Ngày 2 tháng 1 năm 1985
10 giờ 23 phút tối
HỌ LÁI XE RA KHỎI THÀNH PHỐ, chuyển từ đường nhựa sang đường đất, Ben đang lắc lư ở ghế sau, chống hai tay vào trần xe, cố gắng ngồi một chỗ. Cậu đang say thuốc, say thật sự, đầu cậu rung lên và hai hàm răng va lập cập vào nhau. Có phải mình đang bị mất trí? Ben đang mất kiểm soát. Cậu muốn đi ngủ. Ăn trước, sau đó đi ngủ. Cậu thấy ánh đèn đường mờ dần, Kinnakee rơi lại phía sau, giờ chỉ là những dặm đường phủ đầy tuyết lờ mờ ánh sáng xanh, đây đó một bãi cỏ hoặc hàng rào lởm chởm gai sắt, còn lại phủ đầy tuyết như bề mặt mặt trăng. Như thể Ben đang thực sự ở ngoài vũ trụ, trên một hành tinh khác, và cậu sẽ không bao giờ trở về nhà nữa.
Họ rẽ xuống một con đường cây cối rậm rạp, hun hút như một đường hầm, và cậu không hề nhận ra mình đang ở đâu. Ben chỉ hy vọng chuyện này sẽ nhanh chóng kết thúc. Cậu thèm một chiếc hamburger. Mẹ cậu thường làm những chiếc hamburger kỳ quái kẹp một miếng thịt rẻ tiền cùng với hành tây, mì ống và những thứ tạp nham sắp sửa ôi thiu khác. Có lần Ben đã tìm thấy một mẩu chuối được phủ xốt cà chua – mẹ cậu nghĩ rằng xốt cà chua có thể làm mọi thứ trở nên ngon hơn. Nhưng không phải vậy, bà nấu dở tệ, nhưng giờ cậu chỉ cần một chiếc hamburger như thế. Cậu đang nghĩ mình đói đến mức có thể ăn hết cả một con bò. Và sau đó, như thể lời cầu nguyện thành hiện thực, cậu rời mắt khỏi vết ố ở ghế sau và nhìn ra ngoài, khoảng hơn chục con bò Hereford đang đứng giữa trời mưa tuyết chẳng rõ nguyên cớ. Có một chuồng gia súc gần đó, nhưng chẳng có ngôi nhà nào xung quanh, và lũ bò quá ngu ngốc không biết đường chui vào chuồng mà chỉ đứng đó như một đống thịt ú nụ đần độn, thở phì phò qua lỗ mũi. Hereford là giống bò xấu xí nhất, thân hình ục ịch, mặt mũi nhăn nheo phủ lông trắng và rìa mắt màu hồng. Bò Jersey là giống bò đẹp tuyệt, giống mặt nai nhưng to hơn, còn Hereford có vẻ cổ xưa, dữ tợn, và ngu ngốc. Lũ bò có lớp lông dày và cặp sừng cong nhọn, khi Trey dừng xe, Ben cảm thấy lo lắng. Có chuyện gì đó không hay sắp xảy ra.
“Chúng ta tới nơi rồi,” Trey nói khi họ vẫn ngồi trong xe, máy sưởi đã tắt, hơi lạnh luồn vào bên trong. “Xuống xe hết nào.” Trey với tay qua người Diondra tới ngăn chứa đồ – sượt qua bụng bầu của cô và cả hai lại nở nụ cười quái lạ – lấy một băng cassette và nhét vào ổ. Tiếng nhạc réo rắt điên loạn bắt đầu nhảy múa trong đầu Ben.
“Đi thôi, Ben,” Trey vừa nói vừa bước xuống nền tuyết lạo xạo. Hắn lật ghế lái lên để Ben trèo ra ngoài, Ben mất thăng bằng, bước hụt một bước nhưng Trey đã tóm lấy người cậu. “Đã đến lúc cậu phải biết một số thứ, cảm nhận nguồn sức mạnh. Cậu sắp làm cha rồi, anh bạn.” Trey lay cả hai vai cậu. “Một người cha!” Hắn nói có vẻ thân thiện nhưng lại không hề mỉm cười. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Ben, miệng mím chặt, khóe mắt đỏ lòm như máu. Quả quyết. Một cái nhìn quả quyết. Sau đó Trey xắn tay áo khoác và đi vòng ra sau xe. Ben cố nhìn qua mui xe, nhìn Diondra với ánh mắt như muốn hỏi cái quái gì thế? Nhưng cô đang cúi vào trong xe và lôi ra một cái túi khác từ dưới ghế ngồi, tay ôm bụng rên rỉ như thể hơi cúi xuống là một việc rất khó khăn. Cô lùi lại, một tay chống ra sau lưng và bắt đầu lục tìm chiếc túi, trong đó nhét đầy những gói nhỏ bọc giấy bạc, rồi lấy ra ba tép nhỏ.
“Đưa đây,” Trey nói, nhét hai tép vào túi áo và mở ra tép còn lại. “Em và Ben dùng chung đi.”
“Em không muốn dùng chung,” Diondra kêu ca. “Chẳng ra gì cả, em muốn hít nguyên một tép.”
Trey bực bội thở dài, sau đó đưa cho cô một gói, miệng lầm bầm chết tiệt.
“Cái gì vậy?” Cuối cùng Ben cũng hỏi. Cảm thấy một dòng ấm ấm chảy trên đầu, cậu biết mình lại đang chảy máu. Cơn đau đầu cũng trở nên tệ hơn, nhói nhói sau mắt trái, lan xuống cổ, xuống bả vai, như thể độc tố đang chạy khắp cơ thể. Cậu xoa cổ, cảm giác như ai đó đã thắt nút một vòi tưới cây và cấy nó dưới da cậu.
“Đó là sức mạnh của quỷ dữ, anh bạn, cậu đã dùng nó bao giờ chưa?” Trey đổ thứ bột đó ra lòng bàn tay và cúi xuống như mèo thấy mỡ, hít một hơi, ngẩng đầu lên và loạng choạng vài bước về phía sau, rồi nhìn họ như thể chẳng có việc gì phải làm ở đây hết. Một vết bột màu cam đậm vòng quanh trên mũi và miệng hắn.
“Cậu đang nhìn cái quái gì thế, Ben Day?”
Con ngươi Trey đảo qua đảo lại như thể đang dõi theo một con chim ruồi vô hình nào đó. Diondra cũng hít một hơi đầy thèm khát, sau đó gục xuống phá lên cười. Tiếng cười vui sướng trong vài giây đầu chuyển thành tiếng cười tắc nghẹn, chảy cả nước mắt, kiểu cười thường thấy khi bạn không tin vào vận may chết tiệt của mình, chính là kiểu cười ấy. Diondra vừa khóc vừa cười rú lên, hạ thấp người xuống tuyết, sau đó nôn ọe, pho mát khoai tây và mỳ spaghetti sợi to có mùi không quá tệ. Một sợi mỳ vẫn còn thò ra trong miệng Diondra khi cô nhìn lên, mắc trong đó vài giây trước khi cô nhận thấy và kéo nó ra, Ben hình dung một nửa sợi mỳ vẫn còn kẹt trong cổ họng cô, đang muốn trào lên. Diondra quăng sợi mỳ xuống đất trong khi vẫn đang quỳ khóc – và khi nhìn thấy sợi mỳ, cô bắt đầu hét lên như trẻ con với khuôn mặt nhăn nhó, y hệt mấy đứa em gái cậu vẫn thường làm khi chúng bị đau. Tiếng hét của ngày tận thế.
“Diondra, em không sao chứ, em y…?” Cậu bắt đầu nói.
Cô lảo đảo về phía trước và nôn phần còn lại xuống gần chân Ben. Cậu đứng tránh ra và nhìn Diondra quỳ khóc.
“Bố em sẽ giết em mất,” cô lại kêu gào, mồ hôi ướt đẫm chân tóc, mặt méo xẹo khi nhìn xuống bụng. “Ông ấy sẽ giết em.”
Trey vẫn đang nhìn Ben, hoàn toàn không để ý gì tới Diondra, rồi hắn búng tay ra hiệu thúc giục Ben đừng chần chừ, hãy hít thứ bột mang sức mạnh quỷ dữ đó. Cậu dí mũi vào gần và ngửi thấy mùi của những cục tẩy cũ và bột nổi làm bánh.
“Cái gì thế, giống cô ca in hả?”
“Giống pin axít dành cho não cậu. Hít vào đi.”
“Tôi đang khó chịu lắm rồi, tôi không nghĩ mình cần đến thứ này, chết đói đến nơi rồi.”
“Cậu cần nó cho những việc tiếp sau đây. Hít đi.”
Diondra lại đang cười phá lên, mặt cô trắng bệch dưới lớp kem nền màu be. Bánh khoai tây trôi về phía chân Ben cùng một dòng chất lỏng màu hồng. Cậu di chuyển, sau đó ngoảnh mặt về phía những con bò, từ từ đổ thứ bột đó ra lòng bàn tay và hít vào thành tiếng như hai người họ vừa làm, chỉ dính một chút bột trên mũi.
Thứ đó xộc thẳng vào não cậu, chát như clo nhưng gắt hơn, và cậu có thể thấy não mình đang kêu răng rắc như cành cây, các mạch máu bị đốt cháy trong đầu. Như thể toàn bộ máu trong người cậu đã biến thành một dòng thiếc nóng, thậm chí cả xương cổ tay cũng bắt đầu nhức nhối. Bao tử Ben oằn lên như một con rắn đang thức tỉnh, và trong giây lát, cậu cảm thấy như sắp tháo dạ, nhưng thay vì vậy, cậu lại nôn ra một ít bia, hoa mày chóng mặt và ngã nhào xuống mặt đất, đầu cậu nứt ra đau nhói, máu chảy thành dòng xuống mặt. Ben cảm thấy mình có thể chạy với tốc độ 128 kmh và cậu nên làm vậy, bởi nếu vẫn tiếp tục đứng ở đây, ngực cậu sẽ nứt toác và một con quỷ sẽ chui ra, rũ đôi cánh vấy máu Ben, như thể không muốn bị kẹt lại ở thế giới này, và bay lên cố gắng trở về địa ngục. Và ngay khi Ben nghĩ rằng cậu cần một khẩu súng, tự bắn vào đầu mình để kết thúc chuyện này, thì một cảm giác lâng lâng bao trùm khắp cơ thể, xoa dịu những mạch máu trong người, và cậu nhận ra mình vẫn đang nín thở. Ben bắt đầu nuốt từng ngụm khí, cảm thấy vô cùng dễ chịu. Cậu thấy cơ thể mình đang giãn ra, to lớn hơn, không gì cản được. Như thể dù cậu làm chuyện gì đi nữa thì đó vẫn là một quyết định đúng đắn – vâng, thưa ngài, chắc chắn là như vậy – như thể cậu có thể dựng những quyết định mà mình phải thực hiện trong thời gian tới lên và bắn hạ chúng như bắn bia trong lễ hội rồi giật một giải thưởng lớn. Giải đặc biệt. Những lời tung hô dành cho Ben, cậu đứng trên vai mọi người để cả thế giới có thể ca tụng chúc mừng.
“Thứ quái quỷ gì thế?” Cậu hỏi giọng cứng rắn, như một cú đấm vào cánh cửa nặng nề.
Trey tảng lờ câu hỏi của cậu, liếc nhìn Diondra đang lồm cồm đứng dậy, những ngón tay đỏ lừ vì vùi trong tuyết. Dường như hắn đang cười nhạo mà không hề nhận ra. Rồi Trey lục tìm phía sau xe, quay lại với một chiếc rìu sáng loáng và tỏa ánh sáng xanh lờ mờ như màu tuyết. Hắn đưa chiếc rìu về phía Ben, chìa lưỡi rìu ra trước, hai tay Ben ép co rúm bên sườn, không không không đừng bắt tôi cầm nó, như một cậu bé bị ép phải bế một đứa trẻ sơ sinh đang khóc, không không không.
“Cầm lấy.”
Ben cầm trong tay chiếc rìu lạnh ngắt, lưỡi rìu dính vài vết ố. “Đây là máu à?”
Trey lại lờ đờ liếc cậu và không thèm trả lời.
“Ôi, em muốn cái rìu,” Diondra hét lên. Cô nhảy tới chỗ chiếc xe, Ben tự hỏi liệu họ có lại chơi xỏ cậu như những lần trước không.
“Nặng lắm, em dùng dao săn đi.”
Diondra vùng vằng trong chiếc áo khoác, viền lông trên mũ áo rung rinh nhún nhảy.
“Em không muốn dùng dao, nhỏ tẹo ấy, đưa Ben đi, anh ấy là thợ săn mà.”
“Vậy Ben sẽ dùng thêm thứ này,” Trey nói và đưa cho Ben một khẩu súng ngắn 10 ly.
“Để em cầm khẩu súng đi,” Diondra chọn.
Trey xòe tay cô ra và đặt vào đó con dao săn Bowie.
“Sắc lắm đấy, đừng có làm càn.”
Làm càn, chẳng phải đó là điều họ đang làm sao?
“Ben ẻo lả, lau mặt đi, cậu đang chảy máu toe toét đấy.”
Một tay cầm rìu, một tay cầm súng, Ben đưa tay áo lên quệt máu trên mặt và cảm thấy choáng váng. Máu càng chảy xuống nhiều hơn, giờ máu dính cả trong tóc, loang xuống một bên mắt cậu. Người Ben đang đông cứng, cậu nhớ ra đó là những biểu hiện khi người ta chảy máu đến chết, cơ thể bạn sẽ lạnh ngắt, rồi Ben nhận ra có điên mới không thấy lạnh bởi cậu chỉ đang mặc chiếc áo khoác mỏng tang, toàn thân sởn hết gai ốc.
Cuối cùng Trey lấy ra một chiếc cuốc chim, lưỡi cuốc sắc nhọn như mẩu nhũ băng bằng bạc. Hắn vác qua vai như thể một người đàn ông vác cuốc đi làm. Diondra vẫn đang bĩu môi không hài lòng với con dao, và Trey cáu kỉnh hỏi cô. “Em muốn nói gì?” hắn hỏi. “Em có muốn làm điều đó không?”
Cô thôi hờn dỗi, gật đầu thật nhanh và đặt con dao vào giữa vòng tròn ngẫu nhiên mà họ đang đứng bên trong. Nhưng không, điều đó không hề ngẫu nhiên, bởi sau đó Trey cũng đặt chiếc cuốc chim xuống cạnh con dao, và ra hiệu cho Ben làm theo với bộ dạng nôn nóng của một người cha khi đứa con quên cầu nguyện trước bữa ăn. Ben làm theo, đặt khẩu súng và chiếc rìu lên trên, đống kim loại sắc nhọn, sáng loáng ấy khiến tim cậu đập thình thịch.
Diondra và Trey thình lình nắm lấy tay cậu – tay Trey nóng và chặt, tay Diondra dính dính và mềm mại – khi cả ba đứng vòng quanh đống vũ khí của họ. Ánh trăng chiếu rọi khiến mọi thứ lờ mờ tỏa sáng. Gương mặt Diondra trông giống một chiếc mặt nạ, hốc hác và xương xẩu, khi cô ngửa đầu lên, hướng cằm về phía mặt trăng, giữa đống kim khí, Ben thấy hứng tình và cậu không quan tâm. Đâu đó trong não cậu đang kêu lên xèo xèo, đúng là não cậu đang sôi lên, và sau đó Diondra đọc lời cầu kinh.
“Hỡi Sa-tăng, chúng con dâng lên Người vật tế, chúng con dâng lên nỗi đau, máu, nỗi sợ hãi, và cơn thịnh nộ − nền tảng của đời người. Chúng con tôn kính người, Chúa Tể Bóng Đêm. Nhờ sức mạnh của người, chúng con trở nên mạnh mẽ hơn, nhờ quyền lực tối thượng của người, chúng con được tôn kính hơn.”
Ben không biết những lời cầu kinh này có ý nghĩa gì. Diondra lúc nào cũng cầu nguyện. Cô cầu nguyện trong nhà thờ, như những người bình thường, nhưng cô còn cầu nguyện trước cả những nữ thần, những hốc tinh thể, quả cầu pha lê và tỉ thứ vớ vẩn khác. Cô luôn mong muốn được phù hộ.
“Tối nay chúng ta sẽ biến đứa bé trong bụng em thành một chiến binh xuất sắc, Dio,” Trey nói.
Họ buông tay nhau ra, cầm vũ khí của mình lên và lẳng lặng đi về phía cánh đồng, tuyết lạo xạo dưới chân khi họ giậm lên, làm vỡ lớp băng trên cùng. Hai chân Ben hoàn toàn đông cứng, không còn cảm giác, chẳng khác nào một đôi chân giả được gắn gượng ép vào cơ thể cậu. Nhưng điều đó cũng chẳng hề gì, tối nay họ được che chở, sẽ chẳng có chuyện gì gây ra hậu quả hết, mọi thứ sẽ ổn miễn là cậu được che chở.
“Con nào đây, Diondra?” Trey nói khi họ đứng lại. Bốn con Hereford đang ở gần đó đứng bất động dưới tuyết, cảm thấy con người không đáng lo. Đầu óc hạn hẹp!
Diondra lưỡng lự, chỉ trỏ xung quanh – miệng lẩm bẩm eeny-meeny-miny-mo– sau đó dừng lại ở một con bò đực to nhất. Diondra há miệng cười theo kiểu ma cà rồng, những chiếc răng nanh lộ ra, và Ben đang chờ đợi một tiếng hét, một hiệu lệnh, thay vì vậy cô chỉ sải bước. Ba bước dài lóng ngóng trên tuyết về phía con bò, và nó chỉ kịp lùi một bước trước khi bị Diondra đâm con dao săn vào cổ họng.
Nó đang diễn ra, Ben nghĩ. Đang diễn ra ngay tại đây, một lễ hiến tế quỷ Sa-tăng.
Máu của con bò đang rỉ ra như dầu, đen ngòm và đặc sánh – òng ọc, òng ọc, và bất thình lình nó giãy giụa, sự co giật của mạch máu hoặc thứ gì đó, máu bắt đầu phun tung tóe ra xung quanh như một màn sương giận dữ, phủ những vệt máu đỏ lên mặt, quần áo, và lên tóc họ. Sau cùng, Diondra cũng đang la hét, như thể từ nãy đến giờ cô bị ngập sâu dưới nước, và vừa bất ngờ nổi lên, những tiếng than khóc dội vào tuyết. Cô đâm dao vào mặt con bò, chém loạn xạ vào mắt trái nó, con mắt thụt vào phía trong, ứa đầy máu đen. Con bò loạng choạng trong tuyết, lóng ngóng rống lên như một người đang say ngủ bị đánh thức khẩn cấp – sợ hãi và đờ đẫn. Máu bắn tung tóe khắp phần lông màu trắng phủ trên mặt nó. Trey giơ lưỡi cuốc về phía mặt trăng, hét một tiếng thật to, sau đó vung mạnh chiếc cuốc dưới tầm vai và thọc sâu vào bụng con bò. Trong chốc lát, phần thân sau nó toạc ra, và con bò giật lên, bắt đầu bước đi loạng choạng. Những con khác tản dần ra xung quanh – giống như đám trẻ con trong một trận đánh nhau – quan sát và rống lên.
“Bắt lấy nó,” Diondra hét lên. Trey nhảy một bước khá dài trên tuyết – chân hắn đá cao như thể đang khiêu vũ – xoay tròn chiếc cuốc chim trên không. Hắn lầm bầm bài kinh cầu, và tới đoạn giữa, hắn bổ lưỡi cuốc chim xuống lưng con bò, chặt đứt xương sống, đánh gục nó xuống dưới tuyết. Ben không nhúc nhích. Di chuyển có nghĩa là phải tham gia vào việc này và cậu không hề muốn thế, cậu không muốn nhìn xác thịt con bò tan tành trước mắt, không phải bởi đó là một việc sai trái, mà có thể nó sẽ khiến cậu quá phấn khích, cũng giống như cần sa vậy, lần đầu tiên hút vào cậu đã biết sẽ không bao giờ từ bỏ được. Như thể khói thuốc đã tìm thấy một khoảng trống trong người cậu, một khoảng trống dành riêng cho nó và cuộn tròn trong đó. Bởi vậy có thể sẽ có một khoảng trống đâu đó cho việc này. Cảm giác giết chóc. Có thể có một khoảng trống đang chờ được lấp đầy.
“Lại đây, Ben, đừng có đứng đó làm dáng với hội này,” Trey gọi, thở hổn hển sau bốn, năm lần bổ cuốc.
Giờ con bò đang nằm dài trên tuyết và rống lên, một tiếng kêu buồn thảm tang tóc, hẳn một con khủng long cũng rống lên như vậy khi bị rơi vào hố nhựa đường – hoảng sợ, hấp hối và ngất lịm đi.
“Lại đây Ben, hãy giết nó đi. Anh không thể chỉ đứng đó nhìn đâu,” Diondra kêu lên, kéo dài giọng như thể quát một thứ vô dụng nhất thế giới. Dưới đất, con bò đang nhìn lên và cô bắt đầu đâm vào má nó, một cú đâm dứt khoát, Diondra nghiến răng và hét lên, “Chết cha mày!” trong lúc đâm hết nhát này đến nhát khác, một tay cầm dao, một tay ôm bụng.
“Khoan đã, D,” Trey nói, và tựa người vào chiếc cuốc chim. “Làm đi Ben, làm đi, nếu không tôi sẽ đâm cậu đấy, anh bạn ạ.” Hai mắt hắn vẫn dại đi vì thuốc phiện, Ben ước cậu đã hít nhiều sức mạnh của Quỷ hơn, ước cậu không phải lâm vào tình cảnh này – đôi chút do dự nhưng không hề sợ hãi.
“Đây là cơ hội của cậu đấy. Hãy trở thành một người đàn ông đi. Mẹ của con cậu đang đứng đây nhìn cậu đấy, cô ấy đã làm xong phần của mình rồi. Đừng có làm một thằng ẻo lả, sợ sệt suốt, để người khác chi phối suốt cuộc đời như thế chứ. Tôi cũng từng giống như cậu, anh bạn, và tôi không bao giờ muốn quay trở lại thời đó. Mẹ kiếp. Hãy nhìn xem cha cậu đối xử với cậu như thế nào. Như một kẻ bất lực. Nhưng cậu hưởng những gì cậu xứng đáng, phải không? Tôi nghĩ cậu biết điều đó.”
Ben hít không khí lạnh băng vào đầy phổi, những lời của Trey đang thấm vào da cậu, khiến cậu càng lúc càng giận dữ. Cậu không phải một kẻ hèn nhát.
“Đến đây Ben, làm đi, dễ ợt thôi mà,” Diondra khiêu khích.
Giờ con bò chỉ còn thở hổn hển, máu chảy ra từ hàng chục vết đâm, một vũng đỏ lòm trong tuyết.
“Cậu phải giải thoát cơn thịnh nộ trong người, đó là điều mấu chốt để có được sức mạnh, cậu quá nhát gan, anh bạn, cậu không thấy chán khi lúc nào cũng sợ sệt như vậy sao?”
Lúc này, con bò đang nằm trên tuyết một cách thảm hại, khiến Ben cảm thấy ghê tởm. Cậu siết chặt hai tay quanh cán rìu − con bò cần phải được giết chết để chấm dứt nỗi thống khổ này − rồi nâng rìu cao quá đầu và bổ xuống sọ con bò, một vết nứt kinh hoàng, tiếng kêu cuối cùng của con vật, những mảnh sọ và xương vỡ tan. Cảm thấy điều này quá tốt cho sự co giãn và hoạt động của cơ bắp trên vai – công việc của đàn ông – nên cậu bổ thêm lần nữa, hộp sọ vỡ ra làm hai, cuối cùng con bò cũng chết, hai chân trước giật lên những nhịp cuối cùng. Sau đó cậu chuyển sự chú ý xuống bụng con bò, nơi cậu có thể mặc sức tàn phá – nhấc lên rồi bổ xuống. Ben đang khiến những mẩu xương bay lên cùng những đoạn ruột sủi bọt. “Chết đi chết đi chết đi,” cậu đang gào thét, hai vai cậu căng cứng như thể được buộc lại bằng dây chun, hàm cậu giật giật, hai nắm tay run lên, dương vật căng cứng, giống như cơ thể cậu đang co giật trong một cơn cực khoái. Xoay người, chém xuống!
Buông tay, Ben định lấy súng ra, cơn giận trong người đã thoát ra ngoài và cậu chẳng hề cảm nhận được sức mạnh nào cả. Cậu cảm thấy xấu hổ giống cảm giác thủ dâm trước một cuốn tạp chí bẩn thỉu – ẻo lả, tội lỗi và ngu ngốc.
Diondra cười phá lên. “Anh thật thô bạo khi con bò đã chết.”
“Anh đã giết nó, chẳng phải sao?”
Tất cả đều thở hổn hển, mệt lử, những khuôn mặt lấm lem đầy máu ngoại trừ xung quanh mắt, họ quệt tay để hở ra hai mắt giống những con gấu trúc. “Em chắc rằng đây là gã đã khiến em mang thai chứ, Diondra?” Trey nói. “Em có chắc cậu ta có thể chào cờ không? Không nghi ngờ gì, cậu ta có thể làm tốt hơn với những cô bé gái.”
Ben vứt rìu xuống, bắt đầu đi về phía chiếc xe, nghĩ rằng đã đến lúc trở về nhà, nghĩ rằng đây là lỗi của mẹ, bởi bà đã trở nên cực kỳ đáng ghét vào sáng nay. Nếu như bà không nổi khùng vì mái tóc của cậu, có lẽ giờ này cậu đã ở nhà, sạch sẽ và ấm áp trong chăn, tiếng mấy đứa em gái léo nhéo phía ngoài cửa phòng, tiếng tivi rè rè vọng ra ngoài hành lang, mẹ cậu đang làm món hầm cho bữa tối. Thay vì vậy, cậu lại đang ở đây, bị chế nhạo như mọi khi, đã làm hết sức để chứng tỏ bản thân mình nhưng chẳng đạt được điều gì, luôn là vậy, sự thật cuối cùng cũng lộ ra. Từ giờ bọn họ sẽ luôn mang chuyện đêm nay ra để chế nhạo, đêm mà Ben không thể giết nổi một con bò.
Nhưng giờ cậu đã biết được cảm giác thô bạo mãnh liệt, và muốn nhiều hơn nữa. Trong mấy ngày tới, cậu sẽ chỉ nghĩ về chuyện này, không thể gạt nó ra khỏi đầu, bị ám ảnh bởi sự giết chóc, nhưng cậu ngờ rằng Trey và Diondra sẽ dẫn cậu ra ngoài lần nữa, còn cậu sẽ cảm thấy thương xót, quá sợ hãi để có thể làm điều đó một mình.
Ben đứng quay lưng về phía họ, sau đó nâng khẩu súng lên vai và quay ngoắt lại phía sau, lên đạn, đặt ngón tay lên cò súng. Bùm! Cậu cảm thấy không khí đang rung chuyển, khẩu súng húc vào vai cậu như cái vỗ vai của một người bạn kèm theo câu khen ngợi Cừ đấy! Cậu mở ổ đạn ra, nhét vào một viên khác, đi về phía cánh đồng, đặt khẩu súng lên vai, và bùm!
Cậu thấy hai tai mình đang rung lên và không khí đầy mùi thuốc súng, lần đầu tiên Trey và Diondra chẳng nói câu gì khi cậu đứng trên cánh đồng đầy xác chết.