Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 9 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26. Patty Day

❊ ❊ ❊

Ngày 2 tháng 1 năm 1985

9 giờ 12 phút tối

NGÔI NHÀ TRỞ NÊN IM LÌM sau khi Runner đùng đùng bỏ đi và tìm ai khác để đe dọa vòi tiền. Patty nghe nói bạn gái hiện giờ của hắn là Peggy Bannion – tại sao hắn không đến quấy rầy cô ta đi? Có lẽ hắn cũng đã tới nhưng chẳng được lợi lộc gì.

Trong chốc lát, bọn trẻ đã lại vây quanh cô với một tràng câu hỏi và băn khoăn, những bàn tay bé nhỏ bám lấy người cô như thể đang cố sưởi ấm bên đám lửa trại sắp tàn. Lần này Runner thật đáng sợ. Hắn luôn đe dọa, hay nổi khùng lên khi người khác không làm theo ý mình, nhưng lần này hắn gần như đã tấn công cô. Suýt nữa hắn đã làm vậy. Từ khi hai người vẫn còn chung sống, đã có những cuộc ẩu đả, những cái bạt tai chủ yếu để khiến Patty phát điên, nhắc nhở cô về sự vô dụng kiệt quệ chứ không hẳn định làm đau cô. Sao tủ lạnh chẳng có gì ăn được thế này? Bốp. Sao nhà cửa như cái chuồng lợn thế này? Bốp. Tiền biến đi đâu hết rồi Patty? Bốp, bốp, bốp. Có nghe tôi nói gì không? Cô đã làm gì với số tiền chết tiệt đó? Runner bị ám ảnh bởi tiền. Thậm chí ngay cả trong những khoảnh khắc hiếm hoi chơi cờ tỷ phú cùng lũ trẻ, hắn cũng dành hầu hết thời gian để lấy trộm tiền từ Ngân hàng, chộp lấy những tờ tiền màu vàng và tím rồi vơ vào lòng. Mày dám bảo tao ăn gian à? Bốp. Mày dám nói ông già mày chơi ăn gian hả Ben? Bốp, bốp, bốp. Mày nghĩ mày khôn hơn tao hả? Bốp.

Đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua sau khi Runner bỏ đi, bọn trẻ vẫn túm tụm quanh Patty trên ghế sofa, hỏi cô đã có chuyện gì xảy ra, Ben đã gây ra chuyện gì, tại sao cha chúng lại nổi khùng lên thế. Tại sao cô lại khiến cha chúng nổi giận? Libby ngồi xa cô nhất, con bé đang ngồi co ro mút tay, tâm trí vẫn bị ám ảnh bởi chuyến đi tới nhà Cates và tay cảnh sát. Trông nó có vẻ bồn chồn, Patty đưa tay chạm vào má con bé.

“Ổn mà, Libby.”

“Không đâu,” cô bé nói, nhìn Patty không chớp mắt. “Con muốn anh Ben về nhà.”

“Anh con sẽ về nhà thôi,” Patty nói.

“Làm sao mẹ biếttt?” Libby khóc thút thít.

Debby nói chen vào. “Mẹ có biết anh ấy ở đâu không? Sao chúng ta vẫn không tìm thấy anh ấy? Có phải Ben gặp rắc rối vì đã nhuộm tóc không ạ?”

“Con biết tại sao anh ấy gặp rắc rối,” Michelle vờ vĩnh nói. “Vì chuyện quan hệ tình dục.”

Patty quay sang Michelle, giận dữ trước giọng điệu lẻo mép, ra vẻ của con bé – giọng điệu cong cớn, xì xào của những bà ngồi lê đôi mách ngoài chợ. Giờ thì khắp vùng Kansas, người ta đang bàn tán về gia đình cô với giọng điệu y như thế. Cô nắm cổ tay Michelle, hơi chặt hơn bình thường.

“Ý con là gì hả Michelle, tại sao con biết?”

“Không có gì đâu mẹ, không có gì,” Michelle thốt lên. “Con chỉ nói chơi vậy thôi, con không biết gì cả.” Con bé bắt đầu thổn thức, cũng giống như những lần con bé gặp rắc rối và biết mình đã sai.

“Ben là anh trai con, con không được nói xấu anh ấy. Không được nói vậy trong nhà, càng không được nói vậy khi ra ngoài. Ở nhà thờ, trường học hay bất cứ nơi nào khác.”

“Nhưng…” Michelle nói và vẫn tiếp tục mếu máo. “Con không thích anh Ben.”

“Đừng nói thế.”

“Anh ấy là người xấu, anh ấy đã làm những việc xấu, ở trường ai cũng biết…”

“Biết gì, Michelle?” Cô bắt đầu cảm thấy nóng mặt, và ước Diane đang ở đây lúc này. “Mẹ không hiểu con đang nói gì. Có phải Ben, có phải con muốn nói rằng Ben đã làm chuyện gì đó... xấu… với con?”

Cô đã tự nhủ sẽ không bao giờ hỏi câu này, ngay cả trong suy nghĩ thôi, đó cũng là một sự phản bội đối với Ben. Khi còn nhỏ − khoảng 7, 8 tuổi − thằng bé thường trèo vào giường ngủ cùng cô vào ban đêm, và lúc bất chợt tỉnh giấc Patty thấy thằng bé đang vuốt tóc, và sờ lên ngực cô. Những hành động vô hại nhưng phiền nhiễu khiến Patty thức dậy và cảm thấy phấn khích, sau đó cô phải lao ra khỏi giường, quấn thêm áo choàng quanh người như một thiếu nữ đang khiếp sợ. Không, không, không, con không được chạm vào người mẹ như vậy. Nhưng cô chưa bao giờ nghi ngờ – cho tới bây giờ – rằng Ben đã làm điều gì đó với những đứa em gái. Vậy nên cô đã bỏ ngỏ câu hỏi, trong khi Michelle đang bối rối hơn, đẩy cặp kính lên xuống trên sống mũi và khóc.

“Michelle, mẹ xin lỗi vì đã mắng con. Nhưng anh Ben đang gặp rắc rối, giờ con hãy nói cho mẹ biết liệu anh có làm chuyện gì với con không?” Những dây thần kinh trong người cô tê dại: Patty cảm thấy hoàn toàn hoảng loạn, bị dẫn dắt bởi những cảm xúc hoàn toàn khác biệt. Cô cảm thấy nỗi sợ đang dấy lên, như lúc máy bay đang cất cánh.

“Làm gì với con cơ?”

“Anh có chạm vào con theo cách khác thường, không giống như anh trai với em gái không?” Một khoảng lặng chao đảo, như lúc động cơ đang tắt máy.

“Ben chỉ chạm vào con là khi anh ấy túm tóc hoặc xô ngã con,” Michelle ê a, khúc kinh cầu nguyện thường ngày của con bé.

Nhẹ cả người. Một sự giải thoát.

“Vậy ở trường, mọi người nói gì về anh con?”

“Anh ấy là kẻ lập dị, thật xấu hổ. Không ai thích anh ấy. Ý con là, mẹ cứ thử nhìn vào phòng Ben mà xem. Anh ấy có đủ những thứ kỳ quái.”

Cô định giáo huấn Michelle không được vào phòng Ben mà chưa xin phép anh trai, nhưng lại muốn tự tát vào mặt mình. Patty nghĩ về những lời thám thử Collins nói, hình dung ra những chiếc hộp đựng một phần xác động vật. Một số khô quắt queo như những quả bóng gỗ, số còn lại vẫn mới và bốc mùi nồng nặc khi mở nắp hộp.

Patty đứng dậy. “Có gì trong phòng của anh con?”

Cô bắt đầu đi về phía hành lang, đường dây điện thoại phải gió của Ben ngoắc vào chân cô như mọi khi. Patty đi qua phòng của thằng bé, xuống hành lang, rẽ trái, qua phòng ngủ của mấy cô con gái để tới phòng của mình. Tất, giày, và quần jeans nằm vương vãi khắp phòng, những thứ đồ tạp nham chất thành từng đống.

Cô mở ngăn kéo bàn và thấy một chiếc phong bì với dòng chữ Dùng Khi Khẩn Cấp được viết nguệch ngoạc theo lối chữ thảo thon dài của Diane, trông giống hệt chữ mẹ cô. Bên trong là 520 đô-la tiền mặt. Patty không biết Diane đã lén đặt nó vào phòng mình từ khi nào, và cô mừng vì đã không biết, nếu cô mang ra có lẽ Runner sẽ đánh hơi thấy. Patty đưa số tiền lên mũi và ngửi, sau đó dúi chiếc phong bì vào ngăn kéo và lôi ra một chiếc kìm cắt bu-lông đã mua cách đó vài tuần, chỉ phòng khi cô cần dùng đến nó để đột nhập vào hang ổ của Ben. Cô vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn về điều đó. Patty quay trở lại hành lang, phòng của ba cô nhóc trông giống một nhà trọ, ba chiếc giường kê ba góc phòng, chỉ phía cửa ra vào là còn trống. Cô có thể hình dung cảnh sát sẽ nhăn mũi – mấy cô bé đều ngủ ở đây sao? – và mùi nước tiểu xộc vào mũi khiến Patty nhận ra hẳn một trong ba cô con gái đã đái dầm đêm qua. Hoặc là đêm hôm kia?

Cô định thay ga trải giường ngay lúc đó, nhưng lại thôi và đi thẳng về phòng Ben, trước mắt cô là một miếng dán Fender Guitar mà thằng bé đã bóc đi một phần. Patty cảm thấy choáng váng, sẽ thế nào nếu cô tìm thấy những bức ảnh buộc tội Ben, những bức ảnh bệnh hoạn và kinh tởm?

Cạch. Ổ khóa rơi xuống thảm. Cô quát lũ trẻ đang thò đầu ra từ phòng khách như những con nai ngơ ngác, bảo chúng đi xem tivi. Cô phải nói tới ba lần – vào xem tivi vào xem tivi vào xem tivi – trước khi Michelle chịu rời đi.

Ben chưa dọn giường, một đống áo khoác, quần jeans và áo len bày bừa trên đó, nhưng phần còn lại của căn phòng thì không đến nỗi nào. Bàn của thằng bé đặt đầy vở, băng cassette và một quả địa cầu lỗi thời từng là của Diane. Patty xoay quả địa cầu, ngón tay cô để lại một vết trên lớp bụi gần Rhodesia, và bắt đầu lật giở những quyển vở. Chúng được vẽ đầy logo của các ban nhạc ACDC, Venom, Iron Maiden. Trên một trang vở, Ben đã vẽ ngôi sao năm cánh cùng những dòng thơ về Sa-tăng và việc giết người.

Đứa bé của ta

Nhưng cũng không hẳn

Bởi Sa-tăng có một âm mưu đen tối

Giết chết đứa bé cùng người mẹ

Và tìm

Giết một người khác

Cô thấy như mình đang ốm, tĩnh mạch từ cổ họng tới xương chậu cô đang giật giật. Patty lật thêm vài cuốn vở, và khi mở đến cuốn cuối cùng thì vô tình lật đúng trang giữa, hết trang này đến trang khác, Ben dùng bút bi vẽ vùng kín của con gái với những bàn tay đưa vào bên trong, dạ con cùng với các bào thai đang nhe nanh cười như quỷ ám, những phụ nữ mang thai bị mổ bụng, bào thai trôi cả ra ngoài.

Patty ngồi xuống ghế của Ben, cảm thấy choáng váng, nhưng cô vẫn tiếp tục giở tới một trang viết chồng chất tên của một vài cô gái: Heather, Amanda, Brianne, Danielle, Nicole, và sau đó viết đi viết lại một cái tên theo kiểu chữ Gothic: Krissi, Chrissy, Krissi, Krissie, Krissi, Krissi Day, Krissi Day, Krissi Dee Day Krissi D. Day, Krissi D-Day!

Krissi Day viết lồng trong một trái tim.

Patty ngục đầu xuống mặt bàn lạnh lẽo. Krissi Day. Như thể thằng bé sẽ lấy Krissi Cates làm vợ. Ben Day và Krissi Day. Liệu đó có phải những gì thằng bé nghĩ? Có phải điều đó khiến Ben thấy những việc nó làm với cô bé dường như chấp nhận được? Có phải thằng bé đã hình dung ra việc dẫn cô gái nhỏ về nhà để ăn tối, và ra mắt mẹ? Và Heather. Đó là tên của cô bé nhà Hinkel đã có mặt tại nhà Cates. Có phải những cái tên còn lại là của những cô bé nó đã làm hại?

Đầu Patty nặng trĩu, cô tự nhủ mình sẽ không đi đâu hết, sẽ chỉ gục đầu tại đây cho tới khi có ai đó bảo cô phải làm những gì. Patty rất giỏi chuyện này, cô có thể ngồi hàng giờ trên ghế, đầu lắc lư như một bệnh nhân tâm thần và nghĩ về thời thơ ấu của mình, thời cha mẹ thường giao cho cô những công việc lặt vặt, và dặn khi nào đi ngủ, khi nào thức dậy, không ai bảo cô phải quyết định chuyện gì hết. Cô nhìn vào đống chăn đệm họa tiết máy bay lộn xộn trên giường Ben, và nhớ thằng bé đã từng bảo cô thay cho nó – bằng những chiếc chăn mộc – cách đây khoảng một năm, và để ý thấy một chiếc túi nhựa lòi ra dưới khung giường.

Patty quỳ gối và chống tay xuống sàn, lôi ra một chiếc túi siêu thị cũ. Nó khá nặng, cô ngó vào trong túi và thấy toàn quần áo, rồi nhận ra đó là đồ dành cho con gái: những họa tiết trang trí bông hoa và trái tim, những cây nấm và cầu vồng. Cô đổ chúng ra thành một đống trên sàn, sợ rằng những tấm ảnh bệnh hoạn cũng sẽ rơi ra cùng đống quần áo. Nhưng chỉ toàn là quần áo: quần lót, áo lót, quần buộc túm kích cỡ khác nhau, từ tầm tuổi Krissi cho đến những đứa trẻ mới biết đi. Chúng là đồ cũ, nghĩa là đã được mặc bởi những bé gái. Giống như những gì tay thám tử đã nói. Patty nhét chúng trở lại túi.

Con trai cô. Con trai cô. Thằng bé sẽ phải ngồi tù. Trang trại sẽ vào tay người khác, Ben sẽ đi tù, và những cô con gái… Patty nhận ra – vẫn thường như vậy – rằng cô không biết phải làm thế nào cho đúng. Ben cần một luật sư giỏi, và cô không biết làm cách nào để thuê được một luật sư như thế.

Patty đi vào phòng khách, nghĩ về một phiên xét xử và cảm giác suy sụp lúc đó. Cô quát lũ trẻ trở về phòng ngủ bằng một giọng dữ tợn, chúng chỉ há miệng nhìn cô, cảm thấy sợ hãi và bị tổn thương. Cô nghĩ về việc mình sẽ khiến mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn, một bà mẹ đơn thân kém cỏi, đầu óc rối bời, chuyện này sẽ khiến thằng bé trông tiều tụy đến mức nào. Rồi Patty đặt đóm và vài tờ báo vào bếp sưởi, thêm vài khúc gỗ lên trên rồi châm lửa đốt đống quần áo. Một chiếc quần lót in hình những bông hoa cúc bắt đầu bắt lửa ở cạp quần thì chuông điện thoại reo.

ĐÓ LÀ LEN, tay chủ nợ. Cô bắt đầu giải thích rằng có quá nhiều việc đang xảy ra và cô không thể nói chuyện tịch thu tài sản thế nợ trong lúc này. Con trai cô đang gặp rắc rối…

“Đó là lý do tôi gọi điện cho cô,” hắn cắt ngang. “Tôi đã nghe chuyện về Ben. Trước đó, tôi không định gọi cho cô. Nhưng. Tôi nghĩ có thể giúp được cô. Không biết cô có muốn không. Nhưng tôi có một giải pháp.”

“Một giải pháp dành cho Ben ư?”

“Một cách để giúp Ben. Tốn chi phí pháp lý. Với những gì đang phải đối mặt, cô sẽ phải dùng đến một khoản tiền lớn.”

“Tôi nghĩ chúng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác,” Patty nói.

“Không hẳn vậy.”

LEN SẼ KHÔNG TỚI TRANG TRẠI, hắn sẽ không gặp cô trong thành phố. Hắn giữ bí mật mọi chuyện, khăng khăng bắt cô phải lái xe ra trạm dã ngoại ở Hương Lộ Số 5 và đỗ xe ở đó. Họ đã trao đổi và cãi vã, cuối cùng Len gắt gỏng trong điện thoại. “Nếu cô muốn được giúp đỡ, hãy đến đó ngay bây giờ. Đi một mình, đừng dẫn theo bất kỳ ai. Không được nói với bất kỳ người nào. Tôi làm chuyện này bởi tôi nghĩ có thể tin được cô, Patty, và bởi tôi thích cô. Tôi thực sự muốn giúp.” Một khoảng lặng dài khiến Patty nhìn vào ống nghe và thì thào Len? Nghĩ rằng hắn đã ngắt tín hiệu, cô cũng định sẽ dập máy.

“Patty, tôi thực sự không biết phải làm gì để giúp cô ngoài việc này. Tôi nghĩ, chà, rồi cô sẽ nhận ra. Tôi đang cầu nguyện cho cô.”

Patty trở lại lò sưởi, đống quần áo mới cháy hết một nửa nhưng củi đã tàn hết, cô chạy vội vào nhà xe, cầm chiếc rìu cũ của cha cô với phần đầu nặng trịch và lưỡi rìu bén ngọt – thời xưa người ta làm ra những dụng cụ thật sự bền tốt – chặt một bó củi, rồi vác chúng vào nhà.

Cô đang tiếp củi vào lò sưởi thì thấy Michelle xuất hiện bên cạnh. “Mẹ!”

“Chuyện gì thế, Michelle?”

Patty nhìn lên thấy Michelle đang mặc đồ ngủ và chỉ vào đống lửa. “Mẹ định ném cả chiếc rìu vào trong đó cùng với củi ạ.” Con bé mỉm cười. “Mẹ đúng là đãng trí.” Chiếc rìu đang nằm trên cánh tay Patty cùng đống củi nhóm lửa. Michelle lấy nó ra khỏi tay cô, hướng phần lưỡi rìu ra xa như đã được dạy, và đặt cạnh cửa.

Cô nhìn Michelle bước từng bước ngập ngừng về phía phòng ngủ của con bé, như thể đang rón rén bước qua bãi cỏ, Patty nhìn theo những bước chân của con gái. Lũ trẻ đang nằm trên sàn nhà, thì thầm nói chuyện với những con búp bê. Người ta thường nói đùa rằng họ yêu con nhất khi chúng đang ngủ, Patty cảm thấy đau nhói. Cô thực sự yêu con nhất khi chúng ngủ, không hỏi han, không đòi ăn hay đòi đồ chơi, và cô thích nhất những lúc chúng mệt mỏi, lạnh lùng, và thờ ơ với mẹ chúng. Cô để Michelle trông hai em và mặc chúng ở đó, quá mệt mỏi không thể làm bất cứ điều gì khác ngoài việc nhớ đường đi mà Len đã chỉ.

Đừng hy vọng quá nhiều, cô tự nhủ. Đừng hy vọng.

Đó là một quãng đường dài nửa tiếng đồng hồ xuyên qua tuyết lạnh, những bông tuyết biến thành những ngôi sao lấp lánh trong ánh đèn pha. Mẹ của Patty, một người yêu mùa đông, sẽ gọi đó là “tuyết đẹp”, và cô nghĩ ngày mai bọn trẻ sẽ nghịch tuyết cả ngày, rồi lại nghĩ: Liệu chúng có được nghịch tuyết không? Chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai? Rồi Ben sẽ ở đâu?

Ben đang ở đâu?

Cô đánh xe vào khu vực dã ngoại, một mái che bê tông lớn được xây từ thập niên 70 cùng những chiếc bàn công cộng, mái nhà xiêu vẹo như một tác phẩm origami gấp hỏng. Hai chiếc xích đu bị tuyết phủ dày, những chiếc ghế màu đen cũ kỹ không hề đu đưa như Patty nghĩ. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, sao chúng vẫn đứng yên vậy nhỉ?

Xe của Len không có ở đó. Thật ra, chẳng có chiếc xe nào ở đó, và cô bắt đầu nghịch khóa kéo áo khoác trên người, rà móng tay qua từng chiếc răng kim loại khiến nó phát ra những tiếng sồn sột. Điều gì có thể xảy ra: Cô sẽ đi tới băng ghế và thấy Len để lại cho cô một phong bì dày cộm tiền, một hành động quân tử mà cô sẽ đền đáp. Hoặc có thể Len đã sắp xếp một đám người cảm thấy tiếc cho Patty, họ sẽ tới quyên góp tiền, dành cho cô một Cuộc Sống Tuyệt Vời, nhận ra mọi người vẫn thực sự yêu quý cô, sau tất cả.

Có tiếng gõ cửa sổ xe, những ngón tay màu hồng nhạt và vóc dáng to lớn của một người đàn ông. Đó không phải Len. Cô hạ cửa xuống một chút và ngó ra ngoài, sẵn sàng chờ nghe hắn bảo cô lái xe đi chỗ khác.

“Xuống đi,” thay vào đó, người đàn ông nói. Hắn không cúi xuống và cô vẫn chưa thể nhìn thấy mặt. “Xuống đi, chúng ta sẽ nói chuyện trên ghế băng.”

Patty tắt máy và ra khỏi xe, người đàn ông đã đi lên phía trước, co ro trong áo khoác dày và chiếc mũ cao bồi. Cô đội một chiếc mũ len không vừa vặn chút nào, tai thò cả ra ngoài, chà sát hai tay khi đi theo hắn.

Hắn ta có vẻ là người tốt, Patty nghĩ, giờ cô cần một người tốt. Người đàn ông có đôi mắt đen và bộ ria mép uốn cong, rủ xuống tận cằm, có lẽ chỉ khoảng 40 tuổi, trông giống người vùng này. Hắn trông giống một người tốt, cô lại nghĩ. Họ ngồi xuống ghế băng, vờ rằng chúng không bị tuyết phủ. Có thể hắn là luật sư? Cô nghĩ. Một luật sư mà Len đã nhờ để bào chữa cho Ben. Nhưng sao lại phải gặp nhau ở ngoài…

“Nghe nói cô đang gặp rắc rối,” hắn nói giọng ồm ồm. Patty chỉ gật đầu.

“Trang trại sắp bị tịch thu, và con trai cô sắp bị bắt giữ.”

“Cảnh sát chỉ muốn nói chuyện với thằng bé về vụ việc…”

“Con trai cô sẽ bị bắt, và tôi biết lý do tại sao. Trong năm nay, cô sẽ cần xoay xở với những khoản nợ, để có thể giữ lại ngôi nhà cho bọn trẻ, và cô sẽ cần tiền để thuê luật sư cho con trai, bởi cô không muốn thằng bé vào tù với tội danh lạm dụng trẻ em.”

“Dĩ nhiên là không nhưng Ben…”

“Không, ý tôi là: Cô không muốn con trai cô phải vào tù với tội danh lạm dụng trẻ em. Ở trong tù, chẳng gì tệ hơn tội lạm dụng trẻ em. Tôi đã chứng kiến rồi, những gì họ đối xử với người phạm tội danh này thực sự là một cơn ác mộng. Vì vậy cô cần một luật sư thật giỏi, và điều này sẽ tốn rất nhiều tiền. Cô cần luật sư ngay bây giờ, không phải lúc nào khác mà ngay bây giờ. Những chuyện như thế này luôn nằm ngoài tầm kiểm soát một cách nhanh chóng.”

Patty gật đầu chờ đợi. Người đàn ông này khiến cô liên tưởng đến một gã bán xe hơi: với mẫu xe và mức giá này, cô phải mua nó ngay thôi. Cô luôn thua trong những cuộc trò chuyện như thế này, luôn trả tiền cho thứ mà người bán hàng khăng khăng cô nên mua.

Người đàn ông ấn chiếc mũ cao bồi xuống, thở phì phò như một con bò.

“Tôi cũng từng là một người nông dân, từ đời cha tôi, ông nội tội. Tám trăm mẫu đất, chăn thả gia súc, trồng ngô và lúa mỳ ở ngoại ô Robnett, Missouri. Cũng tương đương với trang trại của cô.”

“Chúng tôi chưa bao giờ có tám trăm mẫu đất.”

“Nhưng cô có một trang trại gia đình, cô có mảnh đất chết tiệt của mình. Chúng ta là những nông dân bị lừa. Họ nói ‘cọc rào nối tiếp cọc rào!’ và chúng ta đã làm theo điều khốn kiếp đó. Họ nói hãy mua thêm nhiều đất bởi đất không tự đẻ thêm được! Rồi đùng một cái, xin lỗi, chúng tôi đã nhầm. Chúng tôi sẽ lấy trang trại của các anh, nơi này từng là trang trại của các anh từ nhiều thế hệ, giờ chúng tôi sẽ lấy nó, đừng quá nghĩ ngợi làm gì. Các anh là những con lừa ngu ngốc khi đã tin vào lời khuyên đó, thực sự không phải lỗi của chúng tôi.”

Patty đã từng nghe và nghĩ về chuyện này. Đó là một vụ chơi xỏ. Giờ hãy quay lại chủ đề về con trai tôi. Cô nhấc một bên hông lên và rùng mình, cố tỏ ra kiên nhẫn.

“Giờ tôi không phải thương nhân, không phải kế toán, cũng không phải chính trị gia. Nhưng tôi có thể giúp, nếu cô muốn.”

“Vâng, vâng, tôi rất muốn anh giúp,” cô nói. “Làm ơn.”

Và cô nghĩ bụng bảo dạ, đừng hy vọng, đừng hy vọng quá nhiều.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.