Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

TÔI CÓ NHIỆM VỤ PHẢI TÌM RA RUNNER, nhưng tất cả vẻ hồ hởi, đầy tham vọng của tôi đã đổ sụp xuống sàn nhà, chẳng khác nào một chiếc váy ngủ bẩn cạnh giường. Tôi không thể dậy nổi, ngay cả khi nghe thấy tiếng lũ trẻ đang lạch bạch ngang qua nhà. Tôi hình dung ra chúng trong những đôi ủng cao su to, bước từng bước nặng nề, để lại những vết chân trên con đường lầy lội tháng 3, nhưng tôi vẫn không thể nhấc mình lên được.

Tôi thức giấc sau một cơn ác mộng, giấc mơ mà bạn vẫn tự nhủ với mình rằng nó chẳng có ý nghĩa gì hết, đừng bận tâm bởi đó chỉ là một giấc mơ, đơn giản chỉ là một giấc mơ mà thôi. Cơn ác mộng bắt đầu ở trang trại, cũng không hẳn là trang trại bởi nó quá sáng sủa và sạch sẽ, nhưng tôi lại cảm giác chính là nó. Phía chân trời màu cam đằng xa, Runner đang phi ngựa về phía trang trại, hú lên như một tay cao bồi miền Tây xưa. Khi ông ta tới gần hơn – xuống ngọn đồi và đi qua chiếc cổng – tôi nhận thấy đó thực ra chỉ là một thứ kỳ quái lung lay, ọp ẹp. Nửa trên là ngựa, nhưng nửa dưới là sắt, mỏng manh như chiếc cáng bệnh viện. Con ngựa hí lên điên loạn trước mặt tôi, rướn cổ cố thoát ra khỏi phần sắt phía dưới. Runner nhảy xuống, con ngựa lăn đi, một bánh xe đã hỏng, chẳng khác nào chiếc xe đẩy khập khiễng khó chịu trong siêu thị. Con ngựa dừng lại gần một gốc cây, hai mắt trắng dã, vẫn đang vật lộn để thoát khỏi chiếc xe.

“Đừng lo,” Runner nhếch mép nhìn con ngựa. “Ta đã trả tiền mua nó.”

“Cha vừa có một vụ giao dịch tệ đấy,” tôi nói.

Runner nghiến răng và đứng sát vào tôi.

“Mẹ con nói nó ổn mà,” ông ta càu nhàu.

Đúng thế! Tôi nghĩ, mẹ vẫn còn sống. Ý nghĩ này có vẻ chắc chắn, giống như viên đá cuội trong túi tôi. Mẹ vẫn còn sống, và tôi thật ngu xuẩn, suốt những năm qua tôi chỉ nghĩ hoàn toàn ngược lại.

“Tốt hơn hết con nên chữa trị bàn tay kia trước đã,” Runner nói và chỉ vào ngón tay đeo nhẫn bị cụt của tôi. “Ta đem cho con những thứ này. Hy vọng con sẽ thích chúng hơn con ngựa.” Ông ta cầm lên một chiếc túi nhung mỏng, thường dùng để đựng những chữ cái trong trò chơi ô chữ, và lắc lắc.

“Con thích con ngựa,” tôi nói, và cố xua đi cảm giác khó chịu. Con ngựa đã bị tách nửa người phía sau khỏi chân kim loại và đang chảy thứ dầu đỏ lòm lẫn thịt xuống mặt đất.

Runner đổ ra tám, chín ngón tay từ trong chiếc túi của ông ta. Mỗi lần nhặt một ngón trông có vẻ giống ngón tay mình lên, tôi lại nhận ra đó là một ngón út, một ngón tay của đàn ông, một ngón có kích cỡ và màu sắc không giống ngón tay của tôi.

Runner bĩu môi. “Lấy đại một ngón đi. Quan trọng gì chứ.”

Tôi nhặt một ngón gần giống ngón tay cụt của tôi, và Runner khâu nó vào, con ngựa bị thương đang hét lên phía sau chúng tôi – tiếng hét của một người phụ nữ, khiếp đảm và giận dữ. Runner phi một cái xẻng vào con ngựa và người nó đứt làm đôi, giật giật trên mặt đất, không di chuyển được nữa.

“Đó,” Runner nói và chép miệng. “Tốt như mới nhé.”

Giữa hai ngón tay thon thả của tôi, một ngón cái nằm chềnh ềnh, những đường chỉ thô to và qua quýt. Đột nhiên Peggy – bạn gái của Runner – xuất hiện và nói, “Anh yêu, mẹ con bé không có ở đây, nhớ không? Chúng mình đã giết chết cô ta.”

Runner đập tay lên trán giống như một người quên mua sữa về nhà, và nói, “Đúng. Đúng vậy. Ta đã giết hết mấy đứa con gái, trừ Libby.” Cả ba chúng tôi đứng chớp mắt nhìn nhau, không khí trở nên khó chịu. Sau đó Runner quay trở lại chỗ con ngựa, nhặt lên chiếc xẻng mà giờ đã biến thành một chiếc rìu.

Tôi giật phắt người tỉnh giấc, một tay hất đổ chiếc đèn ngủ xuống sàn nhà. Khi tôi trở mình và nhìn chiếc đèn sáng nằm dưới sàn thì trời đã gần sáng, tự hỏi liệu bóng đèn có làm cháy một lỗ trên tấm thảm không. Giờ thì trời đã sáng hẳn và tôi vẫn không thể cử động.

Nhưng đèn sáng trong phòng Ben. Ý nghĩ thực sự đầu tiên trong đầu tôi: đêm đó, đèn đã sáng trong phòng Ben và có tiếng người đang nói. Tôi đã không muốn nghĩ nhiều về điều này nhưng nó cứ lởn vởn trong đầu tôi. Tại sao một kẻ giết người điên loạn lại vào phòng của Ben, đóng cửa lại, bật đèn lên và nói nhảm?

Đèn đã sáng trong phòng Ben. Hãy bỏ qua tất cả những thứ khác: một Lou Cates muốn báo thù, một Runner phát điên vì nợ, một băng nhóm giang hồ muốn dạy cho Runner một bài học bằng cách giết chết gia đình ông ta. Hãy bỏ qua tiếng thét mà tôi nghe thấy, tiếng thét – tôi nghĩ là khá lớn – có thể không phải của Ben. Nhưng anh đã không ở nhà lúc tôi đi ngủ, và khi tôi thức giấc thì đèn trong phòng anh đang sáng. Tôi nhớ rằng đã cảm thấy nhẹ nhõm khi biết Ben đã về nhà vì đèn trong phòng anh sáng, và cuộc cãi lộn giữa anh và mẹ đã kết thúc, ít nhất là trong ngày hôm ấy. Anh đang nói chuyện trong phòng, có thể bằng chiếc điện thoại mới mua, có thể là anh tự nói một mình, nhưng đèn đã sáng.

Còn Diondra là ai?

Tôi chuẩn bị tinh thần ra khỏi giường, hất chăn sang một bên – vỏ chăn xám xịt và có mùi khó chịu từ cơ thể tôi. Không biết đã bao lâu rồi tôi chưa thay chăn. Và tôi tự hỏi không biết người ta thường thay chăn bao lâu một lần? Đây là một trong những điều tôi không được học. Tôi thường thay chăn đệm sau khi làm tình, đó là điều mà tôi học được từ một bộ phim trên tivi cách đây vài năm: Glenn Close, diễn viên trong một bộ phim giật gân, vừa mới làm tình và đang thay chăn, ga. Tôi không thể nhớ được phần còn lại, bởi tất cả những gì tôi nghĩ lúc đó là: Chà, mình đoán mọi người sẽ thay ga giường sau khi làm tình. Điều này có lý, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ về nó. Tôi lớn lên khá hoang dã, và gần như giữ nguyên bản tính ấy.

Cuối cùng tôi cũng bước xuống giường, đặt chiếc đèn ngủ trở lại bàn và đi lòng vòng ra phòng khách, rón rén bước tới chỗ máy trả lời tự động, để nó không biết rằng tôi đang để ý xem có tin nhắn hay không. Tôi gần như đã huýt sáo, hai chân bước về phía trước – chẳng có gì thay đổi ở đây, chỉ là ra ngoài đi dạo thôi. Bác Diane chưa gọi lại. Bốn ngày và chẳng có tin nhắn nào từ bác Diane.

Ổn thôi, chẳng hề gì, tôi còn có một gia đình khác.

BEN ĐANG ĐỢI SẴN khi tôi tới thăm lần này. Tôi còn chưa kịp chuẩn bị thì anh đã ở trước mặt, đang ngồi im phía sau tấm kính, hai mắt lơ đãng như một ma-nơ-canh mặc bộ quần áo liền thân. Tôi muốn bảo anh đừng làm thế nữa bởi điều đó khiến tôi sởn tóc gáy, nhưng tôi không nói gì bởi tại sao anh lại khiến tôi sởn tóc gáy? Trừ phi tôi vẫn không hoàn toàn tin rằng anh vô tội.

Tôi chưa hoàn toàn tin tưởng vào điều này, tôi đoán vậy.

Tôi ngồi xuống, chiếc ghế vẫn còn ấm hơi người ngồi trước đó, hơi ấm ở nơi này mang lại cảm giác hoàn toàn thân thuộc. Tôi dịch người để ngồi ngay ngắn trên ghế, cố tạo vẻ mặt thân thiện, nhưng khi nhấc ống nghe lên nó vẫn còn dính mồ hôi của người dùng trước, và dù vẻ mặt tôi thế nào đi nữa, tôi cũng đã khiến Ben cau mày.

“Em ổn chứ?” Anh hỏi, và tôi gật đầu. Phải, chắc chắn rồi, hoàn toàn ổn.

“Cuối cùng em cũng quay lại,” anh nói. Giờ anh đang nở một nụ cười – đầy thận trọng đúng kiểu của Ben. Trong một bữa tiệc gia đình vào ngày cuối cùng của năm học, anh cũng có vẻ mặt tương tự, giống một cậu nhóc trong thư viện bị bắt phải im mồm.

“Em đã quay lại.”

Ben có một khuôn mặt đẹp, không đẹp trai nhưng ưa nhìn, khuôn mặt của một người tốt. Anh nhìn thẳng xuống hai tay khi thấy tôi ngắm nhìn mình. Giờ thì chúng đã to hơn so với ngày trước, đôi bàn tay của một nghệ sĩ dương cầm, dù chúng tôi chưa bao giờ chơi đàn. Chúng đầy sẹo, chẳng có gì ấn tượng, chỉ là những vết màu hồng thẫm từ những vết kẹp hoặc đứt tay. Thấy tôi đang nhìn, anh liền giơ một tay lên, chỉ vào vết thương sâu nhất và nói, “Tai nạn polo.”

Tôi cười vì biết thừa đó chỉ là một câu nói đùa.

“Thực ra em biết đó là gì không?” Ben nói. “Đó là vết sẹo từ một con bò, con Vàng 5, em có nhớ con bò đáng ghét đó không?”

Chúng tôi chỉ có một khu chuồng nhỏ, nhưng chưa bao giờ đặt tên cho những con bò, đó không phải là một ý hay. Thậm chí khi còn là một đứa trẻ, tôi cũng chẳng hứng thú gì với Bossy hoặc Hank hoặc Sweet Belle bởi chúng sẽ bị đưa tới lò mổ ngay khi đủ lớn, tôi nhớ là khoảng mười sáu tháng. Khi chúng được một năm, bạn bắt đầu rón rén đi quanh, liếc chúng với ánh mắt khó chịu và bối rối như thể một vị khách trong nhà bạn vừa mới xì hơi. Vậy nên thay vì đặt tên cho chúng, mỗi năm, chúng tôi lại gắn các thẻ màu cho chúng trong kỳ sinh nở, đánh dấu các con bò mẹ với lũ bê con: Xanh lá 1, Đỏ 3, Xanh dương 2, lần lượt chui ra từ những con bò mẹ nằm trên mặt sàn lầy lội trong chuồng nuôi, những đôi chân non nớt đang cố giữ thăng bằng trên mặt sàn đầy phân và nước tiểu. Người ta nghĩ đám gia súc là những con vật ngu ngốc và dễ bảo, nhưng những con bê thì sao? Chúng hiếu động, thích đùa nghịch, và đó là lý do tôi không được phép đến gần, chỉ đứng nhìn chúng qua những thanh gỗ chắn. Nhưng tôi còn nhớ một lần, Ben đi đôi ủng cao su cố gắng lẻn vào, thận trọng từ từ bước giống một phi hành gia, và sau đó tới gần, dáng vẻ như chuẩn bị chộp cá. Ít nhất tôi cũng nhớ đó là con Vàng 5, con bò đực khá cừ đã không chịu cho thiến – đến khổ cho Ben và mẹ tôi khi hết ngày này qua ngày khác họ phải cố giữ chặt con Vàng 5 để có thể rạch và cắt đi hai tinh hoàn của nó, nhưng đều thất bại, con Vàng 5 đã đánh bại họ. Nó đã trở thành chủ đề của câu chuyện cười quanh bàn ăn tối đầu tiên, mọi người nói với miếng thịt nướng, vờ như đó là con bò: Mày sẽ phải hối tiếc, Vàng 5 ạ. Tối thứ hai, nó làm mọi người vừa tức vừa buồn cười, và đến tối thứ năm thì chẳng ai buồn nói năng gì, chỉ đeo một vẻ mặt thất vọng, điều này nhắc cả mẹ tôi và Ben biết rằng họ không thực sự ổn: yếu đuối, nhỏ bé, chậm chạp và thiếu thốn.

Tôi đã không bao giờ nghĩ về con Vàng 5 nếu Ben không nhắc lại. Tôi muốn anh nhắc lại một danh sách những điều cần nhớ – những kỷ niệm tôi không thể tự lôi ra khỏi đầu.

“Chuyện gì đã xảy ra? Nó cắn anh à?”

“Không, làm gì có chuyện giống như trong phim như thế. Nó đẩy anh vào hàng rào ngay khi anh nghĩ đã tóm được nó, sau đó dùng mông dồn anh sang một bên, và anh ngã thẳng xuống, mu bàn tay đè phải một chiếc đinh. Đó là chiếc đinh trên thanh gỗ mà mẹ đã bảo anh phải sửa đến tận năm lầnVậy nên, đó là lỗi của anh.”

Tôi đang cố nghĩ xem phải nói gì – một điều gì đó khôn khéo, ái ngại, tôi vẫn chưa biết anh muốn tôi phản ứng như thế nào – thì Ben cắt ngang. “Không, chết tiệt, đó là lỗi của con Vàng 5 phải gió ấy.” Anh cười, sau đó lại rũ vai xuống. “Anh còn nhớ Debby đã băng vết thương, đặt một miếng gạc y tế lên, sau đó ấn những hình dán của nó lên trên – những miếng dán lấp lánh hình trái tim hay gì đó.”

“Chị ấy thích những hình dán,” tôi nói.

“Chắc chắn rồi, con bé dán chúng lên khắp mọi nơi.”

Tôi hít một hơi, định chuyển sang một chủ đề nào đó vô hại, thời tiết hoặc một điều tương tự, nhưng sau đó lại thôi.

“Này, em có thể hỏi anh một câu không, Ben?”

Mắt anh trở nên sắc bén, nheo lại, và tôi hình dung lúc anh bị kết án, bị hỏi dồn hết câu này đến câu khác, và bắt đầu tỏ thái độ khi tự hỏi chính mình. Tôi nhận ra thật tệ khi phải từ chối một câu hỏi. Không cảm ơn, tôi không muốn nói về điều đó và điều tệ nhất bạn nhận được là ai đó sẽ nghĩ bạn thật thô lỗ.

“Anh nhớ đêm đó đúng không?”

Ben trừng mắt. Dĩ nhiên là anh biết rõ đêm hôm ấy.

“Anh nhớ, có thể anh không chắc chắn về những điều chính xác đã xảy ra …”

Giờ anh cúi người về phía trước, hai tay cứng đờ, và lắp bắp trong điện thoại như thể đó là một cuộc gọi khẩn cấp lúc nửa đêm.

“Nhưng, có một thứ em nhớ rất rõ, như đóng đinh trong đầu vậy… đó là đèn đã sáng, trong phòng ngủ của anh. Em đã thấy ánh sáng qua khe cửa. Và có tiếng người đang nói trong phòng.”

Tôi ngừng lại, hy vọng anh sẽ tiếp lời. Anh để tôi bồng bềnh một vài giây, chỉ vài giây khi bạn bị trượt chân trên băng và nghĩ, Ôi, mình sắp ngã rồi.

“Điều này mới đấy,” cuối cùng anh cũng nói.

“Điều gì?”

“Một câu hỏi mới. Anh đã nghĩ là sẽ không còn câu hỏi khác biệt nào nữa cơ. Chúc mừng em.” Tôi nhận ra cả hai chúng tôi đang ngồi cùng một tư thế, tay đặt lên mép bàn như thể đang chuẩn bị hất đổ đồ ăn thừa. Đó là tư thế của Runner, tôi vẫn nhớ lần cuối cùng gặp ông ta. Lúc đó tôi khoảng 25 hay 26 tuổi, ông ta muốn có tiền, hỏi tôi rất nhẹ nhàng và ngọt ngào – Con nghĩ mình có thể giúp người cha già này không, Libby yêu quý? – và tôi đã từ chối thẳng thừng, một cú vụt bóng thần tốc, choáng váng và hạ đo ván đối thủ. Tại sao lại không được? Runner càu nhàu, cúi người và chống hai tay lên mép bàn, tôi nghĩ: tại sao mình lại để ông ta ngồi xuống, và kịp tính toán khoảng thời gian mình đã lãng phí để chọc tức ông ta.

“Anh đã lẻn ra ngoài tối hôm đó,” Ben nói. “Khi trở về nhà, mẹ và anh lại cãi nhau một trận nữa.”

“Về Krissi Cates?”

Ben bắt đầu nói về chuyện này, và cứ thế thao thao bất tuyệt.

“Về Krissi Cates. Nhưng mẹ tin anh, mẹ hoàn toàn đứng về phía anh, đó là điều tuyệt vời ở mẹ, thậm chí ngay cả khi nổi cơn tam bành với em thì bà vẫn đứng về phía em, em biết rõ điều đó phải không. Mẹ đã tin anh. Nhưng bà cũng rất tức giận, và sợ hãi. Anh đã để cho mẹ phải chờ, mười sáu tiếng đồng hồ mà không hề có một tin tức nào hết. Anh thậm chí còn không biết chuyện gì đang diễn ra, em biết đấy, lúc đó làm gì có điện thoại di động, người ta sẽ đi cả ngày và không liên lạc được gì hết, đâu có giống như bây giờ. Anh nghe nói vậy.”

“Thế, nhưng…”

“Đúng, lúc đó mẹ và anh đã cãi nhau, anh không nhớ chính xác Krissi Cates có phải chủ đề chính không, hay cô ấy chỉ là nguyên nhân gây ra cuộc tranh cãi, ước gì anh có thể nhớ. Dù sao mẹ đã đuổi anh về phòng và bắt ở yên trong nhà, anh đã làm theo nhưng một tiếng sau lại nổi cáu và trốn khỏi nhà, bật đài và đèn trong phòng ngủ để nếu mẹ có qua ngó thì vẫn nghĩ rằng anh đang ở trong. Ý anh là, em biết mẹ ngủ say thế nào rồi đấy, mẹ sẽ không tới phòng anh và nhìn vào kiểm tra đâu. Một khi đã đặt mình xuống giường thì có nghĩa là mẹ đã rất buồn ngủ.”

Ben đã khiến chuyện này nghe có vẻ giống một hành trình khó tin – quay trở lại khoảng ba mươi năm về trước – nhưng đúng là như vậy, một khi đã ngủ thì mẹ tôi chẳng còn biết trời đất gì hết. Bà hầu như còn chẳng nhúc nhích. Tôi còn nhớ những lần thức đêm ngồi trông mẹ, cứ ngỡ rằng bà đã chết, nhìn chằm chằm vào bà cho tới khi hai mắt ướt nhèm, cố gắng hít thở, cố gắng cất lên một tiếng than. Tôi lay người mẹ, nhưng bà lại đổ về tư thế đang nằm. Chúng tôi đã nhiều lần bắt gặp bà trong khi đi vệ sinh vào ban đêm – rẽ qua góc tường và thấy bà đang ngồi trên bồn cầu, chiếc áo choàng nằm giữa hai chân, mơ hồ nhìn xuyên qua như thể chúng tôi làm bằng kính vậy. Bà lẩm bẩm Tôi không rõ lắm về cây cao lương hoặc Hạt giống đã nảy mầm chưa? Sau đó, mẹ sẽ đi qua chúng tôi và trở về phòng.

“Anh đã nói cho cảnh sát điều đó chưa?”

“Libby, thôi nào. Anh không muốn câu chuyện đi theo hướng đó.”

“Anh có nói không?”

“Không. Nói ra thì thay đổi được gì chứ? Họ đã biết anh cãi nhau với mẹ. Anh sẽ phải nói rằng anh và mẹ đã cãi nhau hai lần ư? Điều đó… chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh chỉ ở nhà khoảng một tiếng đồng hồ, điều này chẳng quan trọng gì. Chắc chắn là như vậy.”

Chúng tôi nhìn nhau.

“Diondra là ai?” Tôi hỏi, nhận thấy anh thậm chí còn im lặng hơn nữa và cố gắng suy nghĩ. Những lời anh nói có thể đúng hoặc có thể không, nhưng giờ thì tôi chắc rằng anh sắp sửa nói dối. Cái tên Diondra đã khiến anh giật mình, tôi có thể hình dung xương trong người anh đang rung lên. Ben nghiêng đầu sang phải một chút theo kiểu câu hỏi hài hước đấy và bình tĩnh trở lại.

“Diondra?” Anh đang cố trì hoãn để xem tôi biết chính xác những gì. Tôi nhìn anh mặt không đổi sắc.

“Ừ, Diondra là một cô gái cùng trường. Từ đâu mà em biết Diondra?”

“Em tìm thấy một mẩu thư cô ấy đã viết cho anh, có vẻ cô ấy không hẳn chỉ là ‘một cô gái cùng trường’.”

“Thật ra thì cô ta khá điên rồ, anh còn nhớ rất rõ. Cô ta luôn viết những lá thư, em biết đấy, cô ta muốn mọi người nghĩ mình thật hoang dại.”

“Em tưởng anh không có bạn gái chứ.”

“Anh không có. Chúa ơi, Libby, sao em có thể nghĩ rằng cô ta là bạn gái anh chỉ với một lá thư chứ?”

“Chỉ với một lá thư.” Tôi căng thẳng, và biết mình sắp cảm thấy thất vọng.

“Chà, anh không biết phải nói với em thế nào nữa. Anh ước có thể nói rằng cô ta là bạn gái anh. Cô ấy hoàn toàn không phải mẫu người anh muốn hẹn hò. Anh thậm chí còn không nhớ đã nhận được thư từ cô ta. Em chắc là có tên anh trên đó chứ? Và em lấy lá thư đó ở đâu?”

“Đừng bận tâm,” tôi nói và bỏ điện thoại ra khỏi tai để anh biết tôi sắp về.

“Đợi đã Libby, chờ chút.”

“Không, nếu anh muốn đối xử với em như một… tù nhân, thì em không muốn nghe đâu.”

“Libby, hãy giữ cái điện thoại chết tiệt đó thêm đã. Anh xin lỗi đã không thể cho em câu trả lời như em muốn.”

“Em chỉ muốn nghe sự thật.”

“Anh cũng chỉ muốn nói với em sự thật, nhưng có vẻ như em muốn… một câu chuyện hơn. Anh chỉ, ý anh là Chúa ơi, cô em út của anh đã đến đây sau ngần ấy năm và anh nghĩ, chà, đây có thể là một điều tốt đẹp. Một điều tốt đẹp. Chắc chắn con bé đã chẳng giúp ích được gì hai mươi tư năm chết tiệt về trước, nhưng, thôi nào, anh đã bỏ qua, anh đã bỏ qua hết ngay từ lần đầu tiên gặp lại em, chỉ còn cảm giác hạnh phúc mà thôi. Anh muốn nói rằng anh đã ở đây, trong cái chuồng gia súc chết tiệt này, chờ đợi để được gặp em, hồi hộp như cảm giác sắp đi hẹn hò, rồi anh cũng gặp được em và, Chúa ơi, có vẻ như điều này sẽ ổn. Có lẽ anh vẫn còn một người thân trong cuộc đời mình và sẽ không phải quá cô đơn nữa, bởi vì... và ý anh là, anh biết em đã nói chuyện với Magda. Anh đã biết tất cả, có nhiều người đến thăm và quan tâm đến anh, nhưng họ không phải là em… Và anh vẫn đang nghĩ rằng thật tuyệt khi được nói chuyện với em gái mình, một người hiểu anh, một người thân trong gia đình, một người biết rằng chúng ta vẫn thế, vẫn bình thường và có thể cười đùa về những con bò chết tiệt ấy. Chỉ thế thôi, em biết không, đó là tất cả những gì anh mong muốn lúc này. Chỉ một điều nhỏ bé vậy thôi. Vậy nên anh ước mình có thể nói với em những chuyện sẽ không khiến em… ghét anh thêm nữa.” Anh cúi xuống, nhìn vào bóng mình phản chiếu trong tấm kính. “Nhưng anh không thể.”

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.