Bóng Ma Ký Ức

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 57 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23. Libby Day

❊ ❊ ❊

Hiện tại

KRISSI KẾT THÚC bằng việc gật gù trên ghế. Tôi dìu cô ta ra cửa và nhận ra Krissi không thể lái xe – cô ta bước đi, chân nam đá chân chiêu, mascara lem đầy xuống má. Khi đang lảo đảo trước hiên nhà, Krissi đột nhiên quay người lại hỏi tôi về mẹ cô ta, xem tôi có biết tin tức gì và làm cách nào để tìm được bà ta. Tôi đành phải kéo Krissi vào trong nhà, làm một chiếc sandwich Velveeta, và lấy chăn đắp cho cô ta trên ghế sofa. Sau khi đặt mẩu bánh cuối cùng xuống sàn nhà ngay cạnh chỗ nằm, cô ta lăn ra ngủ, ba lọ mỹ phẩm rơi ra từ áo khoác, tôi nhét trở lại túi áo cô ta.

Khi tôi thức dậy thì Krissi đã đi khỏi, một mẩu thư ngắn được viết nguệch ngoạc trên mặt sau chiếc phong bì: Cảm ơn cô. Xin lỗi.

Vậy Lou Cates không phải hung thủ sát hại gia đình tôi nếu những gì Krissi nói là sự thật. Tôi tin cô ta. Ít nhất là về chuyện đó.

Tôi quyết định đi tìm Runner, lờ đi hai tin nhắn của Lyle cùng việc bác Diane không gọi lại. Phải lái xe xuống đó gặp Runner và tìm kiếm những câu trả lời. Tôi không nghĩ ông ta có dính líu đến vụ sát hại, bất kể những gì bạn gái ông ta đã nói, nhưng với sự say xỉn, nợ nần và đám bạn bê tha của mình, có thể ông ta sẽ biết được gì đó. Nếu Runner biết hoặc nghe thấy gì đó, hoặc những khoản nợ của ông ta đã dẫn tới một sự trả thù khủng khiếp. Có lẽ tôi nên tin tưởng Ben thêm một lần nữa – điều mà tôi rất muốn làm. Giờ tôi đã biết tại sao trước kia tôi không đi thăm anh. Bởi quá dễ dàng lờ đi những bức tường trong nhà tù, chỉ để nhìn Ben, nghe giọng nói đặc trưng của anh, giọng nói luôn xuống thấp ở cuối câu, như thể đó là điều cuối cùng anh sẽ nói. Chỉ nhìn anh thôi, tôi sẽ nhớ đến những kỷ niệm đẹp, thậm chí cả những điều không thú vị cho lắm. Chỉ là những điều giản dị, bình thường. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm gia đình, quay trở lại những tháng ngày cả gia đình tôi còn sống. Chúa ơi, tôi muốn điều đó.

Trên đường ra khỏi thành phố, tôi dừng lại ở một cửa hàng 7-Eleven, mua tấm bản đồ và ít bánh quy mà vừa cắn một miếng tôi đã nhận ra là loại dành cho người ăn kiêng. Dù sao tôi cũng vẫn ăn, sau đó thẳng tiến về phía nam, xuyên qua đám bụi màu vàng cam. Lẽ ra tôi nên dừng lại trên đường tới Oklahoma để dùng bữa. Đường cao tốc đặc quánh mùi vị quyến rũ của đồ ăn nhanh: khoai tây chiên giòn, cá, gà rán. Nhưng tôi đang thấy bất an lạ thường, lo lắng vô cớ rằng mình sẽ không gặp được Runner nếu dừng xe lại, vì thế tôi tiếp tục ăn bánh quy và một quả táo xanh tìm thấy trên bàn bếp nhà tôi.

Tại sao lá thư bẩn thỉu đó không được gửi tới Ben mà lại nằm trong hộp đựng đồ của chị Michelle? Nếu Michelle biết Ben có bạn gái, chị ấy đã lên mặt và càng làm tới nếu anh cố gắng giữ bí mật. Ben ghét Michelle, chịu đựng được tôi, và tránh Debby, nhưng chắc chắn là anh cực kỳ ghét chị Michelle. Tôi nhớ anh đã từng tóm tay và kéo xềnh xệch chị ra khỏi phòng mình, chị Michelle kiễng chân, cố gắng bước theo anh để không bị kéo lê. Ben ném Michelle ra ngoài khiến chị ngã xô vào tường, và nói nếu còn thấy chị trong phòng một lần nữa, anh sẽ giết chị. Ben thường nhe răng giận dữ, hét lên với chị bởi lúc nào Michelle cũng bám gót anh – lượn lờ bên ngoài cửa phòng Ben cả ngày lẫn đêm để nghe lén. Chị Michelle biết bí mật của mọi người, những câu chuyện của chị lúc nào cũng bị xuyên tạc. Tôi nhớ lại điều này rõ hơn khi phát hiện ra những mẩu thư kỳ lạ của chị. Nếu bạn không có tiền thì việc ngồi lê đôi mách sẽ có tác dụng không tệ. Thậm chí ngay trong chính ngôi nhà của bạn.

“Anh Ben rất hay lẩm bẩm một mình,” Michelle nói trong bữa sáng, và Ben với tay qua bàn, hất đĩa thức ăn xuống đùi chị, túm lấy cổ áo Michelle.

“Hãy để cho tao được yên,” anh quát lên. Mẹ tôi sẽ làm dịu vấn đề, bảo anh về phòng, và giáo huấn chúng tôi như mọi khi. Sau đó chúng tôi thấy những mẩu vụn trứng bắn lên chiếc đèn chùm nhựa treo phía trên bàn ăn, chiếc đèn trông như thể được mua từ tiệm bánh pizza.

Rốt cuộc điều này có nghĩa gì? Ben sẽ không giết hại cả gia đình chỉ bởi cô em gái phát hiện ra anh đã có bạn gái.

Tôi đi qua một cánh đồng thả đầy bò – những con bò đang đứng bất động – nghĩ về những lời đồn thổi của vụ giết xẻ gia súc, và những người tin đó là một lễ hiến tế quỷ dữ. Quỷ dữ ẩn mình gần thành phố Kansas của chúng tôi, một con quỷ hiện hữu tự nhiên như những triền đồi. Nhà thờ không đủ sức mạnh để tiêu diệt những con quỷ siêu nhiên, nhưng những người thuyết pháp đã có được ý niệm nhất định: Quỷ dữ, với đôi mắt dê khát máu, có thể chiếm được đức tin của bạn dễ dàng như Chúa trời có thể làm, nếu bạn bất cẩn. Bất cứ thành phố nào tôi từng sinh sống cũng có những “đứa con của Quỷ,” “ngôi nhà Quỷ dữ,” như thể luôn có một gã hề giết người lởn vởn quanh thành phố trên một chiếc xe tải màu trắng. Ai cũng biết vài ngôi nhà kho bỏ hoang ven ngoại ô có tấm thảm vấy máu từ những lễ hiến tế. Ai cũng quen một người nào đó từng tận mắt chứng kiến một lễ tế nhưng quá sợ hãi không kể nổi mọi chi tiết.

Tôi đã vào địa phận Oklahoma được mười phút, ngửi thấy mùi gì đó ngọt nồng nhưng hăng hắc, khiến tôi chảy nước mắt. Tôi sợ hãi cho rằng những ý nghĩ về quỷ dữ của mình đã triệu tập con quái thú. Từ phía đằng xa, bầu trời xanh xám chuyển sang màu tím đen. Nhà máy sản xuất giấy.

Tôi dò sóng các kênh đài – kênh 1, kênh 2, kênh 3 – những tiếng rè rè khó nghe, nhiễu, quảng cáo xe hơi, rồi lại nhiễu. Bực mình, tôi với tay tắt luôn.

Tôi vừa đi qua một tấm biển báo có hình một gã cao bồi – Chào mừng đến với Lidgerwood, Oklahoma! – Tôi chạy xe xuôi con dốc và đi thẳng vào trung tâm thành phố. Hóa ra nơi này là một thành phố kiểu cũ thu hút khách du lịch, từng mang phong cách niền Tây xưa: Dọc con phố chính là những cửa hàng chăm sóc sắc đẹp và thẩm mỹ viện. Một cửa hiệu treo tấm biển The Olde Photo Stoppe, nơi các gia đình chụp những bức ảnh “nhuốm màu thời gian” trong trang phục xưa cũ. Trên cửa sổ treo một tấm tấm áp phích quảng cáo lớn: người cha cầm chiếc thòng lọng, cố tỏ vẻ hăm dọa dưới chiếc mũ rộng quá khổ; cô con gái mặc váy hoa và đội mũ rộng vành, còn quá nhỏ để hiểu được câu chuyện đùa; người mẹ ăn mặc như gái điếm, nở nụ cười gượng gạo, tay vắt ngang cặp giò lộ ra bên dưới tấm váy xẻ tà. Bên cạnh là một tấm biển Bán Nhà. Một tấm biển tương tự cũng được treo tại cửa hàng Daphne’s Daffy Taffy, rồi những biển rao bán treo ở Buffalo Bill’s Amazing Arcade, Wyatt Earp’s Slurpie. Toàn bộ khu này nhuốm vẻ bụi bặm, thậm chí đằng xa, cả khu cầu trượt nước không hoạt động cũng đầy bụi bẩn.

Khu Nhà tình nghĩa dành cho đàn ông của Bert Nolan chỉ cách trung tâm thành phố ba dãy nhà, một khu nhà vuông vắn, sân trước nhỏ hẹp mọc đầy cỏ đuôi cáo. Khi còn nhỏ tôi vẫn luôn thích loại cỏ này bởi nó khá ấn tượng với bộ não tầm thường của tôi: thân nhỏ với cụm lông dài trên ngọn, giống như đuôi cáo nhưng có màu xanh. Nó mọc khắp nơi trên trang trại của chúng tôi – tất cả những cánh đồng đều bị loại cỏ này chiếm lĩnh. Michelle, Debby và tôi sẽ vặt những ngọn cỏ đuôi cáo này và cù vào cổ tay nhau. Mẹ đã dạy chúng tôi tên dân dã của các loài cây: cây tai cừu, hoa mào gà, những loại cây được đặt tên theo hình dạng của chúng. Cây tai cừu có lá giống tai cừu. Hoa mào gà thực sự giống cái mào đỏ chót của gà trống. Tôi ra khỏi xe và lùa tay qua những ngọn cỏ đuôi chó. Có thể tôi sẽ trồng một vườn cỏ dại. Cỏ cối xay thực sự có phần ngọn xòe ra như những cánh quạt. Cà rốt dại còn được gọi với cái tên “ruy-băng của nữ hoàng Anne” bởi có hoa màu trắng kết hình giống chiếc ruy-băng. Cỏ phù thủy dường như dành riêng cho tôi, trông nó khá giống móng vuốt của một con quỷ.

Cánh cửa dẫn vào khu Nhà tình nghĩa được làm bằng kim loại, sơn màu xám đen như tàu ngầm. Nó nhắc tôi nhớ đến những cánh cửa trong nhà tù của Ben. Tôi nhấn chuông và đợi. Phía bên kia đường, hai cậu bé đang thích thú đạp xe chậm rãi thành những vòng rộng. Tôi nhấn chuông lần nữa và khẽ đập cửa nhưng tiếng động không vọng vào trong. Tôi tính hỏi hai thằng nhóc bên đường xem có ai ở nhà không, chỉ để xua đi không gian yên lặng. Khi chúng tiến đến gần tôi – cô hỏi ai, thưa cô – thì cánh cửa mở ra, một người đàn ông nhỏ nhắn đi giày thể thao, mặc quần jeans phẳng phiu cùng chiếc áo miền Tây xuất hiện. Ông ta đẩy chiếc tăm trong miệng, không nhìn vào tôi và lật giở cuốn tạp chí Cat Fancy.

“Ở đây không mở cửa cho tới…” Ông ta ngừng lại khi ngẩng đầu nhìn tôi. “Ồ, xin lỗi cô gái. Đây là khu nhà dành cho đàn ông. Những người vào đây phải là đàn ông và từ 18 tuổi trở lên.”

“Cháu muốn tìm cha cháu,” tôi kéo dài giọng. “Runner Day. Chú có phải quản lý ở đây không?”

“Ha! Quản lý, kế toán, linh mục, lao công,” ông ta nói trong lúc mở rộng cánh cửa. “Cứu giúp kẻ nghiện rượu, cưu mang những con bạc, những kẻ ăn bám. Tôi là Bert Nolan, chủ khu nhà này. Vào đi cháu yêu, mà tên cháu là gì nhỉ?”

Ông ta mở cánh cửa dẫn vào một căn phòng kê những chiếc giường đơn san sát, mùi thuốc tẩy bốc lên nồng nặc. Bert dắt tôi qua những dãy giường hẹp, cái nào cái nấy vẫn còn lõm vệt người nằm từ đêm trước, tới một văn phòng chật chội – chỉ vừa với cỡ người của ông ta hoặc của tôi – kê một chiếc bàn nhỏ, một chiếc tủ đựng tài liệu và hai chiếc ghế gập mà tôi và ông ta đang ngồi. Ánh đèn huỳnh quang không tôn lên khuôn mặt sạm đen, lỗ rỗ như tổ ong của ông ta.

“Tiện thể, ta không phải người lập dị đâu,” ông ta nói và vỗ nhẹ cuốn Cat Fancy vào tôi. “Ta mới nuôi một con mèo, đây là con đầu tiên ta từng nuôi. Nó là nguồn vui tinh thần của ta, nhưng gần đây nó chỉ thích tè trên giường.”

“Cháu cũng có một con mèo,” tôi tự động thốt lên, ngạc nhiên trước tình yêu bất ngờ mình dành cho con Buck. “Nếu bọn mèo làm vậy thì thường là do chúng đang cáu giận.”

“Thật vậy sao?”

“Vâng, nhưng mặt khác chúng là những vật nuôi dễ bảo và đáng yêu.”

“Ừ,” Bert Nolan nói. “Vậy cháu đến đây để tìm cha? À, ta nhớ rồi, chúng ta đã từng nói chuyện. Day. Ông ấy cũng giống hầu hết những người đàn ông khác ở đây – sẽ cảm thấy hạnh phúc khi có ai đó tìm gặp họ, sau tất cả những điều điên rồ mà họ đã làm khi ở nhà. Thường là về vấn đề tiền bạc. Không tiền và say xỉn. Chẳng có thứ gì tốt đẹp cả.”

“Ông ấy viết thư cho cháu, nói rằng đã quay trở lại đây.”

“Cháu muốn đưa Runner về nhà và chăm sóc ông ta ư?” Bert hỏi, hai mắt ông ta đen nhánh và sáng lên như thể đang kể một câu chuyện cười.

“Cháu cũng không chắc về việc này. Cháu chỉ muốn kiểm tra.”

“Ha, thẳng thắn lắm. Đó chỉ là câu hỏi vặn thôi – những người nói rằng muốn đưa người thân ở chỗ ta về chăm sóc chẳng bao giờ làm điều đó.” Nolan ngửi ngửi đầu ngón tay. “Ta đã bỏ thuốc rồi, nhưng thỉnh thoảng những ngón tay chết tiệt của ta vẫn có mùi thuốc lá.”

“Ông ấy có ở đây không ạ?”

“Không, ông ta lại đi rồi. Ta không cho phép những người nghiện rượu sống ở đây. Ông ta đi lần này là lần thứ ba rồi.”

“Ông ấy có nói sẽ đi đâu không?”

“À, cháu yêu, bình thường ta không tiết lộ địa chỉ đâu. Bởi đó là cách thông minh nhất để đối phó với những cuộc thẩm vấn. Nhưng ta sẽ nói cho cháu biết, trông cháu giống một cô gái tốt...”

“Berrrrt!” Một tiếng gọi rú lên từ phía ngoài khu nhà.

“À, đừng quan tâm, chỉ là một người muốn vào đây sớm mà thôi. Đó là điều cháu cần phải học: đừng bao giờ để ai vào nhà quá sớm. Và cũng đừng cho họ vào khi đã quá muộn.”

Ông ta bị ngắt mạch suy nghĩ, và nhìn chằm chằm vào tôi vẻ mong đợi.

“Vậy chú nói sẽ cho cháu biết điều gì?” Tôi giục.

“Gì cơ?”

“Về việc tìm cha cháu ấy.”

“Ồ, phải, cháu có thể để lại thư ở đây.”

“Chú Nolan, cháu đã làm thế rồi. Đó là lý do cháu đến đây hôm nay. Cháu thực sự cần tìm ông ấy.” Tôi thấy mình đang ngồi với điệu bộ giống hệt Runner, hai tay bám vào mép bàn, sẵn sàng nhảy bổ lên nếu nổi khùng.

Nolan cầm lên một bức tượng thạch cao, tạc một ông già hói đầu đang đưa hai tay ra vẻ bực tức, nhưng tôi không đọc được những chữ ở chân đế. Dường như Bert sẽ tìm được chút an ủi nào đó với thứ này. Ông ta khẽ hé miệng và thở dài ngao ngán.

“Được rồi, cô bé, ta sẽ nói với cháu, Runner không còn ở đây nữa, nhưng ta biết ông ấy vẫn đang ở Lidgerwood. Vừa tối qua thôi, một trong số những người đàn ông ở đây đã nhìn thấy Runner bên ngoài quán rượu Cooney’s. Giờ này có lẽ ông ta đã ngủ ở đâu đó quanh đây. Hãy chuẩn bị tâm lý đi, có thể cháu sẽ phải thất vọng.”

“Thất vọng về cái gì ạ?”

“À, hãy chờ xem.”

KHI BERT NOLAN đứng dậy để dẫn tôi rời khỏi văn phòng, ông ta quay lưng lại, và ngay lập tức, tôi nắm lấy bức tượng bé tí của ông ta, nhưng sau đó lại đặt xuống và cuỗm túi hạt bắp và một cái bút chì. Tiến hành thôi. Tôi đặt chúng ở ghế phụ bên cạnh và lái xe tới quán rượu gần nhất. Cooney’s.

Cooney’s không mang phong cách của miền Tây xưa, và dở tệ. Ba khuôn mặt nhăn nhó nhìn trừng trừng khi tôi mở cửa bước vào, trong đó có tay pha chế. Tôi gọi một chai bia, gã cắn cảu nói cần phải xem bằng lái xe của tôi, sau đó cầm nó lên soi trước ánh đèn rồi hạ xuống gần bụng, hmmph một cái khi gã không chứng minh được đó là giả. Tôi nhấp một ngụm và ngồi xuống, để bọn họ làm quen với việc tôi ở đây. Sau đó tôi bắt đầu hỏi thăm, ngay khi nhắc đến Runner, mắt họ sáng lên.

“Tên khốn ấy đã khoắng mất ba thùng bia của tôi,” tay pha chế nói. “Ông ta đã lảng vảng quanh đây và chôm chúng từ xe tải. Tôi đã đãi ông ta rất nhiều bia, tin tôi đi.”

Gã đàn ông trung niên ngồi cách hai ghế nắm chặt cổ tay tôi và nói, “Ông bố chết tiệt của cô nợ tôi 200 đô-la. Và tôi muốn lấy lại cái máy cắt cỏ. Hãy nói với thằng cha đó là tôi đang tìm.”

“Tôi biết cô có thể tìm ông ta ở đâu,” một ông già có bộ râu Hemingway và thân hình mảnh khảnh như phụ nữ nói.

“Ở đâu?” Tất cả đồng thanh hỏi.

“Tôi cá ông ta đang ở cùng những người lấn chiếm đất, dựng lều trại ở khu Superfund. Nên tới đó xem,” ông ta nói thêm, hướng tới tay pha chế hơn là có ý nói với tôi. “Nơi đó trông giống Hooverville thời xưa, với những đống lửa trại và lều tạm lụp xụp.”

“Sao những kẻ đó có thể sống ở khu Superfund nhỉ?” Tay pha chế gắt.

“Chà, chẳng có gã nào của chính quyền xuất hiện ở đó.”

Tất cả đều cười vẻ giận dữ.

“Tới đó có an toàn không?” Tôi hỏi, hình dung ra những thùng đựng chất thải độc hại và nước cống xanh lè.

“Chắc chắn rồi, nếu cô không uống nước giếng và không phải những con châu chấu.”

Tôi nhướn mày.

“Toàn bộ khu đó ngập trong thạch tín. Đó là vùng đất bị bỏ hoang để bả châu chấu.”

“Và những kẻ khốn kiếp,” tay pha chế nói thêm.

nh Thám, Kỳ Bí ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản: NXB Lao Động TVE-4U
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.