá cược thể thao, đám đàn em chạy cò bị cớm hốt, kể cả vài chủ thầu lớn cũng bị lọt lưới, nhà Corleone ra lệnh tất cả hoạt động cờ bạc tạm thời "án binh bất động". Đồng thời chấp thuận cho đám da đen tại địa bàn màu mỡ Harlem được quyền hoạt động. Bọn nghiệp dư này tổ chức những sòng rải rác, đánh "du kích", nên cảnh sát khó lòng tóm được.
Sau cái chết của đại úy McCluskey, báo chí đăng tải mối quan hệ giữa ông ta và tên buôn bán ma túy Sollozzo. Họ nêu các băng cớ McCluskey đã nhận những khoản tiền mặt lớn chẳng bao lâu trước khi chết. Những tin tức này do bàn tay dàn dựng và cung cấp bởi Tom Hagen. Tuy Sở cảnh sát không xác nhận cũng chẳng phủ nhận, nhưng những thông tin này rất có hiệu quả. Qua lời rỉ tai của các điềm chỉ viên, các tay cớm vẫn nhận lương riêng của nhà Corleone, thì McCluskey là một thằng cớm vô lại, xảo quyệt. Không chỉ ăn những khoản tiền lặt vặt có thể chấp nhận, tha thứ được, lão còn ăn bẩn, giết người và ma túy. Đạo lý của người cảnh sát không thể chấp nhận được.
Tom Hagen rành tâm lý mấy anh cớm quá, một anh cớm tin tưởng vào an ninh trật tự luật pháp hơn cả dân. Vì trật tự và luật pháp là cơ sở sức mạnh của cảnh sát. Tuy nhiên cớm vẫn cứ ngấm ngầm ấm ức với dân. Vì dân chúng vừa là đối tượng được bảo hộ, vừa là con mồi của cảnh sát. Được bảo vệ thì họ đòi hỏi, phỉnh phờ, mưu ma chước quỷ. Là con mồi thì họ tinh ranh, nguy hiểm, đầy xảo quyệt. Phạm pháp, bị cảnh sát bắt giữ, chúng chạy chọt để các ông lớn can thiệp. Rồi tòa án mở lượng khoan hồng với cả những thằng cô hồn tồi tệ nhất. Thống đốc bang và cả Tổng thống đưa đủ quyền đặc xá để tha bổng những vụ phạm pháp đến mức những luật sư tài giỏi cũng chịu bó tay. Phải một thời gian trong nghề, anh cớm mới tỉnh ra. Vậy thì tội gì anh ta phải từ chối những khoản tiền do tụi bất lương cúng kiếng? Tại sao con cái không vào được đại học? Vợ chẳng đủ tiền mua sắm? Bản thân anh ta, vào kỳ nghỉ đông không được hưởng chút nắng ấm Florida? Anh cũng cần tiền lắm chứ. Vả lại anh phải liều mạng sống, đâu phải chuyện đùa.
Nhưng luôn phải tránh ăn bẩn. Tiền của đám thầu đề, của mấy thằng cha khoái đậu xe không đúng chỗ, của mấy con bé hành nghề mại dâm đều có thể chấp nhận được. Vì dù sao đây cũng chỉ là những tật tự nhiên của con người. Nhưng tuyệt đối không thể cầm đồng tiền dơ dáy của tụi mua bán ma túy, cướp của, giết người...
Giết một đại úy cảnh sát là tội tày trời, nhưng khi biết ra lão McCluskey bị sát hại vì liên hệ với trùm ma túy, dính vào âm mưu ám sát người thì sự hăng hái trả thù của các đồng nghiệp trong ngành cảnh sát nguội dần. Vả lại chuyện cơm áo bạc tiền còn cả đống phải lo, nào tiền trả góp xe, tiền con ăn học. Không có "ngoại bổng" của các Đại Gia, cảnh sát cũng phải bươn chải, eo hẹp vì tiền. Tiền phạt đám hàng rong không giấy phép, tụi đậu xe trái quy định chỉ đủ chi cho bữa ăn trưa, tiêu vặt. Nhiều anh cớm kẹt quá, phải mọi tiền cả của đám bị tạm giam nghi can đồng tính luyến ái, quậy phá, đánh lộn. Sau cùng thì tình hình cũng bớt căng. Cảnh sát buông cho các Đại Gia hoạt động lại, nhưng phải chi nhiều hơn. Vậy là phải lên bản danh sách sếp mới, sếp cũ để "chi trả" mỗi tháng. Và trật tự xã hội giả tạo được tái lập.