Ngày 3 tháng 1 năm 1985
0 giờ 01 phút sáng
KINNAKEE TIÊU ĐIỀU. Cô chắc chắn sẽ không nhớ thị trấn này, đặc biệt là vào mùa đông, khi những con đường đầy rẫy ổ gà, chỉ cần lái xe một lúc thôi là toàn bộ xương trên người sẽ xộc xệch. Khi Patty về tới nhà, mấy cô con gái đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, Debby và Michelle nằm dài dưới sàn nhà như mọi khi, Debby gối đầu lên một con thú nhồi bông, Michelle vẫn đang ngậm bút, cánh tay đè lên cuốn nhật ký, trông có vẻ thoải mái dù một chân con bé đang co gập bên dưới. Libby nằm trên giường, cuộn tròn như một quả bóng nhỏ, hai nắm tay đặt dưới cằm, nghiến răng ken két. Patty định kéo chăn đắp cho từng đứa, nhưng không muốn làm chúng thức giấc nên chỉ hôn chúng từ xa và đóng cửa phòng lại, mùi khai sộc vào mũi khiến Patty nhớ ra cô đã quên thay ga trải giường cho chúng.
Túi quần áo đã cháy hết, chỉ còn lại những mẩu nhỏ nằm rải rác dưới đáy lò sưởi. Một mảnh cotton màu trắng có hình ngôi sao màu tím vẫn cứng đầu nằm trong đống tro. Để cho chắc ăn, Patty tiếp thêm một thanh củi vào lò và ném thẳng mảnh vải vào giữa ngọn lửa. Sau đó, Patty gọi điện cho Diane và dặn chị đến sớm, từ tờ mờ sáng, để họ đi tìm Ben lần nữa.
“Chị có thể đến ngay lúc này nếu em muốn có người bầu bạn.”
“Không, em đang định đi ngủ rồi,” Patty nói. “Cám ơn chị vì chiếc phong bì đó. Vì số tiền.”
“Chị đã gọi qua một vài luật sư, sẽ có một danh sách khả dĩ vào sáng mai. Đừng lo, Ben sẽ về nhà thôi. Có lẽ thằng bé đang hoảng loạn, và qua đêm ở nhà một người bạn. Rồi nó sẽ về thôi.”
“Em rất yêu thằng bé, Diane…” Patty nói và đột ngột kìm lại. “Chúc chị ngủ ngon.”
“Ngày mai chị sẽ mang đến một ít ngũ cốc, hôm nay chị quên mất.”
Ngũ cốc. Quá đỗi quen thuộc, điều này mang lại cảm giác như một cú đấm vào bụng Patty.
Patty đi thẳng về phòng mình. Cô muốn ngồi xuống và suy nghĩ, cân nhắc. Mong muốn ấy thôi thúc mãnh liệt, nhưng cô đấu tranh, như bạn cố gắng kìm lại một tiếng hắt xì. Cuối cùng cô rót cho mình một ít rượu ngô và mặc lên người những lớp quần áo ngủ dày bịch. Thời gian suy nghĩ đã hết. Chẳng có lý do gì để không thử và thư giãn.
Patty nghĩ mình sẽ khóc – một cách giải tỏa trong mớ bòng bong này – nhưng cô đã không làm vậy. Cô leo lên giường, nhìn lên vết nứt trên trần nhà và nghĩ, “Mình sẽ không bao giờ phải bận tâm đến việc nó có sập xuống hay không nữa.” Sẽ không phải nhìn vào khung cửa sổ mục gần giường ngủ mà bao năm qua cô vẫn nghĩ mình nên sửa nó. Sẽ thôi lo lắng về mỗi sáng thức dậy, khi cần một cốc cà phê mà máy pha đã không còn hoạt động. Thôi phải suy nghĩ về giá cả các mặt hàng, các chi phí duy trì trang trại, hoặc mức lãi suất hay thẻ tín dụng mà Runner đã lấy tên cô ghi nợ quá nhiều đến cả đời cô cũng không trả hết. Cô sẽ không bao giờ phải thấy nhà Cates nữa, ít nhất cũng trong một thời gian dài. Không phải lo lắng về Runner và dáng đi khệnh khạng của hắn, về phiên tòa hay gã luật sư đầu tóc bóng mượt, tay đeo đồng hồ vàng to tướng nói những lời an ủi và phán xét cô. Không phải thức đêm nghĩ về những điều tay luật sư sẽ kể lại với cô vợ đang nằm trên chiếc giường lông ngỗng của họ về những câu chuyện của “bà mẹ nhà Day” và lũ con nhem nhuốc của cô. Cô sẽ không phải bận tâm về việc Ben sẽ phải vào tù. Không phải lo lắng về việc không thể chăm sóc cho thằng bé. Không phải bận tâm bất kỳ điều gì trong số đó. Mọi thứ sẽ thay đổi.
Lần đầu tiên trong suốt mười năm qua, Patty không phải lo lắng bận tâm, vậy nên cô đã không khóc. Khoảng hơn một giờ sáng, Libby mở cửa phòng và leo lên giường ngủ cùng cô trong lúc mộng du. Patty quay người lại, hôn con bé chúc ngủ ngon, và thì thầm nói Mẹ yêu con, hạnh phúc khi có thể nói ra điều này với một trong những đứa con của mình, và Libby đã nhanh chóng ngủ thiếp đi khiến Patty băn khoăn không biết con bé có nghe được những gì cô nói.