Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10. Patty Day

❊ ❊ ❊

Ngày 2 Tháng 1 năm 1985

11 giờ 31 phút sáng

CÔ QUAY TRỞ VÀO NHÀ TẮM sau khi Len rời đi, điệu cười đểu cáng của gã ta vẫn khiến cô cảm thấy khó chịu, một sự giúp đỡ mà cô biết là mình không hề muốn. Bọn trẻ ùa ra khỏi phòng ngủ ngay khi nghe thấy tiếng đóng cửa, và sau một cuộc họp kín chớp nhoáng với những lời bàn tán xì xào bên ngoài cánh cửa nhà tắm, chúng quyết định để cô lại một mình và quay vào xem tivi.

Patty ôm bụng, mồ hôi trên người trở nên lạnh ngắt. Trang trại của cha mẹ cô đã mất. Cô lại thấy quặn lên trong lòng điều từ trước tới nay vẫn luôn khiến cô trở thành một cô gái ngoan, đó là nỗi lo sợ thường trực làm người thân của cô phải thất vọng, làm ơn, xin Chúa, đừng để họ phát hiện ra. Họ đã giao phó nơi này cho cô, và bản thân cô cũng muốn điều đó. Patty hình dung ra họ đứng trên những đám mây trên thiên đường, cha cô đang vòng tay ôm lấy mẹ cô và họ cùng nhìn xuống, lắc đầu, Điều gì trên thế giới này đã khiến con làm một việc như vậy chứ? Lời trách mắng ưa thích của mẹ.

Họ sẽ phải chuyển tới một thành phố khác. Ở Kinnakee chẳng có căn hộ nào, và họ sẽ phải chui rúc trong một căn hộ trong khi Patty đi xin việc ở một văn phòng nào đó. Cô vẫn luôn cảm thông với những người phải sống trong những căn hộ tập thể, suốt ngày phải nghe hàng xóm của họ cãi cọ chửi bới. Hai chân cô nhũn ra, Patty ngồi sụp xuống sàn. Cô không còn đủ sức lực để rời khỏi trang trại. Cô đã tiêu hao hết năng lượng trong những năm qua. Có những buổi sáng, Patty thậm chí còn không thể ra khỏi giường, không nhấc nổi chân ra khỏi chăn, bọn trẻ phải kéo cô dậy, giật mạnh đôi chân đang kẹt dính của cô, và trong khi nấu bữa sáng chuẩn bị cho chúng đến trường, cô mơ màng về cái chết. Một điều gì đó chớp nhoáng, cơn đau tim trong chốc lát, hay một cú tông xe đột ngột chẳng hạn. Bà mẹ của bốn đứa con bị xe buýt đâm. Và những đứa trẻ sẽ được bác Diane nhận nuôi, chị sẽ để chúng nằm nhà cả ngày trong bộ đồ ngủ, đưa chúng tới bác sĩ khi bị bệnh, và cằn nhằn cho tới khi chúng làm xong việc nhà. Patty là một người phụ nữ mong manh, yếu ớt và dễ nao núng, nhanh chóng lạc quan nhưng lại dễ dàng mất tự tin. Diane mới là người nên thừa kế trang trại. Nhưng chị ấy chẳng cần gì ở đây hết, chị đã rời đi năm 18 tuổi, làm tiếp tân tại một phòng khám ở Schieberton cách nhà gần năm mươi cây số.

Cha mẹ chấp nhận sự ra đi của chị không một tiếng phàn nàn, như thể việc đó là một phần trong kế hoạch. Patty vẫn nhớ thời học trung học, cả nhà tới xem chị biểu diễn cổ động trong một tối tháng 10 ướt át. Họ lái xe ba tiếng đồng hồ, gần như đã tới Colorado, và trời mưa nhỏ trong suốt buổi trình diễn. Khi buổi buổi diễn kết thúc (đội Kinnakee thua), trên sân là hai vị phụ huynh tóc đã hoa râm và cô em gái, ba thân hình quấn áo khoác len xù, lao đến chỗ Diana và mỉm cười với niềm tự hào vui sướng có thể khiến bạn nghĩ rằng chị ấy vừa vượt qua căn bệnh ung thư, mắt họ lấp lánh sau những cặp kính lấm tấm nước mưa.

Ed và Ann Krause đã qua đời, họ mất sớm nhưng không quá đột ngột, Diane giờ đã là quản lý ở chính phòng khám ấy, và sống trong ngôi nhà lưu động ở một bãi đỗ xe moóc sạch sẽ có vườn hoa xung quanh.

“Sống thế là đủ với chị rồi,” Diane luôn nói như vậy. “Không hình dung nổi chị muốn điều gì khác nữa.”

Đó là Diane. Có năng lực. Chị nhớ tất cả những điều nhỏ nhặt mà bọn trẻ thích, chưa bao giờ quên mua cho chúng áo phông Kinnakee mỗi năm: Kinnakee, Trái Tim của Nước Mỹ. Diane đùa với chúng rằng Kinnakee trong tiếng Ấn có nghĩa là Người Phụ Nữ Bé Nhỏ Kỳ Diệu, và bọn trẻ đã thích thú đến nỗi Patty không thể ép mình nói với chúng rằng Kinnakee chỉ có nghĩa là cục đá, con quạ hay thứ gì đó khác.

CÒI XE CỦA DIANE cắt ngang dòng suy nghĩ của cô với những tiếng pimpimpim! chào mừng như thường lệ.

“Bác Diane!” Debby rít lên, và Patty nghe thấy ba đứa con gái của mình đang đua nhau chạy ra cửa trước, hình dung ra đám tóc đuôi gà và những cặp mông bụ bẫm, sau đó tưởng tượng cảnh chúng chạy thẳng lên xe, và Diane sẽ đưa chúng đi, bỏ lại cô một mình trong ngôi nhà, nơi cô sẽ khiến mọi thứ chìm trong im lặng.

Patty kéo mình đứng dậy, lau mặt bằng chiếc khăn mốc meo. Mặt cô lúc nào cũng đỏ ửng, đôi mắt luôn vằn những tia màu hồng, vì vậy thật khó để biết cô vừa khóc lúc nào, lợi thế duy nhất khi có vẻ ngoài giống một con chuột bị lột da. Khi ra mở cửa, chị gái cô đang dỡ ba thùng đồ đựng toàn thức ăn đóng hộp và bảo lũ trẻ ra xe bê nốt đống đồ còn lại. Patty tới ngửi mùi những chiếc túi giấy đựng màu nâu, chị cô đã mang tới cả đống đồ ăn cho nhiều ngày. Đó là một ví dụ hoàn hảo cho cuộc sống thiếu thốn của Patty: Cô sống ở nông trại nhưng chưa bao giờ đủ ăn.

“Chị cũng mua cho bọn trẻ một quyển hình dán nữa,” Diane nói, vỗ tập giấy xuống bàn.

“Ôi, chị đang làm hư chúng đấy, D.”

“Chị chỉ mua một cuốn thôi, nên chúng sẽ phải chia nhau. Điều này cũng tốt đấy chứ, phải không?” Diane cười và bắt đầu pha cà phê. “Em không phiền chứ?”

“Đương nhiên là không rồi, lẽ ra em nên pha trước một chút để đó.” Patty ra tủ để tìm cốc của Diane – chị ấy thích một chiếc cốc nặng và to đùng, đã từng là của cha họ. Patty nghe thấy tiếng phun xì xì mà cô chẳng lạ gì, quay người lại và đập vào máy pha cà phê; nó luôn tắt máy giữa chừng sau khi pha được ba lượt.

Bọn nhóc đã quay trở vào, xách những chiếc túi đặt lên bàn ăn, và bắt đầu mở chúng ra khi bác Diane giục.

“Ben đâu?” Diane hỏi.

“Mmmm,” Patty ậm ừ, múc ba thìa đường vào cốc của Diane. Cô ra hiệu về phía lũ trẻ đang từ từ xếp những chiếc hộp vào tủ bếp và nhìn lên ở nhiều góc độ khác nhau, vờ như không để ý.

“Anh ấy lại gây rắc rối,” Michelle hét lên một cách hân hoan. “Thêm lần nữa.”

“Kể cho bác ấy nghe về anh Ben đi, chị biết gì nào,” Debby huých tay vào cô chị gái.

Diane quay sang Patty và nhăn mặt, rõ ràng là đang chờ đợi một chuyện gì như rủi ro tai nạn hoặc tổn thương gì đó.

“Các con, bác D vừa mua một quyển hình dán…”

“Hãy vào phòng chơi với nó đi để bác nói chuyện với mẹ các cháu.” Diane luôn nói với chúng bằng giọng nghiêm khắc hơn so với Patty, đó là Diane trong vai người giả vờ thô lỗ giống Ed Krause, cha đã càu nhàu và quát tháo họ ầm ĩ với những lời ca thán cường điệu mà hai chị em đã biết từ khi còn nhỏ rằng ông chỉ đang trêu chọc họ mà thôi. Patty đưa ánh nhìn van nài về phía Michelle.

“Ôi trời, là một cuốn hình dán!” Michelle tuyên bố bằng giọng nhiệt tình hơi thái quá, con bé luôn cảm thấy vui sướng khi được là một phần trong kế hoạch của người lớn. Và khi Michelle vờ muốn một thứ gì đó, y như rằng Libby sẽ nghiến răng và tỏ ý muốn sở hữu.

Cô biết tất cả những điều đó về bọn trẻ, nhưng không bao giờ nhớ. Có chuyện gì với cô vậy, khi những nét tính cách riêng biệt của lũ trẻ luôn làm cô ngạc nhiên?

“Em muốn ra nhà xe không?” Diane hỏi, vỗ nhẹ vào những điếu thuốc trong túi của chị.

“Ồ,” đó là toàn bộ câu trả lời của Patty. Diane cứ bỏ thuốc rồi hút trở lại ít nhất là hai lần mỗi năm, năm nào cũng vậy từ hồi chị 30 tuổi. Giờ chị đã 37 tuổi (và trông còn thảm hại hơn nhiều so với Patty, da mặt chị sần sùi như da rắn,) và Patty từ lâu đã học được rằng việc tốt nhất nên làm chính là im lặng và để cho chị ngồi hút thuốc trong nhà xe. Cũng giống như mẹ đã làm với cha cô. Dĩ nhiên, ông đã chết vì ung thư phổi không lâu sau sinh nhật tuổi 50.

Patty đi theo chị gái, hít sâu một hơi lấy lại tinh thần, sẵn sàng nói cho Diane biết rằng trang trại đã mất, và chờ xem liệu chị ấy có hét lên về việc Runner đã tiêu xài một cách phung phí, còn cô đã để cho hắn ném tiền qua cửa sổ, hay chị ấy chỉ im lặng, gật đầu một cái duy nhất.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra với Ben?” Diane hỏi, ngồi vào chiếc ghế bằng vải bạt, hai trong số những dây đai bắt chéo đã hỏng và rủ xuống sàn. Chị châm một điếu thuốc, và xua khói ra xa Patty.

“Ôi, không hẳn như vậy, đó không phải điều gì đó kỳ quặc. Ý em là hơi kỳ, nhưng… thằng bé đã nhuộm tóc màu đen. Điều này nghĩa là sao?”

Cô đợi Diane bật cười, nhưng chị chỉ ngồi im lặng.

“Ben dạo này thế nào, Patty? Nhìn chung thì thằng bé ra sao?

“Ôi, em không biết. Có vẻ tâm trạng.”

“Lúc nào nó chẳng tâm trạng. Thậm chí khi còn bé tí, nó cũng giống một con mèo. Chỉ rúc lại gần được một giây, rồi sau đó nó sẽ nhìn em như thể không biết em là ai.”

Quả đúng thế, khi mới 2 tuổi, Ben đã là một đứa nhỏ lạ lùng. Nó đòi hỏi được yêu thương ra mặt, nắm lấy một đầu ti hoặc một cánh tay, nhưng ngay khi có đủ tình yêu thương, rất nhanh thôi, nó sẽ hoàn toàn ủ rũ, giả bộ chết cho tới khi bạn để nó đi. Cô đã đưa nó tới bác sĩ, và Ben nằm đờ ra, hai môi mím chặt, một đứa trẻ có chiếc cổ rùa khắc kỷ với khả năng lì lợm khiến người khác phải lo lắng. Thậm chí đến bác sĩ cũng phát sợ, tặng cho nó một cây kẹo que và dặn cô quay trở lại trong sáu tháng nữa nếu thằng bé lại bị như vậy. Và Ben thì lúc nào chẳng vậy.

“Vâng, tâm trạng ủ rũ không phải là tội,” Patty nói. “Runner cũng luôn có tâm trạng.”

“Không giống như vậy, Runner là một tên khốn. Ben luôn có vẻ khác biệt so với hắn ta.”

“Chà, thằng bé mới 15 tuổi,” giọng cô nhỏ dần rồi chìm vào im lặng. Cô nhìn thấy một lọ đinh cũ trên giá, cứ nghĩ rằng đã bỏ nó đi sau khi cha mất. Trên lọ dán một mẩu băng dính có ghi chữ Đinh với những nét dài vuông vắn.

Sàn bê-tông trong nhà xe trơn và lạnh hơn cả không khí. Ở một góc, chiếc bình cũ đựng nước đã đóng đá, làm nứt vỡ những đường nối bằng nhựa. Không khí đặc quánh khói thuốc của Diane. Dù vậy, thật kỳ cục là cô vẫn thấy thoải mái khi ở đây, giữa những vật dụng cũ kỹ của cha cô: những chiếc cào với răng cong queo, những chiếc rìu cán dài, các kệ chất đầy lọ đựng bu-lông, ốc vít và vòng đệm. Thậm chí có cả một chiếc thùng đá bằng sắt, phần đế đã lốm đốm gỉ mà cha cô từng đựng những chai bia lạnh trong lúc nghe tường thuật các trận đấu bóng trên đài.

Cô thấy bất an khi Diane hầu như không nói câu gì, bởi chị là người thường hay góp ý, ngay cả khi không thật sự có ý tưởng gì. Cô càng lo sợ hơn khi thấy Diane đang bất động, vẫn chưa tìm ra phương án giải quyết nào, vì Diane thuộc tuýp người hành động, chị ấy không bao giờ chỉ ngồi đó và nói suông.

“Patty. Chị phải nói với em điều mà chị đã nghe được. Theo bản năng mách bảo thì chị sẽ không kể đâu, bởi đương nhiên là chuyện đó không đúng. Nhưng là một bà mẹ thì em cần biết, và… chết tiệt, nói sao nhỉ, chỉ là em nên biết.”

“Vâng.”

“Ben đã bao giờ chơi với bọn con gái theo cách mà ai đó có thể hiểu nhầm không?”

Patty chỉ nhìn chằm chằm.

“Theo cách mà người ta có thể sẽ nghĩ sai về… tình dục?”

Patty gần như bị nghẹn. “Ben ghét bọn con gái!” Cô cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ. “Nó hầu như chẳng biết làm gì với bọn con gái.”

Diane châm một điếu thuốc khác, gật đầu căng thẳng. “Vậy hả, tốt rồi. Nhưng còn một chuyện khác nữa. Một người bạn của chị đã kể về tin đồn rằng ở trường, một vài cô bé chạc tuổi Michelle gì đó bàn tán về việc đã hôn Ben và có thể thằng bé đã chạm vào người chúng hay gì đó. Có thể còn hơn thế. Những gì mà chị nghe được còn tệ hơn.”

“Ben ư? Chị phải thấy điều đó hoàn toàn điên rồ chứ.” Patty đứng dậy, tay chân cô như cuồng lên nhưng lại không thể nghĩ ra nên làm gì. Cô đi đi lại lại, hết sang trái lại sang phải, như một con thú điên cuồng, và quay trở lại chỗ ngồi. Một sợi dây trên ghế của cô bung ra.

“Chị biết điều đó thật điên rồ. Hoặc có thể chỉ là hiểu nhầm.”

Đó là những điều tồi tệ nhất mà Diane có thể nói. Ngay sau khi chị cô nói ra điều này, Patty biết rằng đó chính xác là những gì cô đang lo sợ. Khả năng ấy – sự hiểu nhầm – có thể biến chuyện này thành một điều gì đó. Một cái vỗ nhẹ lên đầu cũng có thể là một sự mơn trớn ở lưng, một nụ hôn vào môi, hoặc cũng có thể mái nhà đang sập xuống.

“Hiểu nhầm ư? Ben sẽ không hiểu nhầm một nụ hôn. Hoặc đụng chạm vuốt ve. Không phải với một cô bé con. Nó không phải là một đứa hư hỏng. Nó chỉ lạ lùng, chứ không bệnh hoạn. Thằng bé không bị mất trí.” Patty đã dành cả cuộc đời cô để thề rằng Ben không kỳ quặc, mà chỉ là một đứa trẻ bình thường. Nhưng giờ thì cô đã thừa nhận rằng thằng bé kỳ quặc. Nhận thức này đến bất thình lình, như cảm giác bị tóc tạt vào mặt khi đang lái xe.

“Chị sẽ nói với họ rằng nó không làm vậy chứ?” Patty hỏi, cùng lúc hai hàng nước mắt trào ra, má cô ướt nhèm.

“Chị có thể nói với mọi người ở Kinnakee, tất cả mọi người ở bang Kansas này rằng nó không làm vậy, nhưng mọi việc có thể chưa kết thúc ở đó. Chị không biết. Chị không biết nữa. Chị vừa nghe tin chiều qua, nhưng chuyện này có vẻ đang trở nên… nghiêm trọng hơn. Suýt nữa thì chị đã tới đây ngay. Sau đó, chị dành cả đêm để tự thuyết phục bản thân rằng chuyện này chẳng có gì cả. Rồi chị thức dậy vào buổi sáng và nhận ra rằng chuyện này thực sự nghiêm trọng.”

Patty hiểu cảm giác ấy, dư vị của một giấc mơ, giống như cô bật dậy từ một cơn ác mộng vào lúc 2 giờ sáng và cố gắng tự nhủ rằng trang trại sẽ ổn thôi, rằng năm nay sẽ vực lại được, và rồi sau đó cảm thấy nôn nao khi thức giấc lúc chuông báo thức kêu vài giờ sau đó. Thật kinh ngạc khi bạn có thể dành vài giờ trong đêm vờ rằng mọi thứ đều ổn, và chỉ ba mươi giây khi trời sáng, lại nhận ra rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy.

“Vậy chị đã tới đây với đồ tạp hóa và một cuốn sách dán hình cùng với câu chuyện về Ben mà chị muốn nói với em.”

“Như những gì chị đã nói…” Diane nhún vai đầy cảm thông, xòe rộng bàn tay trừ những ngón đang kẹp thuốc lá.

“Vậy giờ chuyện gì sẽ xảy ra? Chị có biết tên những cô bé đó không? Liệu có đứa nào sẽ gọi điện hoặc kể lại với em không, hoặc nói với Ben? Em cần phải tìm Ben.”

“Nó đâu rồi?”

“Em không biết. Em và Ben đã cãi nhau về tóc của nó. Thằng bé đã đạp xe đi rồi.”

“Vậy có chuyện gì với tóc của nó?”

“Em không biết, Diane! Không biết chuyện quái quỷ gì đang diễn ra nữa?”

Nhưng dĩ nhiên Patty biết rằng điều đó thực sự có vấn đề. Cô cần phải tìm hiểu mọi chuyện một cách kỹ càng.

“Thật ra, chị không nghĩ là phải gấp thế đâu,” Diane nhẹ nhàng nói. “Chị không nghĩ chúng ta cần nó phải có mặt ở nhà ngay lúc này, trừ phi em muốn như vậy.”

“Em muốn nó về nhà ngay lúc này.”

“Được rồi, giờ hãy bắt đầu gọi cho mọi người xem. Em có thể đưa cho chị danh sách những đứa bạn của nó và chị sẽ gọi điện.”

“Em thậm chí còn không biết nó đang chơi với những ai nữa,” Patty ngán ngẩm đáp. “Nó đã nói chuyện với ai đó sáng nay, nhưng không nói là ai.”

“Hãy nhấn nút gọi lại đi.”

Chị gái cô làu bàu, dùng đế giày dập thuốc lá, kéo Patty ra khỏi ghế, và dẫn cô vào trong nhà. Diane quát lũ trẻ hãy ở yên trong phòng khi cánh cửa phòng ngủ hé ra, rồi chị đi tới chỗ điện thoại, bấm thẳng xuống nút gọi lại bằng một ngón tay to. Những âm thanh trầm bổng của các con số phát ra từ ống nghe − bipBipBIPbipbipbupBIP − và trước khi chuông điện thoại reo, Diane đã dập máy.

“Là số của chị.”

“À đúng. Em đã gọi sau bữa sáng để hỏi xem khi nào chị đến.”

Hai chị em ngồi xuống bàn, và Diane rót thêm cà phê vào cốc.

“Chúng ta cần tìm Ben về nhà,” Patty nói.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.