Ngày 3 tháng 1 năm 1985
0 giờ 02 phút sáng
HỌ DỪNG XE BÊN NGOÀI NHÀ DIONDRA, lũ chó đang sủa nhặng lên như mọi khi, như thể chúng chưa bao giờ nhìn thấy ô tô, con người, hay thậm chí cả Diondra. Ba người vào nhà bằng cổng sau, Diondra bảo Ben và Trey cởi quần áo ra trước cửa trượt để họ không nhỏ máu khắp nhà. Cởi hết ra đi, gom vào một đống và chúng ta sẽ đốt chúng.
Những con chó sợ Trey. Chúng sủa nhưng không dám đến gần – hắn đã từng đánh con màu trắng nhừ tử và kể từ đó tất cả chúng chỉ đi quanh hắn một cách thận trọng. Trey cởi áo sơ-mi qua đầu một cách mạnh mẽ như những anh chàng trong phim thường làm, sau đó cởi khuy quần, mắt nhìn Diondra như thể họ chuẩn bị làm tình, và đây là một màn dạo đầu nóng bỏng. Ben cũng cởi áo theo cách của Trey, kéo quần xuống, chiếc quần da ướt đẫm mồ hôi, và lũ chó chồm lên người cậu, đánh hơi đũng quần, liếm tay cậu, như thể chúng sẽ cắn xé cậu và nhai ngấu nghiến. Ben đẩy một con ra, chắn một tay lên mõm nó, đẩy mạnh, ngay lập tức nó lại hung hãn chồm tới, chảy đầy nước dãi.
“Nó muốn liếm của quý của cậu đấy, anh bạn.” Trey phá lên cười. “Cậu sẽ làm chuyện đó bất cứ chỗ nào có thể, đúng không?”
“Anh ấy sẽ không được động vào em nữa, vậy tốt hơn hết là nên làm vậy,” Diondra gắt gỏng trong lúc vặn vẹo đầu một cách khó chịu. Cô cởi quần jeans, những vạch màu rám nắng đánh dấu vị trí chiếc quần lót mà lẽ ra cô nên mặc, chỉ có da thịt trắng hếu và vùng lông đen. Sau đó Diondra cởi áo len và đứng đó với độc chiếc áo lót, ngực cô căng tròn, những vết rạn da chạy dọc theo đầu vú.
“Gì vậy?” Cô nói với Ben.
“Không có gì, em nên vào trong đi.”
“Cám ơn anh, thiên tài của em.” Diondra đá quần áo mình thành một đống và bảo Trey – bằng cách nào đó cô ám chỉ rõ là đang nói về Trey – cô sẽ đi lấy ga bật lửa.
Trey đá quần jeans của hắn vào giữa, đứng đó trong chiếc quần lót xanh, nói với Ben rằng cậu đã thất bại trong việc chứng tỏ bản thân.
“Tôi không nhìn nhận theo cách đó,” Ben lẩm bẩm, nhưng khi Trey hỏi Gì cơ? thì cậu chỉ lắc đầu. Một con chó lại chồm lên người cậu, cào cào chân vào đùi cậu, cố gắng liếm vết máu dính trên bụng. “Tránh xa tao ra,” Ben quát, và khi con chó nhảy lên, cậu tung ra một cú tạt trái. Con chó gầm gừ, con thứ hai cũng bắt đầu hằm hè, con thứ ba nhe nanh sủa váng lên. Ben trần truồng nhảy lùi vào trong nhà và quát, “Cút!” Lũ chó chỉ rút lui khi Diondra quay ra.
“Bọn chó thường kính nể sức mạnh,” Trey nói, hơi bĩu môi trước cơ thể Ben. “Bụi hoa đỏ đẹp đấy.”
Trey nắm lấy bình ga bật lửa từ Diondra – vẫn đang khỏa thân từ bụng bầu trở xuống, rốn lồi ra ngoài bằng đầu ngón tay cái. Trey phun ga lên đống quần áo, bấm bật lửa, và BÙM! Đống quần áo bùng lên khiến Trey trượt lùi về phía sau hai bước suýt ngã. Đây là lần đầu tiên Ben thấy hắn lúng túng như một tên ngốc. Diondra quay mặt đi vờ như không thấy vì không muốn làm Trey xấu hổ. Điều này khiến Ben thấy buồn hơn bất cứ việc gì trong tối nay: người phụ nữ mà cậu muốn lấy làm vợ, người phụ nữ mang trong mình giọt máu của cậu, tỏ vẻ duyên dáng với một người đàn ông khác, nhưng chưa bao giờ làm vậy Ben.
Cậu cần phải khiến Diondra tôn trọng mình.
CẬU MẮC KẸT TẠI NHÀ DIONDRA, nhìn họ hút thêm ma túy. Cậu không thể về nhà mà không có xe – trời quá lạnh, tuyết lại rơi dày đặc, gió đang thổi thốc xuống ống khói. Nếu trời chuyển bão tuyết, những con bò còn lại sẽ đông cứng và chết rét trước sáng mai nếu những người nông dân lười nhác kia không làm điều gì đó. Tốt thôi. Điều này sẽ dạy cho họ một bài học. Ben lại cảm thấy cơn giận giữ phẫn nộ đang dâng lên trong người cậu.
Phải dạy cho họ một bài học nhớ đời. Tất cả những kẻ đáng ghét dường như chưa bao giờ gặp bất cứ rắc rối nào, những kẻ luôn gặp thuận lợi – chết tiệt, thậm chí cả Runner, một kẻ nát rượu như thế, dường như cũng ít gặp phiền phức hơn Ben. Có rất nhiều người đáng phải nhận một bài học, đáng được dạy dỗ giống như Ben để hiểu rằng, chẳng có thứ gì đến dễ dàng hết, hầu hết mọi việc đều phải trải qua cay đắng.
Diondra đã vô tình đốt cả quần jeans của cậu cùng với chiếc quần da. Vậy nên cậu đang mặc chiếc áo len màu tía to đùng của Diondra, và đi đôi tất Polo màu trắng mà cô đã nhắc hai lần là phải trả lại. Họ đang ngồi đó giết thời gian, sự kiện quan trọng đã kết thúc, Ben vẫn băn khoăn về ý nghĩa của việc đó, liệu cậu có thực sự cầu nguyện tới quỷ dữ, liệu cậu có thực sự cảm nhận được sức mạnh đó không. Hay toàn bộ chuyện này chỉ là trò bịp bợm, hoặc thứ gì đó bạn buộc bản thân phải tin – giống như một bảng cầu cơ hoặc một thằng hề giết người trên chiếc xe tải màu trắng. Có phải cả ba đều ngầm tin rằng họ đã thực sự làm lễ hiến tế Sa-tăng, hay đó chỉ là cái cớ để tìm kiếm cảm giác mạnh và khiến mọi thứ rối tung lên?
Họ nên sớm bỏ ma túy. Đó là một thứ rẻ tiền, thậm chí cả cần sa cũng hạ giá để cạnh tranh, như thể nó xuất hiện để hủy hoại con người, khiến con người trở nên xấu xa.
Trey đã ngủ gật trong lúc xem tivi, mới đầu mắt hắn chớp chớp, bắt đầu gà gật, rồi ngửa ra đằng sau. Sau đó hắn đổ sụp người xuống và ngủ thiếp đi.
Diondra nói cô phải đi vệ sinh, vậy nên Ben chỉ ngồi trơ ra đó trong phòng khách, ước rằng cậu đang ở nhà. Ben đang hình dung ra những tấm chăn, hình dung ra cậu đang nằm trên giường và nói chuyện với Diondra qua điện thoại. Cô chưa bao giờ gọi điện từ nhà, và Ben cũng không được phép gọi cho cô bởi nếu biết được bố mẹ cô sẽ phát điên. Do đó Diondra sẽ mang theo thuốc lá và ngồi trong bốt điện thoại gần trạm xăng hoặc trong trung tâm mua sắm. Đó là điều duy nhất cô làm vì cậu và khiến cậu cảm thấy vui, Ben rất thích những lúc cô nỗ lực như thế. Có lẽ cậu thích nghĩ về việc nói chuyện với Diondra hơn là thực sự làm việc đó, gần đây cô quá xấu tính những lúc họ ở bên nhau. Ben lại nghĩ đến con bò đẫm máu kia và ước cậu có thể lấy lại khẩu súng, Diondra đang réo tên cậu từ phòng ngủ.
Ben vòng qua góc hành lang và thấy cô đang đứng gần chiếc điện thoại màu đỏ chói, mặt hơi hếch lên và chỉ nói, “Anh gặp rắc rối lớn rồi,” sau đó nhấn nút.
“Chào Dio, Megan đây. Tớ thực sự chết khiếp vì Ben Day, cậu đã biết chuyện đó chưa, hắn ta đã cưỡng bức tất cả những cô bé đó? Em gái tớ đang học lớp 6. Ơn Chúa nó vẫn ổn, nhưng chuyện này thật bệnh hoạn. Tớ đoán cảnh sát đã bắt hắn. Hãy gọi lại cho tớ nhé.”
Sau đó là tiếng dập máy và một tiếng vo vo rồi một giọng nữ trầm khác vang lên. “Diondra, Jenny đây. Tớ đã nói với cậu rằng Ben Day có liên quan đến quỷ dữ mà, cậu đã nghe câu chuyện khủng khiếp đó chưa? Tớ đoán hắn đang chạy trốn cảnh sát và sẽ có một cuộc họp quan trọng ở trường vào ngày mai. Chẳng biết nữa, tớ chỉ muốn biết liệu cậu có tới trường ngày mai không.”
Diondra đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như thể muốn đập nát nó, như thể chiếc điện thoại là một con vật cô có thể tùng xẻo. Cô quay sang nhìn Ben và hét lên, “Chuyện quái gì thế?” Mặt Diondra đỏ bừng và nhăn nhó, và ngay lập tức Ben đã thốt lên một câu sai lầm. “Tốt hơn anh nên về nhà.”
“Anh nên về nhà sao? Chuyện quái quỷ gì thế Ben, chuyện quái gì đang diễn ra vậy?”
“Anh không biết, đó là lý do anh nên về nhà.”
“Không không không không, anh chàng bám váy mẹ à. Anh là một cậu bé bám váy vô dụng. Gì nào, giờ anh sẽ về nhà, đợi cảnh sát đến bắt đi và để mặc em một mình ở đây trong lúc anh ngồi tù sao? Để lại em ngồi đây chờ ông bố chết tiệt của em trở về? Với đứa bé chết tiệt mà em không thể từ bỏ hay sao?”
“Vậy em muốn anh phải làm gì, Diondra?” Về nhà. Cậu vẫn giữ ý nghĩ đó.
“Chúng ta sẽ rời thành phố trong đêm nay. Em còn 200 đô-la tiền mặt bố mẹ để lại. Anh có bao nhiêu tiền ở nhà?” Khi Ben chưa kịp trả lời ngay – tâm trí cậu đang hướng về Krissi Cates, về việc liệu chiếc hôn đó có khiến cậu bị bắt, liệu tin đồn đó có bao nhiêu sự thật, và liệu cảnh sát có đang thực sự truy tìm cậu hay không – thì Diondra tiến đến và tát cậu một cái thật mạnh. “Anh có bao nhiêu tiền ở nhà?”
“Anh không biết. Anh có chút tiền tiết kiệm, và mẹ anh thường giấu một vài trăm ở đâu đó trong nhà. Nhưng anh không biết ở chỗ nào.”
Diondra ngúng nguẩy, nheo một mắt và nhìn đồng hồ báo thức. “Mẹ anh có hay thức khuya không? Liệu giờ này bà ấy còn thức không?”
“Có, nếu như cảnh sát đang ở đó.” Còn nếu không, giờ bà đã ngủ, ngay cả khi mẹ cậu đang sợ hãi. Bà chưa bao giờ tổ chức lễ đón giao thừa, luôn đi ngủ trước 12 giờ.”
“Chúng ta sẽ tới nhà anh, nếu không thấy xe cảnh sát, chúng ta sẽ vào trong. Anh có thể lấy tiền, chuẩn bị một ít quần áo, sau đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi chết tiệt này.”
“Rồi sau đó thì sao?”
Diondra bước tới, vuốt ve bên má vẫn còn sưng của cậu. Chì kẻ mắt của cô lem xuống má, nhưng cậu vẫn thấy trong mình có thứ gì đó trào dâng. Tình yêu? Sức mạnh? Một thứ gì đó tốt đẹp.
“Ben yêu quý, em là mẹ của con anh, đúng không?” Cậu khẽ gật đầu. “Được rồi, vậy hãy đưa em đi khỏi thành phố này. Hãy đưa tất cả chúng ta rời khỏi đây. Em không thể đi mà không có anh. Chúng ta cần phải đi. Thẳng về miền tây. Chúng ta có thể cắm trại ngoài trời, ngủ trong xe hơi, sao cũng được. Nếu không anh sẽ phải ngồi tù, và em sẽ chết với cha em. Ông ấy sẽ bắt em sinh đứa bé ra và sau đó giết chết em. Anh sẽ không muốn con mình trở thành trẻ mồ côi phải không? Chúng ta có thể giải quyết chuyện này, đúng không? Vậy thì đi thôi.”
“Anh không hề làm những gì họ nói, không làm gì những cô bé đó cả,” rốt cuộc Ben cũng thì thầm. Diondra tựa vào vai cậu, những lọn tóc xoăn cong lên, dính vào miệng cậu.
“Ai quan tâm anh có làm hay không chứ?” Cô nói vào ngực cậu.