Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

VẬY LÀ TÔI ĐANG ĐI GẶP ANH TRAI, người anh đã hoàn toàn trưởng thành. Sau khi uống bia với Lyle, tôi đã về nhà và xem cuốn Gia Đình Tù Tội của Bạn: Hãy Vượt Qua Những Song Sắt! mà Barb Eichel đã gửi. Sau khi đọc vài chương khó hiểu về hệ thống nhà lao ở bang Florida, tôi lật qua các trang ố vàng lốm đốm để tới trang bản quyền: 1985. Thật vô dụng. Tôi lo mình sẽ lại nhận được thêm đống giấy lộn vô nghĩa từ Barb: những chỉ dẫn về các công viên nước đã không còn hoạt động ở tiểu bang Alabama, cuốn sách giới thiệu về các khách sạn đã vỡ vụn ở Las Vegas, những cảnh báo về lỗi máy tính Y2K.

Cuối cùng tôi để Lyle sắp xếp mọi chuyện, nói với hắn rằng mình không thể liên hệ được với đúng người và bị rối hết lên, nhưng thật ra là tôi không muốn. Tôi không có khả năng chịu đựng những việc: bấm số, chờ nhấc máy, nói chuyện, giữ máy, rồi sau đó phải thực sự dịu dàng với một người phụ nữ cáu bẳn có ba đứa con và những quyết định quay lại học đại học mỗi năm, một vài phụ nữ lúc nào cũng chỉ hy vọng bạn sẽ cho cô ta một lý do để kết thúc cuộc trò chuyện một cách nhanh chóng. Cô ta thực sự là một kẻ đáng ghét, nhưng bạn không thể nói thẳng vào mặt cô ta như vậy, nếu không trò chơi sẽ trở về vạch xuất phát ngay lập tức. Và chắc sẽ phải dịu dàng hơn gấp bội khi bạn gọi lại. Hãy để Lyle đối phó với việc này.

Nhà tù nơi Ben đang thụ án nằm ngay cạnh vùng Kinnakee, được xây vào năm 1997 sau một đợt hợp nhất nông trại khác. Kinnakee gần như nằm giữa tiểu bang Kansas, không quá xa biên giới Nebraska, và đã từng được tuyên bố là trung tâm địa lý của 48 bang liền nhau của nước Mỹ. Trái tim của nước Mỹ. Đó là một danh hiệu lớn giữa những năm 80, thời điểm mà tất cả chúng tôi đều là những người dân yêu nước. Những thành phố khác ở Kansas cố giành lấy danh hiệu này, nhưng người dân ở Kinnakee đã tảng lờ họ một cách ngoan cường và kiêu ngạo. Phòng Thương mại đã bán những tấm áp phích và áo phông với tên của thành phố được viết theo kiểu chữ thảo bên trong một trái tim. Hàng năm, bác Diane lại mua cho mỗi đứa cháu gái một chiếc áo phông mới, phần vì chúng tôi thích những thứ có hình trái tim, phần vì Kinnakee là một từ Ấn Độ cổ có nghĩa là Người Phụ Nữ Bé Nhỏ Kỳ Diệu. Bác Diane luôn cố gắng biến chúng tôi thành những người theo chủ nghĩa nam nữ bình quyền. Mẹ tôi nói đùa rằng bà đã bắt đầu bằng việc không cạo râu. Tôi không nhớ những gì bà đã nói nhưng tôi nhớ bác Diane lúc nào cũng giận dữ và thô tục kể từ sau vụ thảm sát, hút thuốc lá trong chiếc xe rơ-moóc của bác, uống trà đá đựng trong một chiếc cốc nhựa, thành cốc có vẽ tên bác với những chữ cái có họa tiết gỗ xếp lại với nhau, và kể chuyện cho tôi nghe.

Hóa ra, sau tất cả, chúng tôi đã nhầm. Lebanon, Kansas mới là trung tâm địa lý chính thức của nước Mỹ. Kinnakee chỉ được thêu dệt từ những tin đồn.

TÔI NGHĨ SẼ PHẢI MẤT NHIỀU THÁNG trước khi được phép gặp Ben, nhưng làm giấy phép đến thăm ở Nhà Tù Kinnakee bang Kansas lại khá nhanh. (“Chúng tôi tin rằng việc tiếp xúc với gia đình và bạn bè là một hoạt động có lợi đối với tù nhân, giúp họ hòa nhập và gắn kết hơn.”) Tôi dành vài ngày để xem qua tài liệu của Lyle, đọc bản thảo trong phiên tòa xét xử Ben, điều tôi chưa bao giờ có đủ dũng khí để làm.

Việc đó khiến tôi toát mồ hôi. Lời khai của tôi là những ký ức chồng chéo đan xen của một đứa trẻ đang rối bời (Cháu nghĩ Ben đã mang một mụ phù thủy về nhà và mụ ta đã giết chết gia đình cháu, tôi nói, và công tố viên chỉ đáp lại, Mmmm, giờ hãy nói về những điều đã thực sự xảy ra) và cuộc hội thoại được mớm cung quá mức (Cháu đã nhìn thấy Ben khi cháu đứng cạnh cửa phòng mẹ, anh ấy đang đe dọa mẹ với khẩu súng của gia đình cháu.) Luật sư bào chữa của Ben, dường như cũng gói tôi bằng giấy lụa, ông ta đã rất nhẹ nhàng với tôi (Liệu có phải cháu hơi bối rối về những gì mình đã nhìn thấy không, Libby? Cháu chắc chứ, chắc chắn đó là anh trai cháu chứ, Libby? Có phải cháu đang nói những gì mà cháu nghĩ là chúng tôi muốn nghe, phải không? Tôi lần lượt trả lời những câu hỏi là Không, Có, và Không.) Đến cuối ngày, tôi đều trả lời các câu hỏi là cháu đoán vậy, đó là cách tôi nói rằng mình đã mệt.

Luật sư bào chữa của Ben đã phản đối kịch liệt về vết máu trên ga trải giường của chị Michelle, và dấu giày công sở bí ẩn đã để lại trên vũng máu của gia đình tôi, nhưng lại không thể đưa ra một giả thiết thay thế thuyết phục hơn. Có thể một ai khác đã ở đó, nhưng không có dấu chân hay vết bánh xe bên ngoài ngôi nhà để có thể chứng minh điều đó. Buổi sáng ngày 3 tháng 1 có một cú xung nhiệt, nhiệt độ tăng thêm 20 độ, làm tan chảy tuyết và mọi thứ như khoác lên mình không khí của một mùa xuân lãng mạn.

Bên cạnh lời khai của tôi, những bằng chứng khác cũng chống lại Ben: vết cào trên mặt mà anh không thể giải thích, câu chuyện về một người đàn ông tóc rậm mà lúc đầu anh cáo buộc là đã giết chết mọi người – câu chuyện mà anh nhanh chóng thay đổi cho lời khai “ở ngoài cả đêm, không biết gì hết” – một nắm tóc của chị Michelle được tìm thấy trên sàn nhà trong phòng ngủ của Ben, và cách cư xử gần như điên loạn của anh ngày hôm đó. Anh đã nhuộm tóc sang màu đen, điều này khiến mọi người cảm thấy đáng ngờ. Ben cũng được trông thấy đã “lẩn khuất” quanh trường, một vài giáo viên đã làm chứng. Họ phân vân liệu anh đang cố gắng lấy lại những mẩu xác động vật mà anh đã giấu trong tủ đồ (xác động vật ư?) hay đang thu lượm vật dụng cá nhân của các học sinh khác để cúng tế quỷ dữ. Chiều hôm đó, nghe nói Ben đã đi tới chỗ bọn nghiện nào đó và khoe khoang về những lễ hiến tế quỷ dữ của anh.

Ben cũng tự gây bất lợi cho chính mình: Anh không có bằng chứng ngoại phạm, ngôi nhà không có dấu vết của sự đột nhập mà anh thì có chìa khóa, anh đã cãi nhau với mẹ tôi vào buổi sáng. Tất cả những điều đó đã biến anh thành tình nghi số một. Khi các công tố viên tuyên bố anh là kẻ giết người sùng bái Sa-tăng, Ben đã phản ứng bằng cách tranh luận một cách hăng hái về những nghi thức cúng tế quỷ dữ, những bài hát ưa thích khiến anh liên tưởng đến một thế giới ngầm, và năng lượng khủng khiếp của việc sùng bái Sa-tăng. (Nó khích lệ bạn làm những việc đem lại cảm giác thoải mái, bởi về cơ bản thì tất cả chúng ta đều là động vật.) Có lần, công tố viên đã yêu cầu Ben “thôi nghịch tóc và hãy tỏ ra nghiêm túc, cậu có hiểu đây là vấn đề nghiêm trọng không?”

“Tôi hiểu ông nghĩ rằng nó nghiêm trọng,” Ben đáp.

Điều này không giống với Ben mà tôi nhớ, ông anh trai trầm lặng, kín kẽ của tôi. Lyle có một vài bức ảnh từ phiên tòa: Ben với mái tóc đuôi gà nhuộm đen (tại sao luật sư của Ben không bắt anh cắt nó đi?), trong bộ quần áo xộc xệch, lúc nào cũng nhếch miệng cười mỉa hoặc hoàn toàn vô cảm.

Dù Ben cũng chẳng giúp được gì cho bản thân anh, nhưng biên bản ghi lại phiên tòa đã khiến tôi thẹn đỏ mặt. Dù sao thì, toàn bộ chuyện này khiến tôi cảm thấy tốt hơn một chút. Ben vào tù không hoàn toàn là lỗi của tôi (nếu như anh thực sự vô tội.) Phải, tất cả mọi người đều có một phần lỗi trong đó.

MỘT TUẦN SAU khi đồng ý đi gặp Ben, tôi đang trên đường tới gặp anh, lái xe quay trở về thành phố quê hương sau ít nhất là mười hai năm, nơi này đã trở thành một thành phố đầy những nhà tù. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, khơi dậy trong tôi những cảm xúc méo mó. Cách duy nhất khiến tôi có thể leo lên xe là tự an ủi mình rằng tôi không hoàn toàn đi tới Kinaakee, và sẽ không rẽ vào con đường dài đầy bụi bặm dẫn về nhà tôi, không, tôi sẽ không làm thế. Đó không còn là nhà tôi nữa: Người ta đã đem hết đồ đạc đi cách đây nhiều năm, san bằng căn nhà ngay lập tức, phá hủy những bức tường mẹ tôi đã trang trí bằng các tấm áp phích hoa lá rẻ tiền, đập vỡ những ô cửa sổ nơi chúng tôi áp mặt vào trong lúc chờ xem ai đang lái xe vào nhà, nghiền vụn những khung cửa nơi mẹ tôi đã ghi lại chiều cao của Ben và các chị nhưng lại quá mệt mỏi để đo cho tôi. (Tôi chỉ có một vạch duy nhất: Libby 97cm.)

Tôi lái xe ba tiếng đồng hồ để tới Kansas, băng qua khu đồng cỏ Flint Hills, sau đó tới vùng bình nguyên bằng phẳng, những biển hiệu mời gọi tôi ghé thăm Ngôi nhà danh vọng Greyhound, bảo tàng Telephony, Quả bóng sợi lớn nhất thế giới. Cuối cùng tôi cũng ra khỏi đường cao tốc, chạy xe theo con đường nhánh dích dắc hình răng cưa, hết rẽ phía bắc lại vòng sang phía tây, băng qua những cánh đồng màu xanh, vàng và nâu, một bức tranh đồng quê với những nét chấm phá. Tôi bẻ lái, chuyển sóng trên đài từ những giai điệu đồng quê man mác sang nhạc rock. Mặt trời tháng ba yếu ớt đang hắt nắng lên xe, làm rực lên chân tóc đỏ kệch cỡm của tôi. Những tia nắng ấm và màu tóc đỏ lại khiến tôi liên tưởng tới máu. Ở cạnh ghế lái, tôi đã đặt sẵn một chai rượu vodka nhỏ, định sẽ uống hết trước khi vào trại giam như một liều thuốc gây tê tự chế. Phải nghị lực lắm tôi mới không cầm nó tu trên đường đi, một tay đặt trên vô lăng, ngửa cổ lên uống.

Như một trò ảo thuật, khi tôi vừa nghĩ Sắp tới rồi, thì một biển báo nhỏ hiện ra trên đường. Tôi biết chính xác những gì ghi trên đó: Chào mừng đến với Kinnakee: Trái Tim của Nước Mỹ! được viết theo phong cách chữ thảo của những năm 1950. Và tôi cũng vừa nhớ ra những lỗ đạn ở góc dưới cùng bên trái tấm biển, nơi Runner đã bắn từ chiếc xe tải nhỏ của ông ta hàng chục năm trước. Xe chạy tới gần hơn, và tôi nhận thấy mình đang tưởng tượng ra những lỗ đạn. Đó là một tấm biển mới, nhưng vẫn được viết theo phong cách cũ: Chào mừng đến với Kinnakee: Trái Tim của Nước Mỹ! Vẫn là lời nói dối đó, những tôi thích điều này. Vừa đi qua, một biển báo khác lại xuất hiện: Nhà Tù Kinnakee bang Kansas, rẽ trái ở ngã rẽ tiếp theo. Tôi đi theo chỉ dẫn, lái xe về hướng tây qua vùng đất đã từng là trang trại của nhà Evelee. Ha, đáng đời các người, tôi nghĩ vậy, nhưng không nhớ nổi vì lý do gì nhà Evelee lại xấu xa đến vậy. Tôi chỉ nhớ là họ rất tệ.

Tôi giảm tốc độ và đi thật chậm khi lái xe vào con đường mới, nằm khá xa trung tâm. Kinnakee chưa bao giờ là vùng đất thịnh vượng – nơi này hầu hết là những trang trại tồn tại chật vật và những ngôi nhà lớn ốp gỗ, mọc lên từ một vụ giàu xổi nhờ dầu mỏ. Giờ vùng này còn tệ hơn nhiều. Ngành công nghiệp nhà tù đã không vực dậy được thành phố. Hai bên đường là các cửa hàng cầm cố và những ngôi nhà hàng chục năm tuổi bắt đầu lún sụt. Bọn trẻ đứng giữa những khoảng sân vườn bẩn thỉu. Rác vương vãi khắp nơi: giấy gói thức ăn, ống hút, đầu thuốc lá. Cả một bữa ăn nhanh – hộp đựng cơm, cốc nhựa – nằm chỏng chơ bên lề đường. Một vài mẩu khoai tây chiên rưới nước xốt cà chua nằm vương vãi ở một rãnh nước thải gần đó. Thậm chí cả cây cối cũng tàn tạ: khẳng khiu, còi cọc, và ngoan cố không chịu đâm chồi. Ở cuối phố, một đôi tình nhân trẻ chán nản ngồi trên băng ghế Dairy Queen giữa tiết trời giá lạnh, ngắm xe cộ đi lại như thể đang xem tivi.

Trên cột điện thoại gần đó có dán tấm ảnh photo đang bay phần phật của một cô gái với khuôn mặt nghiêm nghị, bị lạc từ tháng 10 năm 2007. Qua hai dãy nhà nữa, lại có một tấm ảnh của cô gái khác, mất tích vào tháng 6 năm 2008. Cả hai thật sự đều rất nhếch nhác, điều này lý giải tại sao họ không được đối xử như Lisette Stephens. Tôi ghi nhớ rằng mình sẽ phải chụp một bức ảnh đẹp, tươi cười phòng khi bị mất tích.

Sau vài phút lái xe, nhà tù hiện ra trong một không gian rộng lớn và đầy nắng.

Nó không gây ấn tượng mạnh như trong những lần ít ỏi tôi hình dung về nó. Nhìn bề ngoài, nó chỉ là những dãy nhà ngổn ngang và chẳng có gì đặc biệt, nếu không có hàng rào thép gai bao quanh những bức tường, người ta có thể sẽ nhầm nó với những văn phòng đại diện của một hãng kinh doanh tủ lạnh, hoặc có thể là một trụ sở viễn thông nào đó. Những vòng dây thép gai nhắc tôi nhớ về đường dây điện thoại đã trở thành nguyên nhân của các cuộc tranh cãi không hồi kết giữa Ben và mẹ tôi, đường dây mà chúng tôi lúc nào cũng vấp phải. Khi hỏa thiêu, chị Debby vẫn còn vết sẹo hình ngôi sao trên cổ tay do đường dây điện thoại phải gió ấy. Tôi ho một tiếng thật to, chỉ để nghe thấy một âm thanh nào đó.

Tôi đánh xe vào bãi đỗ, mặt đường nhựa nhẵn một cách hoàn hảo so với đám ổ gà tôi đã phải vật lộn suốt một tiếng đồng hồ vừa qua. Tôi dừng xe và ngồi nhìn chăm chú. Từ bên trong những bức tường vẳng ra tiếng lầm bầm và quát tháo của đám đàn ông đang tận hưởng giờ nghỉ ở sân chơi. Vodka trôi xuống cổ họng với vị đắng như thuốc. Tôi nhai một viên kẹo cao su vị bạc hà, sau đó nhè ra một mẩu giấy bọc bánh mỳ, hơi rượu nóng bừng bốc lên tai. Sau đó tôi thò tay vào trong áo len để cởi áo lót, phía sân sau phát ra âm thanh của những tội phạm giết người đang chơi bóng rổ. Đó là điều mà Lyle đã cẩn trọng và lắp bắp khuyên tôi: Chị chỉ có một cơ hội để vượt qua máy dò kim loại. Ở đó không giống như sân bay đâu. Do vậy, chị nên để lại tất cả những thứ bằng kim loại trên xe. Ờ, kể cả, ờ, cái ấy, trên người phụ nữ, em nghĩ là gọng áo ngực. Nó có thể gây rắc rối đấy.

Giờ thì ổn rồi. Tôi cất chiếc áo vào ngăn chứa đồ và để cho bộ ngực tự do.

Bên trong nhà tù, những tay gác cổng cư xử rất lịch thiệp, như thể họ đã xem rất nhiều đoạn băng hướng dẫn về phép lịch sự: vâng, thưa cô, lối này thưa cô. Ánh mắt họ nhìn tôi không có chiều sâu, hình ảnh của tôi bị bật ngược trở lại ngay lập tức. Khám xét, những câu hỏi, vâng thưa cô, và rất nhiều lần chờ đợi. Những cánh cửa mở ra rồi đóng vào, tôi đi qua một loạt những cánh cửa như thế, với những kích cỡ khác nhau, như Xứ Sở Thần Tiên bằng kim loại. Sàn nhà sực mùi thuốc tẩy, không khí đặc quánh và ẩm thấp. Một nơi nào đó gần đây chắc hẳn là phòng ăn. Tôi thấy nao nao nhớ nhà, hình dung ra những đứa trẻ nhà Day và các bữa ăn phụ cấp ở trường: những người phụ nữ ngực bự, khó tính, hét về phía người ngồi trước chiếc máy tính tiền Bữa trưa miễn phí đấy! khi chúng tôi đi qua với món thịt dê nấu với nước xốt kem chua và một ít sữa nguội ngắt.

Ben thật biết chọn thời điểm, tôi nghĩ: Án tử hình ở Kansas đã được hoãn đi hoãn lại khi vụ giết người xảy ra (tới đây, tôi sững lại ở một cụm từ mới gây choáng váng: “khi vụ giết người xảy ra,” chứ không phải “khi Ben giết mọi người”.) Anh bị kết án tù chung thân. Ít nhất thì tôi đã không khiến anh phải chết. Tôi đang đứng bên ngoài cánh cửa phòng thăm nuôi làm bằng loại thép nhẵn bóng, và lần này phải chờ lâu hơn. “Đơn giản mà, chỉ cần cố gắng thôi, đơn giản mà, chỉ cần cố gắng thôi.” Câu cửa miệng của bác Diane. Tôi cần phải dừng ngay những suy nghĩ về gia đình lại. Tay bảo vệ đi cùng, một người đàn ông có mái tóc vàng cứng nhắc chỉ nói chuyện qua loa và mời tôi đi trước.

Tôi đẩy cửa và bước vào trong. Năm ngăn buồng nhỏ nằm thành một hàng, một phụ nữ gốc Ấn với thân hình ục ịch đang nói chuyện với con trai. Mái tóc đen của người phụ nữ này xõa xuống vai, vẻ mặt dữ tợn. Bà ta đang lẩm bẩm những câu đều đều tẻ nhạt với chàng trai trẻ và anh ta chỉ gật đầu theo kiểu nhát gừng, chiếc điện thoại kề bên tai, hai mắt nhìn xuống.

Tôi ngồi cách đó hai buồng, vừa mới yên vị và đang hít sâu một hơi thì Ben vụt qua cánh cửa, như một chú mèo đang lao ra ngoài. Anh nhỏ bé, có lẽ chỉ cao khoảng 1m70, và tóc đã chuyển màu gỉ sắt. Ben để tóc dài ngang vai, vén sau tai như con gái. Với cặp kính gọng kim loại mỏng và bộ áo liền quần màu cam, trông anh như một người thợ máy chăm chỉ. Căn phòng không lớn, chỉ vài bước chân là Ben đã tới chỗ tôi, trên khuôn mặt là nụ cười lặng lẽ. Rạng rỡ. Anh ngồi xuống, đặt một tay lên tấm kính, gật đầu ý bảo tôi hãy làm tương tự. Tôi không thể làm vậy, không thể áp tay tôi vào bàn tay anh, làm ẩm lớp kính như thịt giăm bông. Thay vì vậy tôi cười yếu ớt với anh và nhấc điện thoại.

Phía bên kia tấm kính, anh cầm điện thoại trong tay, hắng giọng, sau đó nhìn xuống như chuẩn bị nói điều gì đó, rồi dừng lại. Tôi ngồi đó nhìn vào chỏm tóc trên đầu anh gần một phút. Khi Ben nhìn lên, anh đang khóc, hai hàng nước mắt ròng ròng trên má. Anh gạt chúng đi bằng mu bàn tay, rồi mỉm cười, đôi môi run run.

“Chúa ơi, trông em giống hệt mẹ,” anh nói liền một mạch, rồi cười, và lại gạt nước mắt. “Anh không biết điều này.” Mắt anh hết nhìn tôi lại nhìn xuống tay mình. “Ôi, Chúa ơi, Libby, giờ em sao rồi?”

Tôi hắng giọng và nói, “Em nghĩ là ổn. Em chỉ nghĩ đã đến lúc mình nên tới đây và gặp anh.” Mình thực sự giống mẹ, tôi nghĩ. Đúng vậy. Rồi tôi lại nghĩ, anh trai mình, và cảm thấy vô cùng tự hào, cảm giác mà tôi thường thấy khi còn nhỏ. Anh hầu như không thay đổi gì nhiều với khuôn mặt trắng trẻo và cái mũi hếch của nhà Day. Thậm chí anh còn không cao thêm mấy từ sau vụ thảm sát. Như thể cả hai chúng tôi đều bị ức chế sinh học kể từ sau đêm hôm ấy. Đó là anh trai tôi, và anh rất vui khi gặp tôi. Anh ta biết cách để qua mặt mày, tôi tự nhủ, rồi gạt ý nghĩ đó sang một bên.

“Anh rất vui, anh rất vui,” Ben nói, mắt vẫn nhìn bàn tay mình. “Anh đã nghĩ rất nhiều và băn khoăn tự hỏi về em trong những năm qua, băn khoăn tự hỏi về em. Đó là những điều người ta sẽ làm ở đây… suy nghĩ và tự hỏi bản thân. Thỉnh thoảng ai đó sẽ viết thư cho anh để kể về em. Nhưng đó lại là chuyện khác.”

“Đúng vậy,” tôi đồng ý. “Họ đối xử với anh tốt chứ?” Tôi hỏi một cách ngu ngốc, hai mắt đờ đẫn, và đột nhiên bật khóc. Tất cả những gì tôi muốn nói là xin lỗi em xin lỗi rất xin lỗi. Nhưng thay vì thế, tôi chẳng nói gì, chỉ nhìn vào đám mụn nằm rải rác xung quanh miệng Ben.

“Anh ổn, Libby à, Libby, hãy nhìn anh.” Mắt tôi hướng về phía anh. “Anh ổn. Thực sự ổn mà. Anh đã lấy được bằng trung học ở đây, còn tốt hơn cả việc học ở bên ngoài, thậm chí anh còn đang theo học đại học. Tiếng Anh. Anh đã đọc rất nhiều về Shakespeare.” Ben tạo một âm thanh trong yết hầu mà anh luôn cố gắng thực hiện để gây cười. “Đúng thế đấy, chó con bẩn thỉu.”

Dù không biết câu cuối có nghĩa là gì, nhưng tôi đã mỉm cười bởi vẻ mặt mong thấy tôi cười của anh.

“Chúa ơi, Libby, anh có thể ngắm nhìn em mãi. Em không biết anh mong gặp em thế nào đâu. Khỉ thật, anh xin lỗi. Em thực sự rất giống mẹ, mọi người có nói như vậy với em suốt không?”

“Ai sẽ nói với em điều đó chứ? Chẳng có ai hết. Runner đã bỏ đi, không biết ở đâu, bác Diane và em thì không nói chuyện với nhau.” Tôi muốn anh phải cảm thấy thương hại tôi. Chúng ta ngồi đây, những người cuối cùng còn lại của nhà Day. Nếu cảm thấy thương hại tôi, anh sẽ khó có thể đổ lỗi cho tôi. Tôi lại khóc và giờ tôi để mặc những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra. Cách đó hai ghế, người phụ nữ gốc Ấn đang nói những lời tạm biệt, nước mắt thấm đẫm giọng nói trầm ấm của bà.

“Phải biết tự chăm sóc bản thân đấy, nhớ chưa? Tệ quá. Lẽ ra họ phải chăm sóc con tốt hơn.”

“Anh định làm gì, tái sinh chăng?” Tôi buột miệng, mặt ướt nhèm. Ben cau mày không hiểu. “Phải vậy không? Anh sẽ tha thứ cho em ư? Anh không cần phải tốt với em như vậy.” Nhưng thật ra, tôi khao khát điều đó, một nhu cầu cần được giải thoát, giống như việc cần phải đặt xuống một đĩa thức ăn nóng bỏng tay.

“Không, anh không tốt như vậy đâu,” Ben nói. “Anh đã giận rất nhiều người, em chỉ là một trong số họ.”

“Nhưng,” tôi nói, nức nở như một đứa trẻ. “Nhưng lời khai của em. Em nghĩ, em có thể, em không biết, em không biết…” Đó phải là anh ta. Tôi lại tự nhủ chính mình.

“Ồ ra vậy.” Ben nói, như việc chẳng có gì nghiêm trọng, chỉ như một vết xước trong kỳ nghỉ hè nào đó đã quên từ lâu. “Em không đọc những bức thư của anh sao?”

Tôi cố gắng giải thích bằng một cái nhún vai nửa vời.

“Lời khai của em… Anh chỉ ngạc nhiên là người ta đã tin em, chứ không ngạc nhiên vì những gì em nói. Em đã ở trong tình trạng hoàn toàn hoảng loạn. Và em luôn nói dối như cuội.” Anh lại cười và tôi cũng vậy, chúng tôi cười cùng một lúc. “Không, nghiêm túc mà nói thì họ đã tin lời em ư? Họ muốn anh phải ngồi tù, và anh đã ở đây, quá rõ ràng. Cô bé 7 tuổi chết tiệt. Chúa ơi, lúc đó em còn quá nhỏ…” Mắt anh ngước lên phía bên phải, mơ màng. Sau đó anh kéo mình quay trở về hiện thực. “Em biết không, anh đã nghĩ về những ngày xưa cũ, không hiểu tại sao. Anh đã nghĩ về con thỏ sứ chết tiệt mà mẹ bắt chúng ta đặt trên bồn cầu.”

Tôi lắc đầu, không chút manh mối về những điều anh đang nói.

“Em không nhớ chuyện đó sao, con thỏ bé bằng sứ ấy? Vì bồn cầu có vấn đề, nếu dùng hai lần trong một giờ, nó sẽ không xả nước. Vậy nên, nếu ai đi vệ sinh trong lúc bồn cầu không có nước sẽ phải đóng nắp lại và đặt con thỏ lên trên, để không ai phải mở nắp ra và trông thấy bồn cầu đầy phân. Vì mấy đứa bọn em sẽ hét lên. Anh không thể tin được là em lại không nhớ chuyện này. Chuyện đó thật ngu ngốc, nó khiến anh phát điên. Anh đã phát điên khi phải dùng chung nhà tắm với bọn em, anh phát điên khi phải sống trong một ngôi nhà mà đến bồn cầu cũng hỏng, anh phát điên lên vì con thỏ đó. Con thỏ chết tiệt ấy,” đột nhiên anh khẽ cười, “nhìn con thỏ ấy, như thể nó khiến anh bẽ mặt hoặc gì đó. Khiến anh nhu nhược. Như thể mẹ sẽ kiếm một khẩu súng hay chiếc xe hơi bằng sứ để làm đồ chơi cho anh vậy. Chúa ơi, anh đã cáu điên lên vì điều đó. Anh đứng cạnh bồn cầu và nghĩ, ‘mình sẽ không đặt con thỏ đó xuống,’ và khi đã sẵn sàng bỏ đi thì anh lại nghĩ, ‘Chết tiệt, mình phải đặt nó xuống, nếu không một trong số chúng sẽ tới đây và hét toáng lên – mấy đứa bọn em là chúa hét, giọng cao vút, Eeeeaaahh! – mà mình không muốn phải chịu đựng điều này, nên tốt thôi, con thỏ chết tiệt trên cái bồn cầu chết tiệt!’” Anh lại bật cười, nhưng kỷ niệm đó khiến Ben phải trả giá, mặt anh đỏ bừng và mũi lấm tấm mồ hôi. “Đó là những điều em sẽ nghĩ đến khi ở đây. Những điều kỳ quặc.”

Tôi cố gắng tìm kiếm con thỏ trong ký ức của mình, cố gắng nhớ lại nhà tắm của chúng tôi và những món đồ trong đó, nhưng vô vọng.

“Anh xin lỗi, Libby, đó là một ký ức lạ lùng để kể với em vào lúc này.”

Tôi đặt một đầu ngón tay phía dưới tấm kính và nói, “Ổn mà.”

CHÚNG TÔI NGỒI IM LẶNG một lúc, vờ như đang lắng nghe tiếng động từ một nơi khác. Chỉ vừa mới bắt đầu nhưng giờ thăm cũng đã sắp hết. “Ben, em có thể hỏi anh một chuyện không?”

“Anh nghĩ là được.” Anh chờ đợi, khuôn mặt đờ đẫn.

“Anh có muốn ra khỏi đây không?”

“Có chứ.”

“Tại sao anh không đưa ra chứng cớ ngoại phạm cho đêm hôm đó? Không đời nào anh lại ngủ trong một nhà kho nào đó được.”

“Đúng là anh không có bằng chứng ngoại phạm hợp lý, Libby à. Anh không có. Đúng là như vậy.”

“Bởi lúc đó ngoài trời lạnh như đóng băng. Em vẫn còn nhớ.” Tôi xoa ngón tay bị cụt một nửa của mình ở dưới bàn, ngọ nguậy hai ngón của bàn chân phải.

“Anh biết, anh biết. Em không thể hình dung được đâu.” Anh quay mặt đi chỗ khác. “Em không thể tưởng tượng được anh đã phải trải qua bao nhiêu tuần, hàng năm trong này và ước rằng mình có thể làm khác đi. Mẹ, Michelle và Debby có thể đã không chết nếu như anh… là một người đàn ông. Không phải một đứa trẻ ngu ngốc. Trốn trong nhà kho và giận dỗi mẹ.” Một giọt nước mắt rơi xuống ống nghe, tôi nghĩ mình đã nghe thấy một tiếng ping! “Anh bị trừng phạt cho đêm hôm đó cũng là xứng đáng… anh thấy… ổn.”

“Nhưng. Em không hiểu. Tại sao anh lại không hợp tác khi cảnh sát hỏi?”

Ben nhún vai, và một lần nữa, mặt anh lại đờ đẫn như người chết.

“Lạy Chúa. Anh chỉ... Anh chỉ là một đứa trẻ quá nhút nhát. Ý anh là, anh chỉ mới 15 tuổi, Libby à. 15 tuổi thôi. Anh đã không biết phải làm sao để trở thành một người đàn ông. Ý anh là, Runner chắc chắn đã chẳng giúp được gì. Anh là một đứa trẻ không ai thèm để ý đến, và đột nhiên, mọi người đối xử với anh giống như anh đã đe dọa họ. Ý anh là, đùng một cái, anh trở thành một người quan trọng.”

“Một người quan trọng bị kết án đã giết chết cả nhà anh ta.”

“Nếu em muốn gọi anh là một thằng ngu thì cứ việc, Libby à. Với anh, điều đó thật đơn giản: anh đã nói rằng mình không làm điều đó, anh biết mình đã không làm điều đó, và – anh không biết, có thể là do cơ chế phòng vệ tâm lý chăng – anh đã không coi đó như một việc nghiêm túc mà anh nên làm. Nếu anh phản ứng theo cách mà mọi người trông đợi, giờ có lẽ anh đã không phải ở đây. Ban đêm, anh ôm gối khóc nức nở, nhưng lại làm ra vẻ cứng rắn khi ai đó nhìn mình. Điều đó thật điên rồ, tin anh đi. Nhưng người ta thực sự không nên đặt một thằng bé 15 tuổi vào chỗ dành cho nhân chứng, trong một phiên tòa có cả đống người mà cậu ta quen biết và mong chờ thật nhiều nước mắt. Lúc đó đương nhiên anh nghĩ rằng mình sẽ được tuyên trắng án, và sau đó sẽ được ngưỡng mộ khi đến trường vì đã là một kẻ phá cách xấu xa đến thế. Ý anh là, anh đã mơ tưởng về điều chết tiệt ấy. Chưa bao giờ anh nghĩ mình lại có… kết cục như thế này.” Giờ thì Ben đang khóc, gạt đi nước mắt trên má một lần nữa. “Rõ ràng anh đã vượt qua được cho dù người ta có nhìn thấy anh khóc hay không.”

“Chúng ta cần phải sửa chữa sai lầm này,” rốt cuộc tôi cũng nói ra.

“Không giải quyết được gì đâu, Libby, trừ phi họ tìm ra kẻ đã làm việc này.”

“Anh cần một vài gã luật sư mới để lo vụ này,” tôi lập luận. “Tất cả những việc mà họ có thể làm với DNA lúc này…” Với tôi, DNA là một yếu tố thần kỳ, một chất nhờn tỏa sáng nào đó luôn giúp người ta thoát khỏi tù.

Ben cười không nhếch mép, cách mà anh vẫn cười khi chúng tôi còn nhỏ, khiến người khác không hề thích thú chút nào.

“Em có vẻ giống Runner,” anh nói. “Cứ cách khoảng hai năm, anh lại nhận được thư từ ông ấy: DNA! Chúng ta cần lấy mẫu DNA. Như thể anh có cả một tủ những thứ đó và không muốn chia sẻ không bằng. D-N-A!” Anh vừa dài giọng nhắc lại vừa gật đầu với đôi mắt điên loạn theo kiểu của Runner.

“Anh có biết giờ ông ấy ở đâu không?”

“Bức thư gần đây nhất gửi từ khu Nhà tình nghĩa dành cho đàn ông của Bert Nolan, một nơi nào đó ở Oklahoma, viết rằng anh hãy gửi 500 đô-la để ông ta có thể tiếp tục thay anh điều tra. Cho dù Bert Nolan là ai đi nữa thì ông ta cũng sẽ hối hận vì cái ngày đã để cho Runner chết tiệt vào trong khu nhà tình nghĩa của mình.” Ben gãi tay, ống tay áo đẩy lên vừa đủ để tôi nhìn thấy hình xăm trên đó, tên của một người phụ nữ. Nó kết thúc với -olly hay -ally gì đó. Tôi chắc chắn rằng anh đã trông thấy tôi để ý hình xăm của mình.

“Cái này hả? Người yêu cũ. Bọn anh bắt đầu từ những bức thư. Anh nghĩ mình đã yêu và sẽ cưới cô ấy, nhưng hóa ra cô ấy không thực sự muốn gắn bó với một gã sống cả đời trong tù. Ước gì cô ấy nói vậy trước khi anh có hình xăm này.”

“Chắc là phải đau lắm.”

“Nó không giống như bị cù đâu.”

“Ý em là việc chia tay.”

“À, việc đó cũng tệ như vậy.”

Tay bảo vệ ra hiệu cho tôi còn ba phút nữa và Ben nhướn mày. “Thật khó để quyết định xem phải nói gì trong ba phút. Hai phút thì có thể bắt đầu lên kế hoạch cho một chuyến thăm khác. Năm phút thì có thể kết thúc nốt cuộc trò chuyện. Còn ba phút thì sao?” Ben bập môi. “Anh thực sự hy vọng em sẽ quay trở lại đây, Libby. Anh đã quên mất cảm giác nhớ nhà là như thế nào rồi. Em trông giống mẹ thật.”

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.