Bố Già (Đặng Phi Bằng Dịch)

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

❊ ❊ ❊

Buổi sáng sau đám tang, tất cả những nhân vật quan trọng của nhà Corleone đều tụ tập về để dự buổi họp trong nhà ông Trùm. Hai lão caporegime, thằng Rocco Lampone đầy năng lực, thằng Carlo Rizzi im lìm an phận, Tom Hagen tạm bỏ vai trò pháp lý để lo phụ giúp việc nhà trong lúc tang ma bối rối này. Albert Neri luôn sát bên Michael, bật lửa châm thuốc, pha ly rượu cho ông Trùm mới, luôn biểu lộ lòng trung thành với gia đình Corleone cho dù tai họa vừa qua có đưa cục diện về đâu.

Cái chết của Ông Trùm là một bất hạnh lớn cho cả Gia đình, tức là của toàn phe thuộc nhà Corleone. Mất ông là mất nửa phần sức mạnh, mất hầu hết khả năng chống với liên minh Barzini – Tattaglia. Tất cả những người có mặt trong phòng lúc này đều biết điều đó, và đều chờ đợi Michael lên tiếng. Trong mắt họ, Michael vẫn chưa phải là Ông Trùm mới. Trước khi chết, Bố Già đã trao chức Trùm cho nó đâu.

Michael chờ Neri rót rượu mời mọi người xong, mới ôn tồn nói:

– Tôi xin nói để tất cả những ai đang có mặt nơi đây biết rằng, tôi hiểu các vị đang nghĩ ngợi gì. Tôi biết tất cả các vị đều quý trọng bố tôi, nhưng giờ đây các vị cũng có những mối bận tâm về chính mình, về vợ con. Trong các vị chắc có người thắc mắc về những chương trình, những lời hứa trước đây. Vậy thì đây là câu trả lời: Không có gì thay đổi. Tất cả vẫn được tiến hành như khi bố tôi còn sống.

Clemenza lắc lắc cái đầu trâu to tướng. Mái tóc lão đã bạc nhiều, cái mặt xệ mỡ của lão coi bộ kém vui:

– Này Mike, tụi Barzini – Tattaglia sắp đập mình tơi tả rồi đó, đánh được thì đánh, nếu không thì "xếp giáp"

Tất cả đều nhận thấy, ngôn ngữ của lão không có vẻ gì coi Michael là một ông Trùm.

Michael vẫn từ tốn:

– Cứ để coi sao đã. Cứ để tụi nó xâm phạm hòa bình trước đi.

Lão Tessio nhẹ nhàng lên tiếng:

– Chúng làm rồi đấy, Mike à. Sáng nay chúng đã mở hai tổ đề ở khu Brooklyn. Tao được tin từ tay đại úy bảo kế khu vực của tao đó. Một tháng nữa, chắc tao không còn chỗ để treo cái mũ trên toàn đất Brooklyn quá.

Michael trầm ngâm ngó lão:

– Chú có làm gì chưa?

Tessio lắc đầu:

– Không. Tao không muốn gây khó cho mày...

Michael gật:

– Tốt. Ráng bình tĩnh. Đó là điều tôi muốn nói cùng tất cả. Cứ bình tĩnh. Không phản ứng với bất kỳ khiêu khích nào. Hãy cho tôi vài tuần nữa để thu xếp, để quyết định xem gió chuyển hướng nào. Lúc đó tôi sẽ làm tất cả các vị hài lòng. Và sẽ có một buổi họp chung cuộc để đưa ra quyết định cuối cùng.

Nó làm lơ như không thấy vẻ ngơ ngác, ngạc nhiên của mọi người. Thằng Neri đứng lên tiễn khách. Thình lình Michael bảo Hagen:

– Anh Tom, ở lại một chút nữa đã.

Hagen tới bên cửa sổ, nhìn ra, thấy thằng Neri đang lùa hai ông caporegime, thằng Carlo và thằng Lampone ra khỏi cổng như lùa bầy cừu. Rồi nó quay lại hỏi Michael:

– Mày nối kết những đường dây của mấy tay chính khách về mày chưa?

Michael lắc đầu:

– Chưa hết. Ấy là có bố giúp một tay đấy. Chắc phải bốn tháng nữa. Nhưng tôi đã nắm được tất cả đám chánh án và một số nhân vật quan trọng trong Quốc hội. Còn mấy tay đảng phái lớn ở New York này thì không có vấn đề gì. Nhà Corleone mạnh hơn chúng nó tưởng nhiều. Bây giờ thì anh đoán ra mọi chuyện rồi chứ? – Nó cười cười hỏi Hagen.

Hagen gật:

– Cũng chẳng khó gì, chỉ trừ cái vụ mày gạt tao ra ngoài, phải dùng cái đầu Sicily mới đoán ra. Michael cười ha hả:

– Ông già bảo thế nào anh cũng đoán ra mà. Nhưng đã đến lúc tôi cần anh giúp rồi đây. Ít nhất là hai tuần. Tốt nhất là anh phồn về cho chị ấy hay là anh có việc ở đây chừng vài tuần.

Hagen khoái chí hỏi:

– Này, nhưng sao mày biết chúng nó sẽ chơi mày?

Michael thở dài:

– Bố dạy. Bố bảo Barzini sẽ gài tôi qua một thằng đủ thân cận với tôi, để tôi không thể nghi ngờ được.

Hagen cười:

– Như tao chẳng hạn.

Michael cũng cười:

– Anh là dân Ái Nhĩ Lan, đời nào tụi nó tin.

Hagen cãi:

– Tao là dân Mỹ gốc Đức.

Michael bảo:

– Với chúng thì là Ái Nhĩ Lan tuốt. Chúng không xài anh, cũng không thèm thằng Neri, vì thằng Neri gốc cớm. Anh và nó cộng lại thì lại quá gần, quá thân tôi. Chúng không dám liều thế đâu. Thằng Rocco Lampone lại không đủ thân cận để làm tôi tin. Không, chỉ còn lại Clemenza và Tessio, hay Carlo Rizzi.

Hagen nói nhỏ:

– Tạo cá là thằng Carlo.

– Để coi, chẳng lâu đâu – Michael nói.

Sáng hôm sau, đang ăn điểm tâm với Hagen, Michael có điện thoại gọi tới, và khi nó trở lại bàn ăn, nó cười lớn nói với Hagen:

– Xong. Một tuần nữa tôi sẽ gặp thằng Barzini. Vì ông già mất rồi, chúng muốn mở một cuộc hòa đàm khác.

Hagen lặng lẽ hỏi:

– Ai gọi cho mày vậy? Ai móc ngoặc vụ này?

Cả hai đều biết kẻ nào trong nhà Corleone đứng ra thu xếp vụ này, thì chính kẻ đó là phản bội.

Michael buồn bã mỉm cười:

– Tessio.

Hai người lặng lẽ ăn nốt phần điểm tâm. Khi đang uống cà phê, Hagen mới lên tiếng nổi:

Thà là thằng Carlo, hay quá lắm là chú Clemenza. Làm sao tao dám ngờ là chú Tessio. Chú là tay cự phách mà. Michael bảo:

– Nhưng ông ấy thông minh nhất, làm điều mà chú ấy cho là khôn ngoan. Ông ấy bán đứng tôi cho phe Barzini, để thừa hưởng quyền lợi của nhà Corleone, Ông gắn bó với tôi, để xử đẹp tôi. Ông đoán là tôi không thắng nổi.

Im lặng một lúc, Hagen nghi ngờ hỏi:

– Ông ấy có tính đúng phần nào không?

Michael rùn vai:

– Có vẻ bết thật đấy. Chỉ có bố tôi là người duy nhất hiểu rằng quyền lực và sự kết cấu với chính quyền có sức mạnh gấp mười đội quân có súng. Tôi nghĩ hiện nay đã nắm được hầu hết những mối có thế lực trong chính quyền của bố trước đây. Tôi phải làm chúng công nhận tôi là ông Trùm. Nhưng vẫn buồn vì chuyện chú Tessio quá.

Hagen hỏi:

– Mày đồng ý gặp Barzini rồi?

– Phải, một tuần nữa. Trên lãnh địa của Tessio để tôi được an toàn. Nó phá lên cười cay đắng.

Hagen nhắc:

– Tuy nhiên mày vẫn phải cẩn trọng, kể cả trước những ngày gặp nó.

Lần đầu tiên Michael tỏ ra lạnh lùng với Hagen:

– Tôi không cần đến một cố vấn ban một lời khuyên kiểu đó đâu nhé.

Tuần lễ trước khi có cuộc họp với phe Barzini, Michael đã cho Hagen thấy nó thận trọng đến mức nào. Nó không hề bước chân ra khỏi nhà và không hề tiếp ai mà không có Neri đứng bảo vệ sát bên. Chỉ có một chuyện gây phiền phức cho Michael. Đó là chuyện thằng con đầu lòng của Connie chịu phép thêm sức. Kay xin Michael làm cha đỡ đầu cho thằng bé nhưng nó từ chối. Cô năn nỉ:

– Em đâu có hay xin xỏ anh điều gì. Xin anh vì em nhận lời làm Bố Già con chúng nó. Đây là điều hệ trọng mà cả hai vợ chồng nó mong muốn mà. Em xin anh đấy, Mike.

Cô biết Michael rất ghét trò ỉ eo, năn nỉ, và đoán là nó sẽ thẳng thừng từ chối. Nhưng thật ngạc nhiên là Michael gật đầu, bảo:

– Thôi được. Nhưng tôi không ra khỏi nhà được đâu. Bảo chúng nó tổ chức ở đây đi. Mời cha lại làm phép thêm sức cho thằng bé. Tốn kém bao nhiêu tôi trả. Nếu có khó khăn gì bên nhà thờ, thì nhờ anh Tom lo cho.

Vậy là trước hôm gặp gỡ nhà Barzini, Michael làm cha đỡ đầu cho con trai của Connie và Carlo. Nó làm quà cho thằng con đỡ đầu một món đắt giá, một đồng hồ vàng. Thằng Carlo mở bữa tiệc nho nhỏ tại nhà, mời mấy ông caporegime, Hagen, Lampone, tất nhiên là phải có mặt bà ngoại. Con Connie mừng như hóa rồ, suốt buổi tối cứ ôm anh Michael và chị Kay mà hôn, làm thằng chồng nó cũng trở nên can đảm, rung tít tay anh Michael mà gọi "Bố Già". Còn thằng Michael chưa bao giờ lại hoà nhã, cởi mở đến thế. Connie thủ thỉ với chị dâu:

– Em thấy nhà em và anh Mike thương nhau thật đấy. Những dịp như thế này làm mọi người gần gũi nhau hơn.

Kay nắm chặt cánh tay cô em chồng:

– Chị mừng quá!

vừa nổi tiếng nhất thế giới. Bây giờ, ở tuổi sáu mươi, lão sưu tầm tác phẩm hội họa, làm cố vấn Tổng thống, bỏ nhiều triệu đô sáng lập công ty mang tên lão, để nâng đỡ và phát triển nghệ thuật điện ảnh. Con gái lão lấy chồng quý tộc Anh. C
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.