Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

TÔI TỈNH GIẤC, hình như tôi vừa nằm mơ thấy mẹ, nài nỉ bà làm những chiếc hamburger khác thường mà chúng tôi vẫn luôn cười nhạo, những chiếc bánh được nhồi cà rốt, củ cải và đôi khi còn có cả hoa quả đã héo. Điều này thật lạ lùng vì tôi không ăn thịt. Nhưng tôi đã muốn một chiếc bánh như thế.

Tôi đang nghĩ xem người ta thường làm bánh hamburger như thế nào thì Lyle gọi điện với chất giọng đặc trưng của hắn. Chỉ một người nữa thôi. Đó là những gì Lyle lải nhải mấy ngày nay: tôi sẽ nói chuyện với một người nữa thôi, và nếu chẳng thu được kết quả gì, tôi có thể từ bỏ chuyện này. Trey Teepano. Tôi sẽ tìm gặp Trey Teepano. Khi tôi nói rằng quá khó để lần ra hắn ta thì Lyle lại ca cẩm bài cũ. “Dễ thôi, hắn ta có cửa hàng riêng. Teepano Feed,” Lyle nói. Tôi muốn đáp lại rằng “việc này hay đấy” – chẳng khó khăn gì để nói ra điều đó – nhưng tôi đã không làm vậy. Lyle nói rằng những người phụ nữ trong hội của Magda sẽ trả tôi 500 đô-la để nói chuyện với Trey. Lẽ ra tôi có thể làm việc này miễn phí, nhưng dẫu sao thì tôi cũng nhận tiền.

Tôi biết mình sẽ tiếp tục theo vụ này, sự thực là tôi không thể dừng lại cho tới khi tìm được câu trả lời. Ben biết, giờ thì tôi chắc chắn Ben biết điều gì đó, nhưng anh không nói ra. Vậy nên tôi sẽ tiếp tục chuyện này. Tôi nhớ đã có lần xem một chuyên gia tâm lý tình yêu nói chuyện trên tivi. Lời khuyên đưa ra là: “Đừng lùi bước – mọi mối quan hệ bạn có sẽ không thành cho tới khi bạn tìm được đúng người.” Đó là cảm giác của tôi về cuộc điều tra khốn khổ này: mỗi lần nói chuyện với một người nào đó, tôi lại phải thất vọng, cho tới khi tìm được đúng người có thể giúp tôi hiểu rõ chân tướng sự việc đêm hôm đó.”

Lyle sẽ đi cùng tôi tới Teepano Feed, phần vì hắn muốn biết Trey là người thế nào, và phần vì, tôi nghĩ vậy, hắn lo lắng về gã này. (“Em không thực sự tin tưởng những người tôn thờ quỷ dữ.”) Teepano Feed nằm ngay phía đông Manhattan, Kansas, đâu đó trong vùng đất nông nghiệp bị chiếm dụng nằm giữa những khu đô thị mới. Các tòa nhà ở đây sạch sẽ và trống trơn, chẳng khác nào những cửa hàng bán đồ lưu niệm miền Tây ở Lidgerwood, một nơi người ta chỉ vờ như đang sinh sống. Bên trái tôi, những ngôi nhà ống nối tiếp nhau dẫn tới một bãi cỏ màu xanh lục. Một sân gôn. Nhỏ và mới toanh. Gữa tiết trời mưa lạnh buổi sáng, vài người đàn ông vẫn đứng trong sân, ngắm nghía và nghiêng người đánh gôn, trông như thể những lá cờ màu vàng và hồng, tương phản với nền cỏ xanh. Và sau đó những ngôi nhà, bãi cỏ nhân tạo và người đàn ông mặc áo sơ-mi xanh nhạt nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi, cũng chớp nhoáng như lúc xuất hiện. Tôi đang nhìn ra một cánh đồng chăn thả những con bò Jersey đáng yêu, chúng đang nhìn tôi, vẻ mặt háo hức. Tôi nhìn lại – dường như bò là một trong số ít những loài động vật thực sự nhìn ngắm bạn. Tôi nhìn chúng chăm chú đến nỗi đi qua cả tòa nhà cũ to đùng treo biển Teepano Feed and Farm Supply, Lyle vỗ vào vai tôi, Libby Libby Libby. Tôi đạp phanh và trượt đi khoảng mười lăm mét, cảm giác dừng xe đột ngột nhắc tôi nhớ đến lúc Runner buông tay khi đang quay tròn tôi trên không. Tôi đánh xe lùi lại và rẽ vào bãi đỗ lổn nhổn đầy sỏi.

Chỉ có duy nhất một chiếc xe đỗ trước cửa hàng, toàn bộ nơi này trông có vẻ tồi tàn. Tường gạch trát xi măng dính đầy bùn đất, và một vòng quay ngựa gỗ của trẻ con đặt gần cửa trước − một phần tư số ghế ngồi đã bị mất. Khi tôi bước lên các bậc cầu thang bằng gỗ trước cửa, những chiếc đèn neon trên cửa sổ bật sáng. “Có Bán Lạc Đà Không Bướu!” Những dòng chữ quảng cáo kỳ cục. Một tấm biển bằng thiếc có ghi dòng chữ Sevin 5% Dust treo lủng lẳng trên cột chống bên ngoài tòa nhà. “Chim cút Pharoah là con gì?” Lyle hỏi khi chúng tôi bước lên bậc trên cùng. Tiếng chuông reo lên khi tôi mở cửa, và chúng tôi bước vào một căn phòng còn lạnh hơn cả bên ngoài – điều hòa đang bật, dàn âm thanh đang phát nhạc jazz ầm ĩ, những bản nhạc khiến não bạn nhức nhối.

Đằng sau một quầy hàng dài, những khẩu súng trường được khóa trong một chiếc tủ mặt kính lấp loáng như mặt hồ. Hàng dãy phân bón và thức ăn gia súc, cuốc chim, đất trồng cây, và yên ngựa trải dài vào tận góc trong cùng của cửa hàng. Nằm sát bức tường phía xa là một chiếc lồng sắt nhốt những con thỏ vẻ thản nhiên. Vật nuôi lì lợm nhất thế giới, tôi nghĩ. Ai lại muốn nuôi một con vật suốt ngày cứ ngồi run run và đi bậy lên mọi chỗ chứ? Họ nói rằng bạn có thể huấn luyện nó đi vệ sinh trong ổ, nhưng đó chỉ là lời nói dối.

“Cậu… biết không,” tôi bắt đầu nói chuyện với Lyle, trong khi hắn đang ngoái đầu nhìn quanh quất, quên mất vai trò điều tra. “Cậu biết đấy, đừng có…”

“Sẽ không đâu.”

Thứ nhạc jazz khiến tôi phát điên ấy vẫn nheo nhéo khi Lyle lớn tiếng hỏi xem có ai ở đây không. Tôi không nhìn thấy bất kỳ nhân viên nào, cũng chẳng có khách hàng, nhưng sau đó tôi nhớ ra lúc này đang là giữa buổi sáng thứ ba mưa rét. Tiếng nhạc và ánh sáng màu vàng gay gắt phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang khiến tôi cảm thấy choáng váng. Sau đó tôi nhận ra có ai đó đang lom khom cúi người bước ra từ một gian phụ ở phía trong, và tôi bắt đầu đi về phía đó. Một người đàn ông cơ bắp có nước da ngăm ngăm và mái tóc dày màu đen buộc túm về phía sau. Gã ta ngẩng đầu lên khi thấy chúng tôi.

“Ôi, khỉ thật!” Hắn ngập ngừng nói, nhìn chằm chằm vào chúng tôi, sau đó nhìn ra cửa, như thể đã quên mất hắn mở cửa để bán hàng. “Tôi đã không nghe thấy tiếng hai người bước vào.”

“Có lẽ là do tiếng nhạc đấy,” Lyle hét, và chỉ lên trần nhà.

“Hai người thấy to quá à? Có lẽ vậy. Chờ chút.” Hắn biến vào văn phòng phía trong và tiếng nhạc bỗng vụt tắt.

“Tốt hơn rồi chứ? Hai người muốn mua gì?” Hắn tựa người vào một bao hạt giống, nhìn với ánh mắt như muốn nói tốt hơn hết chúng tôi nên tỏ ra xứng đáng để hắn phải tắt nhạc.

“Tôi đến tìm Trey Teepano,” tôi cất tiếng. “Có phải anh ta là chủ cửa hàng này không?”

“Phải, đúng vậy. Tôi là Trey. Tôi có thể giúp gì cho cô?” Hắn căng người, và cắn môi. Trey Teepano có ngoại hình cực kỳ ưa nhìn với khuôn mặt rất khó đoán tuổi, già hay trẻ còn tùy thuộc vào góc nhìn.

“Chà…” Chà, tôi không biết. Tên gã cứ luẩn quẩn trong đầu tôi như một câu thần chú, nhưng phải làm gì tiếp theo đây: hỏi xem liệu có phải gã đã từng đánh cá ngựa thuê, liệu gã có biết Diondra không ư? Hay là buộc tội gã đã giết người?

“Ừm, tôi muốn hỏi về chuyện của anh trai tôi.”

“Ben.”

“Đúng vậy,” tôi đáp, vẻ ngạc nhiên.

Trey Teepano cười lạnh tanh. “Phải mất vài giây tôi mới nhận ra cô. Do mái tóc đỏ, tôi đoán vậy, và khuôn mặt giống nhau. Cô là người duy nhất còn sống đúng không? Debby phải không nhỉ?”

“Libby.”

“Đúng rồi, còn cậu là ai?”

“Tôi là bạn của chị ấy,” Lyle nói. Tôi cảm thấy hắn đang ép bản thân không được nói nhiều, không lặp lại buổi gặp Krissi Cates nữa.

Trey bắt đầu đi thẳng tới kệ hàng, sắp xếp lại các lọ thuốc Deer-Off, lóng ngóng ra vẻ bận rộn, giống như đang đọc một cuốn sách ngược vậy.

“Anh cũng biết bố tôi đúng không?”

“Runner à? Ai cũng biết Runner cả.”

“Lần cuối tôi gặp ông ta, Runner đã nhắc đến anh.”

Hắn hất đuôi tóc về phía sau. “Vậy à, ông ta đã chết chưa?”

“Chưa, ông ấy sống ở Oklahoma. Runner nghĩ rằng anh… có liên quan đến vụ giết người đêm đó, rằng anh có thể sẽ giúp tôi làm sáng tỏ phần nào chân tướng vụ án mạng.”

“Phải rồi. Lão già đó bị điên, từ xưa đến nay vẫn vậy.”

“Ông ấy nói trước kia anh từng đánh cá ngựa thuê hay gì đó.”

“Ừ.”

“Và tôn thờ quỷ dữ.”

“Ừ.”

Hắn trả lời với giọng bàng bạc của một con nghiện hoàn lương, sự rung cảm của bình yên trong tâm hồn.

“Vậy là chuyện đó có thật?” Lyle hỏi lại, sau đó nhìn tôi đầy vẻ tội lỗi.

“Đúng thế, và Runner đã nợ tôi tiền. Rất nhiều tiền. Tôi đoán tới giờ vẫn chưa hết nợ. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi biết những chuyện đã xảy ra trong nhà cô vào đêm đó. Tất cả chuyện đó đã cách đây mười năm rồi.”

“Hai mươi lăm năm thì đúng hơn.”

Trey nhướn mày.

“Chà, chắc là vậy,” hắn đáp, tỏ vẻ hoài nghi, mặt nhăn lại khi cộng thêm số năm.

“Anh có biết Ben không?” Tôi vẫn kiên trì hỏi.

“Chút ít, không nhiều lắm.”

“Tên anh vẫn được người ta nhắc đến rất nhiều.”

“Tên tôi hấp dẫn mà,” hắn nhún vai. “Nghe này, vào thời điểm đó, Kinnakee phân biệt chủng tộc lắm. Họ không thích người Ấn Độ. Tôi đã bị quy chụp cho rất nhiều chuyện khốn kiếp mà mình không hề làm. Đó là trước khi có bộ phim Dances with Wolves, cô biết bộ phim này chứ? Người ta suốt ngày nhắc đến BTI ở BFE.”

“Gì cơ?”

“BTI, Blame the Indian. Tôi thừa nhận mình chẳng tốt đẹp gì. Nhưng sau đêm đó, những gì xảy đến với gia đình cô đã khiến tôi hoảng loạn và quay trở lại lối sống lành mạnh. Cũng không phải ngay sau đó, khoảng một năm sau hoặc lâu hơn thế. Tôi cai nghiện, từ bỏ đức tin vào quỷ dữ. Phải rất khó khăn mới từ bỏ được đức tin này.”

“Anh thật sự tin vào quỷ dữ sao?” Lyle nói.

Hắn nhún vai. “Chắc rồi. Cậu cũng tin vào thứ gì đó chứ, đúng không? Ai cũng có đức tin riêng của mình.”

Tôi thì không, tôi nghĩ bụng.

“Chuyện đó giống như, nếu thực sự tin mình có sức mạnh của Sa-tăng trong người, thì bạn sẽ có được sức mạnh ấy,” Trey nói. “Nhưng chuyện đó đã cách đây lâu lắm rồi.”

“Vậy còn Diondra Wertzner thì sao?” Tôi hỏi.

Hắn ngập ngừng quay đi chỗ khác rồi bước về phía lồng thỏ, thò ngón tay trỏ qua mắt cáo vuốt ve một con.

“Cô hỏi chuyện này làm gì, Deb, à, Libby?”

“Tôi đang cố tìm ra Diondra Wertzner. Tôi nghe nói cô ta đã có thai với Ben và biến mất sau đó. Vài người nói rằng lần cuối họ nhìn thấy Diondra là lúc cô ta đi cùng anh và Ben.”

“Chết tiệt, Diondra. Tôi vẫn luôn biết sớm muộn gì cô ta cũng gây rắc rối cho tôi.” Lần này hắn nhe răng cười. “Chúa ơi, Diondra. Tôi chẳng có chút manh mối nào về tung tích của Diondra, cô ấy luôn lặn mất tăm, lúc nào cũng dựng chuyện. Cô ta bỏ đi, ông bà già sẽ làm to chuyện rồi cô ấy quay về, tất cả lại sum vầy một thời gian, nhưng rồi sau đó họ lại chẳng hề mảy may quan tâm đến Diondra – và cô ấy sẽ làm việc gì đó đầy kịch tính, gây rắc rối, bỏ nhà đi, hoặc bất cứ chuyện gì. Hẳn là cô ấy đã bỏ đi, quyết định rằng không đáng để về nhà. Cô đã thử tìm qua danh bạ điện thoại chưa?”

“Cô ta được thống kê là người mất tích,” Lyle nói, lại liếc nhìn để xem liệu tôi có cảm thấy phiền khi hắn cắt ngang hay không. Nhưng tôi không thấy vậy.

“Ồ, Diondra không sao đâu,” Trey nói. “Tôi đoán cô ta đang sống ở đâu đó, dưới một trong những biệt danh điên rồ của mình.”

“Những biệt danh điên rồ sao?” Tôi nói, đặt một tay lên vai Lyle ra hiệu hắn im lặng.

“À, không có gì, cô ta chỉ là một cô gái luôn cố gắng tỏ ra khác người. Nay nói giọng Anh, mai lại dùng giọng miền Nam. Diondra không bao giờ tiết lộ tên thật, cô ta sẽ tới thẩm mỹ viện và nói tên giả, tới quán pizza lại bịa ra một cái tên giả khác. Cô ta thích làm tình với nhiều người khác nhau, cô biết đấy, chỉ để chơi bời thôi. ‘Tôi là Desiree đến từ Dallas, tôi là Alexis tới từ London.’ Cô ấy luôn luôn, ừm, sử dụng những cái tên trong phim khiêu dâm, cô biết không?”

“Cô ấy đóng phim khiêu dâm sao?” Tôi hỏi.

“Không, chỉ là trò chơi thôi. Tên vật nuôi hồi nhỏ của cô là gì?”

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn.

“Tên vật nuôi hồi nhỏ của cô ấy,” hắn giục.

Tôi nói tên con chó đã chết của bác Diane. “Gracie.”

“Còn tên con phố nơi cô lớn lên là gì?”

“Hương Lộ Số 2.”

Hắn phá lên cười. “Không được rồi. Phải là cái tên nào nghe hư hỏng một chút, kiểu như Bambi Evergreen hoặc đại loại như thế. Tên của Diondra là… Polly gì đó …Palm. Polly Palm, nghe hay đúng không?”

“Anh không nghĩ là cô ta đã chết ư?”

Hắn nhún vai.

“Anh có nghĩ rằng Ben thực sự có tội không?” Tôi hỏi tiếp.

“Tôi chẳng biết nói sao về việc này. Chắc là vậy.”

Bỗng Lyle tỏ ra căng thẳng, hắn nhấp nhổm, ấn ngón tay nhọn hoắt vào lưng, cố hướng tôi đi ra cửa.

“Cám ơn vì đã dành thời gian cho chúng tôi,” Lyle thốt lên, tôi cau mày và gã nhăn mặt nhìn lại. Một bóng đèn phía trên đầu cứ bật tắt liên tục, đám thỏ nhốn nháo trong ổ rơm. Trey quắc mắt nhìn lên chiếc đèn và ngay lập tức nó dừng lại, như thể sợ gã vậy.

“Vậy, anh có thể lưu số của tôi được không, phòng trường hợp anh nghĩ thêm được điều gì đó?” Tôi nói.

Trey cười, rồi lắc đầu. “Không đâu, cám ơn cô.”

Sau đó gã quay đi. Khi chúng tôi đi ra cửa, tiếng nhạc lại ầm ĩ trở lại. Tôi quay ra thì cơn giông bắt đầu ập đến, bầu trời đen kịt một phía, phía còn lại ngả màu vàng. Trey đang chống nạnh nhìn chúng tôi từ trong văn phòng, phía sau hắn, những con thỏ đột nhiên trở nên nhốn nháo.

“Này Trey, BFE là gì vậy?” Tôi gọi.

“Butt Fucked Egypt. Đó là quê hương của em.”

LYLE ĐANG VỘI VÃ lao đi phía trước tôi. Hắn sải ba bước dài tới chỗ chiếc xe, hất tay nắm cửa để chui vào bên trong, nhanh lên nhanh lên nhanh lên. Tôi lên xe ngồi cạnh hắn, sắp sửa nổi cáu. “Gì thế?” Tôi gắt. Sấm ầm ầm. Một cơn gió mạnh cuốn lên mùi sỏi ẩm ướt.

“Lái xe trước đi đã, ra khỏi đây thôi, nhanh lên.”

“Vâng, thưa ngài.”

Tôi vòng xe ra khỏi bãi đỗ, hướng về phía thành phố Kansas trong màn mưa xối xả. Đi được khoảng năm phút thì Lyle bảo tôi tạt xe vào lề đường, quay về phía tôi và nói, “Ôi Chúa ơi.”

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.