Ngày 2 tháng 1 năm 1985
3 giờ 10 phút chiều
PATTY MỞ CỬA, lao vào ghế lái trên ô tô của Diane – mắt nhìn vào chùm chìa khóa lủng lẳng trên ổ khóa, ra khỏi đây thôi, ngay bây giờ, ra khỏi nơi này. Diane ngồi vào ghế bên cạnh khi Patty khởi động xe. Cô phóng xe ra khỏi nhà Muehler, phần đuôi xe nẩy lên. Tất cả đống đồ lặt vặt trong thùng xe của Diane – những quả bóng chày, dụng cụ làm vườn và búp bê của mấy cô cháu gái – lăn lóc và va đập vào nhau như những hành khách ngồi trong một chiếc xe bẹp dúm. Cô và Diane nảy lên suốt đoạn đường lổn nhổn sỏi, bụi bay mù mịt, bánh xe trượt về phía hàng cây bên trái rồi đổi hướng lao về phía con mương bên phải. Cuối cùng, bàn tay to khỏe của Diane đặt nhẹ trên vô lăng.
“Bình tĩnh nào.”
Patty đã bị kích động trong suốt đoạn đường rời khỏi mảnh đất nhà Muehler. Cô cua một góc lớn rồi rẽ trái, đánh xe vào lề đường và khóc, hai tay nắm chặt vô lăng, đầu tì vào còi xe khiến nó kêu lên một hồi dài.
“Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này!” Cô hét lên, nghe như tiếng kêu tức tưởi của trẻ con dằn dỗi.
“Vài chuyện kỳ lạ,” Diane nói và vỗ nhẹ vào lưng cô. “Để chị đưa em về nhà.”
“Em không muốn. Em phải tìm con trai em.”
Từ con trai lại khiến Patty nức nở và cô không kìm nén nữa: cô khóc nấc và lòng đau đáu những suy nghĩ làm cô đau nhói tim gan. Thằng bé cần một luật sư. Nhưng họ kiếm đâu ra tiền đây. Rồi bên tòa án sẽ chỉ định cho thằng bé một gã luật sư công. Họ sẽ thua kiện. Thằng bé sẽ phải ngồi tù. Cô sẽ phải giải thích sao với mấy cô con gái đây? Sẽ phải chịu án bao nhiêu năm cho những vụ việc kiểu này? Năm năm? Mười năm? Trong đầu cô hiện lên hình ảnh một bãi đỗ xe rộng trong khu trại giam, cánh cửa mở ra, và Ben – lúc đó 25 tuổi – rụt rè bước ra, bị choáng ngợp bởi không gian mở, nheo mắt nhìn ánh sáng mặt trời. Thằng bé sẽ bước tới chỗ cô và trong khi cô dang rộng vòng tay để ôm thì thằng bé sẽ nhổ vào mặt cô vì đã không cứu nó. Làm sao có thể sống với cảm giác tội lỗi vì đã không cứu nổi con mình? Cô có thể đưa con trốn đi không? Cô có thể đưa thằng bé được bao nhiêu tiền đây? Tháng 12 năm ngoái, do khánh kiệt nên cô đã phải bán khẩu 45 Auto dùng trong quân đội của cha cô cho Linda Boyler. Cô hình dung ra Dave Boyler, người cô chẳng hề ưa tẹo nào, đang mở hộp quà Giáng sinh và nhìn thấy khẩu súng mà hắn không đáng có. Ngay lúc này, Patty chỉ còn khoảng 300 đô-la được cất ở nhà. Đó là toàn bộ số tiền để cô trả nợ. Patty đã định chiều nay sẽ đi một vòng để trả cho người ta, nhưng giờ thì điều đó sẽ không xảy ra – thêm nữa, 300 đô-la cũng chỉ giúp Ben cầm cự được vài tháng.
“Ben sẽ về nhà sau khi nó xả hết cơn giận,” Diane phân tích. “Nó có thể đi đâu xa được với chiếc xe đạp vào tháng 1 chứ?”
“Nếu bọn họ tìm thấy thằng bé trước thì sao?”
“Chẳng có ai đi tìm thằng bé đâu. Em nghe thấy rồi đấy, anh em thằng Muehler thậm chí còn chẳng hề biết gì về… sự buộc tội này. Chúng đã nói về những tin đồn vớ vẩn khác. Chúng ta cần nói chuyện với Ben để làm rõ chuyện này, giờ có thể thằng bé đang ở nhà cũng nên.
“Ai đã nói rằng nó làm chuyện này?”
“Chị không biết.”
“Nhưng chị có thể hỏi ra phải không. Họ không thể nói những thứ như vậy và hy vọng chúng ta ngồi im và chấp nhận nó, đúng không? Chúng ta có quyền biết kẻ nào đã nói ra điều này. Ben có quyền đối mặt với kẻ đã buộc tội thằng bé. Và em cũng có quyền.”
“Được rồi, chúng ta sẽ về nhà lo cho những đứa nhỏ, và chị sẽ gọi vài cuộc điện thoại. Giờ em để chị lái xe được chứ?”
HỌ BƯỚC VÀO TRONG NHÀ và nghe thấy tiếng ầm ĩ. Michelle đang cố rán những mẩu xúc xích và quát Debby đi ra chỗ khác. Libby bị mỡ bắn lên một tay và má, để lại những vết bỏng màu hồng nhạt, con bé đang ngồi trên sàn nhà, gào lên khóc giống như Patty vừa khóc trong xe: như thể chẳng còn chút hy vọng nào, và nếu có, cũng chẳng thể đủ sức đối mặt với thử thách.
Diane và Patty di chuyển như thể đang diễn một vở ba-lê nào đó đã được dàn dựng sẵn, giống như những chàng trai, cô gái tí hon trang trí bắt mắt đang nhảy trong chiếc đồng hồ cúc cu của Đức. Diane sải ba bước chân vào trong bếp, nắm lấy cánh tay như búp bê của Michelle, lôi con bé vào phòng khách, ấn xuống ghế sofa và phát một cái thật mạnh vào mông. Patty len qua Diane và Michelle, bế Libby lên. Con bé ôm và gục đầu vào vai mẹ, tiếp tục nức nở.
Patty quay sang nhìn Michelle đang lặng lẽ khóc, hai mắt rưng rưng. “Mẹ đã dặn con chỉ được dùng bếp để hâm nóng súp thôi cơ mà. Con có thể thiêu rụi toàn bộ nơi này đấy.”
Michelle liếc quanh căn bếp tồi tàn và phòng khách như đang xem mình có gây ra hư hại gì không.
“Nhưng bọn con đói,” Michelle nói trong tiếng nấc. “Mà mẹ và bác Diane thì đi mãi không về.”
“Và thế là cháu cần một chiếc bánh sandwich xúc xích mà mẹ đã dặn không được làm ư?” Diane càu nhàu trong lúc rán nốt xúc xích và gắp ra đĩa. “Lúc này, mẹ cần các cháu phải ngoan ngoãn.”
“Lúc nào mẹ chẳng bắt chúng cháu phải ngoan,” Debby lầm bầm. Cô bé đang chúi mũi vào con gấu trúc nhồi bông màu hồng mà Ben giành được sau cuộc thi ném đổ chai sữa tại hội chợ Cloud County cách đây vài năm. Hồi đó Ben đang vào độ dậy thì, các cơ bắp đang phát triển. Mấy cô em gái đã ăn mừng như thể anh chúng vừa đoạt một tấm huy chương danh giá. Gia đình Day chưa bao giờ thắng một cuộc thi nào cả. Chúng luôn luôn ca cẩm như vậy mỗi khi không gặp may mắn: Chúng ta chẳng bao giờ chiến thắng! Đó là một khẩu hiệu của gia đình.
“Và quá khó để làm một cô bé ngoan sao?” Diane day day cằm Debby và con bé từ từ cúi đầu xuống rồi bắt đầu cười.
“Cháu nghĩ là không.”
Diane nói rằng chị đi gọi điện, sau đó cầm chiếc điện thoại trong bếp, kéo kịch dây ra tận hành lang. Trước đó, chị đã bảo Patty cho bọn trẻ ăn – câu nói đó khiến Patty nổi giận, vì nghe như thể cô là người mẹ lơ đãng đến mức thường xuyên bỏ đói con mình. Đun xốt cà chua và pha sữa bột, có làm. Nướng vài chiếc bánh mì cũ rích, cho thêm mù tạc và gọi đó là bánh mì sandwich, có làm. Kể cả trong những ngày tồi tệ nhất, cô cũng có làm. Và cô chưa bao giờ quên. Lũ trẻ được ăn bữa trưa miễn phí ở trường, nên ít nhất chúng cũng không bị đói. Nhưng ngay cả khi nghĩ đến điều này, Patty lại cảm thấy tồi tệ hơn, bởi cô cũng từng học ở ngôi trường này nhưng chưa bao giờ phải ăn bữa trưa miễn phí hay bữa trưa hỗ trợ một nửa. Giờ bụng cô thắt lại khi nhớ về những đứa trẻ ăn bữa trưa miễn phí, về nụ cười trịch thượng của cô lúc đó khi nhìn chúng trình những tấm thẻ quăn mép, và những bà bếp mồ hôi nhễ nhại trong căng-tin sẽ hô lớn: Bữa Trưa Miễn Phí! Và cậu bé đứng bên cạnh cô – để đầu đinh và dáng vẻ tự tin – sẽ lẩm bẩm một cách ngớ ngẩn rằng: Chẳng gì tệ bằng bữa trưa miễn phí như này cả. Cô đồng cảm với những đứa trẻ đó, nhưng không phải bằng việc giúp đỡ chúng, mà chỉ không nhìn chúng thêm nữa.
Libby vẫn đang khóc trên vai Patty; hơi thở nóng ấm của con bé khiến cổ cô đổ mồ hôi. Sau hai lần yêu cầu, cuối cùng con bé cũng chớp mắt nhìn cô.
“Con, bị, bỏngggg.” Sau đó con bé lại tiếp tục khóc.
“Con yêu, chỉ là vài vết bỏng tí ti thôi. Đừng lo, nó sẽ sớm biến mất thôi. Vài vết nhỏ màu hồng thôi mà – thậm chí tuần sau con còn chẳng nhớ gì đến nó nữa ấy chứ.”
“Có điều gì đó rất tệ sắp xảy ra!”
Libby là một cô bé hay lo lắng; ngay từ khi lọt lòng, con bé đã luôn cảnh giác và tới giờ vẫn vậy. Nó khá phiền phức và là một cơn ác mộng với Patty. Libby là kết quả của việc mang thai ngoài ý muốn; cả Patty và Runner đều chẳng lấy gì làm vui. Họ thậm chí còn không buồn tổ chức lễ thôi nôi; cả hai bên gia đình đều chán ngấy khi Patty mang thai, đến nỗi cái thai được xem như một sự xấu hổ. Libby chắc chắn đã nằm trong đống dịch vị dạ dày đầy nỗi niềm lo lắng của Patty trong vòng chín tháng, và nỗi âu lo của cô đã ngấm vào cơ thể con bé. Hướng dẫn Libby đi vệ sinh cũng không dễ dàng gì – nó hét toáng lên khi nhìn thấy chất thải của chính mình, rồi cứ thế tồng ngồng, điên cuồng bỏ chạy. Cô luôn phải dứt khoát mỗi khi thả nó ở trường học – con bé với đôi mắt to ướt nhèm, mặt ép vào cửa kính khi cô trông trẻ giữ nó lại. Mùa hè vừa rồi, con bé đã chán ăn suốt một tuần, mãi sau đó mới chịu nói cho Patty về những hạt cơm mọc ở một bên đầu gối của con bé. Libby cúi mặt, ê a giải thích bằng những câu rời rạc mà Patty phải mất cả tiếng đồng hồ để dỗ con bé nói ra hết, nó sợ những hạt cơm đó giống như cây sơn độc, cuối cùng chúng sẽ lan ra khắp người và (nức nở!) chẳng còn ai thấy mặt con bé nữa. Và khi Patty hỏi tại sao Libby không nói cho cô biết điều này từ sớm, con bé chỉ nhìn chằm chằm như thể cô bị điên.
Bất cứ khi nào có thể, Libby lại tiên đoán những tai ương. Patty biết điều đó, nhưng những lời nói ấy vẫn luôn khiến cô căng thẳng. Điều gì đó không hay đã xảy ra. Và có thể trở nên tồi tệ hơn.
Cô ngồi trên ghế cùng Libby, vuốt tóc và vỗ nhẹ vào lưng con bé. Debby và Michelle lượn lờ gần đó, mang giấy ăn cho Libby và chăm sóc con bé theo cách mà lẽ ra chúng nên làm cách đây một tiếng đồng hồ. Debby cố gắng giả vờ rằng con gấu bông đang nói chuyện với Libby, bảo với con bé rằng không sao đâu, nhưng Libby đẩy nó ra và quay đầu đi chỗ khác. Michelle hỏi liệu cô bé có thể nấu súp cho mọi người không. Họ đã ăn súp trong cả mùa đông, Patty có những bình đựng thực phẩm lớn trong tủ đá ở nhà xe. Chúng thường hết vào cuối tháng 2. Tháng 2 luôn là tháng tồi tệ nhất.
Michelle đang cho một tảng thịt bò đông cứng cùng rau củ vào nồi hầm và giã đông chúng, làm ngơ món xúc xích rán, thì Diane quay lại, môi mím chặt. Chị châm một điếu thuốc – thông cảm nhé, chị cần nó – và ngồi xuống ghế sofa, sức nặng của chị khiến Patty và Libby nảy lên như đang chơi trò bập bênh. Chị bảo hai đứa nhỏ vào bếp với Michelle. Bọn nhóc không nói câu gì, nem nép làm theo.
“Được rồi. Vậy là gia đình Cates nào đó đã khơi mào chuyện này – họ sống đâu đó giữa đây và Salina, họ cho con tới Kinnakee học vì trường công nơi họ sống chưa xây xong. Chuyện này bắt đầu xảy ra khi Ben làm trợ giảng sau giờ học cho cô bé nhà Cates. Em có biết thằng bé đang tình nguyện làm trợ giảng không?”
Patty lắc đầu.
“Tình nguyện ư?”
Diane trề môi: đến chị cũng không nghĩ đến việc đó.
“Chà, vì lý do gì đi nữa, thằng bé cũng đang tình nguyện làm trợ giảng cho những đứa trẻ trong trường tiểu học, và phụ huynh của cô bé này nói rằng có chuyện gì đó đã xảy ra giữa chúng. Cả những người khác cũng nói thế. Gia đình nhà Hinkel, nhà Putch, và cả nhà Cahill.”
“Sao cơ?”
“Tất cả họ đều so sánh những mẩu thư, và đã nói chuyện với nhà trường. Theo những gì chị nghe được thì cảnh sát đã vào cuộc, em nên chuẩn bị tinh thần, sẽ có một tay cảnh sát ghé qua hôm nay để nói chuyện với em và Ben. Chuyện đã tới nước này rồi. Không phải tất cả mọi người ở trường đều biết – chúng ta gặp may vì chuyện đã xảy ra vào kỳ nghỉ lễ – nhưng chị đoán sau ngày hôm nay, mọi chuyện sẽ khác. Nhà trường sẽ nói chuyện với phụ huynh của những học sinh đã được Ben giúp đỡ sau giờ học. Vậy nên, sẽ có mười gia đình đấy.”
“Em phải làm gì đây?” Patty gục đầu xuống gối. Cô thấy một tiếng cười vang lên trong dạ dày, một tiếng cười thật lố bịch. Liệu mình có bị suy nhược thần kinh không nhỉ, cô nghĩ. Mình có thể sẽ gục xuống và không phải nói chuyện với ai cả. Một căn phòng trắng toát an toàn, và từ sáng đến tối, Patty sẽ được chăm sóc như một đứa trẻ, được mọi người dìu đi và nghe những lời thì thầm nhẹ nhàng.
“Chị nghĩ lúc này mọi người đã tới nhà của gia đình Cates và đang bàn luận với nhau,” Diane nói. “Chị có địa chỉ rồi đây.”
Patty chỉ nhìn thất thần.
“Chị nghĩ chúng ta nên tới đó,” Diane nói.
“Đến đó? Em tưởng chị bảo sẽ có người tới đây.”
“Điện thoại đã đổ chuông rất nhiều lần rồi ạ,” Michelle nói – con bé lẽ ra phải ở trong bếp và không nên nghe chuyện này một chút nào.
Cả Patty và Diane đều quay sang chiếc điện thoại, chờ cho hết chuông.
“Sao cháu không nhấc máy như chúng ta đã dặn, Michelle?” Diane hỏi.
Michelle nhún vai. “Cháu không nhớ là bọn cháu có được phép hay không.”
“Có lẽ chúng ta nên đợi ở đây,” Patty nói.
“Patty, những gia đình này đang tụ tập ở đó và nói… những thứ chết tiệt về con trai em. Giờ ai biết được họ có nói toàn bộ sự thật hay không, vả lại em không muốn tới đó biện hộ cho con trai mình sao? Em không muốn nghe họ nói rõ ràng mọi chuyện trước mặt mình sao?”
Không muốn chút nào. Cô muốn chuyện này qua đi êm đẹp và lặng lẽ, rồi chìm vào quên lãng. Cô không muốn những người trong thị trấn này – Maggie Hinkel đã học chung với cô hồi trung học – bàn tán về Ben. Và cô sợ mình sẽ không chịu đựng được những khuôn mặt giận dữ đang hằm hè nhìn cô. Cô sẽ khóc lóc, và xin họ tha thứ. Tất cả những gì cô muốn là sự tha thứ, dù chẳng làm gì sai.
“Để em mặc gì đó tươm tất đã.”
CÔ TÌM THẤY một chiếc áo len không bị thủng nách và một chiếc quần kaki, chải qua mái tóc và thay đôi khuyên tai vàng bằng một đôi giả ngọc hợp với chiếc vòng cổ. Thực sự không thể biết đó là đồ giả được, chúng thậm chí còn khá nặng.
Khi cô và Diane bước về phía cửa trước – kèm theo những lời dặn dò về việc sử dụng bếp, yêu cầu lũ trẻ tắt tivi và làm vài việc lặt vặt – Libby lại bắt đầu gào lên, chạy tới chỗ họ làm nũng. Michelle đứng khoanh tay trước ngực trong chiếc áo len vấy bẩn và dậm một chân xuống sàn.
“Con không thể đối phó được nếu nó cứ quấy khóc như vậy,” cô bé nói với giọng điệu y hệt mẹ. “Nó quấy ghê lắm. Con không trông nổi đâu.”
Patty hít một hơi, nghĩ về việc sẽ thuyết phục hay ép buộc Michelle, thì Libby lại hét lớn hơn, hú lên như một con thú con muốn đi với mẹ con muốn đi với mẹ cơ, Michelle nhướn một bên mày. Patty hình dung sẽ có một tay cảnh sát – mặt mũi dữ tợn – tới nhà lúc cô đi vắng, trong khi những đứa trẻ nằm dưới sàn nhà khóc sướt mướt không dứt. Liệu có nên dẫn cả ba đứa đi theo không? Nhưng phải có ai đó ở nhà để nghe điện thoại chứ, để Michelle và Debby ở nhà sẽ hơn là…
“Libby, đi giày vào,” Diane quát. “Michelle, cháu có nhiệm vụ nghe điện thoại, nhưng không được mở cửa. Nếu là Ben, thì anh cháu có chìa khóa rồi. Còn nếu là người khác, chúng ta muốn hai đứa đừng bận tâm. Rõ rồi chứ Michelle?”
“Chuyện gì đang xảy ra vậy ạ?”
“Michelle, đây không phải là chuyện của cháu, được rồi chứ?”
“Vâng.”
“Được rồi,” Diane nói, và đó là câu cuối cùng.
Patty đứng ở hành lang, thẫn thờ nhìn Libby xỏ giày và đeo một đôi găng tay lem nhem màu xám. Patty nắm một tay con bé và dẫn nó ra xe. Dù sao việc này cũng tốt, nếu mọi người biết rằng Ben có những cô em gái rất yêu quý thằng bé.
Libby không phải đứa nói nhiều – dường như Michelle và Debby đã nói hết phần con bé. Libby chỉ nói những câu rất ngắn gọn: Con thích ngựa nhỏ. Con ghét mỳ spaghetti. Con ghét mẹ. Giống như Patty, con bé chẳng bao giờ che giấu cảm xúc. Điều này hoàn toàn ổn. Khi Libby không buồn hay tức giận, con bé sẽ không nói nhiều. Giờ con bé đã được thắt dây an toàn và ngồi im ở ghế sau, hướng khuôn mặt lấm tấm những vết bỏng màu hồng ra ngoài cửa sổ, đặt một ngón tay lên kính và chỉ theo những ngọn cây bên ngoài.
Diane và Patty cũng chẳng nói chẳng rằng, đài cũng đã tắt. Patty đang cố hình dung ra chuyến đi thăm này (thăm hỏi nhau ư? Liệu có thể gọi một việc kinh khủng thế này là chuyến thăm hỏi nhau không?) nhưng tất cả những gì cô có thể thấy là hình ảnh mình đang hét lên “Hãy để con trai tôi được yên!” Cô và Maggie Hinkel không hẳn là bạn bè, nhưng họ vẫn luôn nói chuyện với nhau ở cửa hàng tạp hóa, và cô quen gia đình Putche khi đi nhà thờ. Họ không phải là những người xấu, họ sẽ không cư xử quá quắt với cô. Còn về cha mẹ của cô bé kia, Krissi Cates, thì Patty chẳng biết gì hết. Cô nghĩ gia đình Cates là những người da trắng tóc vàng, có học thức, mọi thứ đều hài hòa và ngôi nhà sạch sẽ có mùi nước hoa thơm ngát. Cô tự hỏi liệu mẹ cô bé Cates có đeo những bông tai bằng ngọc trai giả không.
Diane chỉ cho cô đoạn rẽ khỏi đường cao tốc, và đi vào vùng lân cận, qua một tấm biển lớn màu xanh quảng cáo những đơn vị mẫu trong khu Elkwood Park. Cho đến nay, nơi này vẫn là những khung nhà bằng gỗ nối tiếp, giống nhau như lột. Trên tầng hai của một khung nhà, một cô gái trẻ đang ngồi hút thuốc, trông giống một nữ anh hùng trong chiếc máy bay tàng hình của mình. Khi cô ta gõ nhẹ điếu thuốc, tàn thuốc bay xuống dưới phòng ăn.
Những ngôi nhà xây dở khiến Patty cảm thấy bối rối. Mặc dù vẫn nhận ra nhưng chúng hoàn toàn khác lạ – một từ quen thuộc thường ngày mà bạn không thể lập tức nhớ ra dù đã cố gắng hết sức.
“Đẹp đấy chứ?” Diane nói và chỉ tay về phía khu nhà.
Rẽ thêm hai lần nữa và họ đã tới nơi, một dãy nhà khang trang với những ngôi nhà thực thụ, vài chiếc ô tô đậu túm tụm trước một ngôi nhà.
“Có vẻ giống một bữa tiệc,” Diane khịt mũi. Chị mở cửa sổ và nhổ ra ngoài.
Trong xe thoáng im lặng, ngoại trừ những tiếng khạc và hắng giọng của Diane.
“Chúng ta hãy đoàn kết,” Diane nói. “Đừng sợ, điều tệ nhất họ có thể làm cũng chỉ là la hét mà thôi.”
“Có lẽ chị nên ở đây với Libby,” Patty nói. “Em không muốn la hét trước mặt con bé.”
“Không,” Diane nói. “Không ai ở trong xe hết. Chúng ta có thể cùng vào. Phải không, Libby? Cháu là một cô bé dũng cảm, đúng không nào?” Diane quay người nhìn Libby đang ngồi ở ghế sau, chiếc áo lông thú sột soạt, sau đó quay sang Patty. “Sẽ tốt hơn nếu họ trông thấy con bé, để biết rằng Ben có một cô em gái vẫn luôn yêu quý thằng bé.” Patty cảm thấy tự tin thêm phần nào vì cô có cùng suy nghĩ với chị.
Diane ra khỏi xe, vòng sang cửa bên kia, giục Libby và mở rộng cửa xe để con bé bước xuống. Cả ba bước lên vỉa hè, ngay lập tức Patty cảm thấy phát ốm. Những vết loét dạ dày đã êm êm một chút, nhưng lúc này bụng cô nóng như lửa đốt. Cô phải thả lỏng cơ hàm và thư giãn. Họ đứng trên bậc cửa trước nhà, Diane và Patty đi trước, Libby đứng ngay sau cô, đang đưa mắt nhìn về phía sau. Patty hình dung một người lạ mặt sẽ lái xe ngang qua, và nghĩ rằng họ là những người bạn đến tham dự bữa tiệc. Trên cửa vẫn còn treo vòng hoa Giáng sinh. Patty nghĩ, Họ đã có một Giáng sinh an lành hạnh phúc, và giờ họ đang lo sợ và tức giận, mình cá là họ vẫn đang giữ tâm trạng ấy, nhưng dù sao mọi người cũng đã trải qua một Giáng sinh hạnh phúc mà. Ngôi nhà trông đẹp như trong một cuốn catalog, có hai chiếc BMW đang đậu trên lối vào trước cửa, và chủ nhân của nó không phải những người quen đối phó với chuyện không hay đang xảy ra.
“Em không muốn làm điều này. Em không nghĩ chúng ta nên làm điều này,” cô thốt lên.
Diane bấm chuông cửa, và ném về phía cô một ánh mắt giống hệt cha: bình tĩnh, thản nhiên trước những người hay than vãn. Sau đó Diane nói chính xác những gì cha vẫn thường nói khi nhìn họ với ánh mắt ấy: “Đơn giản mà, chỉ cần cố gắng thôi.”
Cô Cates – có mái tóc vàng và khuôn mặt hiền lành – ra mở cửa. Hai mắt cô ta đỏ hoe, tay vẫn cầm khăn giấy.
“Xin chào, tôi có thể giúp gì được?”
“Tôi. Chị… có phải mẹ của cháu Krissi Cates không?” Patty mở lời và bắt đầu khóc.
“Tôi đây,” cô ta nói, những ngón tay vân vê chuỗi hạt ngọc trai, mắt hết nhìn Patty lại quay sang Diane, sau đó nhìn xuống Libby. “Ôi, đó là con gái của cô sao… có phải cô bé cũng bị nó làm hại?”
“Không,” Patty nói. “Tôi là mẹ của Ben, mẹ của Ben Day.” Cô lấy tay gạt nước mắt, sau đó lau mặt bằng tay áo.
“Ôi Chúa ơi, Chúa ơi, Louuu, lại đây nhanh lên.” Giọng Cates ngày càng to và run rẩy, giống tiếng máy bay đang hạ cánh. Vài khuôn mặt cô chưa gặp bao giờ ngó ra ngoài từ góc phòng khách. Một người đàn ông từ trong bếp đi qua, tay đang bưng một khay soda. Một cô bé xinh xắn tóc vàng mặc quần jeans hoa đang lảng vảng ngoài hành lang.
“Ai vậy ạ?” Cô bé thỏ thẻ.
“Đi gọi bố con đi,” cô ta đứng ra giữa, chắn ngang cửa, gần như đã đẩy họ xuống bậc cửa. “Louuu…” Cô ta gọi với vào trong nhà. Một người đàn ông to như tấm phản xuất hiện phía sau cô ta, ít nhất cũng phải cao gần 2 mét, thân hình lực lưỡng, cằm vểnh lên nhắc Patty nhớ về những kẻ quyền lực muốn gì được nấy.
“Cô ta đấy, mẹ của Ben Day,” người phụ nữ khinh khỉnh nói khiến Patty thấy quặn lòng.
“Tốt hơn hết là vào trong đã,” người đàn ông nói, và khi hai chị em đang nhìn nhau, thì gã càu nhàu, “Vào đi, vào đi,” như thể họ là những con thú nuôi ngang ngược.
Họ bước vào nhà, và thấy cảnh tượng trước mặt như một bữa tiệc sinh nhật của những đứa trẻ. Bốn cô bé đang chơi đùa, chúng dán những ngôi sao lên má và tay, loại miếng dán mà giáo viên thường dùng để đánh dấu điểm tốt. Vài đứa đang ngồi bên cha mẹ và ăn bánh, trông chúng có vẻ háu ăn, và những khuôn mặt hoang mang lo sợ ẩn sau vẻ dũng cảm của các ông bố bà mẹ. Krissi Cates đã ngồi xuống giữa nhà và đang chơi búp bê với một một người đàn ông trẻ tuổi tóc đen ngồi khoanh chân trước mặt cô bé. Đó là những con búp bê bằng bọt biển chẳng đẹp đẽ gì, Patty đã thấy trong chương trình Phim Cuối Tuần – với Meredith Baxter Birney hoặc Patty Duke Astin trong vai những bà mẹ hoặc những luật sư quyết đoán. Đó là những con búp bê mà bọn trẻ dùng để mô tả chúng đã bị cưỡng bức như thế nào. Krissi Cates đã cởi quần áo của cả hai con búp bê và đang đặt con búp bê trai lên trên con búp bê gái. Cô bé đẩy nó lên xuống, và nói vài từ vớ vẩn. Một cô bé tóc nâu ngồi xem trên đùi mẹ trong khi mút những hạt đường dính ở móng tay. Cô bé chẳng còn bé bỏng gì cho cam để ngồi trên lòng mẹ.
“Như thế này này,” Krissi kết luận – chán nản hoặc giận dữ – và ném con búp bê sang một bên. Người đàn ông trẻ tuổi – một bác sĩ trị liệu, một người làm công tác xã hội, một người mặc những chiếc áo len Shetland, một người đã tốt nghiệp đại học – nhặt con búp bê lên và cố gắng thu hút sự chú ý của Krissi.
“Krissi, hãy…” Anh ta nói, cẩn thận cầm con búp bê và để nó quỳ xuống một chân, dương vật của con búp bê rủ xuống sàn nhà.
“Đó là ai vậy?” Krissi chỉ tay vào Patty và hỏi.
Patty bước đến gần cô bé, lờ đi tất cả những bậc phụ huynh khi họ bắt đầu đứng lên, run rẩy như dây đàn.
“Krissi?” Cô nói, cúi mình xuống sàn nhà. “Cô là Patty, mẹ của Ben Day.”
Hai mắt Krissi mở to, môi run run, và cô bé lùi ra xa khỏi Patty. Patty và cô bé im lặng, nhìn chằm chằm vào mắt nhau một lúc giống như vụ đâm xe được quay chậm. Sau đó Krissi quay đầu lại và hét lên: “Con không muốn cô ấy ở đây!” Giọng cô bé vang vọng. “Con không muốn cô ấy ở đây! Mẹ nói đi! Mẹ nói con sẽ không phải làm vậy đi!”
Krissi nằm vật ra sàn nhà và bắt đầu bứt tóc. Cô bé tóc nâu chạy tới ôm lấy người Krissi, rền rĩ. “Tớ sợ lắm!”
Patty đứng dậy, quay người quanh căn phòng, nhìn những bậc phụ huynh đang sợ hãi ra mặt, nhìn Diane đẩy Libby về phía cánh cửa sau lưng chị.
“Chúng tôi đã nghe kể về cô,” mẹ của Krissi ủ rũ nói, khuôn mặt thanh tú nhăn nhó. Cô ta lùi về phía Maggie Hinkel – cô bạn cùng lớp ngày xưa của Patty, người đang cảm thấy xấu hổ vì Patty. “Cô có bốn đứa con,” cô ta nói tiếp, giọng thắt lại, hai mắt ươn ướt. “Cô không thể nuôi được một trong số chúng. Cha lũ trẻ là một kẻ say xỉn. Cô đang sống nhờ vào phúc lợi xã hội, bỏ mặc những cô con gái bé bỏng một mình với… thằng khốn đó. Cô để con trai mình làm hại những bé gái. Chúa ơi, cô đã để con trai cô làm chuyện này! Chúa biết chuyện gì đã xảy ra!”
Cô bé nhà Putch đứng đó và cũng khóc thét lên, nước mắt chảy qua những ngôi sao lấp lánh trên má. Cô bé đứng vào giữa nhóm người, người đàn ông trẻ đang cố gắng nhìn vào mắt bọn trẻ và lẩm bẩm những lời an ủi dịu dàng. “Con không muốn cô ấy ở đây!” Krissi lại hét lên lần nữa.
“Ben đâu rồi, Patty?” Maggie Hinkel hỏi, con gái cô ta – cô bé có khuôn mặt dài như cán mai – đang đứng bên cạnh, mặt không chút biểu cảm. “Cảnh sát thực sự cần nói chuyện với Ben. Tôi hy vọng cô không giấu thằng bé.”
“Tôi ư? Tôi đang cố đi tìm thằng bé để làm rõ chuyện này. Làm ơn đi.” Làm ơn giúp tôi, làm ơn tha thứ cho tôi, làm ơn đừng la hét nữa.
Con gái của Maggie Hinkel vẫn im lặng, sau đó giật giật tay áo mẹ. “Mẹ, con muốn đi về.” Những cô bé khác vẫn tiếp tục nhìn nhau và gào khóc. Patty đứng đó, nhìn xuống Krissi và tay bác sĩ trị liệu vẫn đang cầm con búp bê trai được ám chỉ là Ben. Bụng cô thắt lại, dịch vị dạ dày trào lên cổ họng.
“Tôi nghĩ cô nên rời đi,” cô Cates cắn cảu nói và bế con gái lên như đang bế một đứa bé mới chập chững biết đi, hai chân cô bé đu đưa gần chạm sàn nhà khiến Cates lảo đảo vì sức nặng.
Tay bác sĩ trẻ đứng lên, chen vào giữa Patty và Cates. Anh ta định đặt tay lên vai Patty, nhưng thay vào đó lại chuyển sang Cates. Diane đang đứng ở cửa gọi cô. Nếu Diane không gọi, có lẽ Patty cũng không biết mà rời đi. Cô đang đợi họ tiến lại gần và móc mắt mình ra.
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi,” Patty choáng váng và điên cuồng hét lên. “Đó là một sự nhầm lẫn, tôi rất tiếc.”
Sau đó Lou Cates đã đứng trước mặt, túm lấy cổ tay Patty như thể hắn chưa hề mời cô vào nhà, và lôi cô ra khỏi cửa, phía sau vang lên những tiếng khóc lóc của lũ trẻ. Đâu đâu cũng có những ông bố bà mẹ, những người lớn biết cách dạy dỗ con họ, và Patty cảm thấy mình thật ngu ngốc. Không phải cảm giác lúng túng, hay ngượng ngùng, mà là sự ngu ngốc không thể tha thứ được. Cô nghe thấy những vị phụ huynh đang thì thầm dỗ dành con gái họ: con ngoan, ổn rồi, ổn rồi, cô ta đã đi rồi, giờ con an toàn rồi, cha mẹ sẽ để ý đến chuyện này hơn, nín đi, nín đi nào con yêu.
Ngay trước khi Lou Cates kéo tay cô ra khỏi phòng, Patty quay người lại và nhìn thấy Krissi Cates trong vòng tay của mẹ, mái tóc vàng che mất một mắt. Cô bé nhìn cô và nói dứt khoát, “Ben sẽ xuống địa ngục.”