Ngày 2 tháng 1 năm 1985
9 giờ 42 phút sáng.
BỒN RỬA MẶT NÂU NÂU TÍM TÍM một mảng vì thuốc nhuộm tóc của Ben. Một lúc nào đó đêm qua, thằng bé đã khóa mình trong nhà tắm, ngồi trên nắp bồn cầu và đọc một lượt những chỉ dẫn trên hộp thuốc nhuộm tóc mà có thể cô sẽ tìm thấy trong sọt rác. Chiếc hộp có in hình một cô gái với đôi môi hồng nhạt và mái tóc đen huyền ngang vai uốn cong ở phần đuôi. Patty tự hỏi có phải thằng bé đã ăn trộm nó không. Cô không thể hình dung ra việc Ben cúi gằm đầu đặt hộp thuốc nhuộm tóc lên quầy thanh toán. Vậy hẳn thằng bé đã lấy trộm nó từ cửa hàng. Rồi vào nửa đêm, một mình nó đã tự pha pha, trộn trộn, rồi xoa lên đầu. Thằng bé đã ngồi đó với đống hóa chất màu nâu trên mái tóc đỏ của nó và chờ đợi.
Toàn bộ ý nghĩ ấy khiến cô chán nản vô cùng. Trong ngôi nhà toàn phụ nữ này, con trai cô lại phải ngồi một mình trong nhà tắm vào ban đêm tự nhuộm tóc. Thật ngu ngốc khi nghĩ rằng lẽ ra thằng bé phải nhờ cô giúp, nhưng những việc như thế này mà không có người cùng làm thì có vẻ quá cô độc. Chị gái của Patty, Diane đã xỏ lỗ tai cho cô tại chính nhà tắm này cách đây hai mươi năm. Patty nung nóng kim băng bằng chiếc bật lửa rẻ tiền và Diane thái một củ khoai tây làm đôi đắp vào sau tai Patty. Rồi họ làm tê cứng phần dái tai của cô bằng một viên đá, và Diane – giữ chặt giữ chặt lấy – xuyên mũi kim băng đó qua miếng thịt mềm như cao su của Patty. Tại sao họ lại cần đến củ khoai tây? Chắc là có mục đích gì đó. Patty sợ hãi từ bỏ sau khi xỏ được lỗ đầu tiên. Cô ngồi thụp xuống tì vào thành bồn tắm, mũi kim băng vẫn chìa ra khỏi dái tai. Diane mạnh mẽ và nhiệt tình trong chiếc áo len rộng thùng thình, tiến lại gần cô với một chiếc kim băng nung nóng khác.
“Chỉ mất một giây thôi, em không thể xỏ mỗi một bên được, P.”
Diane thuộc tuýp người hành động. Chị chẳng bao giờ bỏ sót việc gì chỉ vì lý do thời tiết, hay sự lười biếng, hay một cái tai đang giật giật, nước đá tan chảy, và đứa em gái nhát gan.
Patty xoay xoay đôi hoa tai bằng vàng. Chiếc bên trái không ở đúng giữa, lỗi do cô uốn éo ở phút cuối cùng. Giờ chúng vẫn ở đó, dấu vết của nhiệt huyết tuổi trẻ, và cô đã làm điều đó cùng với chị gái mình, giống như việc đánh son hay gài những tấm kẹp nhựa vào một chiếc khăn vệ sinh khô có kích thước bằng tấm khăn ăn, vào thời điểm giữa những năm 60. Có những việc không nên làm một mình.
Cô đổ nước tẩy Comet vào chậu rửa và bắt đầu cọ, nước chuyển dần sang màu mực xanh. Diane sẽ qua đây sớm thôi. Chị ấy luôn ghé thăm vào giữa tuần nếu như đang “ở trong xe”, việc lái một quãng đường gần năm mươi cây số tới nông trại dường như đã trở thành công việc thường ngày. Diane sẽ làm dịu đi vụ việc gần đây nhất của Ben. Khi Patty lo lắng về trường học, giáo viên, trang trại, Ben, cuộc hôn nhân của cô, những đứa trẻ (sau năm 1980, nỗi lo thường trực luôn luôn là về trang trại,) thì Diane chính là người mà cô có thể bấu víu, giống như một loại rượu mạnh. Chị ngồi trên chiếc ghế bằng vải gai trong nhà xe, hút thuốc và khuyên nhủ Patty hãy vui lên. Những nỗi muộn phiền luôn tìm đến như các vị khách không mời mà đến. Với Diane, nỗi muộn phiền hiện hữu như những thực thể sống động, chúng sẽ bị đánh gục ngay lập tức. Diane không lo lắng gì cả, việc đó dành cho những phụ nữ nhát gan hơn.
Nhưng Patty không thể bớt ưu phiền được. Năm vừa rồi, Ben đã đi quá đà, tự biến mình thành một đứa lì lợm, lạ lùng thích giam mình trong bốn bức tường, nhảy nhót trong thứ nhạc ầm ầm như rung chuyển cả căn phòng, những tiếng la hét, gào rú lọt ra ngoài từ khe hở dưới cửa phòng thằng bé. Những lời cảnh báo. Hồi đầu, cô không thèm để ý nghe kỹ bởi thứ nhạc đó rất điên cuồng, khó chịu, nhưng một ngày cô trở về sớm hơn, Ben nghĩ rằng không có ai ở nhà, và cô đã nghe được những câu hát bên ngoài cửa phòng thằng bé:
Tôi không còn tồn tại,
Tôi đã chết,
Quỷ dữ đã đánh cắp linh hồn tôi,
giờ tôi là con trai của Sa-tăng.
Bài hát ngắt quãng và những câu hát quái dị lại vang lên: Tôi không còn tồn tại, tôi đã chết, quỷ dữ đã đánh cắp linh hồn tôi, giờ tôi là con của Sa-tăng.
Những câu hát cứ lặp đi lặp lại. Và Patty nhận ra Ben chỉ đứng quanh chiếc máy phát nhạc, nhấc mũi kim lên và phát đi phát lại những câu hát ấy như thể đang đọc kinh cầu nguyện.
Và đó là lúc cô cần Diane có mặt ở đây. Ngay lập tức. Diane sẽ ngồi trên ghế bành như một chú gấu hiền lành mặc một trong ba chiếc sơ-mi cũ của chị, nhai những viên kẹo cao su có chứa ni-cô-tin. Chị sẽ nói về hôm Patty trở về nhà trong chiếc váy ngắn và những người thân đã vô cùng hoảng hốt, như thể cô bị mất trí. “Em cũng đã từng như vậy mà, không phải sao? Em cũng từng là một đứa trẻ. Và giờ thằng bé cũng vậy.” Rồi Diane sẽ bật ngón tay tanh tách như thể mọi chuyện cũng chỉ đơn giản như vậy.
Những cô gái bé nhỏ đang đi lại bên ngoài cánh cửa phòng tắm – chúng sẽ ở đó khi cô bước ra ngoài, vẻ chờ đợi. Từ việc cọ rửa và những lời cằn nhằn của Patty, bọn nhỏ biết rằng đã có điều gì đó không ổn, và chúng đang cố xác định xem đây là tình huống dành cho những giọt nước mắt hay cho sự buộc tội. Khi Patty khóc, cô luôn làm ít nhất hai trong số ba cô con gái của mình buồn theo, và nếu ai đó gặp rắc rối, cả ngôi nhà sẽ rộn lên những lời trách mắng, buộc tội. Những người phụ nữ trong gia đình Day chính là định nghĩa sống động về tâm lý đám đông. Và họ đang ở đây, trên một nông trại với vô khối những cây cào rơm.
Patty rửa tay, đôi bàn tay nứt nẻ, đỏ ửng và thô ráp, soi mình trong gương để chắc chắn rằng mắt cô không ướt. Dù mới 32 tuổi nhưng trông Patty như đã ngoài 40. Trán cô nhăn nheo như chiếc quạt giấy của trẻ con, và những vết chân chim hiện ra quanh mắt. Mái tóc đỏ của cô lác đác những sợi tóc sâu màu trắng, người gày gò một cách đáng sợ, đầy mụn và u cục giống như cô đã nuốt cả một giá đồ trong nhà: những chiếc búa, những viên băng phiến và cả vài chiếc bình cũ. Patty không phải tuýp người mà bạn muốn ôm, thực tế là những đứa con của cô chưa bao giờ rúc vào lòng mẹ. Michelle thích chải đầu cho cô (nôn nóng và xông xáo, theo cách mà Michelle vẫn làm với hầu hết mọi thứ) còn Debby thì dựa người vào cô những lúc hai mẹ con đang đứng (một cách hời hợt và lơ đãng theo phong cách của con bé). Libby đáng thương thường không chạm vào cô, trừ phi cô thực sự đau buồn, và điều đó cũng dễ hiểu, cơ thể Patty đã quá kiệt quệ đến nỗi chưa đầy 30 tuổi, hai đầu vú cô đã nổi những cục u nhỏ, và ngay sau đó cô đã phải cho Libby bú bình.
Chẳng có tủ thuốc nào trong phòng tắm chật hẹp (Patty sẽ làm gì khi những cô con gái học cấp ba, một phòng tắm cho bốn người phụ nữ, và Ben sẽ tắm ở đâu? Trong đầu cô thoáng hiện ra hình ảnh đáng thương của thằng bé tại một khách sạn ven đường nào đó, giữa đống đồ lộn xộn của con trai với những chiếc khăn dính đầy vết ố và những bịch sữa hỏng,) vậy nên cô đã để những vật dụng nhà tắm nhỏ xinh trên bệ chậu rửa. Ben đã xô toàn bộ chúng vào một góc – bình xịt khử mùi và keo xịt tóc, một chai xà phòng tắm dành cho trẻ em mà cô không nhớ là đã mua. Giờ thì chúng cũng lốm đốm những vết màu tím đã làm bẩn bồn rửa mặt. Cô lau sạch chúng như lau đồ sứ. Patty vẫn chưa sẵn sàng cho một chuyến đi khác tới cửa hàng bách hóa. Cách đây một tháng, cô đã lái xe tới Salina với tâm trạng phấn chấn định mua vài món đồ trang điểm: kem tẩy trang, nước dưỡng da, son môi. Cô gập một tờ 20 đô-la và đút vào túi trước để chi tiêu cho chuyến đi này. Một sự phung phí. Nhưng chỉ riêng việc lựa chọn kem bôi mặt thôi – hydrat hóa, làm mờ nếp nhăn, chống nắng – cũng đã làm cô chóng mặt. Bạn có thể mua một loại kem làm ẩm da, nhưng phải kết hợp với kem tẩy da chết, hoặc một loại kem dưỡng da nào đó, và trước khi chọn thêm một hộp kem dưỡng da ban đêm, thì bạn đã tiêu phí mất 50 đô-la rồi. Cô đã rời khỏi cửa hàng mà chẳng mua gì, cảm thấy ức chế và ngu ngốc.
“Em có bốn đứa con – không ai hy vọng em sẽ trông giống một bông hoa cúc đâu,” đó là phản ứng của Diane.
Nhưng cô vẫn luôn muốn trở thành một bông hoa cúc. Vài tháng trước, Runner đã quay về như từ trên trời rơi xuống với khuôn mặt rám nắng và đôi mắt xanh cùng những câu chuyện về thuyền đánh cá ở Alaska và những đường đua ở Florida. Hắn ta đứng trên bậc thềm trước nhà, gày gò và cao lêu nghêu trong chiếc quần jeans bẩn thỉu, thậm chí không có lấy một cái nháy mắt thay cho lời chào sau suốt ba năm trời họ không có tin tức gì và không hề nhận được một xu nào từ hắn. Hắn ta xin ở với họ cho tới khi tìm được một chỗ ổn định – hiển nhiên là hắn đã khánh kiệt, dù có đưa cho Debby nửa cốc cô-ca nóng uống dở như thể đó là một món quà tuyệt vời. Runner hứa sẽ sửa mọi thứ xung quanh trang trại nhưng tất cả chỉ là những lời hứa suông. Đã sang mùa hè, cô để hắn ngủ trên trường kỷ, nơi những cô con gái sẽ chạy tới vào buổi sáng trong khi Runner vẫn đang nằm ườn và bốc mùi trong những chiếc quần lót ống rộng rách rưới.
Hắn khiến những đứa nhỏ thích thú bởi đã gọi chúng là Búp bê bé nhỏ, Khuôn mặt thiên thần, và thậm chí Ben còn chăm chú nhìn hắn lao đi lao lại, chơi đùa với lũ trẻ như một con cá mập. Runner không thực sự dành được tình cảm của Ben, nhưng hắn đã cố gắng cười đùa và tỏ ra thân thiện với thằng bé. Hắn ta coi Ben là một đứa con trai, nói những câu như, “Đó là việc của đàn ông,” và rồi nháy mắt với Ben. Sau tuần thứ ba, Runner chất lên xe tải một chiếc sofa gập mà hắn nhặt được và đề nghị rằng sẽ sống tạm trong nhà xe. Nghe có vẻ ổn. Hắn giúp cô rửa chén đĩa và mở cửa cho cô. Runner đã để Patty bắt gặp mình đang nhìn lén mông cô, và sau đó làm ra vẻ xấu hổ. Hai người đã trao một nụ hôn ám mùi thuốc lá trong lúc cô đưa cho hắn ta những tấm ga trải giường sạch, và ngay lập tức hắn kéo áo cô lên, đẩy cô vào tường, nắm lấy tóc và kéo đầu cô quay lại. Cô đẩy hắn ra, nói rằng cô chưa sẵn sàng và gượng cười. Hắn giận dỗi và lắc lắc đầu, nhìn cô từ đầu đến chân và bĩu môi. Khi thay quần áo đi ngủ, cô ngửi thấy mùi thuốc lá tỏa ra nơi hắn đã chạm vào, ngay dưới ngực cô.
Runner ở thêm một tháng, chỉ nhìn ngắm xung quanh, bắt tay làm vài việc lặt vặt và bỏ dở chúng. Một bữa sáng, cô yêu cầu hắn ta rời đi, hắn đã gọi cô là đồ chó cái và ném cốc vào người cô, để lại những vệt nước hoa quả trên trần nhà. Sau đó, cô phát hiện ra Runner đã lấy trộm đi 60 đô-la, hai chai rượu, và một hộp nữ trang mà hắn sẽ sớm biết là chẳng có gì trong đó. Hắn chuyển tới một túp lều đổ nát cách đó hơn một cây số – ống khói lúc nào cũng nghi ngút. Thỉnh thoảng, cô nghe thấy những tiếng súng đằng xa, những phát bắn chỉ thiên.
Đó là giây phút lãng mạn cuối cùng của cô với người đàn ông đã làm cha của các con cô. Và giờ là lúc dành thời gian cho những thứ thực tế hơn. Patty vén mái tóc khô và rối ra phía sau tai và mở cửa. Michelle đã ngồi trên sàn ngay trước mặt cô, đang vờ nghiên cứu tấm ván sàn, Con bé đánh giá Patty sau cặp mắt kính màu xám.
“Ben gặp rắc rối ạ?” Con bé hỏi. “Tại sao anh ấy lại làm vậy với tóc của mình?”
“Những rắc rối của tuổi mới lớn, mẹ nghĩ vậy,” Patty nói, và Michelle hít một hơi dài – con bé luôn luôn lấy hơi trước khi nói một điều gì đó, một câu của con bé là nhiều từ được liên kết nhanh chóng và chặt chẽ, vừa mới thốt ra lại phải hít thêm một hơi nữa – họ nghe thấy tiếng ô tô trên con đường dẫn vào nhà. Con đường rất dài, ai đó sẽ không thể tới nơi trong vòng một phút. Bằng cách nào đó, Patty biết rằng đó không phải chị gái cô, ngay cả khi bọn trẻ đang reo lên Bác Diane! Bác Diane tới rồi! và chạy tới cửa sổ để nhìn ra ngoài. Sẽ có những tiếng thở dài buồn bã khi đó không phải là Diane. Cô linh cảm đó là Len, tay nhân viên tín dụng cho cô vay tiền. Từ cách lái xe cô cũng nhận ra đó là xe của hắn. Len, Kẻ Cho Vay Dâm Đãng. Cô đã cãi nhau với hắn suốt từ năm 1981. Runner cũng bỏ đi sau đó, tuyên bố rằng cuộc sống này không dành cho hắn, rồi nhìn ngắm xung quanh như thể đây là mảnh đất của hắn chứ không phải của cô, của cha mẹ, ông bà cô.
Tất cả những gì hắn làm là cưới cô và hủy hoại cuộc hôn nhân đó. Một Runner tuyệt vọng, nghèo túng, khi những giấc mơ của hắn bay cao đầy tham vọng vào những năm 70, khi mọi người thực sự nghĩ rằng có thể làm giàu từ trang trại. (Ha! Cô cười lớn ngay trong bếp khi nghĩ về điều này.) Cô và Runner đã tiếp quản trang trại từ bố mẹ cô từ năm 1974. Đó là một việc đại sự, nó còn quan trọng hơn cả cuộc hôn nhân của cô hay việc sinh đứa con trai đầu lòng. Cả hai chuyện đó đều không gây bất ngờ với cha mẹ cô, những người trầm lặng và dễ tính, mặc dù Runner đã gây ra nhiều rắc rối, nhưng ơn Chúa, họ chẳng bao giờ nói một lời đe dọa hắn. Năm 17 tuổi, khi cô nói với cha mẹ rằng mình đã có thai và sẽ làm đám cưới với Runner, họ chỉ nói: Ồ. Chỉ như vậy.
Patty có một bức ảnh đã hơi mờ chụp vào ngày họ tiếp quản trang trại: cha mẹ cô, nghiêm nghị và tự hào, cười ngượng ngùng trước máy ảnh, và cô cùng Runner, tay cầm chai rượu champagne với nụ cười rạng rỡ, mái tóc lộng lẫy, trẻ trung đến ngỡ ngàng. Trước đó, ba mẹ cô chưa bao giờ uống champagne, nhưng họ đã lái xe vào thành phố mua một chai để ăn mừng dịp này. Họ đã uống mừng mà không dùng đến những bình rượu hoa quả cũ.
Mọi việc đảo lộn một cách nhanh chóng, và Patty không thể đổ lỗi hoàn toàn cho Runner. Vào thời điểm đó, ai cũng nghĩ giá đất sẽ tăng vùn vụt – người ta không thể đẻ thêm đất được! – và tại sao không mua thêm đất bất cứ khi nào có thể? Cọc rào nối tiếp cọc rào đã trở thành một khẩu hiệu. Hãy xông xáo lên, dũng cảm lên. Runner cùng những ước mơ lớn lao và cái đầu rỗng tuếch của hắn đã bắt cô tới ngân hàng. Hắn đeo chiếc cà vạt màu vàng chanh, dày như một chiếc mền bông và ấp a ấp úng để có được khoản vay. Cả hai đã ra về với số tiền gấp đôi khoản định vay. Lẽ ra họ không nên cầm số tiền này, nhưng ngân hàng đã nói rằng đừng lo – thời kỳ bùng nổ mà.
Họ chỉ đang ném tiền qua cửa sổ. Runner hô một tiếng, và ngay lập tức họ có một chiếc máy kéo mới và một chiếc máy trồng cây gieo giống sáu hàng, trong khi chỉ cần bốn hàng là đủ. Trong năm đó, họ đã mua một chiếc máy cày Krause Dominator kết hợp với đầu kéo John Deere. Vern Evelee, kẻ luôn tự mãn với 500 mẫu đất trong vùng, có thói quen soi mói những món đồ mới trong đống tài sản của gia đình họ, kèm theo một cái nhướn mày. Runner đã mua thêm đất và một chiếc thuyền đánh cá, mỗi khi Patty hỏi hắn đã chắc chắn chưa? thì Runner sẽ sửng cồ và làm um lên về việc thấy đau lòng như thế nào khi cô không tin tưởng hắn. Và rồi chỉ trong nháy mắt, mọi thứ rơi thẳng xuống địa ngục như một trò đùa. Carter và lệnh cấm vận xuất khẩu lương thực sang Nga (tiêu diệt cộng sản, coi nhẹ nông dân), tỉ lệ lãi suất lên tới 18%, giá nhiên liệu tăng vọt, các ngân hàng lâm vào phá sản, những quốc gia cô hầu như chưa bao giờ nghe tên như Argentina, bất ngờ cạnh tranh trên thị trường. Cạnh tranh với cô tại Kinnakee bé nhỏ ở Kansas. Sau vài năm làm ăn thua lỗ, Runner đã trở nên khánh kiệt. Hắn chưa bao giờ quên được Carter – lúc nào cũng nghe hắn rủa cái tên ấy.
Và Runner đổ lỗi cho Carter, còn những người khác trong thị trấn mục rữa này đổ lỗi cho cô. Vern Evelee tặc lưỡi mỉa mai mỗi khi nhìn thấy cô. Những người nông dân chưa từng nếm trải sẽ không bao giờ đồng cảm được, họ nhìn như thể bạn đang muốn hỉ mũi lên người họ. Mùa hè năm ngoái, một người nông dân ở gần Ark đã bị gần 2 tấn lúa mì đổ sập lên người. Người đàn ông cao 1m8 này kẹt trong đó – ngạt thở trước khi họ lôi được anh ta ra, giống như bị chết ngạt trong cát. Mọi người ở Kinnakee đã rất buồn và thương xót cho tai nạn kỳ dị đó cho tới khi họ biết rằng trang trại của anh ta đang rơi vào cảnh phá sản. Ngay lập tức, người ta đã chuyển giọng: Tưởng thế nào, lẽ ra anh ta nên cẩn thận hơn. Rồi thêm vào những lời thuyết giảng về việc sử dụng thiết bị đúng cách và đảm bảo an toàn. Họ nhanh chóng trở mặt với anh ta, người đàn ông đáng thương đã chết với lương thực của chính mình ngập tràn trong phổi.
Tiếng chuông cửa vang lên, và đúng như cô lo lắng, Len xuất hiện, đưa chiếc mũ đi săn bằng len của hắn cho Michelle và chiếc áo khoác cồng kềnh cho Debby, cẩn thận gạt những bông tuyết ra khỏi đôi giày da bóng lộn của hắn. Ben sẽ không ưa điều này, cô nghĩ. Thời điểm Ben còn để những cô em gái tới gần, thằng bé đã dành hàng giờ đào xới đất cùng đôi giầy thể thao mới mua, và để cho đám em lần lượt dẫm lên chúng. Từ trên ghế sofa, Libby trừng trừng nhìn Len và quay trở lại chiếc tivi. Libby rất yêu quý Diane, và gã này đã khiến con bé lầm tưởng là bác nó.
Len chưa bao giờ nói xin chào một cách bình thường, hắn thường nhấn giọng, Xi-n chà-o! và Patty phải cố chịu đựng mỗi lần như thế, cô thấy âm thanh đó thật lố bịch. Lúc này hắn đang réo lên trong khi cô bước xuống hành lang, và cô phải ngó nhanh vào nhà tắm để chửi thề một giây, rồi quay trở lại với nụ cười trên môi. Len luôn ôm cô, điều mà chắc chắn hắn sẽ không làm với bất kỳ người nông dân nào khác cần đến dịch vụ của mình. Hắn đã dang sẵn hai tay và cô bước tới cho hắn ôm cùng lắm là một giây, hai tay đặt trên khuỷu tay cô. Patty cảm thấy hắn khịt một cái thật nhanh như đang ngửi cơ thể cô. Người hắn đầy mùi xúc xích và kẹo bạc hà Velamints. Rồi đến lúc nào đó, Len sẽ thật sự gạ gẫm, ép cô phải đưa ra một quyết định, và cuộc chơi này quá đớn đau khiến cô muốn khóc. Kẻ đi săn và con mồi, nhưng nó giống một chương trình thế giới động vật dở tệ: hắn là con sói còi cọc ba chân, còn cô là một con thỏ khập khiễng, kiệt sức.
“Khỏe không, cô gái nông trại của tôi?” Hắn hỏi. Họ vẫn ngầm hiểu với nhau rằng việc cô tự mình quản lý trang trại là một điều nực cười. Và cô cho rằng, đó chính là thời điểm này đây.
“À, vẫn thế thôi,” cô đáp. Debby và Michelle đã quay về phòng. Libby đang ngồi trên ghế và khịt mũi. Sau lần viếng thăm gần đây nhất của Len, họ đã phải tổ chức một cuộc đấu giá vài tuần sau đó – cả nhà ngó qua cửa sổ trong khi những người hàng xóm của họ trả những mức giá bèo bọt cho các vật dụng cần thiết để điều hành một trang trại hoạt động. Debby và Michelle bối rối khi trông thấy những đứa bạn cùng lớp, những con bé xấu xí, lẽo đẽo theo sau người thân của chúng như thể đó là một chuyến dã ngoại, và nhảy nhót khắp trang trại. Tại sao chúng con không thể ra ngoài? Các con cô mè nheo, uốn éo trong bộ dạng nài nỉ, cáu giận, nhìn những con bé xấu xí đó lần lượt trèo lên chiếc đu bằng lốp xe – có thể đã bị bán rồi cũng nên. Patty vẫn tiếp tục nói: Ngoài đó không có ai là bạn của chúng ta đâu. Những người đã từng gửi cho cô thiệp Giáng sinh giờ đang cầm lên xem xét những mũi khoan và máy cắt, tất cả những thứ cong cong, xoắn xoắn này giờ cùng lắm chỉ có giá trị bằng một nửa. Vern Evelee mua lại chiếc máy trồng cây mà hắn đã từng cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy nó, trả cô mức giá thảm hại so với giá khởi điểm. Thật tàn nhẫn. Một tuần sau, Patty vô tình chạm mặt hắn ở cửa hàng bán thức ăn chăn nuôi. Gáy hắn đỏ lựng lên khi quay đi tránh mặt cô. Patty đã đi theo và ném thẳng vào tai hắn một tiếng tặc lưỡi khinh bỉ.
“Chà, mùi rất thơm đấy,” Len nói với giọng khá bực bội. “Dường như ai đó đã có một bữa sáng tươm tất.”
“Bánh kếp.” Cô gật đầu. Xin đừng bắt tôi phải hỏi lý do anh tới đây. Làm ơn, chỉ một lần thôi, hãy nói lý do anh tới đây.
“Tôi ngồi được không?” Hắn nói rồi chen vào ghế sofa ngồi cạnh Libby, hai tay hắn cứng nhắc. “Đứa nào đây?” Len hỏi khi đang ngắm nhìn con bé. Hắn đã gặp những đứa con gái của cô cả chục lần, nhưng không thể nhớ được ai với ai, thậm chí còn đoán bừa một cái tên. Một lần, hắn ta đã gọi Michelle là “Susan.”
“Đó là Libby.”
“Cô bé có mái tóc đỏ giống mẹ.”
Đúng thế. Patty không thể ép mình nói ra điểm thú vị ấy. Len càng nấn ná ở lâu hơn thì cô lại càng cảm thấy khó chịu, sự lo lắng đã dâng lên thành nỗi sợ hãi. Lúc này, mặt sau chiếc áo len cô mặc đã lấp nhấp mồ hôi.
“Màu tóc đỏ có nguồn gốc từ người Ireland đúng không? Gia đình cô đều là người Ireland à?”
“Người Đức. Tên thời con gái của tôi là Krause.”
“Ồ vui thật. Vì Krause có nghĩa là tóc xoăn, chứ không phải tóc đỏ. Cả nhà cô thực sự chẳng ai có tóc xoăn, gợn sóng thì may ra. Tôi cũng là người Đức.”
Họ đã từng nói chuyện này trước đây, luôn dẫn đến một trong hai cách nói. Cách khác là, Len sẽ nói điều đó thật buồn cười bởi tên thời con gái của cô giống tên một công ty bán trang thiết bị nông trại, và quá tệ là chẳng có sự liên quan nào hết. Dù là cách nào đi chăng nữa cũng đều khiến cô căng thẳng.
“Vậy,” cuối cùng cô cũng nhượng bộ, “có điều gì đó không ổn ư?”
Len có vẻ thất vọng vì cô đã nói thẳng vào trọng tâm vấn đề. Hắn cau mày như thể hành động của cô rất khiếm nhã.
“Giờ thì cô đã đề cập đến vấn đề này, đúng vậy. E là có điều cực kỳ không ổn. Tôi muốn tới đây để nói chuyện riêng với cô. Cô có muốn nói chuyện này ở một nơi riêng tư không?” Hắn trợn mắt ra hiệu về phía Libby. “Cô có muốn vào phòng ngủ hay một nơi nào khác không?” Len có bụng phệ tròn vo bên dưới chiếc thắt lưng, giống như đang mang bầu. Cô không muốn vào phòng ngủ cùng hắn.
“Libby, con đi xem hai chị đang làm gì được không? Mẹ cần nói chuyện riêng với ông Werner.” Libby thở dài và từ từ trượt khỏi ghế: bàn chân, cẳng chân, rồi mông, và lưng, như thể con bé được làm bằng hồ dán. Rốt cuộc cả người nó cũng chạm đất, lăn tròn một vài vòng, bò một đoạn rồi đứng lên và bước xuống hành lang.
Patty và Len nhìn nhau, sau đó hắn cắn môi dưới, gật gù. “Họ sẽ tịch thu tài sản thế chấp.”
Bụng Patty thắt lại. Cô sẽ không quỳ xuống trước mặt gã này. Cô sẽ không khóc. “Chúng ta có thể làm gì?”
“Chúng taaaaaa, e là, không có quyền lựa chọn. Tôi đã trì hoãn việc này thêm sáu tháng so với quy định. Tôi thực sự đã mạo hiểm cả công việc của mình đấy. Cô gái nông trại à.” Hắn ta cười với cô, hai tay ôm đầu gối. Cô muốn cào vào mặt hắn. Những chiếc đệm bắt đầu kêu cọt kẹt trong phòng bên, và Patty biết rằng Debby đang nhảy trên giường, trò chơi yêu thích của con bé, bật từ giường này sang giường khác trong phòng ngủ của ba chị em.
“Patty, cách duy nhất để giải quyết vấn đề này là tiền. Ngay bây giờ, nếu cô muốn giữ nơi này. Tôi sẽ gợi ý rằng hãy đi vay, đi xin hoặc ăn trộm. Không phải lúc để kiêu hãnh nữa đâu. Vậy: Cô muốn giữ trang trại này đến mức nào?” Lò xo đệm đang nảy lên mạnh hơn. Cô cảm thấy nôn nao. Len vẫn gữ nguyên nụ cười của hắn.